Chương 964: Vu nữ ở núi Tát Ô, người đầu thú
Hóa ra vẫn có người nhận ra bạch hoa đăng Tiên Thiên.
Hóa ra môn phái Tiên Thiên Toán vẫn được người ta tôn trọng?
Không trách La Bân lại nghĩ như vậy, bởi lẽ dù là núi Lục Âm cướp bóc trắng trợn hay vẻ đạo mạo giả nhân giả nghĩa của Bạch Tử Hoa ở núi Thần Tiêu, tất cả đều không thực sự xem trọng Tiên Thiên Toán nữa.
Đối mặt với bao biến cố và hiểm nguy, đạo lý "kẻ yếu mang bảo vật là có tội" cậu đã thấu hiểu đến nỗi không thể sâu sắc hơn.
Thế mà đột nhiên, giáo chủ núi Tát Ô này – một nhân vật tầm cỡ ít nhất ngang hàng với Bạch Tử Hoa – lại gọi cậu một tiếng trường chủ, thậm chí còn tự xưng danh tính, làm sao La Bân không cảm thấy xúc động cho được?
Cậu lấy đá mặt trăng từ trong lòng ra, hai ngón tay bóp lấy hai đầu.
Bề mặt viên đá toát ra chất cảm như thạch nhũ, lại mang vẻ sang trọng của ngọc quý.
"Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình. Quả nhiên là đá mặt trăng. Tiên Thiên Toán xuống núi, thiên hạ thực sự cần thái bình."
Đôi mắt cáo của Thạch Cam lộ vẻ cảm thán.
"Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình"?
Câu này trước đó Bạch Tử Hoa cũng đã từng nói.
Bản thân La Bân vốn nghĩ đây chỉ là một câu khẩu hiệu, một biểu tượng cho sự xuất hiện của người phái Tiên Thiên Toán.
Không ngờ "thiên hạ thái bình" lại đại diện cho một tầng ý nghĩa khác sao?
Là vì bản thân thiên hạ vốn đang bất ổn nên mới cần thái bình?
Thiên hạ không thái bình ư?
Hay là "thiên hạ" trong mắt các tiên sinh âm dương không phải là thiên hạ bình thường?
Phong thủy âm dương mới chính là cái gọi là thiên hạ?
Lúc này, Thạch Cam lại nói: "Bạch Nguy muốn dạy trường chủ thuật xuất mã tiên, rõ ràng là ông ta chưa đặt mình đúng vị trí. Tôi cũng không có tư cách dạy cậu, huống hồ trường chủ còn kiêm chức Miêu Vương. Đại vu y của núi Tam Nguy, Miêu Vương, Bối Linh, ở mức độ nào đó cũng ngang hàng với chúng tôi. Năm xưa khi hưng thịnh, Tiên Thiên Toán đã bất chấp phản phệ để mưu cầu một con đường lui cho tiên gia vùng Đông Bắc này. Nay Tiên Thiên Toán suy yếu cần đến núi Tát Ô, núi Tát Ô sẽ không trốn tránh. Trường chủ hợp với thuật gì, Hắc lão thái thái sẽ chỉ điểm, tôi sẽ phối hợp."
La Bân hoàn hồn, nhịp tim cậu đập nhanh liên hồi.
Chân mày Bạch Nguy hoàn toàn giãn ra, gương mặt già nua nhăn nheo nở nụ cười.
"Cảm ơn giáo chủ." La Bân chắp tay hành lễ.
"Trường chủ khách khí rồi." Thạch Cam đáp lễ.
Lúc này, Bạch Nguy mới lên tiếng: "Chắc là lúc La tiên sinh đến nghĩa địa đã bị nhìn thấy. Đêm qua cậu ấy thấy người đầu cáo, hôm nay liên tục bị câu hồn, chỉ có thể dùng vật trấn áp."
Thạch Cam ngồi lại vào ghế thái sư, rơi vào suy tư.
Hai vị Hắc lão thái thái không tiếp tục nhìn chằm chằm La Bân nữa, sự sắc lạnh và băng giá cũng giảm đi quá nửa.
