Chương 939: Dương phù đánh âm thần, bùa chú nổi giận tất núi lở!
Trước đó, Bạch Tử Hoa không hề ra tay nặng với La Bân. Chiêu thức vừa rồi chẳng qua là do ông ta không kìm được cơn thịnh nộ.
Ông ta không thể đánh trọng thương La Bân thêm nữa, nếu không tổ sư âm thần cũng sẽ nổi giận.
Nhưng ngay vào thời điểm mấu chốt này, bất ngờ lại xảy ra!
Ánh mắt của La Bân đột ngột thay đổi.
Đó là một đôi mắt cực kỳ già nua, thâm thúy, thậm chí còn chất chứa sự oán hận.
Ngay lập tức, La Bân vươn hai tay ra, điểm mạnh lên đầu Bạch Tử Hoa.
Khoảng cách này quá gần, tốc độ của La Bân lại quá nhanh, nhanh đến mức Bạch Tử Hoa còn không kịp phản ứng.
Đau!
Xương sọ giống như bị nạy tung ra một cách thô bạo.
Mấy ngón tay đó tựa như mũi dao nhọn, muốn đâm thẳng vào đầu.
Bạch Tử Hoa kêu la thảm thiết.
"Chủ đạo quán?"
Bạch Ấp cùng sáu đạo sĩ áo đỏ đều hãi hùng.
Rõ ràng La Bân đã bó tay chịu trói.
Mọi thủ đoạn của cậu đều vô dụng, toàn bộ đều bị Bạch Tử Hoa nghiền nát.
Vậy mà La Bân lại có thể phản đòn một lần nữa?
Tốc độ của cậu sao có thể nhanh đến mức khiến Bạch Tử Hoa không kịp trở tay?
"Vẫn là cái mùi vị trên người ông khiến người ta phản cảm và chán ghét đến thế. Có điều, ông đứng quá gần đệ tử của tôi rồi."
Giọng nói già nua phát ra từ miệng La Bân.
Hóa ra chính là Viên Ấn Tín!
Trước đó, Viên Ấn Tín đã phát hiện hơi thở của La Bân và Thượng Quan Tinh Nguyệt biến mất. Sau đó, hơi thở của Thượng Quan Tinh Nguyệt cứ mờ mờ ảo ảo như bị thứ gì đó che chắn, còn La Bân thì xuất hiện trở lại.
Ông ta muốn biết hai người đã gặp phải chuyện gì, định nhập xác nhưng lại cảm nhận được nguy hiểm.
Chỉ là tình trạng của La Bân hiện giờ quá tệ.
Thậm chí có khoảnh khắc, sự phản phệ kia suýt chút nữa đã vắt kiệt hồn phách của La Bân, chính ông ta đã ra tay mới chặn đứng được sự tiêu hao đó.
Ông ta tìm kiếm thời cơ mấu chốt để nhập xác.
Hai tay điểm lên xương sọ của Bạch Tử Hoa.
Trong tích tắc, Viên Ấn Tín đã xác định thắng bại!
"Nơi này là..." Gương mặt La Bân lộ vẻ giật mình, "Ngọn núi này..."
Trong thoáng chốc, Viên Ấn Tín cũng phải ngơ ngác.
Nhưng dù ngơ ngác, những ngón tay đang khống chế La Bân càng dùng sức.
Xương sọ của Bạch Tử Hoa dường như sắp xuất hiện vết nứt.
Tiếng la hét thảm thiết vang lên không ngớt.
Bạch Tử Hoa đẩy tay ra, dường như muốn hất văng La Bân đi.
Trên người La Bân có một kẻ vô cùng quái dị.
Đó là một luồng linh hồn.
Bạch Tử Hoa thậm chí còn không nhận ra sự tồn tại của linh hồn đó từ trước.
Đối phương cực kỳ mạnh, thậm chí còn mang lại cho ông ta cảm giác áp chế như tổ sư âm thần!
Xuất âm thần?
Ông ta không thể vặn gãy cổ La Bân, chỉ có thể đẩy cậu bay đi.
Nhưng hai tay tay của La Bân cứ bám chặt lấy đầu ông ta, căn bản không thể vứt bỏ được.
"Hừ!" Miệng La Bân lại phát ra tiếng hừ già nua: "Đám đạo mạo giả tạo các ông, đừng tưởng tôi không biết các ông muốn làm gì!"
Tiếng "rắc" khẽ vang lên, tựa như xương sắp gãy lìa.
Hai bên đầu nơi Bạch Tử Hoa bị điểm trúng xuất hiện một vết lõm.
