Chương 952: Tiên Thiên Áp Sát trấn âm, Minh Phi cửu thoái đuổi thọ
Hôi tứ gia còn có thể gắng gượng là nhờ dạo gần đây nó được bồi bổ rất nhiều, nhưng dù vậy, nó cũng không chịu nổi hai cú gõ liên tiếp.
Tầm nhìn của La Bân bắt đầu trở nên rã rời.
"Mẹ kiếp..." Từ Lục rặn ra một câu chửi thề, anh ta cố bò dậy nhưng rồi lại ngã gục xuống đất.
"Lúc trước trên người cậu không có vật này."
Chủ âm thần của Châu Tam Mệnh cuối cùng đã hoàn toàn khôi phục, nhập vào trong thân xác, giọng lão cũng không còn vẻ già nua mà trở lại tông giọng bình thường: "Xem ra thời gian qua cậu gặp được không ít kỳ duyên. Ừ, trong u minh chính là núi Quỹ, là bọn họ nợ tôi, hôm nay trả lại cho tôi chút lợi tức."
Châu Tam Mệnh cúi người định nhặt lồng đèn bạch hoa Tiên Thiên lên.
Đột nhiên, cơ thể lão cứng đờ không nhúc nhích.
"Ông... Vẫn ổn chứ?" La Bân khàn giọng hỏi.
Dưới chân Châu Tam Mệnh đang dẫm lên một mảnh bùa gỗ.
Lá bùa này mang tên bùa Tiên Thiên Áp Sát!
Số lượng vật trấn La Bân lấy được từ quan tài tổ sư gia không hề ít.
Cậu chủ yếu chỉ học cách sử dụng bạch hoa đăng Tiên Thiên, nhưng trong lúc lên núi cậu cũng không để tay chân rảnh rỗi mà đã tìm được các chương tương ứng với những vật trấn còn lại.
Bùa có hai bộ, bộ kia là Âm Phù Thất Thuật không có tác dụng trong lúc này.
Hiệu quả của Tiên Thiên Áp Sát là trấn trạch, hộ thân và mang lại bình an.
Nếu là bùa do La Bân vẽ thì hiệu quả tuyệt đối không mạnh đến thế, điểm mấu chốt là lá bùa này do chính tay tổ sư gia Tiên Thiên Toán chế tác! Vị đó là tồn tại đã vũ hóa đăng tiên rồi còn tiếp tục lột xác thêm lần nữa.
Bản chất của kẻ xuất âm thần là dưỡng thi, mà đã có thi khí thì sẽ bị bùa Áp Sát trấn áp.
"Ha ha ha!" Từ Lục nằm bẹp dưới đất, phá lên cười lớn.
La Bân vẫn đang th* d*c, cậu lấy ra những quả tình Hoa cuối cùng trong ngực ra, nhét hết vào miệng để nhanh chóng hồi phục tổn thương hồn phách.
Đặt lá bùa ngay dưới chân trước mặt là hành động cuối cùng cậu làm trước khi ngã xuống.
Quả nhiên, Châu Tam Mệnh đã tự dẫn xác đến gần cậu.
Tiên sinh chính là tính toán từng bước, tạo ra khả năng trong điều không thể!
Châu Tam Mệnh hoàn toàn bị tăng thi ở Tượng Chung Quy Khư làm loạn nhịp, lại thêm tâm lý khinh địch trước nhóm ba người La Bân nên mới trúng kế.
"Ông... Đã thua Viên Ấn Tín. Ván này, ông... Lại thua tôi. Năm đó, Viên Ấn Tín chắc chắn yếu hơn ông... Hôm nay... Tôi cũng yếu hơn ông."
La Bân lảo đảo đứng dậy.
Cậu cầm bạch hoa đăng Tiên Thiên lên, đứng vững, lạnh lùng nhìn xoáy vào Châu Tam Mệnh.
Đôi mắt Châu Tam Mệnh lúc này hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ý muốn giết người lạnh lẽo.
La Bân bỗng thấy nổi gai ốc.
Không đúng?
Chắc chắn có gì đó không đúng! Một kẻ hoàn toàn bại trận tuyệt đối không thể có tâm trạng bình tĩnh đến thế này!
La Bân vội nhìn về phía đạo quán.
Cái liếc mắt này thực sự khiến tim cậu như rơi rụng.
Hai người đang đứng cạnh nhau.
Không, là một người và một luồng âm thần.
