Chương 951: Thiếu niên, lão niên, trung niên, Thần Tam
Không phải La Bân không muốn đi.
Thứ nhất, liệu có đi nổi không?
Trừ phi từ bỏ mạng sống của Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Nhưng những quy tắc dần hình thành trong lòng khiến cậu không thể làm thế, mà Bạch Tiêm cũng chắc chắn sẽ không đi.
Thứ hai, liệu họ có chạy thoát được không?
Khi tăng thi ra tay, cục diện đã bị xé toạc.
Họ quan sát ở khoảng cách gần thế này, lẽ nào Châu Tam Mệnh lại không phát hiện?
Chạy, ngược lại chỉ là hạ sách.
Nói thì chậm nhưng mọi việc diễn ra rất nhanh, Từ Lục kinh hoàng, lông tơ dựng đứng, da gà nổi khắp người.
Tầm mắt anh ta đang vặn xoắn theo "âm thần" của Châu Tam Mệnh, kẻ vừa xuất hiện cạnh họ trong nháy mắt và đang lao sát về phía La Bân.
Châu Tam Mệnh xuất hiện quá nhanh!
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như lại chậm lại.
Một tay La Bân chộp lấy thanh kiếm huyết đào núi Vân Mông treo dưới bạch hoa đăng Tiên Thiên, chém mạnh vào mặt Châu Tam Mệnh!
Thực tế, lúc cậu xuống núi, đi tới dưới vòi voi còn có một nguyên do khác.
Cậu muốn lợi dụng luồng ác hồn vũ hóa ở đó để thử kiếm!
Nếu lồng đèn giấy trắng Tiên Thiên và kiếm huyết đào của núi Vân Mông chém ác hồn vũ hóa còn thấy khó khăn thì tuyệt đối không thể chém nổi Châu Tam Mệnh, dù cho lúc này Châu Tam Mệnh chắc chắn đang trong trạng thái suy yếu.
Kết quả đã tiếp thêm cho La Bân sự tự tin dồi dào.
Ít nhất, cậu có thể thử.
Kiếm đã cận kề mặt âm thần của Châu Tam Mệnh!
Một giây trước, Châu Tam Mệnh vẫn còn nắm chắc phần thắng trong tay.
Hung thi quái dị của gã hòa thượng già kia quả thật đã gây cho lão không ít rắc rối.
Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, rắc rối đã bị dẹp bỏ.
Kẻ gây ra đống rắc rối này cũng đã lộ diện.
Lúc đám người La Bân quan sát lão, lão đã phát hiện ra họ.
Dù điều này khá đáng ngạc nhiên, một đạo sĩ cấp bậc chân nhân vậy mà không giữ nổi hai kẻ tiên sinh chưa xuất hắc. Thế nhưng Châu Tam Mệnh cũng chẳng để tâm lắm.
Trước một kẻ đã xuất âm thần như lão, tất cả đều chỉ là huyết thực, là thọ nhân, chẳng có gì khác biệt.
Nhưng... La Bân lại có thể làm âm thần của lão bất động?
Kiếm chém thẳng vào mặt!
Dù là hồn phách nhưng lão vẫn cảm nhận được cơn đau dữ dội.
Thanh kiếm đó giống như một thanh sắt nung đỏ, còn linh hồn của lão như băng tuyết, đang tan chảy với tốc độ chóng mặt!
Một tiếng thét thê lương thảm thiết vang lên, đầu của Châu Tam Mệnh bị chém đứt lìa một nửa.
Cùng lúc đó là một tiếng hừ nhẹ, La Bân buông tay khỏi thanh kiếm huyết đào.
Âm thần của Châu Tam Mệnh lập tức thối lui, kéo giãn khoảng cách với nhóm La Bân.
Ở đây còn có một chi tiết, vì Châu Tam Mệnh muốn ra tay với cả ba người nên cũng giống như lúc trước, dưới sự bao phủ của âm khí, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy sự tồn tại của lão.
La Bân th* d*c, lòng bàn tay cháy sém một mảng, cảm giác giống như vừa nắm vào một thanh sắt nung đỏ vậy.
Bạch hoa đăng Tiên Thiên càng cháy càng dữ dội, ánh nến như muốn xuyên thấu qua mặt lồng đèn.
Tay phải cậu đang run rẩy, máu rỉ ra từ vết bỏng cháy sém, nhỏ xuống từng giọt như chuỗi hạt đứt dây.