Lúc này đây, mặc dù cục diện xoay chuyển theo hướng có lợi cho mình, nhưng La Bân vẫn cảm thấy như rơi vào hầm băng.
Không vì lý do gì khác...
Viên Ấn Tín lại nhập xác rồi?
Viên Ấn Tín thế mà vẫn có thể nhập xác sao?
Vậy tại sao trước đó ông ta không xuất hiện?
Điều này chẳng khác nào với việc dập tắt tia hy vọng mong manh của La Bân.
Cậu vốn tưởng đã thoát khỏi sự rình rập của Viên Ấn Tín, có thể dùng những thứ lấy được từ sơn môn Tiên Thiên Toán để tạo ra bất ngờ thực sự.
Nhưng Viên Ấn Tín vẫn bám theo như âm hồn bất tán...
Điều này có nghĩa là bất ngờ đó đã tan biến...
La Bân bước đầu hiểu được thực lực của Viên Ấn Tín, ít nhất cũng đã đạt đến cấp bậc xuất âm thần.
Nếu không, trước đó ông ta đã không thể đưa cậu ra khỏi đỉnh Văn Thanh và lúc này cũng không thể áp chế được Bạch Tử Hoa.
Thân xác không theo sự điều khiển của mình, nhưng thị giác vẫn còn, cậu dùng khóe mắt nhìn về một vị trí trên mặt đất.
Lần đầu tiên, lòng La Bân cảm thấy may mắn và thầm cầu nguyện: Viên Ấn Tín đừng phát hiện ra bạch hoa đăng rơi ở đằng kia!
Vốn dĩ chiếc đèn lồng được giắt ở thắt lưng, nhưng đòn tấn công của Bạch Tử Hoa quá mạnh, cậu sợ hỏng đèn nên lúc ngã nhào đã ném nó ra xa.
Trước đó, họ đang cân nhắc cách đối phó với Châu Tam Mệnh, vì chiếc đèn này có lẽ khắc chế được xuất âm thần.
Giờ đây, cậu lại nghĩ đến việc làm sao để đối phó với luồng linh hồn của Viên Ấn Tín đang ở trên người mình.
Nếu Viên Ấn Tín luôn có thể trả giá để nhập xác cậu thì họa ẩn này chỉ có thể do tự cậu giải quyết.
Việc La Bân suy nghĩ hoàn toàn không ảnh hưởng đến cục diện.
Cậu lờ mờ cảm nhận được cơn đau ở cổ, nhưng Bạch Tử Hoa không tăng thêm sức.
Tay kia của Bạch Tử Hoa đã giơ lên, nhưng cái tát vẫn không hạ xuống. Bạch Tử Hoa không dám làm cậu bị thương. Hơn nữa, ông ta thậm chí còn không niệm chú. Đôi môi ông ta run rẩy liên hồi, thậm chí chuyển sang màu tím thẫm, độ lõm trên đầu ngày càng lớn, như thể sắp bị Viên Ấn Tín đâm thủng xương sọ.
Bạch Ấp rốt cuộc cũng phát hiện ra điểm bất thường.
"Cậu dám!" Ông ta quát lớn.
Hai tay vung lên, ít nhất bảy tám thanh kiếm đồng bay thẳng tới.
La Bân hành động, hai ngón tay lại dùng sức, cơ thể uốn lượn theo một góc độ quái dị, lộn ngược lên trên.
Bản thân Bạch Tử Hoa cũng muốn hất văng La Bân đi.
Đòn tấn công đầy giận dữ của Bạch Ấp khiến ông ta sợ La Bân bị chém chết dưới kiếm, do đó cũng trực tiếp buông cổ họng La Bân ra.
Điều này khiến La Bân nhào qua đỉnh đầu ông ta, hai ngón tay xoay một vòng trên xương sọ, sức lực hơi nới lỏng.
Chính là khoảnh khắc nới lỏng này đã giúp Bạch Tử Hoa niệm được chú.
Sự áp chế lên xương sọ khiến ông ta căn bản không dùng được chú pháp, nếu không ông ta đã sớm đánh văng thứ trên người La Bân ra ngoài.
"Thượng nguyên nhất chân, thủ cố nê hoàn, trung nguyên nhất chân, an thần giáng cung, hạ nguyên nhất chân, thủ vệ mệnh môn! Tam nguyên tề cảnh, bảo mệnh trường tồn, chiêu chân trí khí, thăng giáng tự nhiên, biến hóa luyện tủy, cốt hóa thành tiên, mao vũ phi đằng, ao tường Đế Quân, cấp cấp như chí cao Thần Tiêu Chân Vương luật lệnh!"
