Bạch Tử Hoa và Bạch Ấp đều hoảng loạn, huống chi là những đạo sĩ áo đỏ còn lại?
Họ không thể tập trung canh giữ Bạch Tiêm được nữa, ai nấy đều ngẩng đầu.
Tất cả những điều này thực chất đều diễn ra trong chớp mắt, quá nhanh!
Ngay lúc này, mặt đất dưới thân Bạch Tiêm đột nhiên lún xuống, sụp đổ!.
Một cái hố xuất hiện, kích thước vừa vặn để cô lọt thỏm vào trong.
Những tiếng kêu "chít chít" chói tai vang lên, một bầy chuột từ chỗ sụp đổ lao ra.
Đám đạo sĩ áo đỏ vừa mới kịp phản ứng thì đã bị bầy chuột tấn công, theo bản năng nhảy dựng lên, đập phá để xua đuổi lũ chuột trên người.
"Né mau!" Bạch Ấp quát lớn.
Các đạo sĩ áo đỏ đồng loạt tung mình rời khỏi mặt đất.
Thế nhưng, đất đá đã ập đến.
Trên sườn núi cao, một mảng núi khá dốc và thưa thớt cây cối liên tục bong ra những khối đá lớn, kéo theo đất đá sạt lở, khiến ngọn núi xuất hiện một vết khuyết nhỏ.
Dĩ nhiên, đối với một ngọn núi khổng lồ như núi Tiên Thiên, vết khuyết này chỉ như "chín trâu mất một sợi lông", hoàn toàn không ảnh hưởng đến phong thủy trên diện rộng.
Nhưng dù chỉ là một sợi lông của núi Tiên Thiên thì ngay cả một chân nhân khi đối mặt với nó, nếu lơ là cũng sẽ phải bỏ mạng tại chỗ.
Từ Lục trừng mắt nhìn xuống phía dưới.
Dùng Hôi tiên đào hang cứu Bạch Tiêm chính là kế hoạch của anh.
Còn phía La Bân thì hoàn toàn vô vọng, Bạch Tử Hoa đang trực tiếp khống chế cậu, không còn cách nào khác để cứu.
Rầm!
Tảng đá đầu tiên rơi xuống.
Toàn bộ đạo sĩ đều bị dọa cho chạy tán loạn.
Theo sau đó là từng khối đá lớn nện xuống, các đạo sĩ giống như lũ bọ chét, không ngừng nhảy lên hạ xuống trong khu vực đó, chạy bán sống bán chết.
Phạm vi chân núi rất rộng, nhưng phạm vi đá rơi cũng không hề nhỏ, sự bao phủ này khiến người ta rất khó thoát thân.
Lý do không lo La Bân bị đè chết rất đơn giản: Bạch Tử Hoa nhất định sẽ dốc toàn lực để bảo vệ cậu!
"Xin lỗi La tiên sinh, hơi nhiều... Cậu ráng chịu đựng một chút."
Từ Lục lại lôi ra chín lá bùa, mực vẫn chưa khô hẳn.
Tám lá trong đó là bùa phong thủy huyền bí, lá còn lại là bùa hình người, gương mặt vẽ thô sơ nhưng lại có vài phần giống La Bân.
Anh ta nhanh chóng chạy đến vách núi, dán toàn bộ dãy bùa lên!
...
"Thằng ranh con, đáng lẽ phải giết nó!"
Tiếng gầm thét vang vọng trong tiếng ầm ầm của đất đá.
Bạch Tử Hoa xách theo La Bân, vừa tiếp đất thì một tảng đá khác đã lao đến, ông ta lại phải nhảy vọt lên để né tránh.
Nhưng quan trọng không chỉ là né đá, mà sau khi đá rơi xuống nện vào mặt đất sẽ vỡ tung ra, nhất là khi đá va vào đá, những mảnh đá b*n r* càng nhiều hơn.
Đám đạo sĩ áo đỏ không ai không bị thương, kể cả ông ta và Bạch Ấp cũng không thể thoát khỏi phạm vi này.
Đáng ra với đẳng cấp của mình, Bạch Tử Hoa không nên vất vả như vậy, nhưng vì phải bảo vệ La Bân nên ông ta mới chật vật thế này.
Bạch Ấp vì muốn ngăn La Bân nên đã dùng chú Lôi Xa, khiến phủ tạng cậu bị thương, nếu giờ để cậu bị thêm thương tật bên ngoài thì thật sự không thể ăn nói với tổ sư Bạch Tượng.
"Lại tới nữa! Số lượng còn nhiều hơn!" Bạch Ấp kinh hãi nhắc nhở.
Mắt Bạch Tử Hoa trợn ngược, da gà nổi khắp người.
Đợt đá mới rơi xuống không chỉ là nhiều, mà mật độ dày đặc gần như bằng toàn bộ đợt trước cộng lại. Thậm chí nó còn mang lại cho ông ta một cảm giác kỳ quái: những tảng đá đó dường như đều nhắm thẳng vào ông ta.
