Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 989

Chương 989: Săn giết! Điệu chuột ly sơn!

Tam Sơn nhìn chung không quá cao, đỉnh Bắc nằm ở giữa đã là đỉnh cao nhất, nhưng so với những ngọn núi La Bân từng leo thì nơi này vẫn chỉ tương đương một ngọn núi nhỏ.

th* d*c vài hơi, La Bân dừng bước.

Suốt dọc đường cậu đều đi đi dừng dừng như vậy, thể chất đúng là quá kém, nếu đổi lại là cơ thể của "La Bân" kia thì e là đã sớm lên tới đỉnh.

Bên tai thấp thoáng tiếng suối chảy róc rách, rễ cây xung quanh bắt đầu xuất hiện những lớp rêu xanh thẫm.

Ngay phía trước có một gò đất nhô lên, có một cái hang cao khoảng nửa mét.

Hang động đen kịt như thể có thể nuốt chửng cả ánh mặt trời.

Mặt đất xung quanh đầy đá vụn, cỏ rất thấp, rõ ràng là do bị giẫm đạp quanh năm.

Gió núi thổi từ trên xuống mang theo mùi hôi nồng nặc hơn.

Đến rồi sao?

Sào huyệt của chuột đội mũ quan?

Phải rồi, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột tất biết đào hang.

La Bân dùng tập tính của loài chuột và thuật âm dương để phán đoán phương vị, kết quả hoàn toàn chính xác, lũ chuột đội mũ quan kia sống trong hang cũng là điều hợp tình hợp lý.

La Bân quan sát xung quanh, tìm kiếm một vị trí có tầm nhìn tốt hơn, nơi đó vừa hay là phương Tốn.

Đến phương Tốn, cậu được bụi cây che chắn nên có thể ẩn mình, phía trước không có quá nhiều cây lớn, có thể thấy trên sườn núi này có tầng tầng lớp lớp những cái hang.

Những miệng hang đen ngòm như thể đã đào rỗng cả đỉnh núi này, tạo thành một tổ chuột khổng lồ.

La Bân vẫn chưa thấy dấu vết của chuột đội mũ quan.

Có thể khẳng định gần như chắc chắn rằng ban đêm chúng mới xuất hiện.

Cậu khẽ nheo mắt, mồ hôi bắt đầu chảy dọc theo thái dương.

Điều này khác với suy nghĩ của La Bân.

Thực tế cậu từng nghĩ nếu chuột đội mũ quan trú ngụ trong những ngôi nhà cổ sâu trong núi, cậu có thể thông qua phong thủy để định vị, tìm được cái gọi là giáng y là đủ. Sau đó cậu mới cân nhắc đến nơi cất giấu bạch giao Chung Sơn.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, một cái tổ lớn như thế này, nếu cậu vào trong thì e là sẽ sớm bị phát hiện.

"Nước..."

La Bân nhìn về phía dòng suối trong núi.

Từ vị trí này, cậu không chỉ nhìn thấy hang động mà còn nhìn thấy dòng suối.

"Kim sinh Thủy, phương Đoài, nơi có nhiều khe đá, cành khô lá rụng. Có lợi cho việc ẩn nấp tìm mồi." La Bân nheo mắt, lẩm bẩm tự nhủ.

Cậu đã bắt gặp dê hai chân gặm cỏ không chỉ một lần.

Quỷ vật và các sinh vật sống khác không có gì khác biệt, đều cần ăn uống.

Chuột đội mũ quan cũng chắc chắn phải săn mồi.

Trong đầu La Bân đã có một kế hoạch. Cậu không dừng lại nữa, vội vã đi về hướng phương Đoài.

Ánh mặt trời bắt đầu bớt gay gắt, điều này khiến bước chân La Bân nhanh hơn, dù mệt mỏi cậu cũng cố nghiến răng chịu đựng.

...

Phía sau không xa, Phạm Kiệt và Chu Thương đang khom lưng nấp sau một bụi cây.

"Thằng nhóc này." Phạm Kiệt tỏ ra phân vân.

Ông ta và Chu Thương đã theo sau La Bân đã rất lâu rồi, La Bân đi chậm chạp nên hai người cứ việc bám đuôi. Đến địa điểm này, mặt Chu Thương tái mét như tờ giấy, chẳng cần nói Phạm Kiệt cũng biết nhà họ Chu quả thực có phản đồ.

Hiện giờ quan trọng nhất là phải xử lý La Bân, chuyện của nhà họ Chu cứ để họ tự giải quyết.

La Bân đứng quá gần hang chuột, hai người khó lòng ra tay, vẫn chưa tìm được thời cơ thích hợp.

"Hắn định đi đâu?" Phạm Kiệt hạ thấp giọng hỏi.

Đang ở phía cuối gió, họ không lo bị La Bân nghe thấy.

"Tôi không biết... Cửa hang chuột ở ngay đây, bình thường chúng tôi lên núi cũng tầm ở phía trước bắt đầu cúng tế." Chu Thương chỉ tay vào một vị trí.

"Kẻ đưa tin liệu có biết nhiều thứ hơn các anh không?" Phạm Kiệt hỏi tiếp.