Khoảnh khắc tiếng chú pháp đanh thép vang lên, La Bân buông lỏng hai tay, nhanh chân chạy về phía sau.
Hướng cậu chạy chính là về phía núi Tượng.
Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra, sương mù dày đặc bỗng dưng nổi lên, tựa như một cái miệng khổng lồ muốn nuốt chửng La Bân vào trong.
La Bân sao có thể không hiểu.
Vùng đất che trời của núi Tượng là do Thượng Quan Tinh Nguyệt mô phỏng theo núi Quỹ.
Viên Ấn Tín chắc chắn cũng nhìn ra được.
Ông ta đang mở đường núi Tượng để tạm tránh vào trong núi!
"Đồ nhi ngoan, con rốt cuộc cũng phải đối mặt với nguy hiểm, vi sư rất ít khi dạy bảo con. Điều này không nên chút nào." Viên Ấn Tín lên tiếng, lời này là nói cho La Bân nghe.
"Đừng hòng chạy thoát!" Bạch Tử Hoa quát.
"Vào đi! Tế Sơn Thần!" Viên Ấn Tín nói to.
Đây rõ ràng là đang nhắc nhở La Bân phải làm gì!
Lúc này, trong tay Bạch Tử Hoa xuất hiện một lá bùa có hình dạng như lệnh tiễn.
Lá bùa b*n r* cực mạnh, nhắm thẳng vào sau lưng La Bân.
"Thiên dương dương, địa âm âm, ngũ phương ngũ lôi, thập phương phong thần, lôi trận kiếp phù, Nguyên Thiên hữu lệnh! Phong hỏa tứ duy, Thần Tiêu nhất sắc, lệnh nhữ thăng thiên! Cấp cấp như chí cao Thần Tiêu Ngọc Thanh Chân Vương luật lệnh!"
Hai chữ Thăng Thiên được ông ta nhấn mạnh.
Lá bùa dán chặt vào chính giữa sau lưng La Bân.
Điều này không gây ra thiệt hại quá lớn cho La Bân.
Khoảnh khắc đó, La Bân suýt đã biến mất vào trong sương mù!
...
"Rầm!"
Viên Ấn Tín đập mạnh hai tay xuống bàn, bàn cờ rung chuyển dữ dội nhưng hai quân cờ vẫn bất động.
"Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!"
Ba tiếng "đáng chết" liên tiếp thể hiện rõ sự phẫn nộ của Viên Ấn Tín lúc này.
Sơn môn của Tiên Thiên Toán!
La Bân và Thượng Quan Tinh Nguyệt thế mà đã vào được đó!
Đây không đơn thuần là bước vào một ngọn núi. Nó có nghĩa là đã vượt qua tám núi ngũ hành, vượt qua cả Châu Tam Mệnh kia?
Thượng Quan Tinh Nguyệt thế mà đã làm phép che trời.
Điều này hoàn toàn vượt ra khỏi dự đoán của ông ta, ông ta không quan tâm đến Thượng Quan Tinh Nguyệt nhiều như La Bân.
Điều này có nghĩa là ông ta đã cần phải chú ý đến cô ta rồi.
Lý do ông bị cắt đứt liên lạc chính là vì phép che trời của núi Tượng!
Thượng Quan Tinh Nguyệt biết nhiều hơn La Bân, vì vậy cô chắc chắn sẽ không lộ diện nữa.
Ông ta rời khỏi người La Bân, một khi La Bân chui vào núi Tượng, một khi hội hợp với Thượng Quan Tinh Nguyệt, chắc chắn sẽ không rời đi nữa.
Vấn đề sẽ trở nên rất nghiêm trọng.
Hai người bọn họ sẽ mất kiểm soát.
Nhưng nếu La Bân không vào núi Tượng, e rằng sẽ bị đám người núi Thần Tiêu kia bắt đi, hậu quả đó còn nghiêm trọng hơn.
"Con sẽ không chấp nhận cô ta đâu, cô ta đã đưa cha con tới mà. Đồ nhi ngoan, con là người yêu ghét rõ ràng."
Viên Ấn Tín cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Nhắm mắt, ông ta lẩm bẩm: "Các con không ở lại đó được lâu đâu. Ông ta sẽ không để các con ở lại đó. Núi Thần Tiêu..."
Cơ thịt hai bên má Viên Ấn Tín giật giật, suy nghĩ muốn giết người lại tăng thêm.
Ông ta định ngồi xuống nhưng lại không ngồi nổi. Tâm thần ông ta cuối cùng vẫn không thể thực sự bình tĩnh được.
"Đồ nhi ngoan, con phải trụ vững. Thực sự chỉ có thể dựa vào chính con thôi."
