Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 990

Chương 990: Nơi tích trữ, khí vận gia trì lên người, bạch giao Chung Sơn hoàn chỉnh!

Sau khi rời khỏi vùng đá hỗn loạn, La Bân nhanh chóng lẫn vào trong rừng.

Vị trí cậu vọt ra tương đối xa và kín đáo, lũ chuột đội mũ quan đang tập trung tại nơi có xác đồng loại nên hoàn toàn không chú ý đến cậu.

La Bân nhanh chóng quay trở lại hướng Bắc, nhưng cậu không đi đường cũ.

Thực tế, con đường lúc cậu đến cũng có thể thấy được vấn đề. Lá cỏ dọc đường, lớp đất trọc trên mặt đất, tất cả đều chứng minh đó là một lối đi của chuột.

Hiện giờ, cậu đứng cách con đường ấy khá xa nhưng vẫn đảm bảo nó nằm trong tầm nhìn.

Trên đường quay về, cậu thấy thêm một vài bóng đen lướt qua, tất cả đều hướng về phía vùng đá loạn.

Đây chính là mục đích của La Bân!

Trực tiếp xông vào hang chuột rõ ràng là không ổn, bất cứ lúc nào cũng cực kỳ nguy hiểm.

Ban ngày chúng đều ở bên trong, ban đêm lại càng khó nói.

Điệu chuột ly sơn, dẫn chuột ra khỏi hang, đây chính là kế sách!

Chuột đội mũ quan vốn là quỷ vật trong núi, có thể khiến các loài quỷ vật khác không dám lại gần địa bàn của mình, chắc chắn là ngang tàng không sợ ai. Nếu chúng bị giết cả một đám, nhất định sẽ gây ra sự náo động dữ dội.

Việc lùng sục khắp nơi để tìm hung thủ là điều tất yếu.

Như vậy, hang chuột chắc chắn sẽ trống không!

Trải qua bao lần đối mặt với Viên Ấn Tín ở núi Quỹ, rồi vô số lần sinh tử nguy nan sau đó, trong hoàn cảnh vận khí cực kỳ đen đủi mà không có một cái đầu linh hoạt, La Bân sớm đã chết một trăm tám mươi lần rồi.

Lũ quỷ vật đơn thuần sao có thể mưu tính lại cậu?

Chẳng bao lâu sau, cậu đã quay lại ngay phía trước hang chuột.

Ẩn nấp trong bóng tối vài phút, thấy chỉ còn vài con chuột lẻ tẻ đi ra, La Bân biết thời cơ đã đến.

Đang định bước ra, La Bân lại chợt rùng mình.

"Bắc Khảm là hang động, Tây Đoài là nơi kiếm ăn, bạch giao Chung Sơn... Thuộc về bảo vật. Bảo vật... Ắt phải nằm ở nơi âm dương giao thoa, nơi tàng phong tụ khí."

La Bân giơ ngón tay lên bắt đầu tính toán.

Động tác này trước đây chưa từng xuất hiện với cậu.

Viên Ấn Tín vốn luôn thích bấm ngón tay tính toán, La Bân từng cho rằng đó là do thực lực mình chưa đủ, nhưng thực tế không phải vậy.

"Tích trữ tại phương Cấn."

Tim La Bân đập nhanh liên hồi.

Cậu có thực sự cần hoàn thành nhiệm vụ này không?

Thực ra là không.

Đến Quỷ Thị nhận nhiệm vụ chỉ là để cậu tôi luyện phong thủy thuật của bản thân, chỉ là một sự rèn giũa.

Hoàn thành hay không không quan trọng.

Đến Tam Sơn lần này, nguyên nhân lớn hơn cả chính là bạch giao Chung Sơn.

Lấy được bạch giao Chung Sơn coi như đã đạt được mục đích.

Phương vị dưới chân thay đổi, La Bân vội vã chạy về hướng Đông Bắc, là phương Cấn.

...

"Hắn lại muốn giở trò quỷ gì nữa?"

Chu Thương thấy La Bân đổi phương vị, càng thấy ớn lạnh.

Hắn đã tính toán xong xuôi, La Bân vào hang chuột là hắn sẽ bám theo ngay, nói gì thì nói cũng phải phế bỏ La Bân, không thể để cậu làm loạn thêm nữa.

Chuột đội mũ quan bị trọng thương, nhà họ Chu cũng tổn thất theo.

Kết quả La Bân không những không vào mà còn đi nơi khác?

Nói thật, hắn đã bắt đầu nghi ngờ không biết trong nhà họ Chu có phản đồ thật không.

Rõ ràng, không ai hiểu rõ nơi này hơn La Bân...

"Theo sau xem là biết ngay thôi. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau, chúng ta cứ làm ngư ông đắc lợi." Mắt Phạm Kiệt sáng rực, hào hứng xoa lòng bàn tay.

...

Phía Đông Bắc, mặt bên kia của đỉnh núi.

Nơi này không gập ghềnh như vùng đá loạn phía Tây, cũng không đầy hang hốc như hang chuột chính diện phía Bắc.

Có rất nhiều gò đất nhấp nhô trên sườn núi.

La Bân th* d*c, cậu lắc lắc đôi chân, bắp chân đã bắt đầu bị chuột rút, rất khó chịu, hoàn toàn phải dựa vào nghị lực để hành động.

Không chút do dự, La Bân lấy miếng bạch giao Chung Sơn ra ngậm vào miệng.

Cảm giác ấm nóng nhàn nhạt xuất hiện, trôi xuống cổ họng rồi lan tỏa khắp cơ thể.

