Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 988

Chương 988: Thực hành phong thủy, đơn thương độc mã!

Tô Tô bưng ra mấy món ăn cùng một bát cháo lớn thơm nức mùi muối tiêu.

Sau khi La Bân ngồi xuống mới phát hiện trên bàn đặt một chiếc thẻ ngân hàng kèm theo một tờ giấy nhỏ ghi mật khẩu sáu số: 003613.

"La tiên sinh, lát nữa anh sẽ đi ngay đúng không? Đợi anh đi rồi tôi sẽ đi gửi tiền. Anh mau ăn cho nóng, là cháo Lạp Bát đấy, hôm nay là ngày lễ mà."

Tô Tô đặt đồ ăn xuống rồi ngồi ở một góc khác, đôi tay dường như không biết đặt vào đâu, cuối cùng đặt lên đùi, siết chặt vạt áo ở nơi La Bân không nhìn thấy.

"Tô Tô, cô cứ gọi tên tôi là được rồi. Không cần phải gò bó như vậy, chúng ta là bạn bè."

La Bân cất thẻ ngân hàng.

Tô Tô sững sờ, cắn môi, không nói thêm gì.

La Bân ăn uống ngon lành, húp cháo sùm sụp.

Ăn xong, cậu gật đầu chào Tô Tô rồi về phòng để lấy ba lô, sau đó vội vàng rời đi.

Cậu bắt xe ở đầu thôn ra đến thị trấn, rồi thuê một chiếc xe khác, nói rõ địa chỉ.

Xe chạy về hướng Đông Nam thành phố Đại Tương.

Chuyến đi kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, khi đến nơi thì đã gần trưa.

Tam Sơn Đông Nam không phải là ba ngọn núi, mà là một ngọn núi lớn có ba đỉnh.

Nơi xe đến một thị trấn nhỏ.

La Bân vốn muốn tài xế chở thẳng đến chân núi, nhưng tài xế nói phía sau thị trấn là một con sông, chỉ có một cây cầu sắt, xe không qua được, nên cậu đành thôi.

Xe dừng ở cuối thị trấn.

Sau khi bước xuống, quả nhiên La Bân nhìn thấy một con sông, cây cầu sắt treo lơ lửng trên mặt nước, dòng chảy bên dưới rất xiết.

Hai bên tay vịn của cây cầu đầy vết gỉ sét, thậm chí giữa các khe hở của tấm sắt còn mọc đầy cỏ dại.

Từ chi tiết này có thể thấy rất ít người qua cầu sang phía bên kia. Dù cây cầu nằm ngay cuối thị trấn, dù có câu "dựa núi ăn núi, dựa nước ăn nước", nhưng vẫn hiếm người lên núi hái thuốc hay tìm kế sinh nhai khác.

La Bân không chút do dự, sải bước lên cầu sắt, đi về phía Tam Sơn.

...

Trong một ngôi nhà tại thị trấn.

Khoảng mười người đang ngồi vây quanh phòng khách.

Một người đứng trước bàn, nói rất nhanh:

"Anh chắc chắn mục tiêu của hắn rất trực diện?" Một người ngồi bên bàn trầm giọng hỏi.

Người đứng trước bàn thận trọng đáp: "Tôi hoàn toàn khẳng định, hắn đi thẳng đến cuối thị trấn, qua cầu để vào núi. Quỷ Thị quá đáng lắm rồi, cứ nhìn chằm chằm vào trong núi mãi."

Họ là người của tộc họ Chu ở thành phố Đại Tương.

Rất nhiều năm trước, gia chủ đầu tiên của nhà họ Chu tình cờ có được một chiếc giáng y của chuột đội mũ quan, từ đó lập nên gia tộc. Bao năm qua, gia tộc phát triển khá tốt, thậm chí còn tìm được những thế lực bàng môn tà đạo như nhà họ Hoa để liên hôn.

Mỗi thế hệ nhà họ Hoa đều chắc chắn có một người phụ nữ mang mệnh Thiên Ất Dương Quý, điều này giúp nhà họ Chu hấp thu được lượng lớn tinh khí.