"Tôi cần đi nói chuyện một chút. Trước lúc đó, chưa thích hợp để học thuật pháp." Rất lâu sau, Thạch Cam mới mở lời: "Trường chủ đừng nghĩ nhiều, những kẻ mạo phạm cậu là vu nữ của mạch chúng tôi. Họ quanh năm trú ngụ ở mặt kia của núi Tát Ô, rất ít khi qua lại với chúng tôi, chỉ khi những kẻ mất mạng cần siêu thoát, họ mới đến đón đi. Nếu họ nhất quyết tìm cậu mà bây giờ cậu học thuật pháp thì ngược lại rất dễ bị hạn chế."
Lời giải thích của Thạch Cam rất lớp lang và thấu đáo, sau đó ông nói tiếp: "Bạch trưởng lão, ông đưa trường chủ về trước đi. Chờ tôi giải quyết xong chuyện này sẽ sắp xếp cho trường chủ thật chu đáo."
Bạch Nguy gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Ông giơ tay mời, La Bân liền ra ngoài.
Hai người rời khỏi đạo điện, đi thẳng về nơi ở.
"Vu nữ không phải chỉ một người, mà là một tập thể." Bạch Nguy nói.
Đúng là La Bân không hỏi, nhưng cậu có lòng cầu thị, chỉ là vì tự mình chọc vào vu nữ nên cậu không tiện hỏi nhiều, dù sao đây cũng là bí mật của núi Tát Ô.
"Tôi biết chắc chắn là Hôi tứ gia đã đưa cậu đến nơi đó. Nó tính toán gì tôi còn lạ gì nữa. May mà giáo chủ không nổi giận, lại còn hết sức tôn trọng cậu, nếu không Hôi tứ gia chắc chắn đã bị lột da trừng phạt rồi. Cậu hẳn nghĩ vì cậu đến đó nên mới chọc vào vu nữ đúng không? Thực ra không phải vậy. Một khi họ đã phát hiện và có hứng thú với cậu, thì dù cậu ở bất cứ đâu trên núi Tát Ô, họ cũng sẽ xuất hiện. Lộ diện nhanh thế này ngược lại là chuyện tốt. Nếu cậu đã học thuật xuất mã tiên thì sẽ rơi vào thế bị động."
Nói đến đây, Bạch Nguy dừng lại một chút rồi giải thích tiếp: "Vu nữ đánh thần cổ, hồn người chết quay về. Oan hồn ở nghĩa địa đều là yên hồn thanh phong, loại linh hồn đã được luyện hóa một lần này cực kỳ khó thu phục, chúng lang thang quanh năm và cũng không muốn bị thu phục. Mà những xuất mã tiên điều khiển chúng sau khi chết đi cũng tương đương với việc được siêu độ hoàn toàn như các tiên sinh vẫn nói, vì vậy cậu không thấy được hồn của xuất mã tiên. Còn về người đầu cáo, đó là một kiểu thể hiện khác của vu thuật. Khởi đầu là lời nguyền, sau này mới diễn hóa thành thuật xuất mã tiên. Họ tương đương với nguồn cội, vì vậy tiên gia sẽ kính sợ, thậm chí là bị áp chế."
Lúc này La Bân mới hiểu ra.
Sự áp chế đó mới chính là nguyên do của thế bị động.
"Tìm tôi để làm gì?" La Bân không hiểu.
"Chỉ có thể giải thích rằng cậu khác biệt với người thường, đã khơi dậy sự hứng thú của họ. Cụ thể cậu khác người ở điểm nào thì tôi không rõ. Chuyện này phải có cách giải quyết, họ phải thu tay lại, nếu không thì tuyệt đối chẳng phải chuyện tốt lành gì. Tạm thời cậu đừng rời khỏi điện thờ, tối nay tôi sẽ canh đêm." Bạch Nguy nhìn sâu vào mắt La Bân: "Cậu đừng quá lo lắng, giáo chủ đã đứng ra thì không có vấn đề lớn đâu. Đúng rồi, tôi còn phải nhắc cậu một chuyện. Nếu như... Nếu như cậu bị vu nữ mang đi, đừng tấn công họ, đừng chọc giận họ, hãy cố gắng giữ im lặng và chung sống hòa bình, có vấn đề gì giáo chủ sẽ giải quyết."