Điều này không giúp cơ thể hồi phục nhưng khiến ý thức trở nên minh mẫn, tỉnh táo và thông suốt hơn.

Phải, giống như lúc mệt mỏi mà rít nửa bao thuốc lá vậy, tinh thần phấn chấn lên là cơ thể có sức ngay.

Tất nhiên, La Bân biết điều này không tốt cho cơ thể.

Nhưng tình hình hiện tại, cơ hội không thể bỏ lỡ.

Cậu nhanh chóng bước lên gò đất, đứng tại một vị trí, lặng lẽ cảm nhận luồng gió thổi.

Tiên Thiên Toán chú trọng thiên nhân hợp nhất.

Đúng vậy, cậu không có bản đồ nơi này, không có vị trí chính xác.

Nhưng phong thủy đã sớm chỉ rõ phương vị.

Tàng phong tụ khí chính là mắt huyệt.

Khoảng một hai phút sau, La Bân đi theo một hướng.

Gió thổi từ trên xuống dưới, hướng đó gió tương đối yếu.

Khoảng năm sáu phút sau, đi qua vài gò đất, La Bân dừng lại dưới một đống đất cao, ở đây có một miệng hang cực kỳ kín đáo, rộng chừng nửa mét.

Gió lùa vào nơi này.

Gió chui vào trong miệng hang đó.

Tàng phong chính là đây!

Hít một hơi thật sâu, La Bân một tay cầm lá cờ nhỏ, một tay nắm chặt con dao, trọng chui vào trong hang chuột.

Nhờ có gió lùa nên mùi hôi trái lại bị thổi tan bớt.

Đường chuột đi hợp với việc bò hơn, La Bân bèn ngậm lá cờ trong miệng, cầm dao bò về phía trước, tay còn lại cậu lấy ra một chiếc đèn pin.

Độ sâu khoảng hơn trăm mét, cuối đường hầm chuột hóa ra lại là một hang động đá vôi bên trong núi, trên mặt đất bày rất nhiều thùng, hộp, trông vô cùng bừa bộn.

Ánh đèn pin chiếu sáng hang, La Bân nhanh chóng quét mắt nhìn mọi thứ.

Ngay chính giữa hang đá có một khoảng đất khá trống trải, không có đồ đạc bừa bãi, chỉ đặt một chiếc lò nhỏ, trên lò còn có một chiếc nồi đất không rõ chất liệu.

La Bân bước tới.

Lúc này lò đã tắt, trong nồi trống không, chẳng có gì cả.

Tuy nhiên, bên cạnh có một chiếc ghế, sát bên ghế là một chiếc bàn đá kê tạm. Trên bàn đá có một cái đĩa, trong đĩa có rãnh lõm, một vật trắng bóng như ngọc lại mang chút sắc máu đang nằm bên trong.

Bạch giao Chung Sơn?

La Bân kinh ngạc, tim đập nhanh.

Bạch giao Chung Sơn vốn là dạng miếng mà.

Cậu cứ tưởng đó là một loại dược liệu đặc biệt.

Nhưng không ngờ, thứ này lại cần phải được chế biến ra?

Không đúng, đây là dược liệu không sai, nhưng dược liệu cần phải bào chế gia công?

Kẻ hoàn thành công đoạn này chính là lũ chuột đội mũ quan sao?

Một dải bạch giao Chung Sơn hoàn chỉnh!

Tính cả số cậu kiếm được lần này và những lần trước cộng lại cũng không bằng một phần mười ở đây!

Kìm nén nhịp tim đang tăng nhanh, La Bân cầm dải bạch giao Chung Sơn trong rãnh,nuốt nước bọt, cậu định bỏ vật này vào ba lô.

Chuyến đi này quá thuận lợi, cứ như được khí vận gia trì lên người, hoàn toàn khác hẳn với vẻ xui xẻo "uống nước lã cũng giắt răng" trước đây.

"To gan!" Tiếng quát mắng bất ngờ vang lên.

La Bân híp mắt, đèn pin lập tức rọi về một hướng.

Người cậu nhìn thấy là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, lớn tuổi hơn cậu một chút, đang chui ra từ chính đường hầm chuột mà cậu vừa bò qua.

Người đàn ông đó mặc một bộ quần áo kỳ quái, trông rất dày nặng.

"Bỏ vật trong tay xuống! Khoanh tay chịu trói đi! Trọng địa của nhà họ Chu đâu cho phép cậu làm loạn!" Chu Thương quát lớn.

Hắn và Phạm Kiệt đã bám đuôi đến tận đây, phía trước không còn đường nữa, không ra tay không được.

Bạch giao Chung Sơn kìa!

Một dải bạch giao Chung Sơn hoàn chỉnh!

Chu Thương vừa tham lam lại vừa sợ hãi.

La Bân này quá đáng sợ.

Một khi để cậu sống sót rời khỏi đây, thì vùng đất của chuột đội mũ quan này làm gì còn chỗ cho nhà họ Chu hắn nữa?

"Nếu tôi không bỏ thì sao?" Ánh mắt La Bân trở nên lạnh lùng.

"Không bỏ? Hừ, tôi có thể khiến cậu chết ngay tại chỗ!" Chu Thương giận dữ trợn tròn mắt, "Ông Phạm, hôm nay hắn không chết không được! Ông có thể mang bạch giao Chung Sơn đi, chuyện ngày hôm nay tôi tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài, nhất định phải giết hắn!"

Trong lúc nói, Chu Thương nhìn sang bên cạnh, ánh mắt lộ vẻ khẩn cầu nhưng cũng đầy quyết đoán.

truyenfull,truyenfull vn