Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 938

Chương 938: Tung hết chiêu số

"Tốt!"

Bạch Tử Hoa phấn khích nói.

"Chú Triệu Tứ Thần tiêu hao tinh khí, chú Triệu Lôi Công lại khác với chú Tám Vị Lôi Thần, nó chỉ để gia trì lôi pháp. Với sự bổ trợ từ quẻ kép, con bé đã có được hai phần khí thế của bậc trưởng lão rồi!"

Lúc này, sắc mặt của Bạch Ấp đã trở nên nghiêm túc và thận trọng hơn hẳn lúc nãy.

Quyết ấn trên tay Bạch Tiêm lại biến đổi, chú pháp lại vang lên: "Đại Đế từng có lệnh, nhị soái là thần ta. Đại Hắc Thiên Thần, Hắc Vụ Đại Thần, Cẩu Tất nhị soái, mau đến đàn đình! Hưng xa đảo nhạc, cầm tróc yêu tinh. Thanh như lôi điện, tựa tróc chấn kinh. Tru ma phạt ác, biến vũ hóa tình. Thế thiên duệ địa, oanh lôi văn đình. Thượng thiên chí Kim Khuyết, hạ địa nhập U Minh. Dương gian tịnh thủy phủ, dịch sử kỷ tằng đình! Nhữ nãi thiên chi tinh, ngô nãi địa chi linh..."

Giọng đọc chú của Bạch Tiêm quá nhanh, mà đạo chú này lại quá dài. Thậm chí có thể so bì được với chiêu thức mà Bạch Quan Lễ từng sử dụng năm xưa.

Khai đàn Thiên Lôi?

Trong đầu La Bân lập tức nảy ra từ khóa này.

Đúng lúc đó, chú pháp của Bạch Tiêm đã đến hồi kết!

"Tam Quan cứu, Ngũ Đế hành. Thiên Sát Thần, Địa Sát Thần, Thiên Đồng Địa Sát tróc quỷ thần. Trượng kim chùy, tích lịch phi. Du tam giới, quỷ thần bi! Ngô kim tuyên triệu Lôi Môn tướng, tật tốc thần uy hiện chân hình, tốc tróc thiên hạ bất chính thần! Cấp cấp như luật lệnh."

Trong đoạn chú này, ba chữ "bất chính thần" được cô đọc cực kỳ nặng nề, vang dội lạ thường.

Bạch Tiêm ra tay.

Dáng người mảnh mai của cô lúc này lại mang theo khí thế sừng sững như núi nhạc.

Cô vọt người lên cao.

Bóng dáng cô thế mà tạo thành hai tàn ảnh!

Vốn dĩ làn da trắng trẻo, nhưng lúc này da thịt cô lại đen sạm đi, sau lưng còn kéo theo một luồng sương đen cuồn cuộn.xn

Mục tiêu của Bạch Tiêm không phải Bạch Ấp, cũng không phải đám đạo sĩ áo đỏ kia.

Cô lao thẳng về phía Bạch Tử Hoa!

Luồng sương đen đó không phải âm khí, càng không phải địa khí, mà là một loại chính sát khí nồng đậm và kỳ quái.

Làn da đen của Bạch Tiêm không phải đen thực sự, mà giống như có thứ gì đó đang bám vào cơ thể.

Sương mù đó chính là một loại phụ thể khác!

Tất cả đám đạo sĩ áo đỏ đều hít ngược một hơi khí lạnh.

Bạch Ấp kêu to: "Chủ đạo quán cẩn thận!"

"Đến hay lắm!"

Bạch Tử Hoa không những không giận mà còn lộ ra vẻ hưng phấn tột độ.

"Sư truyền thượng đạo, phụng sắc thượng huyền, hành lệnh dĩ bế, khu diệt tà nguyên, phục quy bản trị, vô trí kê diên, hậu triệu hoàn đáo, hào lệnh huyền nguyên, cấp cấp như luật lệnh!"

So với chuỗi chú chồng chất và lôi pháp khai đàn gia trì của Bạch Tiêm, đạo thuật của Bạch Tử Hoa có vẻ hơi đơn điệu.

Tuy nhiên, việc ông ta nhìn thẳng vào Bạch Tiêm và niệm quyết như vậy đã minh chứng cho thực lực của cô lúc này.

Đơn điệu chỉ là vẻ bề ngoài, chứ không phải tuyệt đối!

