Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 923

Chương 923: Tàng phong nạp thủy, nhìn khắp quần sơn!

"Trời ạ! La..." Từ Lục định mở miệng nói tiếp.

Đúng lúc này, Bạch Tiêm bỗng nhiên bịt chặt miệng Từ Lục lại.

Cùng lúc đó, Hôi tứ gia cũng cử động, nhe răng trợn mắt đe dọa Từ Lục.

Tất nhiên, Bạch Tiêm và Hôi tứ gia đều không phát ra tiếng động nào, lúc này Từ Lục cũng im bặt, anh ta chỉ trợn tròn mắt nhìn La Bân đi từng bước về phía trước.

Bạch Tiêm không ngăn cản cậu, nhưng cô đi nhanh hơn, sẵn sàng tư thế để chộp lấy vai La Bân bất cứ lúc nào.

Đến sát rìa của con đường này, chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi là sẽ rơi xuống từ đỉnh núi, rơi vào khu vực hai mươi bốn kiểu mai táng bên dưới, thậm chí có khả năng lăn xuống vực thẳm sâu hơn.

Nhưng dù có rơi trúng vào hai mươi bốn kiểu mai táng thì với độ cao hai trăm mét, kết quả cũng là mười phần chết không phần sống.

La Bân dừng lại, đứng vững vàng ngay mép vực, chỉ cần quá một bước là tan xương nát thịt.

"Tôi... Cảm nhận được gió."

La Bân mở mắt ra.

Làn gió ôn hòa thổi qua gương mặt cậu.

"Tôi... Nhìn thấy quần sơn."

La Bân phóng tầm mắt xuống dưới.

Đây là cái nhìn bao quát từ trên cao xuống, điều mà người bình thường không thể làm được.

Hai mươi bốn kiểu mai táng trước mắt giờ chỉ là một mảnh nhỏ bé, quần núi ngũ hành dưới chân núi Tiên Thiên Toán cũng chẳng đáng là bao, mười vạn núi nhấp nhô trập trùng tựa như những quân bài toán quẻ đang được gieo xuống.

Một dải lụa ngọc đan xen giữa xanh lam và xanh lục, lại pha chút sắc vàng nâu. Không, đó giống như một con Ngọc Long đang khẽ khàng chuyển động di dời.

Dải lụa ngọc đó chính là sông Thái Thủy!

Tàng phong nạp thủy, nhìn thấu quần sơn.

Đây mới đúng là phong thái của Tiên Thiên Toán!

"Gió... Hơi lớn... Núi... Hơi cao... La tiên sinh, chân cậu không run sao?"

Từ Lục rốt cuộc cũng lên tiếng, không hiểu vì sao anh ta lại run cầm cập, lảo đảo không vững, cứ như thể vị trí này không nên đến theo cách này, con đường này không nên đi theo kiểu như vậy.

Anh ta cảm thấy sau lưng có thứ gì đó đang nhìn mình.

Nhưng khi ngoảnh lại thì chẳng thấy gì cả.

Ở phía trước, La Bân chắc hẳn đã nhìn thấy những cảnh đẹp, nhưng nếu bảo anh ta tiến lên thì anh ta không có cái gan đó, ngay cả khi đang có tiên gia nhập thân, anh ta vẫn cảm thấy nếu bước tới sẽ phải quỳ xuống, sẽ ngã xuống núi mà chết.

"Lại đây xem đi Từ tiên sinh, anh sẽ biết tại sao tôi không cho anh vào cái cổng đó. Đó không phải là cái cổng dành cho chúng ta vào và con đường đó cũng không dành cho chúng ta đi."

Vừa nói, La Bân vừa quay đầu nhìn Từ Lục.

Không ngờ, Từ Lục mồ hôi đầm đìa, hai chân run lẩy bẩy, không chỉ vậy, khuôn mặt anh ta đang dần dần xám xịt lại...

Dáng vẻ này trông giống như sắp biến thành một xác chết vậy.

"Không xem nữa... Tôi thấy hơi khó chịu... Lạnh quá..." Từ Lục rùng mình, cảm giác như rơi vào hầm băng.