Hai ngón tay của Viên Ấn Tín đặt trên bàn, cắm sâu vào mặt gỗ.
...
Viên Ấn Tín không phải bị đánh chạy.
La Bân cuối cùng cũng hiểu ra tại sao lần trước Viên Ấn Tín lại bỏ chạy.
Không phải vì Bạch Tử Hoa đến giải vây, mà là vì lá bùa mà Bạch Tử Hoa sử dụng.
La Bân cũng hiểu ra tại sao ở chỗ Bạch Thanh Quan, Viên Ấn Tín không xuất hiện.
Bởi vì đối thủ là đạo sĩ núi Thần Tiêu.
Viên Ấn Tín sợ đạo sĩ.
Nói cách khác, pháp khí của đạo sĩ có thể làm ông ta bị thương.
Lá bùa sau lưng không gây hại gì cho cậu, chỉ là dọa Viên Ấn Tín chạy mà thôi!
Sương mù sắp sửa nuốt chửng cậu hoàn toàn.
Sắp thoát hiểm rồi!
Chỉ có điều cái giá phải trả quá lớn!
Bạch Tiêm bị bắt, Từ Lục đang ở trên núi Tiên Thiên!
Cả ba người đều sẽ bị đánh tan tác!
Thế thì còn lấy gì để đối phó với Châu Tam Mệnh đây!
"Nhất khởi lôi xa, nhị khởi thiểm điện, tam khởi huyên oanh, tứ khởi chấn động, ngũ khởi phi sa tẩu thạch, lục khởi cuồng phong đại tích lịch, cấp cấp như Thần Tiêu Lôi Tổ Đại Đế luật lệnh!"
Tiếng chú pháp đanh thép lọt vào tai.
La Bân cảm thấy sau lưng bị tấn công, tay chân tê dại như bị điện giật, xương cốt kêu "rắc rắc", xung quanh sỏi đá bay loạn, thậm chí còn có một luồng gió mãnh liệt thổi bay cơ thể cậu.
Cậu ngã nhào về phía trước, đập mặt xuống đất, nằm sấp bất động.
Sương mù bị luồng gió kia thổi tan.
La Bân không vào được núi.
Ngũ tạng lục phủ đảo lộn, máu trào lên họng, phun ra ngoài.
"Ông ra tay quá nặng rồi!" Bạch Tử Hoa quát khẽ.
"Cậu ta chạy vào trong thì chúng ta không thể bắt được, không bắt được cậu ta, chỗ tổ sư Bạch Tượng càng khó ăn nói..." Bạch Ấp khàn giọng nói.
"Kiểm tra thương tích trên người cậu ta đi, chỉ có thể chữa trị cho cậu ta rồi mới đưa về được." Bạch Tử Hoa phiền muộn nói: "Hơn nữa, phải kiểm tra thật kỹ cơ thể cậu ta, làm sao lại có một luồng xuất âm thần được! Điều này sẽ càng làm tổ sư phẫn nộ."
Hai người tiến đến bên cạnh La Bân.
Bạch Tử Hoa cúi xuống định nhấc La Bân lên.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn lại vang lên.
Không phải tiếng sấm, mà giống như đất đá sạt lở.
Bạch Ấp quay người lại, sắc mặt thay đổi hẳn.
"Cái gì?"
"Cái gì mà cái gì? Trưởng lão Bạch Ấp, chỉ là một tiếng động thôi, sao ông phải kinh hãi..." Bạch Tử Hoa tỏ ra không hài lòng.
Ông ta vừa nhấc La Bân lên, liền ngoảnh đầu lại.
Đập vào mắt họ, trên sườn núi Tiên Thiên, một tảng đá khổng lồ đang lăn xuống.
Hướng nó lao tới chính là nơi họ đang đứng!
Không, không chỉ có một tảng đá, mà là một vùng đất đá sạt lở, cuồn cuộn đổ xuống với khí thế kinh người!
"Sạt lở núi?" Bạch Ấp run rẩy.
"Nực cười! Rõ ràng là cái thằng nhãi ranh dùng bùa chú kia! Tên đó muốn chết!" Bạch Tử Hoa nổi giận lôi đình.
Điều khiến ông ta tức giận hơn không phải hành vi của Từ Lục, mà là lòng ông ta thoáng cảm thấy rét run.
Ông ta sợ rồi!
Ông ta sợ, vì thế ông ta giận!
Nhưng ai mà không sợ cơ chứ?
Núi lở đá lăn, ai có thể ngăn cản?
Với mức độ sạt lở như thế này, bất cứ ai tiến lên cũng chỉ là châu chấu đá xe, sẽ biến thành một đống thịt nát!