Thế nhưng, mấy năm nay lại xảy ra vấn đề.

Đầu tiên là cô cả nhà họ Hoa đào hôn rồi chết thảm bên ngoài.

Sau đó nhà họ Hoa định dùng Hoa Huỳnh để bù đắp, cô ta cũng có mệnh Thiên Ất Dương Quý, nhà họ Chu vui vẻ chấp nhận.

Kết quả, giống như ông trời trêu ngươi nhà họ Chu. Hoa Huỳnh vậy mà lại cấu kết với đạo sĩ.

Đạo sĩ đó đã giết ông cụ và cậu cả họ, thậm chí còn khiến tiên sinh phong thủy trong tộc là Phạm Kiệt quay đầu đầu quân cho nhà họ Hoa.

Đây quả thực là nỗi nhục nhã ê chề.

Thế nhưng biết làm sao được?

Nhà họ Hoa không đuổi cùng giết tận đã là nhân từ với nhà họ Chu rồi.

Nhà họ Chu chỉ có thể rùa rụt cổ, ngậm đắng nuốt cay.

Không chỉ chôn vùi thù hận, họ còn phải cống nạp gần như toàn bộ bạch giao Chung Sơn trong tộc cho nhà họ Hoa. Họ vẫn phải để Phạm Kiệt "làm mưa làm gió" trong tộc, vẫn phải công nhận ông ta là trưởng lão.

Không công nhận không được, La Hiển Thần kia đúng là một sát tinh, một mình giết xuyên cả Quỷ Khám.

So với thế lực khổng lồ đó, nhà họ Chu chẳng khác gì con kiến bên đường.

Bốn chữ "nhẫn nhục chịu đựng" đã thấm sâu vào lòng mọi đệ tử nhà họ Chu!

Vì vậy, trọng tâm của họ hiện giờ là rèn luyện bản thân, tăng cường thực lực cơ bản của gia tộc.

Đối với nhà họ Chu, mối đe dọa bên ngoài duy nhất hiện nay chính là Quỷ Thị.

Sau khi ông cụ chết, đám chuột đội mũ quan do người trong tộc điều khiển không còn lão luyện như trước.

Quỷ Thị liền trực tiếp đưa thêm một nhiệm vụ, cho người vào Tam Sơn lấy giáng y.

Đây rõ ràng là muốn rút củi dưới đáy nồi, thay thế nhà họ Chu.

Suốt một thời gian dài, tinh nhuệ nhà họ Chu đều tập trung ở thị trấn này để đề phòng sự cố.

"Giết hắn đi? Chúng ta cùng ra tay!" Một người khác ngồi bên bàn lên tiếng: "Lần này không thể để loại người này có đi mà không có về, phải đem đầu hắn gửi đến Quỷ Thị, vứt ngay trước cổng lớn để bọn họ biết nhà họ Chu chúng ta không dễ chọc vào. Chó đường cùng còn nhảy tường, thỏ cuống lên còn cắn người đấy!"

Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên, kèm theo đó là giọng hát thô thiển.

"Cái gì đưa tay sờ tóc mai chị, mây đen bay mất nửa bầu trời..."

"Cái gì đưa tay sờ... Cái gì..."

Người nhà họ Chu nhìn nhau, mặt ai nấy đều đỏ bừng, nóng ran.

Tiếng hát đến gần, chính là Phạm Kiệt.

Phạm Kiệt ngừng hát, ánh mắt lộ vẻ đắc ý.

Từ khi học được thuật của lão Cung gia, lại phối hợp với những khúc hát mà lão Cung gia thích ngân nga, ông ta cảm thấy bản thân mình ngày càng cao siêu.

"Đám nhóc nhà họ Chu, ồ, đông đủ ở đây chờ cơ à? Nhanh lên nào, đồ hiếu kính đâu?"

Phải, Phạm Kiệt đã chịu thiệt ở Quỷ Thị, phải giao ra bạch giao Chung Sơn. Thế nhưng cái thiệt đó giúp ông ta giữ được thể diện, vả lại bạch giao Chung Sơn có thể lấy từ nhà họ Chu, vậy thì có tính là tổn thất gì đâu?

