Chương 963: Trường chủ!
Gương mặt đó hơi mờ ảo, rõ ràng là một hồn phách!
Là nằm mơ?
Hay là hồn lìa khỏi xác một cách kỳ lạ?
La Bân thực sự quá mệt mỏi, dù là hồn trở về thể xác thì cậu cũng không tài nào cử động nổi, mí mắt nặng trĩu sụp xuống.
Cả giấc ngủ này, cậu cứ lặp đi lặp lại cảm giác lúc thì nhẹ bẫng như hồn xuất khiếu, lúc lại nặng nề như hồn quay về thể xác.
Cuối cùng, cảm giác đó mới biến mất hẳn.
Giấc ngủ này La Bân ngủ quên trời đất. Lúc tỉnh lại, cả người thoải mái, thần thanh khí sảng.
Vẫn là căn phòng ở núi Tát Ô, không phải cái quan tài chật hẹp kia.
Có lẽ do quá mệt nên nằm mơ cũng thấy hồn lìa khỏi xác?
Cậu ngồi dậy, vận động cổ và cánh tay, phát ra những tiếng răng rắc.
Trong phòng khá tối, đêm nay không có trăng, nhìn đồng hồ quả quýt thì mới hơn hai giờ sáng.
La Bân không biết mình đã ngủ bao lâu, nửa ngày nửa đêm? Hay là lâu hơn thế?
Dù sao thì giờ này chắc chắn không gặp được giáo chủ, cũng chẳng gặp được Hắc lão thái thái.
Trong phòng đồ dùng đều đủ cả, chỉ bất tiện là không có thiết bị hiện đại, nơi đây như thể bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Tất nhiên người ở đây không hoàn toàn mù tịt thông tin, họ mà ra ngoài thì chẳng khác gì người hiện đại.
La Bân cũng dần quen rồi.
Sau khi tắm rửa rồi trở lại bàn, cậu tiếp tục lật xem truyền thừa Tiên Thiên Toán.
Nhưng lần này cậu không để mình chìm đắm hoàn toàn nữa, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ.
Đối với kiến thức phong thủy thông thường, ngay cả lúc mới học âm thuật Tiên Thiên Thập Lục Quái, La Bân vẫn nghĩ phong thủy chỉ là phong thủy. Thực ra những gì Từ Lục hay Trương Vân Khê thể hiện cũng tương tự vậy, không có vấn đề gì.
Nhưng Tiên Thiên Toán lại hoàn toàn khác biệt.
Tiên Thiên Toán thực thụ thể hiện việc người và trời hợp nhất, không chỉ dùng phong thủy để định luận con người, mệnh số hay cách chôn cất. Con người cũng có thể phản chiếu ra phong thủy.
Thông thường, muốn tìm một vùng đất phong thủy đặc biệt nếu nó ẩn giấu kỹ thì cần tìm người địa phương am hiểu. Thậm chí nếu đất quá đặc biệt, có khi chẳng ai biết.
Truyền thừa Tiên Thiên Toán thực thụ lại trực tiếp nhảy qua bước này.
Thiên nhân hợp nhất, nhân kiệt địa linh.
Thiên - Địa - Nhân là con người hòa vào tự nhiên, thống nhất hài hòa thành một thể.
Phong thủy sẽ thúc đẩy con người thay đổi.
Con người chính là sự phản chiếu tốt nhất của phong thủy.
Nếu hoàn toàn thấu hiểu Tiên Thiên Toán, chỉ cần nhìn người qua diện mạo, xương cốt, khí chất là có thể xác định nơi đây có phong thủy gì!
Ví dụ như núi Thần Tiêu trước đây cần người dẫn đường, nếu không biết thì chẳng thể tìm ra núi ở đâu.
Nếu La Bân đạt được những thành công nhỏ, cậu có thể nhìn ra manh mối từ dáng vẻ của dân làng quanh đó, rồi tìm kiếm tỉ mỉ là tự mình thấy được.
Khí phong thủy rò rỉ ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến con người xung quanh.
Đất linh nên người mới kiệt!
Đang xem, La Bân cảm thấy mình lại sắp chìm đắm vào trong.
Cậu bấm vào đầu ngón tay, cơn đau nhẹ khiến cậu rùng mình tỉnh táo lại. Ngước mắt lên, cậu nhìn về phía cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ có một đôi mắt, đuôi mắt dài hẹp, trên mặt đầy lông trắng mịn, miệng nhọn nhô ra, tai cũng dài và nhọn.
