Chương 922: Núi lớn đạo lớn, bục to cổng lớn
La Bân còn có một suy đoán, nếu như nó thành lập, thì ngọn núi ở đây không chỉ đơn thuần là lớn, mà phong thủy còn hoành tráng đến mức khó có thể tưởng tượng, thậm chí vượt xa cả khu vực Tượng Chung Quy Khư bên dưới.
Nơi đó tuy được coi là cục thần tiên, là một thung lũng quy mô không nhỏ, nhưng so với trước mắt thì vẫn còn hơi bé, cùng lắm chỉ được tính là một viên minh châu Nam Hải, còn cột núi trước mặt này lại giống như một cây cổ thụ khổng lồ hơn.
Ba người tiếp tục đi về phía trước.
Giữa mỗi đỉnh núi đều có sự nhấp nhô đan xen, và khoảng cách đến cột núi vẫn còn khá xa, dưới chân có đường lát đá, do đó La Bân không dám đi đường tắt mà cứ an phận tiến bước.
Đi đường tắt đồng nghĩa với việc phải đi vào phạm vi của những âm trạch kia, La Bân hoàn toàn không muốn gây ra biến số nào.
"Ở đây không lẽ sở hữu đầy đủ hai mươi tư kiểu mai táng? Theo lý mà nói, mỗi một kiểu chôn cất đều cần một nơi phong thủy riêng biệt và mỗi nơi lại khác nhau..." Từ Lục lẩm bẩm sau khi đi qua một đạo trường trên đỉnh núi.
"Mỗi đỉnh núi đều khác nhau hoàn toàn." Nhiệt huyết dâng trào trong lòng La Bân vẫn không hề giảm bớt.
"Được rồi... Là thế này, đây mới là điều đáng sợ nhất, phong thủy thiên hạ vậy mà lại có nơi thần kỳ đến mức này, thần kỳ như vậy mà lại không che nổi trời sao?" Từ Lục lộ vẻ tiếc nuối, lại xen lẫn nụ cười khổ.
La Bân im lặng, ngẩng đầu lên lần nữa, nheo mắt nói: "Ngọn núi cao thế này, đâm thẳng vào mây xanh, che trời ư? Chẳng lẽ nơi này không tính là trời sao?"
"Hả?" Từ Lục ngẩn người.
La Bân không nói gì, chỉ tập trung bước đi.
Lần đi này lại mất ròng rã ba ngày.
Hai mươi bốn đạo trường trên các đỉnh núi đều được ba người đi qua một lượt, vị trí cuối cùng họ dừng lại, nơi kết thúc của con đường lát đá là một vách núi dựng đứng.
Các đỉnh núi bao quanh giống như một vòng tròn ngoại vi.
Điểm kết thúc của nhóm La Bân thực chất lại rất gần với điểm bắt đầu, thậm chí đứng ở vị trí này có thể nhìn thấy nơi họ đã leo lên từ ba ngày trước, thấy được điểm khởi đầu của con đường lát đá.
"Đây chẳng phải là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy sao? Không đúng... Đây là thấy lá mà không thấy rừng?" Từ Lục ngơ ngác nhìn về phía khởi đầu kia: "Uổng công đi trắng ba ngày trời rồi."
"Từ tiên sinh, anh thử không đi ba ngày này mà trực tiếp từ vị trí đó đi qua đây xem? Chuyện gì sẽ xảy ra?" La Bân giơ tay chỉ vào điểm khởi đầu.
Từ Lục nhún vai: "Thôi bỏ đi... Qua thì cũng đã qua rồi, tôi không muốn thử đâu."
La Bân nói: "Đỉnh núi này là Khiên Cung, long mạch nghiêng đỉnh, bên sườn tìm chỗ phì nhô ra, dẫn long khí uốn quanh hai tay trái phải, như thế giương cung bắn tên. Trung tâm thông thoáng, tại chỗ thịt chuột mở giếng . Nó phải ở hai bên, đầu quan tài hợp lại, đuôi quan tài tách rời, mượn lực tựa của dây cung, cực kỳ hợp lý. Không thể đặt nó phía trước, nếu nó cong như một cây cung đã được giương thì sẽ là điềm lành. Nếu ngược lại thì sẽ là điềm xấu. Nếu chúng ta đi từ vị trí đó qua đây, vừa hay là điểm mà phong thủy này lắp tên b*n r*, trúng ngay yếu hại. Cái 'Cát' của nó chính là hộ vệ, nhưng lại là cái 'Hung' của chúng ta. Trúng phải một mũi tên phong thủy này, không lập tức rơi xuống vực thẳm thì cũng gặp xui xẻo."