La Bân híp mắt, ánh mắt dời sang Bạch Tiêm, trạng thái của Bạch Tiêm cũng chẳng khá hơn Từ Lục là bao, chỉ là cô có sức chịu đựng tốt hơn, không có phản ứng rõ rệt mà thôi.

Cậu không nhìn phong thủy phía trước nữa mà nhìn về phía nơi họ vừa leo lên.

Một con đường nhỏ lát sỏi vụn trải dài về phía bên kia, chiều rộng chỉ khoảng nửa mét, dường như đó mới là con đường dành cho người bình thường đi.

Không chút do dự, La Bân túm lấy Từ Lục, kéo anh ta đi về phía con đường sỏi.

Bạch Tiêm lảo đảo nhưng cũng theo sát La Bân.

Ngay khoảnh khắc ba người rời khỏi đường lát đá để bước lên đường sỏi, Từ Lục quỳ sụp xuống đất, tay ôm chặt ngực, th* d*c.

Bạch Tiêm loạng choạng một lát rồi đứng vững, vẻ khó chịu trên mặt bắt đầu bình phục.

"Suýt chút nữa thì chết... Chuyện này là sao?" Từ Lục ngơ ngác hỏi.

"Nơi đó là chỗ để người âm ngắm núi, người sống nhìn không được đâu." La Bân thở phào, ánh mắt lộ rõ sự kiêng dè, nhịp tim cũng đang tăng nhanh.

"Được rồi... Là thế này, La tiên sinh cậu vốn mang tính âm."

Mí mắt Từ Lục giật liên tục, da gà nổi khắp người.

"Không hẳn là người âm ngắm núi đâu... Nếu nói đạo trường đồ sộ kia là âm trạch thì người ở đây hẳn đã vũ hóa đăng tiên rồi, đó là đài quan sát của những bậc đăng tiên sao?" Nói đến đây, Từ Lục nuốt nước bọt: "Chả trách chân tôi lại run như vậy, đó không phải chỗ cho người ở, cũng may La tiên sinh cậu không thuần túy là..."

Nói tới đây, Từ Lục dừng lại, không nói tiếp nữa.

"Đi thôi Từ tiên sinh, con đường này mới đúng."

La Bân đã hoàn toàn quen với cái tính nói nhiều của Từ Lục, cậu biết anh ta không có ác ý.

Men theo con đường sỏi đi về phía trước, cảnh tượng lúc nãy vẫn còn vang vọng trong đầu cậu.

Thuyết về vũ hóa đăng tiên cũng không ngừng quẩn quanh trong trí óc.

Nói một cách chính xác, vũ hóa và đăng tiên là hai giai đoạn khác nhau sao?

Những thi thể vũ hóa mà cậu từng gặp trước đây đều chỉ dừng lại ở mức vũ hóa thôi?

Còn đăng tiên?

E rằng chỉ có những vũ hóa thi bên trong Tiên Thiên Toán, mà phải là vũ hóa thi trong tòa âm trạch Tiên Thiên Toán này mới có tư thế đăng tiên chăng?

Đi đến tận cùng con đường sỏi, trước mắt hiện ra một dãy tường cao, tường cao đều là những thân cây tròn trịa như cột trụ.

Còn có một cái cây đứng lẻ loi một mình, độ lớn của nó phải năm người ôm không xuể.

Trên thân cây mở ra một cánh cửa, bên trong có bậc thang, hóa ra người ta đã dùng cả một thân cây để đục đẽo ra một con đường dẫn lên trên.

"Không lẽ nào... Họ muốn lên trời thật?"

Từ Lục đã khá hơn trước nhiều, nhưng trán vẫn không ngừng đổ mồ hôi.

"Người sống không thể ở âm trạch được, đi lên trên sẽ biết thôi."

La Bân tiến lên phía trước dẫn đường.

Lối đi trong thân cây xoắn ốc dẫn lên trên.

Bậc thang cao mấy chục mét đi cũng khiến người ta mệt bở hơi tai.

Bước ra khỏi một cánh cửa, những cành lá xanh mướt vừa hay quệt vào mặt, nhìn qua một cái, nơi này giống như một khu rừng rậm rạp.

Mặt đất không còn là gỗ nữa mà được lát bằng đá tấm.