Đây rõ ràng là một khuôn mặt cáo!
Không, đây là một cái đầu cáo, nhưng dưới đầu cáo lại là thân người!
Chỗ nối với cổ, da cáo đâm vào da người, trông vô cùng rợn tóc gáy.
Da gà lập tức nổi khắp mặt, La Bân bật dậy.
Thứ đầu cáo thân người kia đột ngột quay lưng, chạy về phía bên kia.
La Bân sải bước tới cửa, giật mạnh cửa ra.
Đập vào mắt là sự tĩnh lặng, làm gì có ai?
Mí mắt cậu giật giật, mồ hôi lạnh chảy dài theo thái dương.
Núi Tát Ô còn có thứ quỷ dị thế này sao?
Vừa rồi chắc chắn không phải hoa mắt.
La Bân lấy lại bình tĩnh, hồi tưởng lại.
Không chỉ là khoảnh khắc cậu đối mắt với khuôn mặt cáo kia, mà cả đoạn ký ức lúc cậu xem sách trước đó.
Khi đó toàn bộ sự chú ý của cậu đều tập trung vào cuốn sách, nhưng khóe mắt thực ra vẫn thấy được nhiều góc độ mà bản thân không chú ý tới.
Khuôn mặt cáo đó đã xuất hiện từ lâu, luôn nhìn chằm chằm vào cậu.
Nhưng nó cũng chỉ nhìn thôi chứ không có hành động nào khác.
Hôi tứ gia không có ở đây, sau khi nó dẫn Từ Lục thì cậu luôn đọc sách, cũng không biết nó đã về chưa.
Về núi Tát Ô với nó chẳng khác nào về nhà, không đi theo cậu cũng là lẽ thường.
Xem xong một lượt ký ức, không thấy thêm điểm nào bất thường, chỉ là bị nhìn trộm, La Bân dừng hồi tưởng.
Cậu xem thêm Tiên Thiên Toán một lát nhưng tâm trí hỗn loạn, không đọc vào được nữa.
Cũng may trời nhanh chóng hửng sáng. Khi ánh nắng chiếu xuống sân, có đệ mã tới gõ cửa.
La Bân đẩy cửa bước ra.
Đệ mã mời cậu vào gian nhà chính.
Trong nhà, Bạch Nguy đã ngồi sẵn ở đó. Trên bàn có cháo và thức ăn nhẹ.
Đệ mã lui ra ngoài.
La Bân không ngồi xuống cầm đũa mà nhíu mày, nói ra trải nghiệm đêm qua.
"Đầu cáo thân người?" Bạch Nguy cau mày ra chiều suy tư, lại hỏi: "Cậu chắc chắn không phải là đệ mã nào đó thỉnh tiên gia nhập thân chứ?"
"Chắc chắn." La Bân trả lời dứt khoát.
"Ừ, tôi biết rồi." Bạch Nguy nhắm mắt, chân mày vẫn không giãn ra, không biết đang nghĩ gì.
Lúc này La Bân mới ngồi xuống cầm bát đũa.
Ăn xong xuôi, ánh nắng cũng đã gắt hơn.
"Đi thôi, đi gặp giáo chủ trước đã." Bạch Nguy đứng dậy.
Năm thi tiên nhanh chóng từ đôn cao nhảy xuống, chui vào trong áo ông ta.
Đi theo Bạch Nguy về phía trước, trong phút chốc, La Bân bỗng thấy cảnh vật trước mắt biến đổi.
Cậu nhìn thấy khuôn mặt của La Sam!
Cậu mở to mắt, La Sam cũng trợn trừng mắt nhìn cậu, quát khẽ: "Anh có xong chưa hả?"
Đột nhiên, tầm nhìn lại thay đổi, phía trước là Bạch Nguy, nhưng cơ thể La Bân lảo đảo như đứng không vững, bước tới mấy bước mới giữ được thăng bằng.
"Cậu làm sao vậy?" Bạch Nguy quay đầu.
Lông tơ dựng đứng, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng, La Bân trợn tròn mắt.
Chuyện tối qua không phải là mơ?
Bản thân thực sự rơi vào vòng lặp lìa hồn, về thân xác, lìa hồn, về thân xác?
