Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 965

Chương 965: Vu khắc tiên, đêm khuya bị khống chế

Kính Huyền Quy có thể soi rạng, trừ tà, răn mình và cầu phúc!

Chỉ riêng tính năng trừ tà đã bao quát từ ma quỷ, thi sát cho đến hàng loạt các loại sát vật khác.

Vậy mà những thứ đầu thú thân người này lại không phải tà vật?

Tính sai rồi?

Không, đây không đơn thuần là tính sai, mà là vượt xa khỏi nhận thức của La Bân.

Nhất thời, cậu chẳng biết nên lấy vật trấn áp nào ra cho phải.

Cậu rùng mình, híp mắt, sực nhớ lại những lời Bạch Nguy từng nói.

Những thứ đầu thú thân người này là một thể hiện khác của vu thuật, tiền thân của thuật xuất mã tiên.

Bạch Nguy còn nói, chúng thuộc về "nguồn cội". Tiên gia kính sợ và bị chúng áp chế.

"Nguồn cội" này có nghĩa chúng chính là những tiên gia đời đầu?

Tiên gia quả thực không sợ vật trấn áp thông thường, lẽ ra chúng phải sợ pháp khí của núi Lục Âm chứ?

Ở mức độ nào đó, chúng là tiên gia, nhưng cũng lại là con người đúng không?

Mà pháp khí núi Lục Âm đều đã đưa cho Từ Lục cả rồi.

Nếu chúng là người...

Trong chớp mắt, La Bân lùi lại ba bước, rồi bước sang phải một bước!

"Chấn Lôi thượng, Linh Sinh hạ, Lôi sinh uy!"

Tiếng hô vang lên, La Bân đồng thời rút ra Ngũ Lôi Xử.

Cậu vung tay thật mạnh, thứ đầu rắn thân người kia vừa hay lao tới.

"Đùng", Ngũ Lôi Xử nện trúng đỉnh đầu nó.

Tiếng "xì xì" kèm theo tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang lên.

Một phần trong chúng đúng là tiên gia.

Là sơn dã tinh quái!

Loại tồn tại này cần vật trấn áp đặc thù, mà Ngũ Lôi Xử chính là một thứ như thế.

Tiên gia sợ sấm sét, tiên gia đến cấp bậc nhất định còn phải đối mặt với lôi kiếp.

Chúng sợ sấm sét!

"Rầm!"

Cửa bị tông mở!

Tên người chồn và người chuột sải bước vào trong.

Cái đầu chồn và đầu chuột to tướng, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ gian xảo, cùng bộ lông thô dài bết dính khiến La Bân nổi da gà khắp người.

Ở khía cạnh nào đó, những thứ quái đản này còn đáng sợ hơn cả thi quỷ, thậm chí là quỷ vật.

Có lẽ chỉ sự kỳ dị của rắn mỹ nhân mới có thể so bì đôi chút?

Suy nghĩ chỉ diễn ra trong tích tắc, La Bân lùi lại, trầm giọng quát: "Chấn Lôi thượng, Vong Tử hạ, Tử Lôi tiết!"

Tức thì, hai "người" kia khựng lại tại chỗ, khi định tiến thêm thì như bị rút hết sức lực, lảo đảo muốn ngã.

Thực lực của những thứ này không mạnh đến thế. Chỉ là sự tồn tại của chúng quá đặc biệt, loại vu thuật nguyền rủa dị biệt có trước cả xuất mã tiên này hoàn toàn khắc chế xuất mã tiên, nếu không Bạch Nguy đã giết sạch chúng rồi.

La Bân không dám lơ là, chẳng kịp nghĩ nhiều, cậu bước tới định dùng Ngũ Lôi Xử nện vào đầu hai tên đó!

Vút!

Trước cửa đột ngột xuất hiện một người! Người này chính là Bạch Tiêm!.

Bạch Tiêm giơ hai tay lên, vào tư thế tấn công.

La Bân vui mừng.

Đến đúng lúc lắm!

Cậu vẫn không dừng tay, Ngũ Lôi Xử nện trúng hai tên kia.

Trong tiếng động trầm đục và tiếng kêu thảm, hai tên đó ngã lăn ra. Tên đầu rắn trúng đòn trước đó cũng đang nằm bẹp dưới đất.

"Ông Bạch bên kia..."

La Bân nhìn ra ngoài.

Bạch Nguy vẫn ngồi ở cửa, xung quanh ông ta là năm kẻ đầu cáo, những khuôn mặt nhọn hoắt đều đang chằm chằm nhìn ông.

Ngũ thi tiên tuy đã chui ra khỏi người ông nhưng đều nằm rũ rượi, không thể phản ứng gì thêm.

Theo lý mà nói, Bạch Tiêm vào đây thì phải đi qua cửa, hẳn phải giúp Bạch Nguy thoát thân trước chứ!

Đây không phải Bạch Tiêm!

Bạch Tiêm vẫn đang bế quan!

La Bân lập tức hiểu ra mọi chuyện, chân "Bạch Tiêm" kia vọt lên khỏi mặt đất, phi vào trong nhà.

Cậu vung mạnh Ngũ Lôi Xử, nhắm thẳng đầu "Bạch Tiêm" mà nện xuống!

"Phụt", một luồng khói vàng đậm bốc ra từ dưới thân tên người chồn, đôi mắt tròn xoe của nó vẫn đầy vẻ xảo quyệt.

Hiệu quả sát thương của quẻ âm có hạn, cộng thêm Ngũ Lôi Xử cũng không đủ để kết liễu nó trong một đòn.

Luồng khói vàng này hôi thối vô cùng, khiến người ta cảm thấy choáng váng từng hồi.