Những thân cây mọc lên từ đất, uốn lượn ngoằn ngoèo.

Giữa rừng cây xây dựng không biết bao nhiêu nhà cửa, chính giữa cũng có một đại viện, bậc thang bình thường, cửa cao bình thường, tường viện bình thường, tấm biển ngang cũng viết ba chữ Tiên Thiên Toán.

Nhưng nơi này khác hẳn, nhìn qua là biết nơi dành cho người ở.

Có hương thơm thanh khiết của lá xanh, hương thơm của hoa, thậm chí còn nghe thấy tiếng chim hót.

"Núi là cột, trên cột xây một âm trạch. Tường âm trạch là cây, trên cây xây một dương trạch. Núi trấn âm, âm trạch trấn mộ, dương trạch lại đè lên âm trạch, phong thủy bị họ đưa lên tận trời rồi... Ở nơi này mà thực hiện hành động che trời, ngay dưới mí mắt của ông trời... Họ không gặp chuyện thì ai gặp... Nếu tôi là người đứng đầu Tiên Thiên Toán, tôi chắc chắn sẽ không giúp đỡ các đạo trường đạo quán trong thiên hạ đâu... Con người sống ngay dưới gầm trời... Còn bày đặt cái gì mà mệnh ta do ta không do trời..."

Từ Lục liên tục thở dài.

"Giờ thì hay rồi, tòa trạch tốt thế này mà không có ai ở, cậu nhìn mấy cái hoa hoa cỏ cỏ kia xem, không có người chăm sóc mà mọc thành cái dạng gì kìa."

Từ Lục chỉ vào mấy bồn hoa trước mặt, đúng thật là cành hoa vì phong thủy mà đã biến thành thân gỗ, sức sống mãnh liệt đến mức sinh ra vẻ kỳ quái.

"Haizz, đã đến đây rồi, tôi nhất định sẽ dọn dẹp nơi này thật tốt, làm cho ra ngô ra khoai. Từ Lục này nổi tiếng là chăm chỉ, không đành lòng nhìn sơn môn nhà người ta quạnh quẽ như thế. Đúng rồi La tiên sinh, đã thực sự vào đạo trường rồi, chắc không còn quy tắc gì nữa chứ? Không lẽ nơi mình ở mà còn có tầng tầng lớp lớp quy định, đi sai một bước là chết người luôn sao?" Từ Lục lại hỏi La Bân.

"Chắc là không sao đâu." La Bân thở phào trả lời.

"Ha ha!" Từ Lục dứt khoát tháo bỏ bùa thỉnh linh Hôi Tiên, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, "Tôi nhất định phải lấy một món đồ đại diện cho sơn môn Tiên Thiên Toán mang về cho mấy ông già kia lác mắt ra, ngọn núi họ không lên được thì tôi lên được, cái cổng họ không vào được thì tôi vào được, tôi quả thực là tạo hóa của mạch thuật bùa chú!"

Từ Lục đi lên phía trước hơn mười mét, La Bân vốn cũng định tiến lên.

Nhưng phía sau không có tiếng bước chân, cậu đột ngột dừng lại, quay đầu.

Bạch Tiêm trông rất kỳ lạ, mặt cô đỏ bừng, trong sắc đỏ đó lại có những sợi chỉ đen li ti, dường như đang chảy về một hướng nào đó trên cơ thể.

Đỏ là dương khí?

Còn chỉ đen chính là điểm dị thường trên người cô mà Thượng Quan Tinh Nguyệt đã nói?

Dọc đường đi, La Bân đã nhiều lần cân nhắc cách giải quyết vấn đề của Bạch Tiêm.

Trên đường đi cũng gặp được một số nơi phong thủy khá tốt, trên núi Tiên Thiên Toán này chắc chắn được tính là đại phong thủy, đặc biệt là hai mươi tư kiểu mai táng kia, nhưng sự bài ngoại ở đó quá mạnh.

Còn âm trạch Tiên Thiên Toán lúc nãy thì uy thế trấn áp quá lớn, có thể khiến người sống bị âm hóa, biến thành người âm một cách không đau đớn, nơi đó đối với Bạch Tiêm mà nói lại là "quá hỏa", lợi bất cập hại.