Bạch Ấp lập tức bình tĩnh lại, sáu đạo sĩ áo đỏ cũng thế.

Chú Thanh Vi Thu Lôi!

Đây là một đạo thuật chuyên dùng để hóa giải lôi pháp.

Có thể khiến Bạch Tử Hoa phải dùng đến loại đạo thuật này để phá giải, hậu bối như Bạch Tiêm đã đủ để tự hào rồi.

Qua đó cũng thấy rõ, sát ý của Bạch Tử Hoa đã không còn nhiều như trước.

Phải chăng Tiên Thiên Toán thể hiện trên người Bạch Tiêm đã khiến ông ta thay đổi suy nghĩ?

Tất cả những việc này chỉ trong chớp mắt.

La Bân lại lên tiếng: "Đoài Trạch thượng, Tán Vân hạ, Vân Trạch tiêu!"

Giọng cậu lạnh lùng thấu xương.

Đây chỉ là quẻ âm giảo sát, không giống như trạng thái lời ra thành quẻ lúc trước.

Có lẽ nhờ lúc ở núi Thần Tiêu được ngâm mình trong dược liệu, lại được ăn đan dược trên núi Tiên Thiên Toán, cộng thêm việc liên tục trải qua sinh tử khiến tâm cảnh thăng hoa, bản ngã của La Bân đã trở nên vững vàng và tăng tiến không ít.

Việc cậu gia trì cho Bạch Tiêm không tiêu hao quá nhiều sức lực..

Lúc này, Bạch Tiêm tấn công, Bạch Tử Hoa nghênh chiến.

Bạch Tử Hoa quá tự tin!

Đám đạo sĩ kia cũng quá tự tin!

Dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mà trong cục diện này, nhóm La Bân phải gian nan khổ sở, còn bọn Bạch Tử Hoa lại ung dung tự tại?

La Bân có thể gia trì cho Bạch Tiêm thì cũng có thể làm suy yếu Bạch Tử Hoa!

Hơn nữa, lúc này trong tay cậu xuất hiện thêm hai vật, chính là hai ngón tay.

Cậu dùng hai ngón tay đó để bấm quẻ.

Ngón tay của Viên Ấn Tín!

Trong đầu nổ vang, giống như có tiếng nổ vô hình đang vang vọng. Đ

Đầu óc La Bân trống rỗng trong chốc lát.

Bạch Tử Hoa bỗng hừ lạnh, khí thế trên người ông ta trong khoảnh khắc đó thế mà tan biến như băng tuyết gặp nắng.

Bạch Tiêm đã lao đến trước mặt Bạch Tử Hoa.

Người đến, lôi đến!

Luồng sương mù sau lưng cô tựa như một nhân ảnh, múa tay múa chân không biết đã đánh bao nhiêu chưởng lên người Bạch Tử Hoa.

Bản thân Bạch Tiêm cũng liên tục vung chưởng.

Mỗi một chưởng đều là một chưởng lôi, mà tuyệt đối không phải loại chưởng lôi yếu ớt, mà là chưởng lôi cấp bậc khai đàn lôi pháp!

Tiếng nổ trầm đục phát ra từ bên trong cơ thể Bạch Tử Hoa.

Có tiếng "phụt phụt" vang lên, Bạch Tử Hoa phun ra từng ngụm máu lớn.

Ông ta hứng chịu không biết bao nhiêu đòn, cuối cùng bị đánh bay ra ngoài.

Khí tức trên người Bạch Tiêm tản đi, cô th* d*c, phun ra một ngụm máu.

Khí thế đã yếu đi nhưng chưa đến mức cạn kiệt, chú Triệu Tứ Thần vẫn còn hiệu lực, chỉ có hai lôi pháp là hoàn toàn mất tác dụng.

Hai chân Bạch Tử Hoa lê trên mặt đất tạo thành hai rãnh sâu, cuối cùng dừng lại cách đó mười mấy mét.

Máu vẫn không ngừng trào ra từ khóe miệng.

Cơn đau thấu xương lan tỏa.

Bạch Tử Hoa th* d*c, mắt hằn tơ máu.

Đáng lẽ ông ta đã có thể tiếp chiêu lôi pháp của Bạch Tiêm.

Ông ta có khả năng đó.

Một đứa hậu bối, dù có giỏi đến đâu, mạnh đến đâu thì vẫn là hậu bối.