"Hậu bối, cậu muốn chết!" Tiếng gầm rền vang như sấm.
Đá rơi kéo dài khoảng vài phút, chân núi bốc lên một làn sương dày đặc từ bụi đá.
Cuối cùng, mọi thứ cũng bình lặng, trên sườn núi không còn đá lăn xuống nữa.
Từ Lục th* d*c, đôi mắt đỏ rực.
Anh ta run rẩy, đôi môi trắng bệch: "Ông già... Tôi sẽ hạ gục chủ đạo quán của núi Thần Tiêu... xem mấy ông ai dám..."
Đầu óc anh ta bắt đầu choáng váng.
Vẽ bùa tiêu tốn rất nhiều sức lực, đặc biệt là loại bùa cấp độ này.
Thực ra, sự tiêu hao đó vẫn nằm trong tầm kiểm soát, chỉ duy nhất sau khi vẽ lá bùa mặt người của La Bân, Từ Lục cảm thấy toàn thân như bị rút cạn, lúc này chỉ nhờ ý chí mới đứng vững được.
"Bộp", Từ Lục quỵ xuống đất: "Trời ạ... Mình hết chịu nổi rồi..."
Thêm một tiếng động trầm đục, anh ta ngã sấp mặt xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Bốn đạo sĩ áo đỏ cùng Bạch Ấp vây quanh Bạch Tử Hoa.
Ai nấy đều thê thảm, đạo bào rách nát, máu me đầm đìa.
Thậm chí có hai đạo sĩ bị đè dưới tảng đá lớn, máu chảy lê láng, dù chưa trúng chỗ hiểm nhưng cũng đang hấp hối.
"Cứu người." Bạch Tử Hoa trầm giọng.
Trong khi Bạch Ấp và những người khác đi cứu người, Bạch Tử Hoa buông cổ áo La Bân ra.
La Bân lảo đảo lùi lại, ngồi bệt xuống đất.
Thú thực, tim La Bân lúc này vẫn không ngừng co thắt và kinh hãi, mãi không thể bình tĩnh lại.
Thuật bùa chú thật đáng sợ.
Bản thân Từ Lục không phải đối thủ của đạo sĩ, nhưng ở trên núi, anh ta dùng bùa chú đã có thể ép hai chân nhân và đám đạo sĩ áo đỏ đến nước này!
Bảo sao núi Thần Tiêu lại thấy anh ta gai mắt.
Từ Lục còn chưa xuất hắc, thậm chí còn chưa tính là đại tiên sinh, vậy thì những ông già trong mạch thuật bùa chú mà anh ta nói sẽ mạnh đến mức nào?
Nhưng... Mọi chuyện lại kết thúc như vậy sao?
Cậu thật sự không hết cách.
Bạch Tiêm đã bị thương nặng và khống chế.
Từ Lục cũng đã cạn kiệt thủ đoạn...
Chẳng lẽ chỉ còn nước bị bắt về núi Thần Tiêu?
Đúng lúc này, Bạch Tử Hoa đột nhiên nhảy vọt lên một tảng đá, lao thẳng về hướng sườn núi
Trái tim La Bân thắt lại.
Rõ ràng, Bạch Tử Hoa không định tha cho Từ Lục.
Hai đạo sĩ bị đá đè đã được cứu ra, nhưng không còn nguyên vẹn, một người mất cánh tay trái, một người mất chân phải.
Tảng đá quá lớn không thể di chuyển, họ buộc phải chặt bỏ những phần chi đã nát vụn mới kéo được người ra.
Sau khi cầm máu, hai đạo sĩ áo đỏ cõng hai người bị thương lên.
Lúc đến có mười lăm người, giờ đây chỉ còn bốn người lành lặn, vô cùng thê thảm.
"La tiên sinh, chỉ có thể nói là thời cũng là mệnh. Cậu được tổ sư âm thần coi trọng, đó là kiếp nạn. Tiên Thiên Toán đã tuyệt diệt từ lâu, ông trời không cho mấy người cơ hội truyền thừa nữa. Cậu luôn nằm dưới sự quan sát của trời, kết cục của cậu là do một tay nó sắp đặt." Bạch Ấp nói với tâm trạng phức tạp, ánh mắt không có sự giận dữ hay ý đồ giết người, chỉ có những tiếng thở dài: "Núi Thần Tiêu chúng tôi cũng đã đến lúc biến động rồi. Quan niệm của chủ đạo quán và yêu cầu của tổ sư âm thần, không ai có thể lay chuyển được. Có lẽ lần sau gặp lại, tôi phải quỳ lạy cậu. Nếu Tiên Thiên Toán hình thành truyền thừa ngay trong núi Thần Tiêu, có lẽ sẽ không bị nhắm vào nữa. Biết đâu, đó mới là cơ hội của núi Thần Tiêu chúng tôi."
