Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 962

Chương 962: Sơn thủy bao bọc, tàng phong tụ khí, thiên nhân hợp nhất, nhân kiệt địa linh

La Bân không hiểu rõ về núi Tát Ô. Nhưng cái xác được bao quanh bởi năm thi thể tiên gia này tuyệt đối không thể là một nhân vật tầm thường.

Sắc tím lốm đốm kia đại diện cho cảnh giới chân nhân?

Nuốt kiếm mà chết?

La Bân hồi tưởng lại một đoạn ký ức, đó là cuộc đối thoại giữa Bạch Tiêm và Từ Lục sau khi Không An hy sinh mạng sống để cứu họ.

"Binh giải sao?"

La Bân chìm vào suy tư.

Lúc đó Không An dùng xương trắng gột rửa, Bạch Tiêm từng nói đó không phải pháp khí chí dương.

Kiếm thì chắc chắn không phải là vật âm rồi chứ?

Cách thức gột rửa sai, pháp khí cũng sai, nên họ mới nhận định Không An chưa từng binh giải.

Người trước mắt này nuốt kiếm mà chết, vậy thì khả năng cao chính là binh giải rồi.

Nhiều thông tin hơn được hồi tưởng và tiêu hóa.

"Binh giải để xuất âm thần, gột rửa âm khí, từ đó... Xuất dương thần?"

Chưa từng có ai nói với La Bân giai đoạn hoàn chỉnh này sẽ như thế nào, tất cả đều là những thông tin vụn vặt do cậu tự chắp vá lại.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia lại thúc giục, ý là: "Đứng đực ra đó làm gì, mau nhổ nó ra đi. Cậu nhìn ông ta xem, miệng bị thọc một món đồ to thế kia, chẳng phải cũng nghẹn lắm sao? Lấy xong chúng ta chuồn lẹ."

"Đây không phải nơi thả oan hồn ác quỷ, những ngôi mộ kia đều là người của núi Tát Ô đã khuất. Những con quỷ lảng vảng có lẽ một phần là được đưa vào, phần khác là những yên hồn và thanh phong đã được luyện hóa một lần. Những vòng mộ kéo dài vào trong đại diện cho thân phận người quá cố ngày càng cao, từ đệ mã bình thường đến xuất mã tiên, rồi đến thung lũng này, những người nằm xuống đều là những lão tiên gia của ngũ tiên xuất mã. Thực lực của ông ấy ít nhất là cấp chân nhân, có thể là ở đỉnh cao, tương đương với sư phụ tôi là lão Miêu Vương. Nuốt kiếm mà chết là binh giải, đây cũng là một trong những cách để mưu cầu cảnh giới tiếp theo. Hôi tứ gia, cậu làm vậy khác nào bảo tôi trộm mộ, tôi sẽ hoàn toàn đắc tội với núi Tát Ô." La Bân dứt khoát lắc đầu.

Hôi tứ gia kêu "chít chít" không ngừng, ý là: "Nhìn đi, cậu nhìn đi, chính cậu nói muốn có pháp khí, đưa cho cậu rồi cậu lại không lấy. Hơn nữa, Tứ gia tôi cũng là người núi Tát Ô, tôi tặng cậu không được sao? Cậu cứ cầm lấy, đừng dùng nó trong núi, ai mà biết cậu từng đến đây?"

La Bân không trả lời, ngược lại, cậu hành lễ với hài cốt kia, thấp giọng nói: "Vãn bối lỡ làm phiền sự yên nghỉ của tiền bối, xin đừng trách tội."

Rồi La Bân xoay người, dứt khoát rời khỏi hang động.

Hôi tứ gia giận dữ, không ngừng chạy loạn trên vai La Bân, gãi tai bứt óc.

"Đồ không chủ thì lấy không vấn đề gì đâu."

"Đồ trong cửa nhà người ta, không hỏi mà lấy là trộm và cướp. Nếu tôi làm vậy, khác gì Bạch Tử Hoa lên núi Tiên Thiên làm loạn một trận?" La Bân lạnh lùng nhìn Hôi tứ gia.