Nói cách khác, những thỏi vàng trên người ông ta là do nhà họ Chu cung phụng trước đây, bạch giao Chung Sơn cũng vậy. Coi như nhà họ Chu cung phụng cho ông ta một bộ pháp khí và còn phải tiếp tục dâng lên lợi lộc.

"Tạm thời chúng tôi không còn bạch giao Chung Sơn nữa, e rằng sau này cũng khó mà kiếm được." Một người nhà họ Chu giật mình, bước lên phía trước.

"Chu Thương, có chuyện gì thế?" Phạm Kiệt cau mày.

Chu Thương hít sâu một hơi, thì thầm một hồi.

"Xin ông ra tay giết kẻ đó." Hắn ta khẩn cầu.

"Chuyện này không tốt lắm đâu nhỉ?" Phạm Kiệt ho nhẹ một tiếng.

"Nhà họ Chu sẽ giữ kín như bưng." Chu Thương nói tiếp: "Nếu để Quỷ Thị thành công, nhà họ Chu nhất định sẽ mất quyền kiểm soát chuột đội mũ quan, bạch giao Chung Sơn sẽ không còn sản xuất được nữa, như vậy sẽ không thể cung phụng ông, ông cũng không có gì để hiếu kính tiên sinh Quỷ Đầu kia."

Nói đến đây, Chu Thương lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp, trong mắt thoáng hiện vẻ không cam lòng. "Đây là những thứ cuối cùng, mong ông hãy nhận lấy."

Phạm Kiệt phân vân.

Ông ta chạm vào ngực mình rồi mới nói: "Tôi không sát sinh. Sau khi bắt được kẻ vào núi kia, cậu hãy ném hắn đến trước cửa Quỷ Thị. Ừ, đi cho rầm rộ vào, thể hiện thái độ của người nhà họ Chu các anh. Trước đây các cậu làm việc tàn độc nhưng kín kẽ, giờ tôi nhúng tay vào thì không thể làm thế được, nếu không tiểu thư Hoa Kỳ sẽ vặn tai tôi mất, biết chưa?"

Nghe Phạm Kiệt nói vậy, Chu Thương vui mừng khôn xiết.

...

Sau khi qua cầu sắt, đi không xa, La Bân thấy một số ngôi nhà hoang trong thôn.

Trong không khí thoang thoảng một mùi hương đặc trưng, hơi giống mùi hôi nồng của Hôi tứ gia.

Chuột đội mũ quan cũng là chuột, hình ảnh khá giống với những kẻ đầu thú thân người ở núi Tát Ô, nhưng mức độ quỷ dị thì cao hơn một bậc.

La Bân tphóng tầm mắt nhìn l*n đ*nh núi, phân tích phương vị.

Đồng thời, cậu cũng hồi tưởng lại hình dáng của chuột đội mũ quan.

Lông nó đen thẫm, mang lại cảm giác ẩm ướt.

Thực tế không chỉ chuột đội mũ quan, loài chuột thông thường cũng vậy.

Đen chính là đại diện cho Thủy. Đó chính là bản mệnh của chúng.

Lại xét từ tập tính của Hôi tứ gia, loài này tham tài.

Điểm này có thể phóng đại lên cho tất cả các loài chuột.

Tham tài thì càng tương ứng với Thủy, tụ nước thì tụ tài.

Chính giữa ba đỉnh núi rõ ràng thuộc về đỉnh núi phía Bắc.

Chính vì thế, nếu phán đoán chuẩn phương vị rồi đi thẳng lên, sẽ tìm được sào huyệt của chuột đội mũ quan.

Nghĩ đến đây, tim La Bân đập nhanh hơn.

Tiên Thiên Toán thực sự có thể giúp người ta chiếm tiên cơ trên phương diện phong thủy. Góc độ tiếp cận hoàn toàn khác với các phái phong thủy khác.

Nếu là Từ Lục hay Trương Vân Khê ở đây, chắc chắn sẽ phải tìm mọi cách thám thính thông tin mới có thể hành động bước tiếp theo.

Cậu sải bước lên núi, quá trình này đương nhiên không có gì đặc biệt.