"Được." La Bân gật đầu, sau đó bổ sung một câu: "Tôi sẽ không rời khỏi đây để tránh rủi ro."
Bạch Nguy mỉm cười.
Không lâu sau, họ đã về tới điện thờ.
La Bân quay về phòng mình, một lần nữa đọc sách.
Việc tạm hoãn học thuật xuất mã tiên không quan trọng, việc kế thừa hoàn chỉnh Tiên Thiên Toán mới là điều cấp bách.
Hơn nữa, La Bân còn thầm cảm thấy may mắn một chuyện, đó là cậu chưa dùng đến quẻ bói thứ nhất.
Thuật pháp không hoàn chỉnh thì bói toán chắc chắn có sai sót, học xong toàn bộ truyền thừa tất nhiên sẽ khác hẳn!
Hơn nữa, cậu có một ý tưởng.
Mặc dù trước đó Trương Vân Khê phản đối việc cậu tự bói cho chính mình.
Nhưng nếu quẻ này không phải cho cơ thể hiện tại, không phải cho "La Sam", mà là cho chính cậu, dùng thân xác La Sam để bói cho bản thân thật sự là La Bân thì sao?
Thời gian cứ thế trôi qua. Đến trưa, có người mang cơm đến gõ cửa rồi đi ngay, không hề làm phiền.
La Bân ăn xong lại tiếp tục xem truyền thừa.
Buổi chiều trôi qua trong chớp mắt, vẫn có người đưa cơm canh, thời gian được quy hoạch rất bài bản.
Thoắt cái đã vào đêm.
Bạch Nguy quả nhiên đang canh đêm, ông ngồi trên một chiếc ghế cạnh cửa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
La Bân không thấy buồn ngủ, vẫn luôn đọc sách, đến gần giờ Tý cậu mới định lên giường nghỉ ngơi.
Nhìn ra cửa sổ, da đầu cậu bỗng chốc tê dại.
Trước mặt Bạch Nguy không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đầu cáo, đang quỳ sụp dưới đất, gục đầu lên đùi Bạch Nguy.
Bạch Nguy đưa tay nhẹ nhàng v**t v* đầu nó, miệng còn lẩm bẩm.
Nhìn kỹ khẩu hình, ông ta đang gọi: "Hạnh Nhi".
La Bân thầm kêu không ổn.
Sự đặc biệt của vu nữ ở núi Tát Ô càng làm La Bân thấy lạnh sống lưng.
Có lẽ thực lực của họ không hẳn là cao siêu, mà là ở truyền thừa, ở việc áp chế được xuất mã tiên?
Cộc cộc cộc, tiếng gõ cửa vang lên.
Mí mắt La Bân giật nhẹ, khóe mắt nhìn qua cửa sổ, lờ mờ thấy có hai người đang đứng trước cửa phòng mình.
Một người có cái đầu chồn tròn vo, cổ dài ngoằng, có thể thấy rõ vết khâu trên da thịt.
Người kia là một cái đầu chuột, kích cỡ cái đầu này gần bằng chuột đội mũ quan trong núi Quỹ, đúng là loại "mắt chuột tai dơi".
Đối với việc hai kẻ đó đến gõ cửa, Bạch Nguy vẫn thờ ơ không chút phản ứng...
La Bân nheo mắt, cố giữ bình tĩnh, vì ban ngày cậu đã treo kính Huyền Quy trước cửa phòng, chiếu thẳng ra bên ngoài.
Cho dù cửa có mở thì cũng không thể nào...
Suy nghĩ bỗng chốc khựng lại, La Bân nhìn sang bên cạnh đầu mình, không biết từ lúc nào đã có một người đang treo ngược ngay sát vách...
Trên cổ người đó khâu một đoạn đầu rắn, đồng tử dọc đang nhìn chằm chằm vào cậu, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi.
Miệng rắn há ra, lưỡi rắn suýt chút nữa đã l**m trúng mặt cậu.