"Kết quả đúng như dự đoán." Sắc mặt Long Lương trầm ổn.
Ô Đông vuốt chòm râu ngắn dưới cằm, gật đầu: "Đúng là vẫn nên báo cho người của núi Lục Âm một tiếng. Tất cả Quỷ Thị, Minh Phường đều đã nhận được nhiệm vụ từ núi Lục Âm. Tôi khó mà tưởng tượng nổi đây là đạo trường của tiên sinh âm dương nào mà lại có lượng đệ tử khổng lồ đến thế, có thể cài cắm người ở khắp các địa bàn trọng yếu, thật là đáng sợ. Minh Phường ở thành phố Nam Bình, Trần Tổ của Cửu U Ty đúng là từng bị bắt, vợ con cũng bị giết sạch. Tôi còn điều tra được có một người tự xưng là tiên sinh núi Lục Âm đã tìm đến đạo trường giám sát ở đó, đánh trọng thương tiểu thiên sư của núi Vân Cẩm. Cũng không biết La Bân kia rốt cuộc đã làm gì núi Lục Âm mà khiến họ phải bỏ ra cái giá lớn như vậy, huy động lực lượng rầm rộ đến thế."
Những lời này chứa rất nhiều thông tin, đủ để thấy Quỷ Thị đã bỏ rất nhiều công sức và người quản lý Ô Đông này cũng cực kỳ để tâm.
"Căm hận đến mức này, tất nhiên là huyết hải thâm thù, không ngoài việc giết cha mẹ, nhục vợ con, hoặc là sát hại hậu duệ. Người làm được chắc chắn không đơn giản." Long Lương tiếp lời: "Chúng ta có bất kỳ thông tin nào cũng phải báo cho họ, để họ tự giải quyết. La Bân đó chúng ta trêu vào không nổi, mà núi Lục Âm thì càng không thể đắc tội."
"Phải." Ô Đông gật đầu tán đồng: "Kẻ diệt được tiên sinh Âm Nguyệt Tiêu Hà thì sao có thể là nhân vật tầm thường?"
"Thế nhưng, La Bân này liệu có đơn giản không?" Ô Đông chỉ vào tấm ảnh trên bàn, nói: "Núi Vân Mông không phải nơi nhỏ bé, cậu ta vậy mà lại có nhu cầu với nơi đấy, còn không sợ chuột đội mũ quan mà nhận lấy nhiệm vụ kia. Tôi thực sự muốn biết sư phụ đứng sau cậu ta là ai, đến từ đạo trường nào. Nhân vật như vậy, chúng ta nên kết giao."
"Đợi cậu ta quay về rồi tính tiếp." Ánh mắt Long Lương lộ vẻ mong chờ.
...
La Bân đã xem qua toàn bộ tài liệu trong phong bì, hiểu rõ năng lực của chuột đội mũ quan.
Thực tế lúc ở trấn núi Quỹ, tuy từng đối mặt và g**t ch*t nó, nhưng khi đó đều dựa vào lá cờ nhỏ kia chứ không phải bản thân cậu.
Loại quỷ vật như chuột đội mũ quan này thật sự quái dị, lại có thể nói tiếng người, trực tiếp dùng lời nói để giết người?
Quan trọng là trong núi không chỉ có chuột đội mũ quan mà còn có những quỷ vật khác. Mà những quỷ vật đó là gì, năng lực cụ thể ra sao thì Quỷ Thị lại không biết.
Điều này rất nguy hiểm, thảo nào việc thành xong có thể trực tiếp làm trưởng lão của họ.
Đangsuy nghĩ, La Bân bỗng quay đầu nhìn về phía cửa phòng.
"Tô Tô?"
Cậu nghe thấy tiếng động khe khẽ, chắc là tiếng bước chân.
Tô Kiện không thể nào đến trước cửa phòng cậu vào buổi đêm, vậy chỉ có thể là Tô Tô.
Bên ngoài rất yên tĩnh, không có tiếng trả lời.
La Bân đứng dậy đi mở cửa.
Ngoài cửa trống không, làm gì có ai?
Một luồng gió lạnh lùa vào cổ, cậu rùng mình một cái, chợt quay đầu nhìn vào trong phòng, trong phòng cũng trống không.
Gió không nhỏ, lá rụng trong sân bị thổi xoay vòng, tiếng động kia nghe qua đúng là giống tiếng bước chân, lẽ nào mình nghe lầm?