Nhưng vào thời khắc mấu chốt, khí trên người ông ta thế mà tan rã hoàn toàn!

Khá lắm La Bân!

Tiên Thiên Toán vậy mà có thể ảnh hưởng đến ông ta!

Trước đây hoàn toàn không như vậy.

Trước đây, La Bân gia trì cho Bạch Tiêm thăng cấp chân nhân đã tiêu tốn gần hết sức lực, sau đó còn phải ngâm thuốc mới hồi phục được.

Giờ đây, La Bân đã thoát thai hoán cốt rồi sao?

Họ đã nhận được gì trong Tiên Thiên Toán?

La Bân hành động, di chuyển đến một vị trí khác.

Bất chợt, từ trán cậu có một con tằm to bằng ngón tay cái chui ra, con tằm vừa chạm đất đã biến mất không thấy tăm hơi.

"Hừ!"

Bạch Tử Hoa rung mạnh hai tay, phủi sạch bụi đất trên người rồi đột ngột đứng vững.

Bạch Tiêm lại lao lên tấn công.

"Càn thuận tinh, Khôn ứng linh, Nhật Nguyệt tượng, Nhạc Độc hình, khu lôi điện, vận huyền tinh, thôi hung ác, hanh lợi trinh, cấp cấp như ngô phụng Bắc Cực Tử Vi Đại Đế luật lệnh. Kiếm Khai!"

Tiếng hô của Bạch Ấp vang dội.

Một thanh kiếm trực tiếp phóng ra.

Bạch Tiêm lập tức phải chống đỡ.

Cùng lúc đó, đạo chú tương tự vang lên từ miệng Bạch Tử Hoa.

Một thanh kiếm y hệt phóng tới.

Bạch Tiêm không còn cách nào né tránh, chỉ gượng ép gạt đi một kiếm, thanh kiếm còn lại trực tiếp xuyên qua bả vai cô.

Bạch Tiêm phun ra một ngụm máu lớn, khí tức toàn thân lập tức giảm sút.

Vốn dĩ là cục diện nghiêng về một phía, chẳng qua lúc trước Bạch Tử Hoa tò mò muốn xem giới hạn của Bạch Tiêm nên mới không ngăn cản, giờ đây hai người cùng ra tay, Bạch Tiêm đến cơ hội đánh trả cũng không có.

Từ Lục định xông lên, sáu đạo sĩ áo đỏ định vây lấy anh ta.

"Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!"

Chửi liên tiếp mấy câu, Từ Lục cư nhiên xoay người, chạy trốn vào trong núi Tiên Thiên.

Anh ta vẫn còn bùa thỉnh linh gia trì, mấy đạo sĩ áo đỏ đuổi theo vài bước rồi dừng lại.

"Không cần đuổi theo thằng nhóc dùng bùa đó, bắt nó về lại thêm rắc rối, không thể nhốt lâu, thu hút các sơn môn khác đến thì không hay."

Tiếng quát của Bạch Ấp chính là lý do họ từ bỏ cuộc truy đuổi.

"Cậu còn định ngoan cố chống cự sao?" Bạch Tử Hoa lau vệt máu nơi khóe miệng, sải bước tiến lên.

Cùng lúc đó, Bạch Ấp áp sát Bạch Tiêm, khống chế cô.

Những đạo sĩ áo đỏ còn lại tiến lên, kiếm kề vào cổ khiến Bạch Tiêm hoàn toàn không thể phản kháng.

Mồ hôi chảy dọc theo thái dương La Bân, mí mắt cậu giật liên hồi.

Cậu cúi đầu, nhìn ngón tay của Viên Ấn Tín đang kẹp giữa các ngón tay mình.

Cậu lập tức bấm quyết, phương vị dưới chân lập tức thay đổi.

Một bóng vàng dưới đất lướt qua, chính là cổ Kim Tằm!

"Thần Tiêu trị cổ, Ngũ Lôi hiển linh, Kim Hỏa linh thiêu, cổ độc diệt hình, bệnh giả thuyên dũ, cổ chủ tao hình, ngô phụng Thần Tiêu lệnh, tốc trị tốc linh! Cấp cấp như luật lệnh!"

Trong tiếng chú, Bạch Tử Hoa vung tay ném ra một cái chuông, lập tức trấn áp tàn ảnh đó xuống đất.

Ngay sau đó, một lá bùa rơi trên cái chuông, trong tiếng nổ lách tách, lá bùa cháy rụi thành tro.

