Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 961

Chương 961: Đồ chân giò lớn, Tứ gia tặng cậu một bảo bối quý giá!

La Bân nhíu mày lần nữa, lúc này mới lấy một tấm Hôi tiên thỉnh linh phù dán lên người.

Hôi tứ gia kêu "chít chít" không ngừng, ý bảo đầu óc La Bân thật cứng nhắc, lúc cần dùng bùa đến thế này mà cứ lóng ngóng không nỡ lấy ra nửa tấm, định để dành đến lúc thành hôn để viết thiệp mời hay viết chữ hỷ chắc?

La Bân không nói gì, mặc cho Hôi tứ gia lải nhải một tràng dài, cuối cùng nó mới vào chủ đề chính.

Nó lại "chít chít" một hồi, ý chính là: "Tứ gia này từng có phúc được thấy người ngũ tiên xuất mã lên núi, gần như cả núi đều đi xem lễ, đội hình hoành tráng lắm. Đây là cơ hội ngàn năm có một, khắp nơi đều vắng người. Tôi đưa cậu đến một nơi tốt, bảo đảm cậu sẽ thích."

La Bân híp mắt, dứt khoát lắc đầu: "Không đi."

Cái bộ dạng này của Hôi tứ gia chắc chắn là chẳng có ý tốt gì.

Tất nhiên, cái "không có ý tốt" này là nhắm vào núi Tát Ô, còn đối với cậu thì chắc chắn là có lợi, nhưng loại lợi lộc này liệu có cầm được không?

Vừa mới chân ướt chân ráo tới đây, cậu muốn ở lại núi Tát Ô một cách yên ổn, chuyên tâm nghiên cứu truyền thừa hoàn chỉnh của Tiên Thiên Toán để thực sự đạt một thành công nào đó, nếu như đắc tội với núi Tát Ô thì đúng là tự tìm phiền phức.

Hôi tứ gia lại kêu lên, ý là: Với cái đầu của cậu, phải để tảng băng rơi trúng rồi bị pháo nổ thêm cái nữa mới chịu thông suốt à? Cơm dâng tận miệng rồi mà còn không biết ăn?

Mặc cho Hôi tứ gia có kêu gào thế nào, La Bân vẫn dửng dưng như không, thậm chí còn gỡ tấm bùa thỉnh linh Hôi tiên xuống, thế là cậu hoàn toàn không hiểu Hôi tứ gia đang nói gì nữa.

Việc này làm Hôi tứ gia tức giậ nón, hết làm bộ muốn mổ tay cậu lại đến rung chân.

La Bân dứt khoát lấy cuốn sách truyền thừa hoàn chỉnh của Tiên Thiên Toán ra, bắt đầu lật xem từng trang, rất nhanh đã chìm đắm vào trong đó.

Hôi tứ gia nhảy nhót nửa ngày, cuối cùng bỏ cuộc, leo lên giường, đặt mông lên gối, nằm ngửa bốn chân ra ngủ.

Xem sách một lúc lâu, tâm trí cũng bình lặng hơn nhiều.

La Bân cũng lên giường nằm xuống, may mà có hai cái gối, không ảnh hưởng đến việc cậu dùng.

Khoảng một hai giờ trôi qua, Hôi tứ gia lén lút ngẩng đầu, mở mắt ra.

Cái mắt nhỏ của nó đảo một vòng, bò lên ngực La Bân, đầu rúc vào trong áo hai cái, viên đá hình mặt trăng lộ ra, nó định ngậm lấy viên đá, nhưng đột nhiên, một cái lưỡi hồng từ trong áo vọt ra quấn lấy viên đá, Hôi tứ gia lùi nhanh về phía thắt lưng.

Hắc Kim Thiềm đè lên đá mặt trăng, yên lặng tĩnh tại.

Hôi tứ gia đột nhiên nhảy vọt lên, lúc đáp xuống từ thắt lưng La Bân, nó thế mà lại ngậm lấy cán của bạch hoa đăng Tiên Thiên, còn kêu "chít".

La Bân ngủ không quá sâu, giật mình mở mắt ra ngay.

Đập vào mắt cậu, đúng lúc Hôi tứ gia vừa lẻn ra khỏi phòng, bóng dáng của bạch hoa đăng Tiên Thiên cũng biến mất.

"Cậu!"

Sắc mặt La Bân thay đổi.

