Cơn đau ập đến.
Thế nhưng trong hoàn cảnh này, cái đau hoàn toàn không ảnh hưởng nổi đến tâm trí. Thượng Quan Tinh Nguyệt vẫn chìm trong tuyệt vọng và uất hận, tâm trạng tiêu cực ấy không ngừng lan rộng.
"Tôi sẽ đích thân mở nơi này ra. Chỉ cần nó còn ở đây, bọn chúng sẽ không bỏ đi đâu."
Châu Tam Mệnh nhìn Bạch Tiên Mệnh thêm một cái, sau đó ống tay áo khẽ rung, một con dao găm đồng ngắn rơi vào lòng bàn tay lão.
Lão dời chiếc hồ lô gỗ khỏi miệng Thượng Quan Tinh Nguyệt, mũi dao đâm thẳng vào da đầu cô.
"Tôi có vài chiếc bát thọ, bọc bằng da người thì tinh xảo vô cùng. Dùng mặt cô để bao bát, tuy là mất mặt đấy, nhưng cô vẫn sẽ sống thôi. Tôi sẽ để cô nôn ra tinh khí âm dương ngũ hành của La Bân."
Máu nương theo tóc Thượng Quan Tinh Nguyệt trào ra, chảy dọc xuống thái dương.
Động tác của Châu Tam Mệnh rất chậm, như muốn để cô từ từ nếm trải sự đau đớn và hành hạ này, nhưng cũng như đang cho cô một cơ hội để hối hận mà mở miệng xin hợp tác.
Chỉ là ngoại trừ việc trừng mắt nhìn lão với ánh mắt oán độc ngày càng sâu đậm, Thượng Quan Tinh Nguyệt không còn cảm xúc nào khác.
Sự kiên nhẫn của Châu Tam Mệnh đã hoàn toàn cạn sạch.
"Cộc, cộc, cộc", tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
"Hửm?" Châu Tam Mệnh khựng lại, kinh ngạc ngẩng đầu.
Ai có thể lên được ngoại vi đạo trường trên đỉnh núi này?
Tuy đã ngừng quan sát tình hình dưới núi một hai ngày nay, nhưng lão không cho rằng đám đạo sĩ kia có thể tự mình tiến vào núi. Nếu họ làm được thì sớm đã không bị chặn ở chân núi rồi.
Lão đứng dậy, mặc cho con dao vẫn cắm trên da đầu Thượng Quan Tinh Nguyệt, tiện tay vỗ vào thiên linh cái của cô một cái rồi đi về phía cổng lớn.
Thượng Quan Tinh Nguyệt một lần nữa phát hiện mình không thể cử động, nhất thời lòng lại cảm thấy đau thương.
Nhưng người gõ cửa là ai?
Cô không hy vọng đó là La Bân, vì nếu như vậy chẳng khác nào cừu vào miệng cọp.
Châu Tam Mệnh quá khủng khiếp.
Đến cả chiêu thức ngọc đá cùng nát của Đới Hình Giải còn không giết nổi lão, cô thật sự không biết phải dùng thủ đoạn gì mới có thể lấy được mạng của Châu Tam Mệnh.
Tiếng động trầm đục vang lên, sơn môn đã mở.
Đứng ở cửa sơn môn là một tăng nhân.
Ông ta mặc một bộ tăng bào mỏng manh, trên mặt chi chít những lỗ máu, da dẻ tỏa ra ánh quang nhuận như ngọc, đôi mắt một đen một trắng trông vô cùng quái dị.
Tăng thi đã bị nhổ sạch lông vũ không còn chút dáng vẻ của một cái thây ma nào nữa. Sự ngọc hóa vốn dĩ đã che đậy đi tướng tử, đặc biệt là máu chảy ra từ người ông ta quá tươi đỏ, mang lại cảm giác trực quan rằng đây chỉ là một người đầy thương tích. Nhất là vết máu ở vị trí bụng dưới lại càng khiến người ta nhìn mà kinh tâm động phách.
Châu Tam Mệnh nhìn chằm chằm vào tăng nhân.
Luồng tinh khí âm dương ngũ hành dồi dào ập đến khiến lão không khỏi cảm thấy tinh thần sảng khoái. Ngay cả các chân nhân của núi Thần Tiêu cũng không có luồng tinh khí nồng hậu đến thế này.
Lão tăng này từ đâu mà tới?
Tiên Thiên Toán vừa mở sơn môn mà đã dẫn tới nhiều cao thủ thế này?