"Nói như thể cậu chưa từng lấy đồ của người khác vậy, pháp khí của tiên sinh chết trong điểm dừng chân ở đại sơn, thi đan tôi trộm được trong địa cung, rồi pháp khí của tiên sinh ở núi Lục Âm nữa." Hôi tứ gia kêu lên phản bác.

La Bân: "..."

Cái não chuột to bằng hạt óc chó của Hôi tứ gia căn bản không thể hiểu nổi một số chuyện, không phân tích sâu xa được mối quan hệ lợi hại, cậu có giải thích cũng không thể giải thích rõ ràng được.

Cậu rời khỏi thung lũng, rồi đi ra khỏi quần thể mộ táng.

Đối với những con quỷ kia, La Bân cũng không còn tham lam nữa.

Bạch hoa đăng Tiên Thiên cần dầu đèn, nhưng đây là địa phận của núi Tát Ô, nếu cậu có thể dùng, Bạch Nguy đương nhiên sẽ nói.

Khi sắp ra khỏi bìa quần thể mộ táng, ngực La Bân khẽ thắt lại, vô thức quay đầu nhìn về một hướng.

Con người có trực giác thứ sáu, hướng đó dường như có ánh mắt đang dõi theo cậu.

Nhìn qua đó, ở một gò mộ có người đang đứng, da trắng không chút máu, thân khoác hắc bào, chiếc mũ nhọn và dài trông như một cái dùi. Chiếc áo bào rộng thùng thình che khuất hoàn toàn chân tay.

Nữ quỷ?

La Bân thở phào, chỉ cần không đụng phải người sống là tốt rồi, nếu không chuyện này thực sự khó giải thích.

Khi La Bân trở lại đỉnh núi, mọi thứ vẫn vắng lặng vô cùng. Quay lại điện thờ, cậu không thấy Bạch Tiêm đâu, Từ Lục đang ngồi trong gian nhà chính rót trà uống.

"Ơ, La tiên sinh? Tôi gõ cửa mãi không thấy trả lời, hóa ra cậu cũng ra ngoài à? Chậc, bên ngoài chẳng thấy bóng dáng ai, tôi định tìm chút gì ăn mà kết quả chỉ thấy trong bếp có tí trà, thôi thì uống tạm hai ngụm vậy." Từ Lục khá bất mãn.

La Bân đi tới, uống một chén trà anh ta rót ra. Cậu thuật lại về những gì Hôi tứ gia nói lúc trước, rằng Bạch Nguy phải hoàn thành lễ nghi, còn những người khác thì đi xem lễ.

"Tôi đoán cũng vậy, Tiểu Hôi Linh là chuột núi Tam Đạo, nó không biết được nhiều thế. Cơ mà chúng ta đến nửa ngày rồi, núi Tát Ô rộng lớn thế này mà thật sự đi xem lễ hết rồi sao, không ai màng đến sống chết của khách khứa như chúng ta à?" Từ Lục lẩm bẩm.

Sở thích lớn nhất của Từ Lục là ăn. Trong bụng không có gì là anh ta thấy như thể chuyện sinh tử đến nơi.

Hôi tứ gia nhảy xuống khỏi người La Bân, leo lên vai Từ Lục, nó kêu "chít chít" với vẻ gian xảo.

"Hôi tứ gia, cậu đừng có làm bừa." La Bân trầm giọng nói.

Từ Lục nhanh chóng thỉnh tiên gia lên người, Tiểu Hôi Linh kêu vài tiếng "chít chít" với Từ Lục, dịch lại lời của Hôi tứ gia.

"Thật hay giả vậy? Thế thì đi thôi. La tiên sinh đừng có hở tí là giật mình vậy, núi Tát Ô có phải hang hùm miệng rắn gì đâu, cậu sắp học nghệ ở đây rồi còn gì. Hôi tứ gia bảo dẫn tôi đi ăn món gì ngon lắm, tôi đi xem trước đã, rồi sẽ gói mang về cho cậu và cô Tiêm Nhi."

Từ Lục hớn hở đi ra ngoài.

La Bân nhíu mày, đợi đến khi Từ Lục biến mất khỏi cổng, cậu mới quay về phòng.

