Chương 924: Chọc trời!
"Ộp ộp!"
Tiếng kêu lảnh lót vang lên, là Hắc Kim Thiềm nhảy ra, đáp xuống tay vịnh chiếc ghế Bạch Tiêm đang ngồi.
"Theo như lời cô Thượng Quan nói, tính âm có thể trung hòa dương khí, vậy thì cứ để cô ấy hút cho đến khi trung hòa mới thôi. Cậu uống nhiều thuốc, nền tảng cơ thể tốt, không chết được đâu. Tôi thấy ở đây thuốc men cũng không ít. Âm dương cân bằng rồi thì thứ trên người cô ấy sẽ không giấu được nữa, buộc phải chui ra. Nơi này là trận trấn áp tự nhiên, Hắc Kim Thiềm đè một cái là mọi thứ sẽ sóng yên biển lặng ngay!"
Từ Lục vừa nhìn Hắc Kim Thiềm, vừa đưa mắt nhìn về phía cổ tay La Bân.
"Yên tâm đi La tiên sinh, tôi chắc chắn sẽ không hại cậu đâu. Đôi khi lấy bớt máu cũng có lợi cho cơ thể."
La Bân vẫn nhíu mày.
Không phải cậu tiếc mạng, lấy máu không chết được, cậu chỉ đang cân nhắc xem liệu cách này có hiệu quả hay không.
Hiện tại, ngoài phương pháp của Từ Lục ra, dường như cũng chẳng còn cách nào tốt hơn.
Chỉ có thể thử trước.
Cậu không dùng dao của Từ Lục mà rút một thanh đoản đao bên hông ra.
La Bân rạch một đường ở lòng bàn tay, hướng thẳng vào miệng Bạch Tiêm.
Máu chảy vào miệng Bạch Tiêm.
Ban đầu không có phản ứng gì, Bạch Tiêm vẫn đờ đẫn.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, tốc độ dòng máu đột ngột tăng nhanh.
Sắc đỏ trên mặt Bạch Tiêm ngay lập tức bị một màu xám trắng đè xuống!
"Có hiệu quả! Âm khí tới rồi!" Từ Lục mừng rỡ reo lên.
La Bân đứng yên không động đậy, mặc cho Bạch Tiêm hút máu.
Đây không phải Bạch Tiêm chủ động, mà giống như một hành vi bị động của cơ thể cô hơn.
Lúc đầu còn ổn, nhưng thời gian trôi qua, La Bân bắt đầu cảm nhận được cơn suy nhược ập đến.
Sắc mặt Bạch Tiêm rất kỳ lạ, lúc đỏ lúc trắng, những sợi chỉ đen kia liên tục chìm xuống, dường như đang ẩn náu vào một vị trí nào đó trên người cô.
Cảm giác chóng mặt ập tới.
Đó là di chứng của việc mất máu quá nhiều.
Nhưng hơi thở trên người Bạch Tiêm vẫn chưa ổn định, La Bân có thể cảm nhận được luồng khí âm dương đang dao động.
"Thiếu một chút nữa... Sao lại không đủ âm khí nhỉ..." Mặt Từ Lục tái mét.
La Bân có thể thấy ngón tay mình đang trắng bệch đi, đó là do máu chảy ra quá nhiều.
"Chít chít!" Hôi tứ gia kêu lên, đuôi quất vào mặt La Bân như một lời cảnh báo.
La Bân giữ nguyên động tác, không buông tay.
"Không ổn rồi... La tiên sinh, cậu dứt ra trước đi! Không đúng lắm, thiếu một cái gì đó." Từ Lục thấp giọng bảo.
La Bân vẫn giữ nguyên vị trí.
"Đừng làm liều La tiên sinh, đây không phải chuyện cậu cố nhịn thêm một hai phút đâu... Là chúng ta..." Từ Lục cuống cuồng.
"Âm tuy nặng, nhưng âm này không phải âm chết, dương của Không An chuyển hóa thành âm là để giết người. Khoác bộ quần áo da người lên cho đạo trưởng Bạch Tiêm!" La Bân nói chắc nịch.
"Cái gì?" Từ Lục giật bắn mình.
Anh ta nghiến răng, cầm lấy bộ da người trên bàn bát tiên, trực tiếp khoác lên người Bạch Tiêm.