Bạch Ấp ngoảnh đầu nhìn lên sườn núi, lộ rõ vẻ bất lực và già nua.
La Bân đã hiểu được nguồn cơn cảm xúc của ông ta. Tất cả chỉ gói gọn trong bốn chữ: Thân bất do kỷ.
"Thượng Thi Thanh là tham, Bạch Tử Hoa tham. Trung Thi Bạch là nộ, Bạch Tử Hoa giận. Ông ta tham lam Tiên Thiên Toán của tôi, ông ta giận mọi sự việc, thậm chí muốn giết Từ tiên sinh. Người ta nói nhà dột từ nóc, nhưng nếu từng viên gạch đều lệch lạc thì núi Thần Tiêu nên sụp đổ đi là vừa. Thả tôi ra. Đừng làm theo ý ông ta, nếu không mấy ông sẽ càng không làm chủ được mình." La Bân th* d*c, loạng choạng đứng dậy.
Bạch Ấp không nói gì.
La Bân nhìn chằm chằm ông ta, rồi run rẩy bước về hướng chân núi Tượng.
Vết thương quá nặng, đứng lên đã là kỳ tích, mới đi được hai bước cậu đã khuỵu xuống.
"Tôi không để họ ngăn cản cậu, tôi cũng không ngăn cản. Nhưng cậu không chạy thoát được đâu." Bạch Ấp lắc đầu, "Nếu thả cậu đi, chủ đạo quán sẽ càng giận dữ, Trung Thi Bạch có lẽ sẽ bộc phát. Sự hỗn loạn của núi Thần Tiêu sẽ đến nhanh hơn, tổ sư âm thần có lẽ sẽ chọn một đệ tử kém hơn để nhập xác. Tiên sinh Trần Hồng Minh chưa từng nói muốn Tiên Thiên Toán, nhưng ông ta có thể học, đó chính là cơ hội. La tiên sinh, xin lỗi."
Bạch Ấp cúi người như một lời tạ lỗi.
Bốn đạo sĩ áo đỏ cũng ngẩn ngơ, vẻ hung tợn trên mặt nhạt bớt.
La Bân siết chặt nắm đấm.
Cánh tay buông thõng xuống, ống tay áo che khuất lòng bàn tay, Hắc Kim Thiềm âm thầm từ cánh tay bò xuống, nằm gọn trong lòng bàn tay cậu.
Bó tay chịu trói không phải thói quen của cậu.
Nếu lúc này bị bắt, thực sự sẽ không còn cơ hội nào nữa.
"Dựng cậu ta dậy đi. Cứ quỳ trên đất đá vụn thế này sẽ hỏng đầu gối, nếu để tổ sư Bạch Tượng biết lại tưởng chúng ta bắt cậu ta quỳ, tổ sư sẽ nổi giận." Bạch Ấp nhắc nhở.
Hai đạo sĩ áo đỏ tiến lên hai bên, giữ chặt cánh tay La Bân, lôi dậy.
"Cậu đã làm nhiều việc việc cho núi Thần Tiêu, lần này coi như làm thêm một việc nữa, vì núi Thần Tiêu mà hy sinh đi. Con người thực ra cũng chỉ là một bộ túi da thôi. Cậu tuy chết mà như còn sống, lại còn là tổ sư âm thần tối cao của núi Thần Tiêu, đời này coi như không uổng phí. Nếu truyền thừa của cậu giúp núi Thần Tiêu vượt qua cửa ải thì chết lại càng xứng đáng. Tôi sẽ đứng ra lo liệu, nếu núi Tam Nguy có chuyện gì, núi Thần Tiêu sẽ hỗ trợ. Nếu người thân của cậu gặp chuyện, chúng tôi cũng sẽ ra tay." Bạch Ấp nhìn sâu vào mắt La Bân.
"Ông cũng là kẻ đạo mạo giả tạo mà thôi." La Bân nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
"Câm miệng!" Hai đạo sĩ áo đỏ đồng thanh quát.
Kẻ bên phải còn bồi thêm: "Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
Cánh tay phải của La Bân hơi cử động.
Vì bị áp giải nên tay cậu áp sát vào tay của đạo sĩ bên phải.
Cổ tay xoay nhẹ, Hắc Kim Thiềm trong lòng bàn tay trực tiếp ấn thẳng vào cánh tay của gã đạo sĩ đó!
"Cậu!" Đạo sĩ đó giơ tay kia định tát La Bân một bạt tai, nhưng ánh mắt của Bạch Ấp đã ngăn gã lại.
Giây sau, vẻ mặt gã đạo sĩ chuyển sang kinh hoàng.
Cánh tay phải đang đè La Bân bắt đầu thối rữa, xương trắng lộ ra ngay tức khắc!
Bạch Ấp ra tay còn nhanh hơn, một kiếm vung lên, toàn bộ vai phải của gã đạo sĩ bị chặt đứt lìa.
"Độc ác!" Bạch Ấp giận dữ quát.