Bị Hôi tứ gia quấy rầy một trậ, cơn buồn ngủ đã tan biến sạch sẽ. La Bân lại ngồi bên bàn lật xem truyền thừa Tiên Thiên Toán, vừa xem đã hoàn toàn chìm đắm vào đó, quên cả thời gian trôi qua.

Sở dĩ trước đây La Bân xem ngược, chỉ nghiên cứu cách dùng pháp khí, chính là vì nếu xem xuôi Tiên Thiên Toán sẽ làm rối loạn tất cả, khiến thuật âm dương vốn có bị ảnh hưởng.

Từ Lục nói đúng, núi Tát Ô không phải hang hùm miệng rắn, Bạch Nguy là người đáng tin cậy. Cậu không làm điều gì trái với núi Tát Ô hay quá giới hạn thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

"Sơn thủy bao bọc, tàng phong tụ khí, thiên nhân hợp nhất, mới có thể nhân kiệt địa linh..." La Bân thầm niệm trong lòng.

Sự xáo trộn đã bắt đầu.

Không còn là ngũ hành pháp lúc mới nhập môn nữa, phong thủy và dương toán vốn dĩ là một thể.

Không biết qua bao lâu, khi La Bân cuối cùng cũng tỉnh táo lại thì ánh nắng chói chang xuyên qua lớp kính chiếu thẳng vào mặt, khiến má đỏ bừng nóng hổi.

Môi khô khốc vì thiếu nước.

Cơ thể trống rỗng, vô cùng yếu ớt, giống như đã nhịn ăn nhịn uống ba ngày ba đêm.

Cậu muốn đứng dậy nhưng cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, tay phải vội bám lấy mặt bàn mới không bị ngã.

Mình đã xem bao lâu rồi?

La Bân lắc đầu, cảm thấy mọi thứ trước mắt đều đang xoay chuyển trời đất. Bình tĩnh lại một hồi lâu mới ổn định được cơ thể, cậu rời khỏi bàn, đẩy cửa bước ra.

Trong sân có không ít đệ mã đi lại, hoàn toàn khác với lúc họ mới vào, khói hương rất nghi ngút.

Trong gian nhà chính, Bạch Nguy đang ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, tay mân mê hai viên châu, tất nhiên không phải thi đan.

Hai bên có năm chiếc đôn cao, mỗi chiếc là một vị thi tiên, cạnh đôn cao còn có thêm những chiếc bàn trà nhỏ cao tương ứng, bày đủ các loại đồ cúng.

Từ Lục ở đâu La Bân không thấy, Bạch Tiêm cậu cũng không gặp.

Lảo đảo bước vào gian nhà chính, đi tới chiếc bàn ở giữa, La Bân thực sự quá mệt mỏi nên ngồi bệt xuống ghế.

"Ông Bạch." Cậu nhếch môi cười, lên tiếng chào hỏi.

"Tôi suýt nữa thì tưởng cậu định tịch cốc luôn rồi, một tiên sinh mà có thể nhịn ăn nhịn uống, không ngủ không nghỉ suốt ba ngày hai đêm, cũng lợi hại thật đấy." Bạch Nguy lắc đầu.

"Đã lâu vậy rồi sao?" La Bân ngẩn người.

Bạch Nguy giơ tay, nhìn ra ngoài phòng.

Sau đó ông lại chú ý đến La Bân, nói: "Đương nhiên rồi, cơ mà tôi thấy cậu đang lật xem sách vở nên không làm phiền, chìm đắm vào truyền thừa không hề dễ dàng, ciệc này khó tựa như đợi đến ngày khai sáng vậy.."

La Bân gật đầu cảm kích, sau đó hỏi: "Từ tiên sinh và đạo trưởng Bạch Tiêm đâu rồi?"