Đột nhiên, một luồng khí xám đậm đặc tuôn ra từ người Bạch Tiêm, sau đó cuộn ngược vào trong.
Trên mặt Bạch Tiêm bỗng xuất hiện những đường vân đen kịt như mạng nhện li ti.
Ngay sau đó, một khuôn mặt hiện ra.
Đó là đường nét khuôn mặt của một người phụ nữ, nhưng lại được dệt nên bởi những đường mạng nhện đen ngòm, trông vô cùng kinh khủng.
Giây sau, khuôn mặt đó vùng vẫy muốn chui ra ngoài.
Nhưng nó lại muốn quay trở lại.
Hắc Kim Thiềm nhảy vọt lên, đáp xuống đỉnh đầu Bạch Tiêm!
"Độc quá! Không đúng... Nó uống máu của cậu, thành thuốc giải? Không sao ư?" Từ Lục kinh ngạc.
Sự trấn áp của Hắc Kim Thiềm khiến Bạch Tiêm như có một luồng khí vô hình quét qua.
Khuôn mặt kia vặn vẹo chui ra ngoài, hoàn toàn tách rời khỏi người Bạch Tiêm.
"Vút", nó chui tọt vào bộ quần áo da người.
Bộ quần áo da người lập tức trở nên u ám lạnh lẽo hơn.
Tuy nhiên, những điểm dị thường trên mặt Bạch Tiêm đều biến mất hoàn toàn!
Việc hút máu La Bân cũng chấm dứt.
La Bân th* d*c thu tay lại.
Đôi mắt Bạch Tiêm không biết đã nhắm lại từ lúc nào.
Đôi môi khẽ mở, cô đang niệm chú.
"Đan chu chính luân thanh tịnh nhiếp, Linh bảo thiên tôn khứ uế nhiếp, thai quang sảng linh u tinh nhiếp, Bành Cư Bành Kiều Bành Chất bất đắc ly ngô thân nhiếp, Thái thượng tam thiên hư vô tự nhiên nhiếp. Ta lấy mặt trời rửa thân, lấy mặt trăng luyện hình. Chân nhân hộ ta, ngọc nữ tá hình, nhị thập bát tú tùy ta phụng luân, thiên tà vạn uế trục khí nhi thanh, cấp cấp như luật lệnh."
Giọng niệm chú đã chút khác biệt với âm điệu trước đây của cô.
Giọng nói này chứa đựng nhiều cảm xúc hơn?
Bạch Tiêm trước đây dù trông không có vấn đề gì lớn, nhưng trong lời nói không hề có cảm xúc, cả người giống như một con rối dây.
Vai trái La Bân hơi sụp xuống, do cơ thể suy nhược, mất máu quá nhiều nên đứng không vững, đầu óc cũng hơi choáng váng.
Hắc Kim Thiềm nhảy khỏi đỉnh đầu Bạch Tiêm, đáp xuống bàn bát tiên.
Nó thậm chí không quay lại người La Bân, lúc này La Bân dù chỉ bị một cọng rơm đè lên e rằng cũng sẽ ngã quỵ.
Hai mắt Từ Lục sáng rực lên.
"Sắc mặt này... Hơi thở này... Khí trường này... Khí âm dương đã cân bằng rồi! Dương khí Không An cho, âm khí của La tiên sinh cậu, mặc dù cái tên b**n th** đó rất quá đáng, nhưng phải nói rằng tâm lý vặn vẹo của hắn thực sự khiến hắn có chút tướng Phật cố chấp, còn tính âm của La tiên sinh lại là thứ mà những kẻ xuất âm thần đều khao khát. Loại cân bằng âm dương này quả thực là tạo hóa lớn, mạnh hơn hẳn khí âm dương bình thường, cô ấy đã có tư chất để vào đạo trường rồi... Không phải tư chất mệnh dương thần bình thường, mà là thuật âm dương thực thụ. Tôi phải đưa cô Tiêm Nhi về mạch thuật bùa chú, hỏi ý kiến mấy ông già kia mới được."
Từ Lục không giấu nổi sự phấn khích.
"Cô ấy là người của núi Thần Tiêu, anh tốt nhất đừng làm vậy." La Bân trầm giọng nói.