Không, không chỉ là choáng váng, mà còn là tê liệt.

Tuy đối phương là đầu thú thân người, nhưng năng lực y hệt loài chồn.

Đúng lúc này, Hắc Kim Thiềm chui ra từ trước ngực, bắn mạnh nọc độc.

Đột nhiên, tên đầu rắn bên phải trườn tới, há miệng đớp gọn Hắc Kim Thiềm, vậy mà lại nuốt chửng luôn.

Nọc độc bắn hết lên người tên đầu cáo kia. Nó ngã xuống đất, thịt da thối rữa nhanh chóng.

Tên đầu rắn cũng ngã gục, đầu bắt đầu hóa lỏng, lộ ra xương trắng.

Những thứ này có thể dựa vào cơ chế để khắc chế xuất mã tiên, nhưng hoàn toàn không khắc chế nổi cóc cổ qua bốn lần luyện như Hắc Kim Thiềm.

Miệng rắn tan chảy nhanh nhất, Hắc Kim Thiềm nhảy vọt lên, quay về vai La Bân.

"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm kêu một tiếng, tiếng kêu như đang thị uy.

Tên đầu chồn và đầu chuột trên đất điên cuồng trườn bò, chạy ra ngoài nhà.

"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm lại kêu, đắc ý ngẩng đầu.

Nhưng La Bân thì không vui nổi, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

Cảm giác choáng váng trong đầu và cơ thể tê liệt càng lúc càng rõ.

Cậu cảm thấy mình giống như một con rối dây, lảo đảo bước ra ngoài.

"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm khó hiểu, quay đầu nhìn La Bân.

Rõ ràng nó thông minh như Hôi tứ gia hay các tiên gia khác, không phát hiện ra La Bân đang "bất thường".

Bạch Nguy bị khiêng lên, năm tên đầu cáo đội ông trên đầu, ngũ thi tiên vẫn nằm cuộn trên người ông, không nhúc nhích.

Những tên đầu cáo bước ra khỏi điện thờ.

Tên đầu chồn và đầu chuột cũng bò dậy đi theo.

Lúc này, Hắc Kim Thiềm cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.

Nó phát ra tiếng kêu "ộp ộp" sắc lẹm để cảnh báo.

Nhưng vô ích, La Bân vẫn tiếp tục bước đi, hoàn toàn không tự chủ được.

Đêm thâm u, ánh trăng hiu hắt.

Nếu có ai ở đây chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn sẽ sợ đến vỡ mật.

Hắc Kim Thiềm không rời khỏi người La Bân, nó như biết tiếng kêu của mình vô dụng nên bắt đầu tiết nọc độc từ trên lưng, thấm đẫm áo La Bân.

Là chủ nhân của cổ, La Bân sẽ không bị độc chết.

Nọc độc không chỉ thấm qua áo mà còn thấm vào da thịt cậu.

Có thể thấy rõ Hắc Kim Thiềm đang nhỏ lại, nó đang liều mạng bảo vệ chủ.

La Bân đi rất chậm vì động tác quá máy móc, y hệt một con rối.

Có vẻ do nọc độc của Hắc Kim Thiềm quá mạnh nên những tên đầu thú kia cũng dạt ra xa cậu, chúng dần biến mất khỏi tầm nhìn.

Dù chúng đã cách xa, La Bân vẫn không thể khôi phục quyền kiểm soát cơ thể. Mồ hôi vã ra nhiều hơn, ướt sũng cả lưng.

Giáo chủ núi Tát Ô Thạch Cam kia bảo sẽ đi nói chuyện với vu nữ, rốt cuộc ông ta đã nói cái gì? Nói cho có lệ à?

Mồ hôi trên thái dương càng lúc càng tuôn ra.

La Bân vẫn lầm lũi tiến về phía trước.

Con đường này có chút quen thuộc, chẳng phải chính là con đường Hôi tứ gia đã dẫn cậu đi sao?

Hồi lâu sau, cuối cùng La Bân cũng đi đến rìa khu nhà.

Bóng dáng Bạch Nguy và những thứ kia đã biến mất từ lâu.

Cậu cất bước tiến vào đường núi.

Tiếng "chít chít" truyền đến từ phía sau, nghe vô cùng gấp gáp.

Vai trái hơi trĩu xuống, một con chuột lông trắng béo mầm nhảy lên vai cậu, chẳng phải là Hôi tứ gia sao?

La Bân hoàn toàn không ngờ lại gặp được nó ở đây.

Nhưng cậu không thể mở miệng, thậm chí nhãn cầu cũng khó di động, toàn thân tê dại cứng đờ, còn tồi tệ hơn cả lần đầu gặp xuất mã tiên ở núi Quỹ.

Hôi tứ gia lại kêu "chít chít", đôi mắt nhỏ đảo liên tục, vẻ mặt hết sức phấn khích.

Ý của tiếng kêu đó là: "Cái đồ chân giò nhà cậu cuối cùng cũng thông suốt rồi, không uổng công tứ gia tôi cứ thấy tiếc nuối, phải đánh hơi theo cậu, đợi cậu đi con đường này!"

Dĩ nhiên, La Bân nghe không hiểu.

Mặt cậu không cảm xúc, cứng nhắc bước đi, khiến Hôi tứ gia bắt đầu bất mãn, nó nhảy nhót điên cuồng trên mặt La Bân rồi lại kêu điên cuồng, ý là: "Nhập thân đi, mau để tứ gia này nhập thân! Giữa hai chúng ta cậu còn bày đặt thanh cao làm gì nữa?"

truyenfull,truyenfull vn