Bạch Nguy trả lời: "Từ Lục không thể lúc nào cũng dùng bùa thỉnh linh để mời tiên gia lên người, chuyện này tôi đã có trao đổi với giáo chủ. Tuy anh ta là học lỏm nhưng tố chất rõ ràng là có, bùa thỉnh linh giúp đệ mã có thể cho tiên gia nhập thân, cảm ngộ trước là con đường tắt để nhận được nhiều cơ duyên xuất mã hơn, mà bản thân con đường tắt này không có tác dụng phụ. Chỉ là vẽ bùa không dễ, xuất mã tiên thông thường khó lòng vẽ được, anh ta có thể tùy ý vẽ ra, cậu cũng có thể dễ dàng vẽ ra, điều này đủ chứng minh tố chất của các cậu phù hợp để xuất mã. Từ Lục sẽ bái vào một điện thờ phù hợp, chọn một tiên gia thích hợp. Ngặt nỗi cậu ta không thể toàn tâm toàn ý dốc sức cho núi Tát Ô nên chỉ có thể có một vị tiên, bù lại điều cậu ta phải làm cho núi Tát Ô chính là dốc hết khả năng để tạo ra bùa thỉnh linh."

La Bân híp mắt.

Từ Lục đã nhận được cơ duyên có thể trở thành xuất mã tiên?

Núi Tát Ô đúng là hào phóng, Từ Lục e là cầu còn không được.

Có điều, những gì Từ Lục phải đánh đổi cũng không đơn giản.

Dốc hết khả năng tạo ra bùa thỉnh linh...

E là phải mất một khoảng thời gian dài Từ Lục không được rong chơi nữa rồi.

"Còn chân nhân Bạch Tiêm kia, núi Tát Ô đã chọn cho cô ấy một vị trí khá tốt, cô ấy muốn bế quan để củng cố cảnh giới. Cô ấy đã không cần phải về núi Thần Tiêu nữa, tôi hỏi cô ấy có muốn gia nhập núi Tát Ô không, dù sao núi Tát Ô cũng có một phần truyền thừa đạo thuật, thuộc về kiểu mã đạo song tu, cô ấy đã từ chối." Bạch Nguy nói tiếp.

La Bân gật đầu.

Thái độ của Bạch Tiêm nằm trong dự tính của cậu.

Dù sao thì Bạch Nguy vẫn là kẻ thù của cô ấy.

Có điều, Bạch Tiêm là người biết phân biệt phải trái.

Bạch Nguy của ngày đó và Bạch Nguy của ngày nay có sự khác biệt rất lớn, giữa một người tẩu hỏa nhập ma và một người bình thường hoàn toàn là hai người khác nhau. Hơn nữa, Bạch Thanh Quan khi ấy cũng có vấn đề cực lớn.

"Giáo chủ muốn gặp cậu, thần hộ pháp của núi Tát Ô là Hắc lão thái thái cũng muốn gặp cậu. Ý định của tôi là cậu bái vào điện thờ của tôi, nhưng họ cho rằng tôi vẫn còn kém một chút. Cũng đúng thôi, vốn dĩ tôi chỉ có tứ tiên xuất mã, tẩu hỏa nhập ma mới vào được cảnh giới ngũ tiên, sau đó nhờ cơ duyên mới có được thành tựu như hiện tại, bản thân còn cần phải nghiên cứu nghiền ngẫm nhiều, quả thực không dạy tốt được cho cậu. Vì vậy, ai dạy cậu vẫn chưa có kết quả, phải đợi họ kiểm tra tố chất của cậu xong mới có thể quyết định. Tuy nhiên, cậu không thể mang bộ dạng nhếch nhác này qua đó được. Ăn chút gì đi, rồi ngủ một giấc thật ngon."

Bạch Nguy vừa dứt lời đã có đệ mã vào phòng, bưng lên đủ loại món ăn.

La Bân thực sự đói rồi, bắt đầu ăn như gió cuốn mây tan.

Ăn no nê xong, cơn buồn ngủ ập đến, cả người cứ lờ đờ.

Cố gắng chống chọi với đôi mắt cứ chực sụp xuống, La Bân đứng dậy chào Bạch Nguy, lảo đảo đi về phòng mình.

Vừa ngã xuống giường, La Bân đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Giấc ngủ này rất kỳ lạ, La Bân cảm thấy bản thân nhẹ bẫng, chốc lát lại trở nên nặng nề.

Bên tai có thể nghe thấy những tiếng thì thầm không dứt, bảo là đi ra ngoài, đi ra ngoài.

Cậu gượng mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt đầy tàn nhang, đây chẳng phải chính là La Sam sao?

truyenfull,truyenfull vn