Nếu không thì làm gì có ai đến trước cửa rồi lại biến mất trong nháy mắt?
Đóng cửa lại, cậu quay về bàn.
La Bân xem tài liệu thêm một lát, sau đó lấy ra một tấm vải đen.
Ban ngày cậu mua kha khá đồ trong nội thành, tấm vải đen này cũng đã được cắt sẵn.
La Bân bắt đầu hồi tưởng lại.
Lần này cậu hồi tưởng ký ức thời gian đầu ở thị trấn Núi Quỹ, khi lần đầu cầm lá cờ ngoài sân nhà Lý Vân Dật.
Cậu quan sát kỹ các họa tiết trên lá cờ, rắn mỹ nhân, dê hai chân, mèo hai chân, chuột đội mũ quan...
Đây không phải điều quan trọng nhất, rìa lá cờ còn đủ loại phù văn, quỷ vật bên trong giống như bị giam cầm.
Những phù văn này phần lớn đều quen thuộc.
Lúc học riêng lẻ Tiên Thiên Thập Lục Quái và Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán, La Bân đã thấy những bùa chú này.
Truyền thừa trọn vẹn chắc chắn có thể sắp xếp chúng lại, chỉ là hiện tại cậu chưa học đến bước đó.
Vì vậy, La Bân chỉ có thể "vẽ mèo khen mèo dài đuôi", dùng máu đầu ngón tay phác họa trên vải đen.
Tất nhiên việc này không thực hiện trong lúc đang hồi tưởng, cậu dựa vào trí nhớ vẽ ra một phần, sau đó hồi tưởng, lại dừng, rồi lại vẽ.
Quá nửa đêm trôi qua, khi La Bân dừng tay, cậu đã đầm đìa mồ hôi, ngón trỏ run rẩy, mất nhiều máu khiến sắc mặt trắng bệch. Tấm vải đen vì vết máu loang ra mà trở nên đỏ thẫm trên nền đen, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một vòng phù văn quanh rìa.
Chất lượng nghiên mực và bút của Kim Hựu Đức quá kém nên La Bân thà không dùng mà đem bán luôn.
Cậu tự đánh giá bộ pháp khí đó dù có sử dụng cũng chẳng hiệu quả được bao nhiêu.
La Bân lấy ra một thanh đồng to bằng ngón tay cái, đây cũng là món cậu tốn không ít thời gian mới mua được.
Cậu dùng kim chỉ khâu tấm vải đen vào thanh đồng, một lá cờ nhỏ đã thành hình.
Lau mồ hôi trên trán, La Bân hài lòng gật gù. Sau đó, cậu lại thẩn thờ một hồi.
Phải rồi, đã từng có lúc ở núi Quỹ chỉ biết nhìn quỷ vật mà sợ, giờ đây cậu lại có thể tự tay làm ra lá cờ trấn áp quỷ vật?
Cảm giác trọn vẹn cùng với luồng chính sát khí nhàn nhạt đặc trưng của một món vật trấn pháp khí khiến La Bân biết rằng lá cờ này nhất định có tác dụng.
Tất nhiên, nó chắc chắn không bằng lá cờ do Viên Ấn Tín chế tạo, đối mặt với chuột đội mũ quan có mấy phần áp chế cậu cũng không rõ.
Nhưng thứ này, theo một nghĩa nào đó, chính là đại diện cho sự tiến bộ của cậu.
Lá cờ chỉ là khởi đầu.
Đến khi cậu có thể chế tạo toàn bộ pháp khí của Tiên Thiên Toán thì sao?
Cơn buồn ngủ ập đến.
La Bân đặt lá cờ xuống, đi về phía giường.
Cậu nằm xuống, nhắm mắt nhìn lên xà nhà, nhanh chóng chìm vào giấc mộng sâu.
Cậu không chú ý đến một chi tiết.
Đó là động tác lên giường của cậu khác hẳn ngày thường.
Bình thường cậu sẽ ngồi xuống, cởi giày rồi mới lên giường. Lần này, cậu hướng mặt về phía giường cởi giày rồi leo lên ngay, thành ra mũi giày hướng thẳng vào giường.
Dưới gầm giường, một màu đen thò ra.
Đó là một cái đầu.
Khi cái đầu chui ra, một khuôn mặt trắng bệch lộ diện.
