Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 925

Chương 925: Sinh trạch thực dược

Vũ hóa thi!

Dù đã từng đối mặt với Mặc Địch Công, dù đã từng lấy được thi đan từ con rắn Tham Lang lên núi, thậm chí trải nghiệm đó đã lặp lại hai lần, nhưng khi nhìn thấy một thi thể vũ hóa đứng sừng sững thế này, nhận thức của La Bân vẫn bị đảo lộn hoàn toàn.

Mặc Địch Công có được cơ duyên ăn Hồng Đan, lại cộng thêm phong thủy lớn ở đầm nước sâu tại núi Tam Nguy.

Rắn Tham Lang lên núi cũng ở nơi phong thủy cực tốt, nếu để con rắn phong thủy đó vượt qua đỉnh núi thành công, chống chọi qua lôi kiếp thì sẽ tạo thành một nơi "che trời" mới.

Hai nơi như vậy đều phải đào mộ sâu, quan tài đặt ở giữa, mắt trận được chọn lựa kỹ càng, sinh khí gột rửa liên tục mới có thể xuất hiện hai vũ hóa thi.

Vậy mà trong dương trạch của Tiên Thiên Toán, chỉ một người chết đứng thôi cũng trực tiếp vũ hóa sao?

Đúng là phong thủy ở đây cực tốt, mạnh hơn hai nơi La Bân từng thấy, thậm chí là khác biệt như giữa trăng rằm và ánh đom đóm.

Nhưng điều này vẫn quá đỗi chấn động, quá mức không tưởng.

Bởi vì còn một nguyên nhân quan trọng: Đây là dương trạch!

Khí âm dương của dương trạch và âm trạch là khác nhau. Nếu không, tại sao cái xác họ gặp lúc vào cửa chỉ là xác khô mà không phải vũ hóa thi?

"Linh là sinh, hóa ra là như vậy sao?" La Bân lẩm bẩm.

Phương vị này là quẻ tượng duy nhất sinh sôi không ngừng trong số hai trăm sáu mươi tư quẻ, khác hẳn với chết đi sống lại hay các quẻ gia trì khác.

Linh là sinh, chính là sinh cơ không diệt!

Người này dựa vào phong thủy của quẻ này mà mọc ra lông vũ trắng?

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia nhắc nhở, còn dùng đuôi quất vào mặt La Bân.

"Đừng có làm càn, ông ấy là người của Tiên Thiên Toán, sao có thể đào đan?" La Bân lập tức bác bỏ Hôi tứ gia.

Trong tình trạng không dùng bùa thỉnh linh, cậu vẫn không hiểu tiếng chuột, nhưng tiếp xúc với Hôi tứ gia lâu rồi, nó vừa mở miệng là La Bân có thể đoán được đại khái.

"Chít chít." Hôi tứ gia lại kêu thêm.

"Xoẹt", nó lao xuống khỏi vai La Bân, xông thẳng về phía bụng của vũ hóa thi.

La Bân đưa tay định ngăn cản nhưng đã không kịp.

Hôi tứ gia chui tọt vào lớp lông trắng, ngay sau đó có một tiếng "rắc" như thứ gì đấy bị gãy vang lên.

La Bân bước tới định tóm lấy Hôi tứ gia.

Trước đó cậu đã dặn đi dặn lại Từ Lục phải giữ quy tắc, cho dù đã đến nơi, không phải chỗ nào cũng đặt giới hạn, nhưng động vào vũ hóa thi của Tiên Thiên Toán vẫn là một hành động thiếu sáng suốt, thậm chí là ngu xuẩn.

Dù sao vũ hóa thi cũng liên quan mật thiết đến phong thủy, dù có yếu đi một chút, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?

Hai bóng đồng vương màu gỉ xanh rụng ra từ thắt lưng thi thể, rơi xuống đất, phát ra tiếng động khẽ.

Lại thêm một bóng vật màu xanh lục to bằng nắm tay rơi xuống.