"Trời ạ..."
Tiếng mắng chửi của Từ Lục cũng run rẩy theo.
La Bân thực sự đã làm âm thần bị thương.
Dù hoàn toàn nhờ vào pháp khí, nhưng rõ ràng trên đỉnh đầu âm thần của Châu Tam Mệnh đã xuất hiện một vết thương kinh khủng.
"Vật này đúng là bảo vật."
"Châu Tam Mệnh" đột nhiên lên tiếng, lão không tiếp tục lao tới nữa. Phía cửa quán, thân xác da thịt của lão đang lững thững bước tới. Tốc độ không nhanh, nhưng vì khoảng cách vốn đã rất gần, chớp mắt đã tới nơi.
"Tại sao cậu không tiến lên nữa? Là vì không đuổi kịp tôi? Hay là vì lồng đèn của cậu bị giới hạn phạm vi? Soi hồn, từ đó mới trảm được hồn?"
Bốn câu hỏi ngắn gọn súc tích, vậy mà lão đã trực tiếp đoán ra được công hiệu của bạch hoa đăng Tiên Thiên.
"Vật này ở trong tay cậu thật lãng phí."
Châu Tam Mệnh lùi lại, âm thần nhập vào cơ thể.
Ngay sau đó, lão giơ tay lên, trong tay rõ ràng là một chiếc chuông trấn.
"Không xong rồi!" Từ Lục kinh hãi hét lên.
Tuy nhiên, khóe mắt anh ta hơi nhếch, cơ mặt giật nhẹ.
Châu Tam Mệnh hừ lạnh, âm thần bất ngờ rời khỏi xác!
"Chát", Hôi tứ gia bị tát bay đi.
Bản thân nó vừa định từ phía sau lao ra, miệng ngậm một lá bùa, định nhân lúc Châu Tam Mệnh nhập hồn để lộ sơ hở sẽ dán lá bùa vào sau lưng lão.
Kết quả vẫn bị phát hiện!
Từ Lục trừng mắt nhìn Châu Tam Mệnh.
Tiếng hét "không xong rồi" của anh ta là để báo đ*ng t*nh cảnh của ba người, muốn mượn sự hoảng loạn của mình để làm Châu Tam Mệnh chú ý hơn.
Nào ngờ... Châu Tam Mệnh vẫn phát hiện ra quân bài ẩn phía sau!
Trong lúc đó, La Bân bước lên phía trước, một lần nữa nắm chặt kiếm huyết đào, chém về phía cổ Châu Tam Mệnh!
Nhát kiếm này, La Bân muốn thử xem có thể chém đứt cổ luồng âm hồn này của lão không.
Lúc trước vị trí chém là huyệt thóp trên đỉnh đầu, giờ nhìn lại, hồn phách trông giống cơ thể người nhưng hoàn toàn khác biệt.
Huyệt thóp của người sống chứa hồn nên có thể gây thương tổn, nhưng huyệt thóp của hồn thể lại chẳng khác gì các vị trí khác trên người, nó đang dần phục hồi.
Vậy nếu chém đứt đầu thì sao?
Thời gian phục hồi chắc chắn sẽ lâu hơn chứ?
Châu Tam Mệnh hừ lạnh, thời điểm bị bạch hoa đăng Tiên Thiên soi trúng, lão lại một lần nữa không thể cử động.
Mắt thấy La Bân sắp thành công...
Thân xác của Châu Tam Mệnh bỗng cử động, lão giơ tay, một viên châu đồng trong tay định bắn về phía La Bân.
Trước đó, La Bân đã thấy Châu Tam Mệnh dùng viên châu này đối phó với ác hồn của tăng thi, xa hơn nữa cậu từng thấy người của núi Lục Âm dùng châu đồng đối phó Không An.
Nếu không phải trên người Không An có đủ nhiều thần minh thì hắn đã sớm mất mạng rồi.
Bạch Tiêm hành động.
Cô bước chân theo cương bộ, tay cầm kiếm, áp sát thân xác Châu Tam Mệnh.
La Bân thì chém một kiếm lên cổ Châu Tam Mệnh.
Chớp mắt, đầu lìa khỏi thân!
Một tiếng động vang lên, đó là chấn động không thành tiếng, hồn phách Châu Tam Mệnh tan rã thành những mảng khí xám lớn.