"Không thể nào!" Chu Thương dứt khoát lắc đầu.

"Vậy thì được, tiếp tục theo hắn, xem hắn định giở trò gì." Phạm Kiệt ra hiệu.

...

La Bân đã đến phương Đoài.

Đây là một vùng núi đặc biệt gập ghềnh, đầy rẫy đá lởm chởm. Dòng suối chảy ra từ trong đám đá loạn, hội tụ lại, chảy qua hang chuột rồi đi xuống núi. Giữa những tảng đá lộn xộn lại có những bãi cỏ tương đối bằng phẳng.

Từ đằng xa, La Bân đã thấy một số loài động vật thông thường, thậm chí trên đỉnh những tảng đá gần đỉnh núi còn có vài con dê đang bước đi nghiêng ngả trên vách đá.

Hoàn toàn dùng thuật âm dương để phán đoán thì nơi này chắc chắn là bãi săn của chuột đội mũ quan.

La Bân tiếp tục phán đoán phương vị, sau đó tìm ra một khu vực, bắt đầu dùng máu của mình vẽ bùa lên đá.

Ngón tay ma sát trên đá khiến vết thương trở nên tê dại.

Cậu vẽ phù văn của Đoài phương Thập Lục Cung.

Những ngày đầu ở nhà họ Tô, thuật âm dương cậu nắm bắt quả thực không nhiều, gượng ép lắm mới dùng được một chiêu lời ra thành quẻ, nhưng qua mấy ngày nay, mọi thứ giống như nước chảy thành sông, La Bân đã có thể dùng nhiều thủ đoạn hơn.

Tiên Thiên Thập Lục Quái và Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán mà cậu từng học giống như một nhà kho bừa bộn đầy đồ đạc, còn truyền thừa trọn vẹn lại giống như việc sắp xếp và lấp đầy.

Vẽ bùa xong, nhìn bằng mắt thường thì nơi này không có gì thay đổi, nhưng thực tế nếu có tiên sinh phong thủy cầm la bàn ở đây thì chắc chắn sẽ phát hiện ra sự khác biệt của từ trường.

Tự La Bân đứng ở vị trí giao giữa Đoài và Khôn.

Theo quẻ tượng, vị trí này thuộc về quẻ Tụy.

Hơn nữa xung quanh có nhiều đá loạn, La Bân chui vào sâu bên dưới, cơ thể hoàn toàn được ẩn giấu trong đó.

Cậu không hành động gì thêm, phần còn lại chỉ là lặng lẽ chờ đợi.

Ánh mặt trời yếu dần, sau đó chuyển sang màu đỏ, trên trời xuất hiện từng lớp mây rực lửa.

Mây đỏ từ từ bị bóng tối nuốt chửng, sau khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ giảm đi nhiều.

Tất nhiên, La Bân không quên ăn thêm đồ để bổ sung thể lực.

Cậu lặng lẽ đợi sâu trong khe đá, nghe tiếng côn trùng kêu trong đêm.

Trong một hốc cây già cách đó không xa, Phạm Kiệt và Chu Thương đang ẩn nấp.

"Lạ nhỉ? Chui vào đống đá làm cái quái gì?" Phạm Kiệt không hiểu.

Chu Thương định ra tay luôn cho xong nhưng vì tò mò nên Phạm Kiệt ngăn lại.

Giờ trời đã tối, Chu Thương nhắc nhở không được tùy tiện ra ngoài, nếu không ngoại trừ hắn, ngay cả Phạm Kiệt cũng có thể bị chuột đội mũ quan g**t ch*t.

Ngoài ra, Chu Thương giờ cũng nghĩ không ra tay trái lại hay hơn.

Nhỡ đâu chuột đội mũ quan trực tiếp g**t ch*t La Bân thì sao?

...

Tiếng bò lồm cồm khe khẽ vang lên.

La Bân nín thở tập trung hơn.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên, giữa những tảng đá hiện ra một khuôn mặt chuột đầy lông đen, cái đầu to bằng đầu trẻ sơ sinh, đôi mắt nhỏ đỏ tươi đầy sát khí.

Đây chính xác là một con chuột đội mũ quan!

Đôi mắt nó chợt trợn tròn, hưng phấn lao xuống định săn thịt La Bân!

La Bân rút lá cờ nhỏ ra.

Khoảnh khắc lá cờ mở, động tác của con chuột kia lập tức chậm chạp, cứng đờ, loạng choạng lăn xuống đống đá, vừa hay ngã gục trước mặt La Bân.

Cán cờ hơi nóng lên, đối với La Bân thì chẳng là gì, hoàn toàn không phải phản phệ.

"Xoẹt", cậu rút con dao rựa bên hông đâm thẳng vào miệng con chuột.

Bị lá cờ trấn áp, nó ngay cả tiếng thét thảm cũng không có, trực tiếp bị giết!

Đây chính là tác dụng của quẻ.

Đoài và Địa, dùng hai trăm sáu mươi lăm quẻ để suy diễn thì là quẻ Tụy.

Đối với chuột đội mũ quan, đây là nơi hội tụ là quẻ Tụy, ứng với đại cát hanh lợi trinh.