Hôi tứ gia chui ra từ phần bụng, nhảy lên vai cậu, mép nó ngậm một sợi lông trắng nhỏ, trông giống như một tên lưu manh ngậm cỏ khô.

Sắc mặt La Bân thay đổi nhìn chằm chằm vào pháp khí dưới đất.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia lại kêu lên, còn rung chân với La Bân.

"Người của núi Lục Âm..."

Pháp khí rơi dưới đất rõ ràng là côn đồng và chuông trấn của núi Lục Âm.

Châu tiên sinh đó và nhóm của Viên Ấn Tín từng lên tới đây.

Đây hóa ra lại là một đệ tử núi Lục Âm...

Người ngoài cũng tình cờ vũ hóa ở đây sao?

Đó căn bản không phải là chết già hay chết lành bình thường?

La Bân quan sát kỹ lưỡng thi thể trước mặt, đặc biệt là thứ ông ta đang cầm trong tay, đó là một chiếc hộp gấm, hộp vẫn chưa mở.

Như vậy có thể phán đoán, hành động cuối cùng của người này trước khi chết là lấy chiếc hộp này, sau đó liền chết tại đây, nhiều năm sau mọc ra lông trắng.

Bị người ta giết?

Không thể là Viên Ấn Tín, họ hẳn là đã rút lui trong vinh quang.

Ở cửa ải cuối cùng, là Viên Ấn Tín hoặc sư phụ của Viên Ấn Tín phản bội, hãm hại Châu tiên sinh?

Lúc đó trong đám người họ còn xảy ra nội loạn sao?

La Bân nhớ lại bức tuyệt mệnh thư đã xem trong căn phòng ở trạm dừng chân.

Nội dung là: Rồng cạn nước đi qua, Tiên Thiên đã xuất hiện, đường trấn lại bị phong tỏa, Châu tiên sinh bị giam cầm. Vào núi không có đường sống, ra núi không có lối về, uổng công có được bảo vật, tôi không cam tâm!

Ở đây có thể thấy một chi tiết. Họ không gặp phải biến số lớn hơn, không có nội loạn hay chuyện có người ám toán, nếu không trong thư của người đó hẳn sẽ có một câu để miêu tả.

Là vấn đề của Tiên Thiên Toán?

Hay trong căn phòng này có cơ quan?

Tâm trí lắng xuống, La Bân tập trung phân tích.

Chỉ là lông trắng trên người kẻ này quá nhiều, hoàn toàn không thấy vết thương ở đâu.

Hôi tứ gia tìm thấy pháp khí hoàn toàn dựa vào mắt chuột.

"Chít chít?" Hôi tứ gia lại kêu, như đang giục La Bân hành động.

"Kiểm tra trên người ông ta, xem vết thương ở vị trí nào." La Bân trầm giọng nói.

Chỉ cần thấy vết thương là biết bị loại ám khí nào đâm trúng.

Những chiếc tủ ở đây không thể tùy tiện mở ra, chắc chắn có cơ quan!

Mắt Hôi tứ gia đảo một vòng, lập tức chui vào người vũ hóa thi lần nữa.

Lớp lông trắng nhanh chóng nhô lên rồi xẹp xuống, một chỗ khác lại nhô lên.

Vài phút sau, Hôi tứ gia quay lại vai La Bân.

Lần này La Bân dùng bùa thỉnh linh để nó nhập thân.

Hôi tứ gia kêu "chít chít", ý là cơ thể không chút sứt mẻ, đến nửa cái lỗ cũng không thấy.

Điều này khiến La Bân không khỏi nhíu mày.

"Kỳ lạ, chẳng lẽ là độc?" La Bân lại nhìn chiếc hộp gỗ trong tay người chết.

Cơ thể không có vết thương thì chỉ có thể là độc.

Nhưng lại có một chi tiết quan trọng: sau khi thiện thi vũ hóa, mọi thứ trong cơ thể đều bị sinh khí gột rửa, căn bản sẽ không để lại dấu vết trúng độc.

Điều này có nghĩa là mọi thứ trong phòng cậu đều không thể chạm vào?