Khoảnh khắc trước vừa lìa hồn nên cậu không khống chế được cơ thể, suýt chút nữa thì ngã, ngay sau đó lại trở về thân xác mới đứng vững được.
Thái độ bực bội của La Sam chứng minh số lần lặp lại này rất nhiều, khiến cậu ta sốt ruột không yên.
Tại sao?
Trên người mình đã xảy ra dị biến gì?
"La Bân?" Bạch Nguy lại gọi.
La Bân không trả lời ngay mà lấy la bàn Ngọc Tinh Kỳ Môn Bàn, trực tiếp đặt l*n đ*nh đầu.
"Tôi không biết, tóm lại là có gì đó không ổn." Lắc đầu một cái, lúc này La Bân mới trả lời.
"Oanh!"
La bàn Ngọc Tinh Kỳ Môn phát ra một tiếng vang, kèm theo một rung động nhẹ.
La Bân cảm nhận rõ ràng sau lưng như bị đẩy mạnh, lại giống như trước ngực bị kéo mạnh một cái.
Lực đẩy không tác động lên cơ thể cậu, lực kéo cũng không phải kéo áo cậu, mà là muốn lôi hồn phách trong người cậu ra ngoài.
La bàn Ngọc Tinh Kỳ Môn đã phát huy tác dụng của nó.
Câu hồn?
Mồ hôi vã ra như tắm từ vầng trán.
Đây chính là câu hồn, có người đang liên tục câu hồn cậu, vì hễ câu được cậu ra là cậu lại trở về về bản thể, không bị câu đến trước mặt người đó.
Chính vì thế, người đó lại câu thêm lần nữa, nên hồn cậu cứ thoát ra rồi lại quay về?
Mồ hôi lạnh càng lúc càng nhiều, cảm giác lạnh sống lưng ập tới.
Là ai?
Một người nào đó của núi Tát Ô sao?
La Bân ngẩng đầu nhìn Bạch Nguy với vẻ nghi ngờ.
Bạch Nguy cũng nhìn chằm chằm La Bân, thực ra từ lúc La Bân kể chuyện đêm qua, vẻ ưu tư giữa đôi mày ông ta vẫn chưa hề giãn ra.
Lúc này, Bạch Nguy càng nhíu mày chặt hơn.
"Đi thôi, vẫn phải đi gặp giáo chủ trước đã, ông ấy sẽ giúp cậu. Họ làm quá rồi. Khách đến là khách, chuyện này quả thực không bình thường."
Rõ ràng Bạch Nguy đã biết vấn đề nằm ở đâu. La Bân im lặng, hít sâu thở chậm để bình tĩnh lại.
Ra khỏi điện thờ, xung quanh đều là những dãy nhà sân vườn bình thường.
Trên đường lại giống như lúc mới đến, có trẻ con đùa nghịch, có người đi lại.
Những người này thấy Bạch Nguy đều dừng lại, cúi người hành lễ.
Phần lớn ánh mắt đổ dồn lên người La Bân là tò mò, quan sát.
La Bân giờ đã hiểu, cậu đã chọc phải hạng người nào đó ở đây rồi.
Chọc phải một cách mù quáng, hoặc là Hôi tứ gia đưa cậu vào nơi đó thực chất là có người canh giữ, chỉ là Hôi tứ gia không biết.
Dù không động vào bất cứ thứ gì của hài cốt hay nơi đó, nhưng cậu vẫn đắc tội với người canh giữ sao?
Ngoài chuyện đó ra, La Bân cũng chẳng nghĩ ra nguyên do nào khác. Tâm trạng cậu thêm phần nặng nề.
Trong lúc suy nghĩ miên man, nhà cửa xung quanh thưa thớt dần, nơi họ dừng chân là một cánh cổng rộng lớn, hai bên là tường cao.
Đây là một đạo điện khổng lồ.
Bức hoành phi có chữ: sơn quán Tát Ô.
Phía dưới còn có một bức liễn dài thay thế cho cặp câu đối hai bên, viết rằng: "Linh cổ chấn thông tam giới tấn, thần ca hoán dẫn cửu thiên linh, đạp cương bộ đấu an tứ cảnh, phần bách nhiên tùng hựu vạn dân, nhất mạch vu phong thừa cổ ý, thiên thanh chúc đảo hộ thương sinh (*)."