Âm thần của Châu Tam Mệnh tổng cộng có ba luồng, gồm bản thân lão, cùng một già một trẻ.
Lúc này, bản thân lão và âm thần già nua đã bị bùa Tiên Thiên Áp Sát trấn áp trong cơ thể, không thể cử động.
Nhưng luồng âm thần mang dáng vẻ thiếu niên của Châu Tam Mệnh lúc trước bận áp chế thi tăng, trong lúc giao đấu hẳn đã hoàn thành việc trấn áp nên lúc này có thể rảnh tay.
Còn kẻ đứng cạnh luồng âm thần thiếu niên ấy chính là một trưởng lão chân nhân khác của núi Thần Tiêu, người mà Bạch Tiêm từng nhắc tới: Bạch Tiên Mệnh!
La Bân không biết những đạo sĩ áo đỏ khác đã đi đâu, nhưng những vết máu trên mặt đất đã nói lên rằng trước đó đã xảy ra một trận ác chiến.
Cậu siết chặt lồng đèn bạch hoa.
Nhờ dược lực của quả tình hoa, hồn phách bị thương tổn đã hoàn toàn hồi phục, chỉ có bàn tay từng dùng kiếm huyết đào núi Vân Mông là vẫn còn thương tích nghiêm trọng.
Bất thình lình, Hôi tứ gia lao thẳng vào mặt Châu Tam Mệnh.
Tư thế đó rõ ràng là muốn móc mắt lão.
Một tia sáng đồng lóe lên, Hôi tứ gia kêu thảm, bị một thanh kiếm xuyên qua người bắn ngược ra sau, đóng đinh lên một tảng đá.
Tiểu Hôi Linh rít lên chói tai lao về phía Hôi tứ gia.
Kẻ ra tay chính là Bạch Tiên Mệnh.
Đôi mắt Bạch Tiên Mệnh trống rỗng, không chút cảm xúc, hệt như một con rối dây.
"Cậu nghĩ cậu là ai?" Âm thần thiếu niên của Châu Tam Mệnh toát ra oán khí cực kỳ mạnh mẽ, "Cậu có tư cách gì mà cho rằng mình đủ trình độ nằm chung một ván cờ với tôi?"
Oán khí này không trực tiếp nhắm vào La Bân, mà là vì lời nói của La Bân đã chạm vào lòng tự ái của lão, cộng thêm cục diện hiện tại càng khiến oán niệm của lão bùng phát!
Bạch Tiên Mệnh hành động.
Động tác của ông ta không nhanh nhẹn như các chân nhân khác vì bị Châu Tam Mệnh khống chế chắc chắn không thể phát huy toàn bộ thực lực, có lẽ mười phần không còn nổi một.
Thế nhưng với cục diện lúc này, như thế đã quá đủ!
Chưa dừng lại ở đó, từ bốn phương tám hướng bắt đầu nổi lên sương mù, thấp thoáng những bóng dáng ăn mày hiện ra.
Tiếng gõ bát "lách cách" vang lên, bọn họ từ khắp nơi vây lại.
Bạch Nguy vẫn chưa tới.
Tim La Bân thắt lại.
Cậu quay đầu, không nhìn đám ăn mày, cũng không nhìn Bạch Tiên Mệnh đang tiến lại gần.
Cậu nhìn về phía Bạch Tiêm.
"Cô ta chẳng làm được gì đâu. Cô ta cũng chỉ là một chân nhân hèn mọn. Tác dụng duy nhất của cô ta là cung cấp thêm chút tinh khí âm dương ngũ hành mà thôi." Tại cửa đạo quán, âm thần thiếu niên của Châu Tam Mệnh u ám lên tiếng.
"Vậy sao?" La Bân đột nhiên nhếch mép, nhưng cậu kiềm chế không để lộ ra nụ cười lạnh lẽo.
Bạch Tiêm hành động.
Rõ ràng cô không thể cử động, thương tổn cô chịu không hề nhỏ, lại không có quả tình hoa để hồi phục hồn phách như La Bân.
Vậy mà cô vẫn cử động được, đứng thẳng người dậy.
Một làn sương mù khác đột ngột lan tỏa từ trên người cô.
Đó là sương mù màu xanh đến từ quỷ Ngũ Ngục!
Không chỉ có thế, khoảnh khắc sương mù bay ra, hàng loạt linh hồn phụ nữ đột nhiên xuất hiện.