Không, là nhiều cao thủ cùng tụ hội tại Tiên Thiên Toán sao?
"Ông là chủ đạo quán ngoại vi hiện tại à?"
Lão tăng lên tiếng, giọng nói rất lạ, mang theo cảm giác thô ráp như bản lề gỉ sét ma sát.
Châu Tam Mệnh ngẩn ra.
Người này hỏi gì vậy?
Đạo quán ngoại vi hiện tại?
Tiên Thiên Toán sớm đã không còn tồn tại, đây là chuyện mà giới âm dương đều biết. Dù đối phương có ẩn cư trong rừng sâu bao lâu đi chăng nữa thì cũng không nên nói như vậy mới phải.
"Tôi không phải chủ đạo quán." Châu Tam Mệnh lắc đầu.
Lão thuận tay lấy từ thắt lưng xuống một chiếc chuông trấn, trực tiếp lắc mạnh trước mặt lão tăng.
Không có gì khác, đối phương tuy kỳ quái nhưng tinh khí âm dương ngũ hành dồi dào là thật, lão đang quá cần phục hồi nguyên khí.
Tiếng chuông vang lên.
Lão tăng đứng lặng yên không nhúc nhích.
"Hửm?" Châu Tam Mệnh ngạc nhiên.
Chuông trấn có thể làm tổn thương hồn phách, mà chiếc chuông của lão đã qua cải tiến, có thể tạo ra những hiệu ứng khác nhau tùy theo cách lắc.
Lẽ ra lúc này tăng nhân phải bị trấn áp và bị dắt vào trong cửa mới đúng.
Kết quả là tại sao lão tăng lại không hề có gì thay đổi?
Hít sâu một hơi, Châu Tam Mệnh lại dùng sức lắc mạnh chiếc linh đồng.
"Tôi cứ tưởng ông là chủ đạo quán chứ. Dưới núi có một người đã thả tôi ra, tôi cứ tưởng đó là một người tốt. Cậu ta nói để tôi tới đối phó với ông. Nếu ông là chủ đạo quán ngoại vi, tôi sẽ báo được thù. Tiếc quá."
Lão tăng đột nhiên nở nụ cười.
Khi nói chuyện bình thường, trông ông ta ngoại trừ bị thương nhiều chỗ thì không có gì khác lạ.
Nhưng lúc cười thì hoàn toàn khác.
Da mặt quá cứng nhắc, muốn cười nhưng mắt mũi miệng không hề có động tác tương ứng, giống hệt như một chiếc mặt nạ chết cứng.
Châu Tam Mệnh hừ lạnh, giơ tay cầm một cây côn đồng đâm thẳng vào vai lão tăng!
Lão tăng mở miệng, một luồng khói màu tím nhạt bất thình lình phun ra. Một mùi hôi thối nồng nặc kèm theo vị tanh ngọt dị thường ập thẳng vào mặt.
"Thi thể?"
Châu Tam Mệnh đột nhiên phản ứng lại.
Không phải lão đần độn, mà vì thi thể đều có màu sắc tương ứng, hơn nữa cương thi luôn có sự cứng nhắc nhất định, nhưng tinh khí âm dương ngũ hành của tăng nhân trước mắt này nhìn làm sao cũng không giống thi thể.
Điểm mấu chốt nhất là loại tinh khí này chỉ có ở bậc vũ hóa mới tồn tại được.
Thế nhưng vũ hóa ác thi sẽ không nói chuyện với người, chỉ có ác niệm và chỉ biết ra tay, còn thiện thi thì lại không thể cử động được.
Khoảnh khắc ấy, Châu Tam Mệnh chú ý đến đôi đồng tử của tăng nhân.
Lại nhìn kỹ những vết thương li ti trên người ông ta, dường như có những sợi lông vũ đen trắng xen kẽ đang trực chờ mọc ra thì phải?
Châu Tam Mệnh thế mà lại tiến lên nửa bước, cứ như lão cố ý muốn tiếp xúc với luồng khói tím mà tăng nhân phun ra vậy.
Cái nhanh chính là ở chỗ này, suy nghĩ của Châu Tam Mệnh cộng thêm việc bước tới diễn ra cực nhanh, khói tím mới chỉ phun ra khỏi miệng lão tăng một thước, hoàn toàn chưa chạm tới Châu Tam Mệnh.
Lạ hơn nữa là Châu Tam Mệnh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cái "lão" bước tới kia chính là âm thần!
Ngay tức khắc, Châu Tam Mệnh lùi lại.