Phong thủy của Tiên Thiên Toán vậy mà trực tiếp khiến vấn đề của Bạch Tiêm hiện hình rõ rệt?

Hay nói cách khác, một chút âm độc trong dương khí kia, dưới phong thủy như thế này, hoàn toàn không thể che giấu!

"La tiên sinh, sao cậu lại không..."

Từ Lục quay đầu, lập tức nhìn thấy tình trạng của Bạch Tiêm.

"Trời! Cô Tiêm Nhi! Chuyện này là sao đây?" Từ Lục hãi hùng.

"Cõng cô ấy đi theo tôi."

La Bân trầm giọng nói, rồi đi thẳng về phía trước.

Từ Lục lập tức quay lại bên cạnh Bạch Tiêm, cõng cô trên lưng.

Đi thẳng đến trước cửa đạo trường chính giữa, La Bân dùng hai tay đẩy cửa!

Trong tiếng động trầm đục, cửa đã mở.

Cậu đột ngột ngoảnh đầu nhìn sang bên phải, trên một chiếc ghế bên phải có một người đang ngồi.

Người đó nét mặt mỉm cười, tóc trắng khô khốc, rõ ràng là ngồi đó cho đến khi già chết.

"Trời... Làm tôi hú hồn." Từ Lục rùng mình.

"Nghĩa tử là nghĩa tận." La Bân nói.

"Bách vô cấm kỵ, bách vô cấm kỵ!" Từ Lục tự tát vào miệng mình.

Giữa đạo trường không phải là sân luyện võ mà là một hồ nước, đây cũng không phải hồ nước đơn thuần, trong hồ có những hòn non bộ thấp bé, trông giống như một sa bàn hơn, nước bị các hòn non bộ phân chia tạo thành những đường thủy lộ chằng chịt, thỉnh thoảng thấy tôm, cua, cá vàng, thậm chí còn có một số bóng hình lay động.

"Râu tôm, mắt cua, nước cá vàng?" Từ Lục tặc lưỡi: "Không đúng... Còn cao cấp hơn thế nhiều, hướng đi này..."

"Đạo trưởng Bạch Tiêm quan trọng hơn, đừng xem nữa." La Bân nhắc nhở Từ Lục.

"Phải phải..." Từ Lục sực tỉnh.

Ba người vào căn nhà lớn chính giữa đạo trường.

Ở đây có một chiếc bàn bát tiên, trên ghế thậm chí không hề bám bụi.

La Bân đặt Bạch Tiêm ngồi vào một trong những chiếc ghế đó.

Ngay sau đó, cậu lấy ra chiếc la bàn hai mươi bốn tầng.

Hơi cau mày, cậu đặt la bàn lên bàn, lại lấy ra la bàn Tứ Hợp đang trấn áp quỷ Ngũ Ngục.

Không chút do dự, cậu tháo la bàn Tứ Hợp ra.

Bộ quần áo da người không có chút dị thường nào, không chỉ vì trời sáng mà vô hại, quỷ Ngũ Ngục có thể khiến một nơi xuất hiện hung ngục vốn chẳng sợ ánh sáng mặt trời, mà là vì phong thủy nơi này quá thịnh, dẫn đến mỗi một vị trí đều có hiệu quả trấn áp, quỷ Ngũ Ngục đương nhiên không dám làm càn.

Nhìn kim la bàn Tứ Hợp biến động, La Bân bắt đầu phân biệt phương vị.

Tòa dương trạch này không được xây dựng trên mặt đất theo cách thông thường, cậu không thể hoàn toàn dựa vào mắt thường để phân biệt vị trí quẻ.

Chỉ là nhất thời, La Bân lại không biết nên chọn phương vị nào mới tốt...

Thượng Quan Tinh Nguyệt nói lấy âm hóa dương ở vùng đất phong thủy.

Vậy âm từ đâu tới?

Theo lẽ thường, là thi thể?

Hay là...

Chính mình?

"La tiên sinh... Cậu còn chần chừ gì nữa... Lấy huyết đi chứ. Cậu mang tính âm rất nặng, thuốc dương đều vô dụng, cậu chính là thuốc giải đấy."

Từ Lục lấy ra một con dao từ trong người.

truyenfull,truyenfull vn