Bạch hoa đăng Tiên Thiên đột ngột tắt lịm.
La Bân đã không còn sức để kết ấn nữa.
Cậu buông tay, kiếm huyết đào núi Vân Mông rơi xuống, hai tay cậu lở loét càng nghiêm trọng hơn, máu chảy xuống như rèm ngọc đứt dây.
th* d*c nặng nề, đôi tay La Bân run rẩy không thôi.
Cậu đã dùng hết mọi thủ đoạn.
Cậu cũng chỉ có duy nhất một chiêu này để đối phó với kẻ đã xuất âm thần.
Không có bạch hoa đăng Tiên Thiên, Châu Tam Mệnh chỉ cần tùy ý cho âm thần xuất thể là có thể khiến cậu đầu lìa khỏi cổ ngay lập tức.
Đúng lúc này, "bốp", viên châu bắn trúng người Bạch Tiêm.
Nhưng Bạch Tiêm không hề hấn gì!
"Hửm?" Giọng nói phát ra từ miệng Châu Tam Mệnh mang sự già nua.
"Dẫn khởi lôi hỏa phát vạn dặm!"
Kiếm đâm trúng lồng ngực Châu Tam Mệnh.
Tiếng nổ lách tách vang lên, tia điện lóe sáng.
Một tay Châu Tam Mệnh chộp lấy thanh kiếm đồng.
"Rắc", kiếm vậy mà lại gãy đôi!
Dù Châu Tam Mệnh chỉ là một tiên sinh, âm thần cần dưỡng thi, nhưng thi thể được dưỡng đến cấp độ này chắc chắn không yếu. Cho dù Bạch Tiêm là chân nhân thì cũng không thể dễ dàng phá vỡ phòng ngự!
Tiếng hừ già nua đột nhiên vang lên. Châu Tam Mệnh vung tay kia, ít nhất năm viên châu đồng bắn vào người Bạch Tiêm.
"Cô rốt cuộc có bao nhiêu cái hồn hả!" Tiếng quát tháo giận dữ vang lên.
Bởi vì Bạch Tiêm vẫn không mảy may thương tổn, ngược lại còn tiến lên một bước.
"Chát", một lá bùa dán lên ngực Châu Tam Mệnh.
Có một tiếng nổ lớn, tia điện lại hiện ra, Châu Tam Mệnh bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh xuống đất, kéo lê một đường rãnh dài.
Đây cũng là khuyết điểm của tiên sinh xuất âm thần.
Thủ đoạn của tiên sinh luôn luôn đơn điệu hơn đạo sĩ.
Mạnh, nhưng cũng có giới hạn.
Giống như hiện tại, âm thần xuất khiếu bị La Bân dùng bạch hoa đăng Tiên Thiên khắc chế một cách vô lý.
Thân xác dù mạnh nhưng thủ đoạn chiến đấu lại hạn chế.
Viên châu đồng thu hồn kia cũng nghịch thiên, ngặt nỗi bộ quần áo da người trên người Bạch Tiêm không biết chứa bao nhiêu linh hồn phụ nữ bên trong.
Quá trình chế tạo bộ quần áo này vô cùng đẫm máu, nếu không cũng chẳng thể nuôi ra được một quỷ Ngũ Ngục.
La Bân chọn dùng tăng nhân làm dầu đèn chứ không phải quỷ Ngũ Ngục cũng chính vì lẽ đó.
Còn một điểm quan trọng nữa, con quỷ trong bộ quần áo da người này vẫn đang chịu ảnh hưởng từ thần minh của Minh Phi, không ngừng thay đổi.
Đây chính là một quân bài tẩy khác!
Minh Phi đã rời khỏi cơ thể Bạch Tiêm nhưng không làm hại cô.
Khí âm dương trên người Bạch Tiêm đã cân bằng, đồng nghĩa với việc cô đã mất đi sự tôi luyện của Không An, không còn là vật chứa hay phôi mẫu của Minh Phi nữa, Bạch Tiêm đã không còn hoàn toàn là một pháp khí.
Nhưng thần minh của Minh Phi vẫn chưa đi, chắc chắn phải có lý do!
Bộ quần áo da người không thể bị hủy, phải để nó tồn tại.
Trong khoảnh khắc suy nghĩ ấy, Bạch Tiêm đã một lần nữa lao ra.
Hai tay cô mỗi bên cầm một thanh kiếm, tư thế như muốn đâm thủng đầu Châu Tam Mệnh.