Là âm thần bao bọc lấy cơ thể, bất ngờ kéo dãn khoảng cách với lão tăng!
Ba trượng!
Châu Tam Mệnh giơ tay, từng lá bùa bay ra như tên bắn.
Khói tím đánh hụt vào khoảng không. Đầu, mặt và cơ thể tăng nhân trong nháy mắt bị bùa chú dán kín.
Sau đó, máu thấm xuyên qua giấy bùa.
Tăng nhân sải bước đi vào trong, bùa chú rơi rụng lả tả.
"Hừ!" Châu Tam Mệnh hừ lạnh.
Đột nhiên, âm thần lại xuất thể. Máu bắn tung tóe.
Là "Châu Tam Mệnh" đã đến sát gần tăng nhân, cúi người, tay móc xuyên qua đan điền ở bụng dưới của ông ta.
Một cảnh tượng kinh hãi xảy ra, đầu của tăng nhân đột nhiên nhô ra.
Thứ rời khỏi cơ thể là một luồng hồn kỳ lạ. đầu và mặt có những vết sẹo mỏng, giống như những dấu vết trên mình rùa.
Nhìn hình dáng thì vẫn là tăng nhân, chỉ có điều hồn và xác không khớp nhau.
Lông vũ trên người đã bị nhổ sạch, nhưng lông vũ trên hồn thì không nhổ được.
Luồng hồn này túm chặt lấy hai cánh tay của "Châu Tam Mệnh".
"Ông!"
"Châu Tam Mệnh" hãi hùng.
Đến lúc này lão mới nhận ra này hóa ra là chủ thể của luồng ác hồn vũ hóa ở dưới chân núi kia.
Đối phương chính là thi thể bị trấn áp trong địa phận Tượng Chung Quy Khư?
Nói thì chậm nhưng sự việc diễn ra rất nhanh.
Tăng nhân đã hành động.
Ác hồn vũ hóa khống chế "Châu Tam Mệnh".
Thân xác của ông ta với đôi mắt trống rỗng như một con rối dây tiến về phía trước, nhắm thẳng vào "da thịt" của Châu Tam Mệnh.
Xuất âm thần mạnh ở chỗ hồn phách có thể rời xác bất cứ lúc nào, tạo ra bất ngờ.
Điểm yếu nằm ở thân xác.
Và sức mạnh của hồn phách khi xuất âm thần cũng có sự khác biệt.
Châu Tam Mệnh hiện tại không ở trạng thái toàn thịnh, vì vậy trước đó khi đối mặt với hai tăng nhân kia và Bạch Tiêm, lão đã bị đánh bay âm thần.
Bây giờ nhờ tinh khí âm dương ngũ hành mới khôi phục được một chút, lão vẫn còn rất suy nhược.
Chính vì thế, lão không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của luồng ác hồn thậm chí còn chưa đạt tới mức xuất âm thần này.
Sự khác biệt giữa thi thể và người nằm ở chỗ ngay cả khi thi thể không có hồn thì vẫn có thể bị ảnh hưởng bởi chấp niệm mạnh mẽ của hồn phách! Người thì không được. Âm thần phải ra vào thật nhanh, da thịt nhất định cần được bảo hộ nghiêm ngặt.
Lão tăng bước đi không quá nhanh, ác hồn vẫn kìm giữ âm thần của Châu Tam Mệnh. Trong khoảnh khắc, xác lão tăng đã tiến đến trước mặt Châu Tam Mệnh. Luồng tử thi khí tím nhạt lại một lần nữa phun ra từ miệng ông ta.
Luồng khí này mắt thấy sắp bao phủ lấy toàn thân Châu Tam Mệnh.
Phía ngoài vùng ngoại vi không xa, tầm hai ba mươi mét, nhóm La Bân cố gắng ẩn nấp, cũng đang đứng từ xa quan sát tất cả những gì diễn ra bên trong.
Cửa đạo quán rất lớn, sau khi mở ra thì mọi thứ bên trong đều thu hết vào tầm mắt.
Tất nhiên, cũng chỉ là phần phía trước.
"Thành công rồi sao? Lão ta sơ hở thế ư?" Từ Lục vui mừng.
Tất nhiên, nói là vậy nhưng anh ta biết Châu Tam Mệnh không phải sơ hở. Nếu anh ta có thực lực đó thì cũng sẽ tự ra mở cửa.
Châu Tam Mệnh quá tự tin, trực tiếp lắc chuông trước mặt tăng thi.