Thời gian qua cậu đã leo rất nhiều núi rồi.

Khi xuyên qua thôn, mùi hôi nồng nặc rất đậm.

Sau khi vào núi, gió núi lớn hơn, mùi hương trái lại tản đi bớt.

Suốt dọc đường La Bân đều rất thận trọng.

Cậu không gặp chuột đội mũ quan, cũng chẳng gặp bất kỳ quỷ vật nào khác.

Vì bây giờ là ban ngày, chưa đến lúc quỷ vật xuất hiện sao?

La Bân không chắc chắn, bởi vì ở núi Quỹ, quỷ vật không giống như tà ma bị hạn chế bởi ngày và đêm.

Hay là theo địa bàn?

Trong địa bàn của chuột đội mũ quan, các quỷ vật khác không dám lại gần?

Hay là cậu hoàn toàn nhờ vào thuật âm dương của Tiên Thiên Toán mà tránh được mọi nguy hiểm, tiến thẳng vào cốt lõi?

La Bân nghĩ khả năng cao chính là như vậy. Tự tin bắt đầu tăng vọt.

Một mình thực hành phong thủy, cảm giác hoàn toàn khác biệt!

...

Phía sau, đằng xa.

Chu Thương lần theo dấu vết trên đường, liên tục tiến về phía trước.

"Nhà họ Chu ta lẽ nào có phản đồ?" Hắn ta ngỡ ngàng.

"Phản đồ?" Phạm Kiệt chắp tay sau lưng, lắc đầu: "Lại có chuyện gì nữa?"

Chu Thương ngẩng đầu, mặt đỏ gay, nhìn trừng trừng phía trước.

"Trong Tam Sơn này có rất nhiều quỷ vật, người ngoài không ai biết chuột đội mũ quan thực sự ở đâu, chỉ có người nhà họ Chu chúng tôi rõ. Kẻ đó sao có thể đi đúng đường ngay lập tức như vậy? Trùng hợp sao? Ông Phạm, một ngọn núi đầy rẫy hiểm nguy, ông có khả năng đi một mạch lên núi không?" Chu Thương nghiến răng nghiến lợi: "Chắc chắn là có phản đồ, tuyệt đối!"

Phạm Kiệt ngừng lắc đầu, xoa trán.

Thói quen gì ông ta cũng học theo lão Cung gia, duy chỉ có cái tật lắc đầu quầy quậy này là mãi không học nổi.

"Lắc thêm vài cái nữa chắc óc nát như tương mất..." Phạm Kiệt lẩm bẩm.

"Ông Phạm, cái gì nát cơ?" Chu Thương hoảng hốt.

"Cái gì mà nát với không nát? Cái mồm cậu sao thối thế, đừng có nói bậy." Phạm Kiệt lườm Chu Thương một cái: "Cứ đi lên đi, nắm bắt thời cơ, cậu ra tay nói cho hắn sống không bằng chết, tôi sẽ canh chừng hắn, trấn mệnh của hắn, rõ chưa?"

Phạm Kiệt vỗ vào vật bên hông.

Ở đó có một chùm chuông.

Chùm chuông ấy không hề đơn giản, nó đến từ một đại tiên sinh xuất hắc.

Đây mới là lý do Phạm Kiệt khao khát có được trọn bộ pháp khí khác, ông ta không thể ngày nào cũng cầm cái chuông này phô trương khắp nơi được.

Đây là con bài chưa lật, phải bất ngờ mới nắm chắc phần thắng.

Nhà họ Chu điều khiển chuột đội mũ quan bằng một phương thức giết chóc đặc biệt, trực tiếp hại người từ hư không.

Phạm Kiệt nghĩ rất trực diện, ngay khoảnh khắc chuột đội mũ quan sắp giết kẻ địch, ông ta sẽ dùng chuông này trấn mệnh để bảo vệ đối phương.

Vừa bắt được người mà lại không sát sinh, vừa bảo vệ được nhà họ Chu, lại vừa ra oai với Quỷ Thị.

Để xem cái tên Long Lương kia còn dám dùng kế khích tướng với ông ta nữa không!

truyenfull,truyenfull vn