Cậu nhanh chóng xoay người xuống giường đuổi theo Hôi tứ gia. Đẩy cửa ra, vừa hay thấy Hôi tứ gia đang chạy phía trước ở cuối tầm mắt, cậu tăng tốc, nhưng Hôi tứ gia lại giữ đúng khoảng cách, cũng tăng tốc theo.

Vừa nhìn, La Bân đã biết Hôi tứ gia cố ý dùng bạch hoa đăng Tiên Thiên để dẫn dụ cậu đi theo.

Cái đầu chuột to bằng hạt óc chó của nó thực sự có suy nghĩ quá cứng nhắc, La Bân không thể mặc kệ, cũng không có cách nào đi tìm ông Bạch giúp đỡ vào lúc này, lỡ như bạch hoa đăng Tiên Thiên có sơ suất gì thì sẽ không thể cứu vãn.

Lòng La Bân nặng trĩu, ra khỏi điện thờ này, Hôi tứ gia khéo léo chạy xuyên qua các con phố.

Đúng như nó đã nói lúc trước, việc ông Bạch "trở về" không chỉ đơn thuần là trở về, ý nghĩa của ngũ tiên xuất mã đối với núi Tát Ô rất khác biệt, gần như nhà nào cũng đóng cửa kín mít, trên đường vắng lặng vô cùng, cũng không thấy trẻ con chơi đùa.

Tất cả những người này chắc hẳn đều đi xem lễ rồi.

Ánh nắng chói mắt, La Bân cảm thấy lồng ngực bí bách vô cùng.

Hôi tứ gia quá vô kỷ luật, nhất định phải trừng trị thật nặng!

Chui ra từ một con đường mòn nhỏ, cậu theo Hôi tứ gia rời khỏi khu dân cư trên đỉnh núi, dọc theo một bên đi xuống núi.

Lại luồn lách qua rừng núi, rừng rậm che khuất ánh nắng, cảm giác âm khí nặng nề kia một lần nữa ập tới.

Cuối cùng, Hôi tứ gia dừng bước.

Ở đây lại càng âm u, ánh sáng không thể xuyên qua tán cây, giống như trời đã tối hẳn vậy.

Hôi tứ gia chui tọt về vai La Bân, nhả miệng, La Bân liền đón lấy bạch hoa đăng Tiên Thiên.

Tay kia của La Bân định tóm lấy cổ áo Hôi tứ gia.

Nhưng Hôi tứ gia lại ra sức nháy mắt ra hiệu về phía trước.

Tuy La Bân không chủ động nhìn, nhưng khóe mắt vẫn lướt qua, bàn tay định tóm cổ Hôi tứ gia khựng lại không nhúc nhích.

Trong tầm mắt, cậu nhìn thấy một mụ già, mũi chân mụ không chạm đất, đồng tử đen ngòm, da dẻ trắng bệch, khóe môi hơi nhếch lên để lộ hàm răng vàng lưa thưa, những vết đen kẽ răng cùng hàm răng hơi nhọn.

Đây rõ ràng không phải là người.

Quỷ?

Ban ngày ban mặt mà thấy quỷ?

Mí mắt giật nhẹ, La Bân nhìn xung quanh, sự âm u ở đây thực sự không khác gì trời tối.

Hôi tứ gia kêu "chít chít" với La Bân, lại ra sức rung chân.

Mụ già ma kia thoắt cái biến mất, nhưng La Bân lại nghe thấy tiếng khóc nỉ non u uất, xoáy thẳng vào tận sâu tâm linh.

"Nuôi quỷ?" La Bân híp mắt.

"Chít chít." Hôi tứ gia rung chân mạnh hơn.

Im lặng một lát, La Bân mới lấy ra một tấm bùa thỉnh linh Hôi tiên dán lên người.

"Ái chà, cậu cũng biết dùng bùa rồi đấy, đồ chân giò lớn." Hôi tứ gia mỉa mai La Bân.

"Đây rốt cuộc là nơi nào?"

Xuất mã tiên cần phải thu phục quỷ, La Bân biết rõ điều đó.

Bạch Thanh Quan chính là bị ông Bạch thu phục, lại được thả ra ở sông Thái Thủy, từ đó mới dẫn dụ nhóm Bạch Tử Hoa tới.

Trong rừng núi này, quỷ được thả rông tùy ý sao?