Còn nữa thi thể tăng nhân này cũng quá khủng khiếp, dọc đường đi thế mà lại tự nhổ sạch lông vũ trên người, Từ Lục còn thu thập được một ít, đến lúc về sơn môn thế nào cũng phải đem ra khoe khoang.
La Bân cảnh giác, vẫn luôn dán mắt vào cục diện bên trong đạo quán, không hề lơ là.
"Suỵt!" Từ Lục đột nhiên hít sâu.
...
Bên trong cơ thể Châu Tam Mệnh lại xuất hiện thêm một âm thần nữa.
Đây vẫn là "Châu Tam Mệnh".
Tuy nhiên, "Châu Tam Mệnh" này trẻ hơn một chút, chừng ngoài hai mươi tuổi.
Hắn tung hai chưởng đánh trúng tăng nhân, khiến tăng nhân bay ngược ra ngoài.
Sau đó, hắn bám sát theo tăng nhân đang bay ngược ra ngoài, ngay khi ông ta đổ rầm xuống đất, hắn dùng hai tay đè chặt cánh tay, hai chân dẫm lên đầu gối tăng nhân, đè chết ông ta xuống đất.
Tử thi khí mà tăng nhân phun ra đối với âm thần mà nói căn bản không thể gây chút thương tổn nào.
Trên sân lúc này đã có ba Châu Tam Mệnh rồi!
Bản thân âm thần bị ác hồn kìm giữ.
"Châu Tam Mệnh" trẻ tuổi đang đè xác lão tăng.
Và nhục thân của Châu Tam Mệnh!
...
"Trời ạ!" Từ Lục bật thốt lên.
Anh ta không dám nói quá to, thực ra nãy giờ giọng anh ta vẫn nén lại, lúc này vẫn thế.
"Tam Mệnh... Hóa ra Tam Mệnh là như thế này... Chạy mau thôi La tiên sinh, căn bản không diệt nổi ông ta đâu... Cô Thượng Quan xong đời rồi."
Từ Lục chộp lấy vai La Bân, lại vội vàng ra hiệu bằng mắt với Bạch Tiêm.
Kết quả là cả La Bân lẫn Bạch Tiêm đều đứng yên tại chỗ, không chịu đi.
"Tam Mệnh đấy! Ba cái hồn, bây giờ mới xuất ra có hai cái! Vẫn còn một cái nữa! Tôi không dám nghĩ tới việc một người có thể ba lần xuất âm thần. Chết chắc rồi!"
Từ Lục cuống cuồng, mồ hôi đầm đìa.
...
Bên trong đạo quán ở ngoại vi, dị biến lại xảy ra.
Châu Tam Mệnh hành động.
Là nhục thân của lão hành động.
Người không phải thi thể, không có hồn thì không thể cử động.
Trong cơ thể Châu Tam Mệnh vẫn còn một âm thần nữa!
Thấp thoáng, âm thần đó hiện lên một chút trên khuôn mặt lão như một bóng chồng.
Có thể thấy đó là một khuôn mặt cực kỳ già nua, giống như Châu Tam Mệnh lúc về già.
Châu Tam Mệnh đi thẳng về phía ác hồn.
Ác hồn muốn lùi lại, nhưng bản thân âm thần kia của lão lại giữ chặt lấy ác hồn khiến ông ta không thể nhúc nhích.
Sau đó, Châu Tam Mệnh chạm vào bản thân âm thần, âm thần lập tức nhập thể.
Khuôn mặt già nua kia bị ép xuống, Châu Tam Mệnh hừ lạnh.
Ba hạt châu đồng trong nháy mắt rơi vào ba vị trí khác nhau trên mặt ác hồn.
Ác hồn biến mất không còn tăm hơi.
Khoảnh khắc châu đồng sắp rơi xuống đất, Châu Tam Mệnh đột nhiên phất tay áo, thu hạt châu vào trong tay.
...
Ở đằng xa, La Bân híp mắt, hạ giọng: "Tới rồi!"
Cậu giơ tay, bấm quyết.
Bạch hoa đăng Tiên Thiên lập tức sáng rực lên.
Trước mặt ba thước, Châu Tam Mệnh xuất hiện.
Đây rõ ràng vẫn là âm thần của Châu Tam Mệnh!
Tại cửa đạo quán, Châu Tam Mệnh lại khôi phục dáng vẻ ban nãy, trên mặt như phủ một lớp mặt nạ già nua chồng chất, nhưng lại đang nhìn về phía nhóm La Bân.