Bọn họ không còn phơi bày thân thể như lúc đối phó La Bân mà đứng xếp hàng ngay ngắn, dáng vẻ vô cùng thành kính.
Bạch Tiên Mệnh đã áp sát trước mặt La Bân.
Ông ta không ra tay với cậu mà chỉ túm lấy thân xác Châu Tam Mệnh rồi đột ngột lùi lại.
La Bân không ngăn nổi.
Dù Bạch Tiên Mệnh có ra tay cậu cũng không đỡ được, nhưng có lẽ ông ta quá máy móc như một con rối, chỉ có thể hoàn thành một mệnh lệnh duy nhất mà không thể có hai phản ứng cùng lúc?
Trong tích tắc, thân xác Châu Tam Mệnh được đưa trở lại, âm thần thiếu niên kia chui tọt vào trong cơ thể.
Châu Tam Mệnh vung tay áo, hiệu quả cấm chế của bùa Tiên Thiên Áp Sát hoàn toàn biến mất.
Lúc này, đám ăn mày đông nghịt vây quanh ba người La Bân, nhưng bọn họ không thể áp sát hoàn toàn vì có rất nhiều linh hồn phụ nữ vây quanh tạo thành chướng ngại.
Trường khí của Bạch Tiêm đã khác hẳn trước.
Trên lưng cô xuất hiện thêm một linh hồn tr*n tr**, đó chính là thần minh của Minh Phi.
Minh Phi nằm trên lưng Bạch Tiêm, từ từ lặn vào trong cơ thể cô.
Đôi mắt Bạch Tiêm trở nên thành kính, vừa rồi còn là một đạo sĩ, lúc này cô giống như một nữ Bồ Tát.
Châu Tam Mệnh cười lớn, tiếng cười xuyên thấu không trung: "Đây là thủ đoạn cuối cùng của mấy người rồi. Còn tôi thì gần như không hề hấn gì. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Tôi sẽ không dùng âm thần lại gần cậu, cũng không lại gần cô ta. Cậu không trấn nổi tôi, cô ta cũng không niệm tan nổi hồn của tôi! Cứ để đám chân nhân đạo môn tự tàn sát lẫn nhau đi!"
Châu Tam Mệnh giơ tay chỉ thẳng vào Bạch Tiêm.
Bạch Tiên Mệnh như tên bắn lao đi, một lần nữa tấn công Bạch Tiêm.
Châu Tam Mệnh lại nhìn chằm chằm La Bân, vòng vây xung quanh ngày càng dày đặc, đám ăn mày gần như muốn vây khốn họ đến mức nước chảy không lọt.
Cảnh này quá rõ rồi.
Châu Tam Mệnh không quên lần đầu gặp nhóm La Bân đã bị hai tăng nhân và thần minh Minh Phi đánh tan hồn phách.
Lúc này lão càng cảnh giác vạn phần, không cho nhóm La Bân chút cơ hội nào nữa.
"Một da nhăn lão, hai tóc khô rụng..." Một tay Bạch Tiêm nâng lên như đang bưng thứ gì đó giữa không trung.
Những linh hồn phụ nữ kia đồng loạt làm theo cô, mắt nhìn chằm chằm về hướng Châu Tam Mệnh và Bạch Tiên Mệnh.
"Ba mắt đục răng vàng thưa thớt... Bốn gió thổi muốn ngã... Năm ý mỏi, sáu thần đục, bảy không sinh niệm, tám thấy người mất hồn, chín lỗ khiếu rò rỉ."
Tiếng niệm chú êm tai vang lên không quá nhanh, mỗi câu mỗi chữ đều như tiếng chuông bạc va chạm.
Bạch Tiên Mệnh khựng lại giữa đường.
Lớp da vốn đã già nua trở nên lão hóa hơn, mái tóc trắng vốn còn chút bóng bẩy bắt đầu khô héo và rụng xuống như lá rụng mùa thu. Đôi mắt ông ta hệt như những cụ già lú lẫn, vàng đục vô thần, răng thưa thớt và trực chờ rụng sạch.
Gió thổi qua, ông ta dường như sắp đổ gục.
Sự thay đổi này không chỉ xuất hiện trên người Bạch Tiên Mệnh, mà đồng thời xuất hiện trên cả người Châu Tam Mệnh!
Từ Lục không hề ngất xỉu, anh ta gắng gượng chống tay xuống đất, ngây người nhìn cảnh tượng này: "Sao có thể..."