Không, cô nhắm vào đôi mắt!
"Hay lắm, cô Bạch Tiêm! Móc hai con mắt của lão xuống! Một con cho Hôi tứ gia, một con cho Tiểu Hôi Linh, xử lão đi!" Từ Lục hưng phấn hét lớn.
La Bân nhanh chóng bước tới, kéo gần khoảng cách với Châu Tam Mệnh trong một phạm vi nhất định!
Quả nhiên, lúc này trên người Châu Tam Mệnh lại có âm thần định trỗi dậy.
Khi La Bân tiến lại gần, nó nhanh chóng quay về trong cơ thể.
Khoảnh khắc này, kiếm của Bạch Tiêm sắp đâm trúng đôi mắt Châu Tam Mệnh.
Hai tay Châu Tam Mệnh đột ngột va mạnh vào nhau.
Boong!
Một tiếng ngân vang dội khắp bốn phía!
La Bân quỳ sụp xuống đất. Từ Lục ôm đầu, gào thét thảm thiết rồi ngã lăn ra. Bạch Tiêm cũng loạng choạng, ngã vật xuống.
"Hừ!" Châu Tam Mệnh đứng thẳng dậy. "Lũ hề nhảy nhót."
Lão phất ống tay áo, như muốn phủi đi lớp bụi đất trên người.
Trước đó, khi âm thần bình thường của Châu Tam Mệnh còn ở trên người, lão định dùng pháp khí nhưng bị Hôi tứ gia dán bùa ngăn cản, sau đấy một chuỗi giao đấu quá nhanh đã đẩy cục diện tới mức này.
Pháp khí côn đồng trấn áp cả ba người.
Cục diện xoay chuyển đột ngột!
"Không còn thủ đoạn nào khác thì ba người chính là thọ nhân rồi." Giọng nói già nua lại vang lên.
Cùng lúc đó, phía sau lão từ từ ngưng tụ một luồng khí xám.
Luồng khí xám đó chính là chủ âm thần của Châu Tam Mệnh!
Thực lực của La Bân quá yếu, cho dù soi ra được âm thần, cho dù đã chém được thì cũng không thể g**t ch*t.
Thực tế, nếu Châu Tam Mệnh chỉ có một âm thần, nếu lão là một kẻ xuất âm thần bình thường thì nãy giờ đã bị nhóm La Bân lật thuyền trong mương rồi.
Nhóm La Bân không tầm thường, nhưng Châu Tam Mệnh lại càng bất thường hơn.
Chả trách sư đồ ba người Viên Ấn Tín đều không diệt nổi lão, chỉ có thể trấn áp.
Châu Tam Mệnh sải bước áp sát La Bân.
Mục tiêu của lão chính là bạch hoa đăng Tiên Thiên.
Tức thì, Hắc Kim Thiềm phóng lên vai La Bân.
Lúc này Hắc Kim Thiềm nhỏ đi hẳn so với trước, đợt triều độc trước đó làm tiêu hao quá nhiều sức lực của nó.
Nhóm La Bân có thể dựa vào ăn thịt rùa để hồi phục tinh khí, nhưng nó thì không, nó đã bị tổn thương đến căn cơ.
Để tận dụng tăng thi, La Bân cũng không cho Hắc Kim Thiềm chạm vào thi đan.
Tuyến độc căng phồng, trong tiếng "xì xì", nọc độc b*n r*.
Châu Tam Mệnh nhanh chóng hoán đổi vị trí, bước chân lão đạp đúng các vị trí quẻ, né tránh toàn bộ nọc độc của Hắc Kim Thiềm một cách tinh ranh kỳ diệu.
Tiếng "chít chít" vang lên, Hôi tứ gia nhảy lên vai còn lại của La Bân.
La Bân không thể dùng bùa thỉnh linh Hôi tiên. Cú gõ của côn đồng vừa rồi gây thương tổn quá lớn cho họ, cậu thậm chí không thể đứng dậy nổi.
Chuột núi từ bốn phương tám hướng tràn về, định lao lên người Châu Tam Mệnh.
Châu Tam Mệnh lại gõ côn đồng một phát.
Tất cả chuột núi rũ rượi ngã lăn ra đất, Hôi tứ gia cũng kêu thảm một tiếng, nằm bẹp trên vai La Bân không chút động đậy...