Đôi mắt cô ta không nhìn ra cảm xúc, thậm chí cả khuôn mặt, đôi mắt đều hoàn mỹ như một món đồ mỹ nghệ. Da dẻ mịn màng như ngọc, con ngươi giống như hai viên ngọc thạch khảm vào. Thoạt nhìn thì đẹp, nhìn kỹ lại thấy vô cùng kinh dị.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ và lớp ngói lấy sáng trên mái nhà rơi xuống mặt cô ta, làn da hơi phát sáng, sự kinh dị ấy đạt đến đỉnh điểm.
Phụ nữ.
Không, nói một cách chính xác thì phải là nữ thi này.
Sau khi bò hẳn ra khỏi gầm giường, cô ta khẽ nắm lấy cánh tay La Bân.
La Bân không tỉnh.
Sau đó, cơ thể La Bân vậy mà lại dựng đứng lên.
Cứ như thế, cậu vẫn không tỉnh.
Nữ thi chui xuống dưới thân La Bân, lặng lẽ nằm ra.
Cơ thể La Bân đè ngược trở lại, hai tay nữ thi nắm lấy hai cánh tay cậu, động tác này y hệt như lúc ở trong quan tài.
Sau đó, nữ thi nhắm mắt, bất động.
Cửa một căn phòng khác trong nhà mở, Tô Tô đứng trước cửa, nhìn căn phòng còn sáng đèn của La Bân, cô do dự không quyết.
Đêm nay, cô không sao ngủ được.
Nhưng cuối cùng, cô vẫn cay đắng đóng cửa, quay về giường nằm xuống.
Thẫn thờ sờ lên mặt mình, Tô Tô nhắm mắt lại.
Phải rồi, cô bình thường như vậy, khuôn mặt này hoàn toàn không thể gọi là quá đẹp, một người không tầm thường như La Bân sao có thể để mắt đến cô?
Nếu La Bân là kẻ háo sắc, chẳng lẽ mấy ngày qua lại không có ám chỉ gì?
Nếu cậu đã không có, cô chủ động tiếp cận thì tính là gì?
Tính là cô lăng loàn, là loại đàn bà lẳng lơ sao?
Tay siết chặt vạt áo, Tô Tô ép mình phải ngủ.
Cô có thể cảm nhận được mình và La Bân không cùng một thế giới.
Cũng may là cô đã không đi.
Nếu không, trông thấy dưới thân La Bân đang đè lên một tử thi nữ, e là cô sẽ bị dọa cho hồn xiêu phách lạc!
Ánh nắng chói chang chiếu vào mặt, La Bân mở mắt.
Nghỉ ngơi tốt nên tinh thần sảng khoái.
Ngồi dậy, La Bân bỗng "suýt" một tiếng, đấm đấm bả vai và thắt lưng.
Sao người lại đau thế này?
Giường rõ ràng là nệm mềm, mà cảm giác cứ như nằm trên tấm gỗ cứng vậy.
Hay là vì cơ thể vốn chưa hồi phục hẳn, hôm qua đi lại nhiều quá nên tiêu hao lớn?
La Bân lắc đầu, thầm thở dài, vẫn phải ăn, vẫn phải luyện thôi.
Xuống giường, cậu đi rửa mặt, sau đó cầm lấy lá cờ trên bàn.
Để suốt một đêm, máu đã loang ra đến mức tối đa, quỷ vật trong cờ tuy mờ mịt nhưng lại có cảm giác hư ảo quái dị, giống như chúng đang sống và có thể chui ra bất cứ lúc nào.
Cuộn lá cờ lại, La Bân cất vào túi trước ngực áo leo núi.
Cậu bước ra khỏi phòng, không thấy bóng dáng Tô Kiện đâu.
Chỉ có Tô Tô, hiếm khi thấy cô không làm việc vặt trong sân mà ngồi trên một chiếc ghế, giống như đang nhìn chằm chằm vào cửa phòng cậu.
Tất nhiên, chỉ trong tích tắc, Tô Tô đã cúi đầu nghịch điện thoại.
Ngay sau đó, cô ngẩng lên, đứng dậy.
"La tiên sinh, anh dậy rồi à? Tôi đang hâm nóng thức ăn, để tôi đi bưng cho anh."
Giọng cô vẫn êm tai và hoạt bát.
Lẽ tự nhiên, La Bân không vạch trần cô.
Vừa đi về phía gian chính, cậu vừa khẽ ngẩng đầu nhìn trời.
"Đổi thay rồi sao?" La Bân lẩm bẩm.