"Núi Thần Tiêu? Nói thật, chủ đạo quán Long Dương kia sớm muộn gì cũng khiến cả ngọn núi trở nên dở dở ương ương. Ông ta không đơn thuần vì Bạch Thanh Quan mà đến, ông ta đã nói rõ là muốn cậu, vậy thì không chỉ là muốn cậu đâu, cậu để cho âm thần đoạt xá, thuật âm dương của cậu đưa cho trưởng lão Trần Hồng Minh của họ, tính toán hay thật. Nhưng ông ta nuốt trôi được không? Tôi thấy ông ta không phải rồng gì cả, chắc chắn là một con rắn, lòng tham không đáy, tự mình tìm chết, liên lụy đến sơn môn. Cô Tiêm Nhi mà quay về chắc chắn bị ông ta giam cầm, không khéo còn phải chịu khổ sở khác, lỡ như tư chất hiện tại của cô ấy lọt vào mắt xanh của kẻ xuất âm thần nào đó thì sao? Họ đã chẳng màng ơn nghĩa, muốn đoạt xá truyền nhân Tiên Thiên Toán rồi, thì đoạt xá một đệ tử có vấn đề trong môn phái mình chẳng phải là chuyện tiện tay sao?" Từ Lục nói rất nghiêm túc.
La Bân im lặng.
Nhìn Bạch Tiêm thêm một lần nữa, Từ Lục vừa do dự vừa kích động.
Anh ta lại nhìn quanh bốn phía.
"Haizz, tôi đợi cô Tiêm Nhi khỏe lại rồi mới đi thăm dò tiếp. La tiên sinh, cậu cũng mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi."
La Bân không ngồi xuống, cậu kéo lê cơ thể suy nhược mệt mỏi đi về phía trước vài bước, bước vào trong ánh nắng.
Nắng ấm chiếu lên người nhưng sự suy nhược vẫn không phục hồi.
Cậu lấy ra một túi vải, lấy mấy quả tình hoa ra ăn.
Những thứ này La Bân rất tiết kiệm, số lượng đã không còn nhiều.
Tinh thần vực dậy, đã có thể điều khiển được cơ thể, La Bân lại lấy ra chiếc bình thủy tinh trong suốt, con cá vàng bên trong bơi lội tung tăng, sau đó húc thẳng đầu về một hướng.
"Anh ở đây đi, tôi đi chỗ khác xem xem." La Bân mệt mỏi nói xong, không nhìn Từ Lục mà đi thẳng theo hướng cá vàng chỉ.
"Ờ... Được thôi..." Từ Lục trả lời.
Bóng dáng La Bân đã biến mất khỏi tầm mắt.
Nơi này rất tĩnh mịch.
Sự bình hòa yên tĩnh đó xoa dịu mọi sự xao động bất an trong lòng.
Bên cạnh căn nhà lớn là một dãy hành lang dài dẫn ra các hướng khác.
Những thân cây mọc lên từ mặt đất, do lớn lên mà khiến gạch đá bị vồng lên.
Nếu Tiên Thiên Toán vẫn còn người, hẳn có thể điều chỉnh cách sắp xếp của những viên gạch này, tháo dỡ hợp lý thì có thể giữ cho mặt đất luôn bằng phẳng.
Cành lá xanh mướt tỏa ra sức sống mãnh liệt.
Những nơi lâu ngày không có người ở thường âm khí ngút trời, thậm chí có mùi ẩm mốc, nhưng nơi này hoàn toàn không có.
Ngược lại, tiếng chim hót hoa nở càng khiến cảm xúc con người được hun đúc, khiến nội tâm trở nên bình thản, trầm ổn hơn.
Biệt viện đầu tiên đập vào mắt, trên cổng treo một tấm biển gỗ viết chữ Cầm, nhưng tiếng chim hót đến chỗ này lại ít đi.
"Càn Thiên thượng, Hư Không hạ, Không Thiên Cầm." La Bân lẩm bẩm.
Hướng cá vàng chỉ không phải nơi này, nhưng La Bân vẫn đẩy cửa viện ra.
Tán cây trong viện nhiều hơn, dày hơn.
Đúng vậy, đây mới là cách miêu tả chính xác nhất.