Trong lòng bỗng dâng lên nỗi phiền muộn.

Đến Tiên Thiên Toán là để hoàn thiện truyền thừa.

Đạo trường rộng lớn thế này, truyền thừa không thể chỉ có một bản duy nhất.

Đám người Viên Ấn Tín vốn dĩ là người của Tiên Thiên Toán, họ có thể đã lấy đi nhiều vật phẩm quan trọng hơn và chúng có lẽ không liên quan nhiều đến truyền thừa.

Tất nhiên đấy cũng chỉ là phỏng đoán, La Bân tin chắc nhất định sẽ thu hoạch được gì đó.

Có điều, nếu khắp nơi đều tẩm độc thì đúng là rắc rối lớn.

La Bân híp mắt, trong đầu lóe lên một suy nghĩ.

Cậu rút một con dao ra, không chút do dự đâm thẳng vào bụng dưới của vũ hóa thi, sau đó thò tay vào trong mò mẫm.

Trong lớp thịt dính dớp ấm nóng không hề có v*t c*ng của thi đan.

Cuối cùng, La Bân thất vọng rút tay ra.

Hôi tứ gia kêu "chít chít", ý là: "Làm cái gì thế? Đan của tôi đâu?"

"Xác này không có đan." La Bân lắc đầu.

Hôi tứ gia phồng má, rõ ràng là nổi giận.

La Bân dùng bàn tay dính máu cầm lấy chiếc hộp trong tay vũ hóa thi, cạy nắp hộp ra.

Bên trong có một viên thuốc màu đen, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, vừa có vị ngọt lại pha chút đắng chát.

"Chít chít?" Hôi tứ gia hỏi: "Để Tứ gia này nếm thử xem nào!"

La Bân im lặng một lát rồi hỏi: "Cậu muốn thử độc à?"

Hôi tứ gia im bặt.

La Bân nhìn vào cánh cửa tủ phía trước, chiếc tủ đó chưa đóng hoàn toàn, nhưng trên cánh tủ không có chữ.

Chần chừ vài giây, La Bân dứt khoát dốc viên đan dược đó vào miệng.

Ngay khoảnh khắc vào miệng, vị đắng chát bùng nổ, sau đó là vị ngọt lịm tràn tới.

Không phải La Bân liều lĩnh.

Ý nghĩ thử độc chỉ thoáng qua trong đầu lúc đó mà thôi.

Cậu nhanh chóng nhận ra ở đây dù hộp gỗ có tẩm độc để ngăn người ngoài lấy đi thì thuốc cũng không thể có độc.

Nơi này là nơi "sinh sôi không ngừng", Tiên Thiên Toán chú trọng quẻ tượng, không thể đặt vật chết ở nơi "Sinh".

Hơn nữa, cậu mất máu quá nhiều, trạng thái quá tệ, sự suy nhược này chỉ dựa vào nghỉ ngơi thì không thể hồi phục.

Dù có ở lại đây một thời gian thì cũng chưa chắc tìm được đồ ăn thức uống bổ dưỡng cơ thể, nên chỉ có thể đánh cược một lần.

Khi viên đan được nhai nát trôi xuống bụng, một luồng hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể.

Không giống như loại sinh khí gần như muốn làm nổ tung người của thi đan của vũ hóa thiện thi, luồng hơi ấm này rất ôn hòa, thậm chí khiến La Bân thở dài sảng khoái.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia hét lên, "Nhóc con, cậu lừa Tứ gia này à! Mau nhả ra đây!"

Tất nhiên La Bân không thể nhả thuốc, Hôi tứ gia chỉ biết gào thét vô vọng.

Lâu thật lâu sau, La Bân mới mở mắt, thở phào.

Cơ thể cậu nhẹ nhõm hẳn đi, tinh thần cực kỳ sảng khoái.

"Có một chút vị cao quy linh." La Bân lẩm bẩm.

Quay đầu lại, cậu đối diện với ánh mắt oán hận của Hôi tứ gia.

truyenfull,truyenfull vn