Thực lòng mà nói, trải qua bao nhiêu biến số, cuối cùng La Bân trấn được Châu Tam Mệnh, Từ Lục đã tưởng là thắng chắc rồi.
Ba người bọn họ thắng được kẻ xuất âm thần.
Kết quả cuối cùng Châu Tam Mệnh thoát khỏi vòng vây, Từ Lục cũng không thấy lạ, vì đối phương là kẻ xuất ba âm thần, hạng người này trong ghi chép giới âm dương cũng là hiếm có.
Nhưng lúc này, biến số lại xảy ra.
Mà biến số này lại đến từ Bạch Tiêm!
Rõ ràng, La Bân đã biết trước điều này.
Đây mới là điều khiến Từ Lục bất an, một nỗi sợ đang không ngừng cuộn trào trong lòng anh ta.
La Bân đang liên tục chơi với lửa.
Thi thể tăng nhân vũ hóa đã đành, cậu thế mà còn để Bạch Tiêm duy trì liên lạc với thần minh Minh Phi?
Lẽ nào cậu không biết mối hiểm họa này lớn đến mức nào sao?
Bọn họ đã tốn bao công sức mới đuổi được Minh Phi ra khỏi người Bạch Tiêm mà!
Dĩ nhiên, lòng thì nôn nóng nhưng lúc này nói gì cũng vô ích.
Bạch Tiêm bắt đầu bước tới.
Mỗi bước chân của cô đều như hoa sen nở rộ.
Bạch Tiên Mệnh lảo đảo, cuối cùng với mái tóc rụng sạch và hàm răng vàng úa, ông ta quỳ sụp xuống đất, thoi thóp hơi tàn.
Người của động Di Linh năm đó cũng già chết như thế này.
Bạch Tiên Mệnh vốn đã bị hút mất không ít tinh khí âm dương ngũ hành, tổn thọ trầm trọng, lúc này giống như giọt nước tràn ly.
Bạch Tiêm bước qua người Bạch Tiên Mệnh, ngày càng áp sát Châu Tam Mệnh.
Những linh hồn phụ nữ cũng lần lượt tiến lên.
La Bân th* d*c bước theo sau.
Một đàn chuột núi chui xuống dưới người Từ Lục, cõng anh ta đi theo sau những linh hồn phụ nữ, nhờ vậy đám ăn mày không thể lại gần làm hại anh ta.
Châu Tam Mệnh muốn lùi lại, nhưng tinh khí tiêu tán khiến lão cũng đứng không vững.
Một cảnh tượng kỳ quái hơn xảy ra, trên mặt lão liên tục xuất hiện bóng chồng, giống như ba khuôn mặt đang xâu xé, cắn nuốt lẫn nhau, lớp da bị đẩy lên rồi lại nhanh chóng xẹp xuống, như thể có thứ gì đó muốn đâm xuyên ra ngoài!
Châu Tam Mệnh rút ra hai món pháp khí, không phải côn đồng nữa mà là hai chiếc gậy làm từ xương trắng.
Bạch Tiêm che miệng cười khẽ, toát lên vẻ vừa thanh lịch vừa quyến rũ.
Thần thái đó hệt như đang bảo những thứ Châu Tam Mệnh lấy ra chỉ là trò trẻ con.
Châu Tam Mệnh giơ tay định gõ hai thanh xương vào nhau.
Bạch Tiêm lại mở môi, niệm lại bài chú vừa rồi một lần nữa.
Châu Tam Mệnh lộ rõ dấu hiệu già nua, luồng khí trắng không ngừng rò rỉ ra khỏi người lão.
Lúc này, từ trên mái hiên chui ra một cái đầu, chính là sơn thần Si Tiêu.
Nó hăm hở lao về phía Châu Tam Mệnh hút khí, hớp trọn những luồng khí trắng đang rò rỉ vào miệng, tiếng kêu hưng phấn sắc lẹm vang lên không ngớt.
"Bản thân lão tinh khí âm dương ngũ hành đã chẳng còn bao nhiêu, toàn đi ăn thịt "người" để gượng dậy, hút thêm mấy cái nữa là lão chết chắc!" Từ Lục khàn giọng nói, rồi gào lên thật lớn: "Đại ca Sơn Thần, lão chính là vật tế tụi tôi dâng cho ông đó! Ăn cho sạch vào! Đừng có khách sáo với tụi tôi! Ông mà ăn không sạch là lát nữa thằng ranh này nó ăn thịt ông luôn đó!"