Thế nhưng, La Bân lại ẩn nấp trong đó.

Đó chính là "Biến"!

Trận pháp bùa vẽ bằng máu vốn dĩ mang theo lực hút, nơi hội tụ lại càng khiến chuột đội mũ quan bị thu hút tới gần trong bóng tối.

La Bân mượn cơ hội này bắt đầu săn giết.

Dao rựa rút ra khỏi miệng chuột, La Bân khẽ vẩy tay, nheo mắt lẩm bẩm: "Không đủ sắc."

Cậu bắt đầu nhớ chín con dao mà La Phong cho mình.

Tiếng bò lại vang lên, La Bân ngẩng đầu, trên đống đá lại xuất hiện một con chuột khác, nó thấy xác đồng loại liền lao xuống, vừa vào phạm vi lá cờ lập tức mất khả năng hành động.

La Bân lại một đao kết liễu.

Trên bầu trời treo một vầng trăng tròn, trắng bệch và lạnh lẽo.

Con chuột thứ ba thò đầu ra.

Tiếp đó là con thứ tư, thứ năm.

Ban đầu La Bân nấp trong khe đá, nơi này hơi giống vùng đá lởm chởm ở núi Thiên Cơ, xác chuột đội mũ quan từng con một từ từ lấp đầy nơi này, những quỷ vật khiến người ta khiếp sợ thậm chí còn chưa kịp thể hiện năng lực đã chết dưới dao của La Bân.

Pháp khí vật trấn chế tạo từ Tiên Thiên Toán đúng là lợi hại.

Tay La Bân bắt đầu mỏi nhừ.

Khi không còn chỗ nấp, cậu giẫm lên xác chuột, ló người ra khỏi hố đá, bốn phương tám hướng cậu thấy từng quỷ vật đầu chuột thân người, bốn chi chạm đất, chạy loạn xạ trong vùng đá lởm chởm.

Dưới màn đêm, cảnh tượng này thật kinh dị và rợn người.

Không phải tất cả chuột đội mũ quan đều đến chỗ La Bân, chỉ những con nhạy cảm mới lại gần.

La Bân thận trọng chui vào đống đá bên cạnh.

Nơi này là như vậy, đá dựng đứng đầy khe hở, những khe hở này cũng là đường đi.

Sau khi ẩn nấp lần nữa, La Bân không có hành động thừa thãi nào, bắt đầu rời xa nơi đây.

Trên cổ tay có một chiếc đồng hồ, mười phút trôi qua, La Bân chạy ra được một khoảng không xa.

Không thể gọi là chạy, phải nói là rút lui, vì trong khe đá, hành động của cậu cực kỳ chậm chạp.

Tiếng thét thảm thiết chói tai bỗng vang động trời đêm, tốc độ của La Bân nhanh hơn, thỉnh thoảng phía trên có tiếng động cậu lại ngẩng đầu nhìn, liền thấy một bóng đen hình người lướt qua ngoài khe hở.

Tiếng thét vang lên liên tiếp, lớp này đến lớp khác.

Trong phút chốc, vậy mà lại mang đến một cảm giác quỷ khóc sói gào.

...

Phạm Kiệt và Chu Thương đều sững sờ.

Không chỉ sững sờ mà lông tơ cả hai đều dựng đứng, nổi da gà khắp người.

Một lượng lớn chuột đội mũ quan đang điên cuồng tập trung về nơi ẩn nấp trước đó của La Bân.

Không chỉ những con đang săn mồi xung quanh mà còn có những con từ phía hang động của chúng không ngừng lao tới.

Tại vị trí đấy, từng con chuột lôi ra từng cái xác, tiếng kêu gào bi thương, tiếng thét, tiếng khóc nức nở tràn ngập bóng đêm!

"Giết nhiều chuột đội mũ quan như vậy..."

"Hắn muốn làm gì?"

"Hắn còn là người không?"

Chu Thương đột nhiên cảm thấy sợ hãi tột độ.

La Bân này nhìn thì bệnh tật, ra dáng con người, rốt cuộc là loại quái vật gì?

Hơn nữa, chuột đội mũ quan biết hạ chú mà!

Vậy mà không một con nào giết được câu?

Phạm Kiệt không ngừng nuốt nước bọt.

Ông ta dần có một dự cảm không lành...

Nhiều chuột đội mũ quan như vậy, nếu chúng phát hiện ra họ thì sao?

Cho dù Chu Thương là người nhà họ Chu, nhưng trong cơn điên loạn này, lũ chuột liệu có làm hại người vô tội không?

Ông ta nén lòng kinh hãi, tiếp tục quan sát ngoài hốc cây.

Ở phía cực xa, rìa đống đá, một bóng người vọt ra, chạy về hướng hang động của chuột đội mũ quan!

"Trời ạ! Hắn điệu hổ... Không, hắn điệu chuột ly sơn!"

Phạm Kiệt rùng mình ớn lạnh.

Không chút do dự, ông ta chui ra khỏi hốc cây, từ xa bám theo La Bân!

truyenfull,truyenfull vn