Hôi tứ gia không tiếp tục mỉa mai La Bân nữa mà đưa ra lời giải thích: Núi Tát Ô có một khu vực rộng lớn chuyên môn thả những âm hồn ác quỷ, đều do các xuất mã tiên có đạo hạnh đi thu thập ở bên ngoài về, thỉnh thoảng các trưởng lão ngũ tiên xuất mã cũng sẽ ra ngoài.

Những con quỷ bị thả ra ở đây không thể rời khỏi khu vực đã quy định, có thể cho đệ tử đến đây luyện yên hồn hoặc thanh phong.

Hôi tứ gia thấy trong đèn của La Bân không có dầu, như thế sao được? Kết quả là La Bân không hiểu lòng tốt của chuột, làm nó phải hao tâm tổn sức.

Trách lầm Hôi tứ gia rồi?

Mình quá thận trọng sao?

La Bân im lặng.

Thường ngày Hôi tứ gia quá vô kỷ luật, quá tham lam, điều này dẫn đến việc cậu mang thành kiến với nó, không ngờ lại trách lầm chuột tốt?

Dắt bạch hoa đăng Tiên Thiên vào thắt lưng, La Bân đi về phía vị trí mụ già ma biến mất lúc nãy.

Dừng lại đúng chỗ, cậu vẫn có thể cảm nhận được một luồng quỷ khí u uất lảng bảng.

La Bân lẩm bẩm: "Hắc ảnh oán quỷ."

"Chưa đủ." Cậu tự nhủ, khẽ lắc đầu.

"Quỷ gì ở đây cũng có, cậu trụ được là được, cứ đi vào trong đi." Hôi tứ gia kêu "chít chít".

La Bân đi tiếp vào trong.

Cây cao rừng rậm, dây leo bám đầy những cành cây thấp.

La Bân nhìn thấy những sợi dây thừng treo cổ ở trên cao khẽ đung đưa theo gió.

Bóng người ẩn hiện, cái lưỡi dài như đang vẫy vùng trong gió.

Cậu lại thấy đôi giày thêu đặt trên tảng đá, đỏ tươi như máu.

Đi qua một con suối nhỏ, có một cô gái thắt lưng thon thả đang ngồi xổm ở đó, đường cong giữa eo và mông thật đáng kinh ngạc, cánh tay ngọc ngà ấn xuống nước, trong nước có một cái đầu đang mỉm cười với La Bân, mười ngón tay như đang vò rửa tóc.

Trước đó La Bân không gặp nhiều quỷ, chỉ mấy cái nhìn này đã khiến bản thân rợn người rùng mình.

Tuy nhiên, những cảnh tượng này dù gai mắt nhưng không mang lại cho cậu cảm giác kinh hoàng.

Những con quỷ này đều không đủ tư cách, nhiều nhất cũng chỉ là hắc ảnh oán quỷ.

Thực ra La Bân cũng không chắc chắn liệu huyết oán lệ quỷ có đủ tư cách hay không?

Hai lão tăng kia so với Minh Phi Thần Minh thì yếu hơn không chỉ một bậc, chắc là ngang hàng với quỷ Ngũ Ngục, hoặc cao hơn một chút chăng?

Nếu cấp bậc của quỷ làm dầu đèn không đủ, hiệu quả của Bạch hoa đăng Tiên Thiên chắc chắn sẽ bị giảm xuống tương ứng đúng không?

La Bân đ được một quãng đường khá xa, hoàn toàn đi sâu vào khu rừng rậm u ám này.

"Sao vẫn còn đi tiếp? Những thứ lén lút này không vừa ý cậu sao?" Hôi tứ gia kêu "chít chít".

La Bân nhíu mày nói: "Thứ hung dữ hơn ở đâu?"

Hôi tứ gia lại chỉ đường, lần này, con quỷ La Bân nhìn thấy đã bắt đầu là huyết oán lệ quỷ.

Đường trong rừng bắt đầu trở nên gập ghềnh, có thể thấy nhiều tảng đá trơ trọi lộ ra ngoài, còn thấy cả vài ngôi mộ.

"Còn nữa không?" La Bân lại hỏi.

Cậu muốn biết ở đây có con ma nào tương đương với quỷ Ngũ Ngục Quỷ hoặc hung dữ hơn không, có như vậy thì mới có thể đổ đầy bạch hoa đăng Tiên Thiên.

Hôi tứ gia chỉ rõ phương hướng, mộ phần nhiều hơn rồi, không giống những cái nhìn một cái đã thấy hung dữ lúc nãy, những ngôi mộ này cái nào cũng yên tĩnh, không có chút dị động hay sát khí nào lộ ra, xung quanh cũng không còn quỷ nữa.