Tất cả các thân cây thực chất đều là tán của cái cây lớn bên dưới.
Trong những tán cây này, hoặc đứng, hoặc cuộn tròn, có rất nhiều loài chim chóc, lông lá chúng bóng mượt nhưng lại khô đét, không một tiếng động, tử khí âm trầm.
Bởi vì phía trên tán cây có một lớp lưới sắt dày đặc, không chắn sáng nhưng lại chắn mất sinh cơ của những loài chim này.
Tiên Thiên Toán đã nuôi nhốt chúng.
Khi người của Tiên Thiên Toán chết sạch, không ai cho ăn, chúng đương nhiên mất mạng.
Chẳng trách chim chóc bên ngoài không dám lại gần, ở đây có nhiều đồng loại chết như vậy, chúng làm sao dám đến gần nữa?
"Chít chít!" Hôi tứ gia thì lại hưng phấn, đột ngột lao ra.
La Bân không kịp ngăn cản.
Khi nó quay lại, miệng tha một con vẹt khô, một miếng đã cắn đứt đầu nó.
Hôi tứ gia vừa nhai vừa kêu "chít chít", cái bộ dạng đắc ý đó như thể đang tán thưởng mùi vị rất ngon.
La Bân thở dài, đóng cửa lại.
Hôi tứ gia còn kêu "chít chít" mấy tiếng, như thể không hài lòng.
La Bân tiếp tục bước đi, không thèm để ý đến Hôi tứ gia, biệt viện thứ hai chỉ có một chữ Lý.
Đẩy cửa bước vào, mọi thứ bình thường, vào tiếp gian nhà trong viện, những dãy kệ dày đặc đặt những đôi giày vải đã khâu xong, chất liệu thượng hạng, hoa văn lại cực kỳ đặc biệt.
Nhìn lại đôi giày dưới chân, đi đường bôn ba sớm đã khiến nó hư hỏng nhiều chỗ, chọn một đôi phù hợp, La Bân thay ra, mang đôi giày cũ theo.
Tiếp tục đi qua không ít biệt viện, La Bân phát hiện những viện này đều được đặt tên theo sự biến hóa của hai trăm sáu mươi bốn quẻ từ Tiên Thiên Thập Lục Quái và Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán.
Tất nhiên, không phải quẻ nào cũng có, vì có quẻ tương ứng với đồ vật, có quẻ lại là hung.
La Bân cũng nhìn thấy một vài nơi hung hiểm, không phải xây một cái giếng thì cũng là những vật hình tháp xếp bằng đá.
Nơi này bao quát tất cả các phương vị quẻ, nhìn qua là nơi cư ngụ dương trạch, nhưng thực chất là một bàn quẻ lớn.
Năm xưa nhóm của Viên Ấn Tín đã mang đi thứ gì?
Trong đầu La Bân nảy ra câu hỏi.
Lúc này, cậu cũng dừng lại trước một viện lạc, trên biển cửa chỉ có một chữ Sinh.
Linh Sinh thượng, Linh Sinh hạ, Linh là Sinh!
Cá vàng tìm sinh khí.
Nơi này vừa hay là nơi sinh khí nặng nhất, cũng là nơi Tiên Thiên Toán chọn để cất giữ vật tương ứng với quẻ Linh Sinh!
Ở đây có cái gì?
La Bân đẩy cửa viện ra, một luồng hơi ấm ập vào mặt.
Con cá vàng đã mất đi cảm giác về phương hướng, ở vị trí này nó cực kỳ hưng phấn.
Hôi tứ gia đã gặm sạch xác chim từ lâu, đôi mắt nhỏ đảo liên tục, khao khát nhiều hơn.
La Bân đi thẳng về phía cửa căn nhà lớn chính diện.
Đẩy cửa ra, hơi ấm càng nặng, sinh khí càng nồng.
Trong phòng thế mà lại có một người!
Người đó đứng trước một chiếc tủ bên phải, trong tay dường như đang cầm thứ gì đó, im lặng không cđộng đậy.
Trên mặt ông ta mọc đầy những sợi lông tơ dày đặc, gốc của những sợi lông tơ đó lại giống như mọc đầy những vảy nhỏ li ti.
Ở đây vậy mà lại có một vũ hóa thi?