Khoảng cách thực lực vẫn là quá lớn.

Dù Bạch Tử Hoa đã khinh địch để Bạch Tiêm dốc toàn lực, kết quả vẫn không thay đổi.

Cổ Kim Tằm cũng không thể đánh lén được ông ta.

"Tán Vân thượng, Vong Tử hạ, Vân Tử kiệt!" La Bân quát to/

Cơ thể lại cảm nhận được một luồng chấn động.

Lần này La Bân cảm nhận rất rõ, đó là phản phệ!

Nhưng không phải cậu đã chịu đựng được phản phệ, mà là phản phệ đã biến mất một cách thần bí.

Bạch Tử Hoa dừng bước.

Ông ta hừ nhẹ, mặt ông ta thoáng hiện vẻ khó chịu.

Bạch Ấp định ra tay, nhưng Bạch Tử Hoa đưa tay kia lên ra hiệu ngăn lại.

Bạch Ấp không hành động.

Bạch Tử Hoa lại bước tiếp, ông ta đang cố đè nén sự khó chịu do quẻ âm giảo sát gây ra.

La Bân đã không còn dùng được quẻ tiếp theo. Bạch Tử Hoa đã áp sát đến trước mặt!

Một chưởng, Bạch Tử Hoa định đánh trúng đỉnh đầu La Bân.

Trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc, La Bân không còn chiêu số nào khác.

Bạch Tử Hoa quá mạnh.

Bỗng nhiên, cơ thể ông ta đổ sụp xuống phía dưới.

Không, là mặt đất bỗng nhiên xuất hiện một cái hố lớn, khiến Bạch Tử Hoa lọt thỏm vào trong.

Mùi khét lẹt xộc vào mũi, Hôi tứ gia vọt lên vai La Bân, nó rung chân, chế nhạo về phía cái hố.

Một luồng chất lỏng vàng khè b*n r* từ dưới thân nó.

Mùi khai nồng nặc bốc lên.

Luồng chất lỏng đó bắn thẳng vào trong hố.

"Chít chít chít!" Nghe cứ như Hôi tứ gia đang cười điên dại.

La Bân lạnh cả người, xoay người định chạy.

Lại một tiếng sấm rền nổ vang.

Sau lưng hứng chịu đòn tấn công, La Bân ngã nhào về phía trước.

"Con súc sinh này, đúng là muốn chết!" Giọng của Bạch Tử Hoa cuối cùng đã mang sự phẫn nộ thực sự!

La Bân nghiến răng chịu đau bò dậy, quay đầu lại đã thấy Bạch Tử Hoa lao tới như bay.

Vừa nhìn thì người đã đến nơi.

Một chưởng, Bạch Tử Hoa đánh trúng Hôi tứ gia.

Tiếng thét thảm thiết vang lên, Hôi tứ gia bị đánh bay đi.

Đó là một chưởng thịnh nộ của chân nhân.

Nếu không phải dạo gần đây Hôi tứ gia ăn nhiều thịt vũ hóa thi, nó e rằng đã mất mạng từ lâu.

Nó rơi xuống đất, không ngừng co giật.

Mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố nhỏ, Hôi tứ gia lọt vào trong!

La Bân từ khoảnh khắc trước đã nhận ra Bạch Tử Hoa rơi xuống hố là do đám chuột núi ra sức.

Hôi tứ gia sau khi trúng đòn đầu tiên không hề nghỉ ngơi mà đã âm thầm triệu tập chuột núi đào hố dưới đất, khiến Bạch Tử Hoa nếm trái đắng vào phút chót.

Bạch Tử Hoa dùng tay kia bóp nghẹt cổ họng La Bân, nhấc tay lên, La Bân bị nhấc bổng khỏi mặt đất!

Bạch Tử Hoa lúc này đâu còn dáng vẻ đạo mạo như trước. Quần áo vừa bẩn vừa hôi, mái tóc bạc dính đầy bùn đất, nửa ống tay áo còn bốc mùi nước tiểu khai nồng.

Tay còn lại, Bạch Tử Hoa tụ chưởng.

Xem chừng cái tát này hạ xuống, La Bân không chết cũng tàn phế!

"Chủ đạo quán!" Bạch Ấp hét lớn.

"Tôi biết." Bạch Tử Hoa th* d*c.

Nhưng cái chưởng đó, ông ta đã không đánh xuống...

truyenfull,truyenfull vn