Có phải vì nơi có đại quỷ thực sự thì tiểu quỷ không dám lại gần không?

Đi tiếp vào trong, chất liệu của mộ phần cũng khác hẳn, bắt đầu được xây bằng gạch đá và cho La Bân một cảm giác: người rảnh rỗi chớ lại gần.

La Bân lấy la bàn Ngọc Tinh Kỳ Môn ra, kim chỉ nam giống như cái thìa xoay chuyển nhanh chóng, nơi này toàn ác âm luẩn quẩn, nhưng đôi khi xuất hiện trận pháp của hộ pháp Phúc Thần.

"Những ngôi mộ này cậu đừng có mạo hiểm chạm vào, lỡ như thứ bên trong chui ra mà cậu không trụ được thì Tứ gia tôi cũng không cứu nổi mạng cậu đâu, tốt nhất là cứ từng bước một thôi." Hôi tứ gia nhắc nhở.

"Ừ." La Bân gật đầu, cậu vẫn đang nhìn xung quanh, trong lòng suy tính xem nên làm gì tiếp theo.

"Nhưng mà tôi nhớ phía trước có một con quỷ, chưa biết chừng cậu có thể thu phục được." Hôi tứ gia lại chít kêu "chít chít".

Lúc này, La Bân đã hoàn toàn tin tưởng Hôi tứ gia, không còn nghi ngờ nữa.

Theo Hôi tứ gia đi thêm một quãng đường khá dài, rừng thưa dần, ở đây có một khe nứt ăn sâu vào sườn núi, nói chính xác hơn là một thung lũng.

Bước vào trong thung lũng, có thể thấy trên vách núi có từng hang động, có hang rất sâu, có cái thì đặt thẳng một cỗ quan tài.

Dần dần, La Bân nhận thấy có gì đó không ổn.

"Ở đây vẫn là nơi thả oan hồn ác quỷ sao?" La Bân nhíu mày hỏi.

"Tứ gia tôi mà lại lừa cậu sao?" Hôi tứ gia trả lời, sau đó lại tiếp tục kêu lên, "Đi tiếp về phía trước đi, cậu thấy cái thứ kia bảo đảm sẽ thích."

Thực ra La Bân đã muốn dừng bước rồi, chỉ là đã đi đến đây, thuật âm dương cũng không phân biệt được ý đồ thật giả trong lời Hôi tứ gia nói, lỡ như lại là do cậu quá thận trọng thì sao?

Càng vào sâu bên trong, số lượng hang động trên vách núi càng giảm.

Hôi tứ gia chỉ La Bân chui vào một cái trong số đó.

Trong không khí thoang thoảng một mùi hương kỳ lạ xen lẫn mùi hôi hám khó tả.

Hang không quá sâu, khi đến tận cùng, La Bân thấy trên mặt đất có một cái xác đen thùi lùi cuộn tròn lại, cái xác này cực kỳ to lớn, phủ đầy lông đen, răng nanh sắc nhọn lồi ra ngoài, miệng vuông, mũi đen, mặt tròn, đôi nhãn cầu gần như to bằng thi đan.

Đây không phải là người, rõ ràng là một con gấu đen!

Gấu đen đã chết, gầy hẳn đi, sự to lớn đó hoàn toàn là do bộ xương.

Trên mặt đất có một cây trượng gỗ, mắt gỗ u nần, vô cùng nặng nề.

Tiến sâu vào thêm chút nữa có một người, năm tiên gia vây quanh người đó.

Đó là một cái xác khô, có chút sắc tím lốm đốm, nhưng không có cảm giác như ngọc chảy kia.

Cái đầu của xác khô ngửa lên trên, trong miệng cắm một thanh kiếm.

"Chít chít chít." Hôi tứ gia nháy mắt ra hiệu về phía thanh kiếm đó, "Đồ chân giò lớn, Tứ gia tặng cậu một bảo bối quý giá, đấy chẳng phải thứ cậu rất muốn sao? Cầm lấy, cầm lấy đi!"

Hôi tứ gia chít chít kêu, bắt đầu phấn khích cười.

Cái vẻ gian xảo ranh mãnh được thể hiện một cách trọn vẹn.

Khoảnh khắc này, mồ hôi La Bân chảy xuống như hạt đậu, cậu đúng là đã tin vào cái tà đạo của Hôi tứ gia rồi!

truyenfull,truyenfull vn