(*) Nghĩa: Tiếng trống chuông thông tin tam giới, lời thần ca kêu gọi chín tầng trời, luyện pháp an định bốn phương, đốt gỗ bách tùng phù hộ vạn dân, một mạch phong vị vu thuật kế thừa ý xưa, ngàn lời chúc tụng bảo vệ chúng sinh.
Đạo điện hùng vĩ, khí thế ngời ngời. Những lời lẽ sâu xa hạo nhiên kia càng chạm đến lòng người.
Cửa mở.
Người đẩy cửa là một đệ mã còn rất trẻ, tầm mười mấy tuổi, diện mạo rất kỳ lạ, mặt chuột tai dơi.
"Bạch trưởng lão, mời." Đệ mã cung kính.
Bạch Nguy sải bước đi trước, La Bân theo sau vào trong.
Đứng ngoài đã thấy lớn, vào trong lại càng rộng hơn, trần cao ít nhất tám chín mét, vuông vức, có cả lối đi dẫn sang những nơi khác.
Chính giữa có một chiếc bàn khổng lồ.
Trên bàn có lư hương và đủ loại đồ cúng.
Phía sau bàn là hai chiếc ghế lớn, trên ghế có hai sinh v*t t* l*n đang ngồi!
Đó... Vậy mà là hai con gấu đen?
Giữa hai chiếc ghế đó mới là một chiếc ghế thái sư bình thường, có một người đang ngồi.
Diện mạo người này cũng rất lạ, mắt cáo, tai tròn, miệng hơi nhọn, mái tóc cắt ngắn dựng đứng như gai nhọn, dáng người thanh mảnh nhưng lại toát ra vẻ âm nhu khó tả.
Đây chỉ là tướng mạo.
Nhìn tách biệt thì cái nào cũng quái đản, thậm chí là quỷ dị, xấu xí, nhưng kết hợp lại với nhau lại tạo ra một từ trường đặc biệt kỳ lạ.
Bạch Nguy cúi người thật sâu hành lễ.
"Người này chính là truyền nhân hiện tại của Tiên Thiên Toán, La Bân, nguyện bái vào môn hạ núi Tát Ô của chúng ta."
Giáo chủ núi Tát Ô có dung mạo kỳ quái kia chậm rãi đứng dậy.
Một đôi mắt cáo nhìn thẳng vào La Bân.
Hai đôi mắt gấu kia càng mang vẻ xem xét lạnh lùng.
Rõ ràng là gấu nhưng cảm giác còn tinh khôn và nghiêm khắc hơn cả con người.
"Còn xảy ra một số chuyện, tôi cần bẩm báo." Bạch Nguy nói tiếp.
Giáo chủ núi Tát Ô hơi giơ cánh tay lên.
"Tôi có lời muốn nói trước." La Bân gần như lên tiếng cùng lúc khi đối phương giơ tay.
Cậu nói xong, ngón tay của giáo chủ núi Tát Ô mới hoàn toàn dựng lên.
Trong phút chốc, Bạch Nguy im lặng không nói gì, chỉ là chân mày nhíu lại.
"Lúc lên núi, tôi thấy bốn bề không người nên có đi lại đôi chút, tìm thấy một vùng đất oan hồn ác quỷ tản mác, sâu trong đó có một cái hang, có thi thể gấu và hài cốt người." La Bân thẳng thắn: "Nếu có gì mạo phạm, xin giáo chủ lượng thứ."
Bạch Nguy híp mắt. Tất nhiên ông ta vẫn không nói gì, chỉ là trên trán lấm tấm mồ hôi.
"Mạo phạm?" Giáo chủ núi Tát Ô lắc đầu: "Trường chủ nói quá rồi, cho dù có người thì cậu cũng có thể tùy ý đi lại, không có gì gọi là mạo phạm cả."
Mí mắt Bạch Nguy lại khẽ giật mạnh.
Tim La Bân cũng đập hẫng một nhịp.
Trường chủ?
Là cậu sao?
"Tôi tên Thạch Cam, chưa từng nghĩ sinh thời lại có thể nhìn thấy chí bảo của Tiên Thiên Toán như bạch hoa đăng Tiên Thiên này. Liệu trường chủ có thể cho xem đá mặt trăng để tôi xác nhận lại thân phận một lần nữa không?" Giáo chủ núi Tát Ô nói tiếp.
Lúc này La Bân mới hiểu ra cách gọi "trường chủ" kia đại diện cho ý nghĩa gì!
Đó chính là chủ của đạo trường Tiên Thiên Toán!