Lời giải thích của La Bân rất phù hợp với phong thủy.
Từ Lục: "..."
"Tôi biết rồi, tôi có đi đâu, chỉ là giả thuyết thôi." Anh ta bổ sung thêm.
"Tôi cũng chỉ giả thuyết nếu chúng ta đi thì kết quả sẽ xuất hiện thế nào thôi, anh có phát hiện ra một điểm không?" La Bân lại hỏi Từ Lục.
"Điểm gì?" Từ Lục ngạc nhiên.
"Quy tắc." La Bân trầm giọng nói: "Hai mươi bốn đạo trường, bên trong lần lượt chôn thi thể. Tiên Thiên Toán chôn chi thể, thi thể chắc chắn cao quý, kẻ cao quý thì đồ bồi táng rất nhiều, vả lại những thi thể này chắc chắn là đại hung ác, lấy đồ bồi táng của họ là không trái đạo nghĩa."
"Nhưng chúng ta đã không lấy."
"Nếu là những kẻ vơ vét khác, họ lấy thì sao? Họ sẽ phá vỡ quy tắc của Tiên Thiên Toán. Bên trong quy tắc, mọi thứ đều bình an vô sự, một khi phá vỡ, e rằng sẽ hình thành cái khóa đoạt mạng liên hoàn. Trong quá trình lên núi, chúng ta luôn an phận đi theo con đường đã định, do đó không xảy ra bất kỳ vấn đề gì. Một đạo trường sơn môn dù có chính phái đến đâu cũng không thể không đặt phòng bị. Quân tử rộng rãi bình thản, tiểu nhân lo lắng ưu sầu. Tiên Thiên Toán phòng tiểu nhân, đón quân tử. Kẻ trộm không đi được đường chính đâu. Không có quy tắc thì không thành vòng tròn, không thành vòng tròn thì sẽ bị g**t ch*t." La Bân khẳng định chắc nịch: "Vì vậy, sau khi lên tới đây, chúng ta nhất định phải giữ đúng quy tắc, có lẽ đó là cách duy nhất để chúng ta sống sót, cũng là cách duy nhất để đạt được thứ mình cần."
Từ Lục gãi đầu, không ngừng nuốt nước bọt.
"Tôi thì không vấn đề gì, hai chữ quy tắc này tôi rành nhất, vẽ bùa là phải có quy tắc. Hôi tứ gia, cậu cũng phải giữ quy tắc đấy nhé, thứ không nên ăn thì đừng ăn, thứ không nên động thì đừng động, cứ ở trên vai La tiên sinh là được rồi." Từ Lục nghiêm mặt nói với Hôi Tứ gia trên vai La Bân.
Hôi Tứ gia kêu "chít chít chít" mấy tiếng chói tai, rung lắc hai chân.
"Tiểu Hôi Linh, nào, nhập thân!" Từ Lục lại phấn khích lạc quan trở lại, dán một lá bùa lên vai.
La Bân nhíu mày.
Mặc dù con Hôi tiên trên người Từ Lục trông có vẻ thanh tú hơn Hôi tứ gia một chút, nhưng đặt cái tên này vẫn khiến người ta thấy hơi khó chịu.
"Khụ khụ, La tiên sinh, cái ánh mắt đó của cậu, tôi biết cậu đang nghĩ gì. Đây là vấn đề vai vế, Hôi Linh là một vai, Hôi tứ gia cũng là một vai. Thêm chữ 'Tiểu' là vì nó còn nhỏ, tu vi chưa cao, đợi đến khi cô nàng thăng tiến lên cùng bậc tu vi với Hôi tứ gia, cô nàng sẽ được gọi là bà rồi."
Từ Lục nghiêm túc giải thích với La Bân, chỉ là sau khi Tiên gia nhập thân, trông cái vẻ mặt lấm lét như chuột của anh ta chẳng đoàng hoàng chút nào.
"Hiểu rồi." La Bân gật đầu.
Cậu không nói thêm gì nữa, cũng không có biểu cảm gì khác mà nhìn thẳng về phía trước.
Con đường lát đá đến đây là kết thúc, trước mắt không còn đường, nhưng có thang dây.
Đoạn cuối cùng của Tiên Thiên Toán là phải leo lên vách đá cột núi dựng đứng này.
Suy nghĩ một lát, La Bân không chọn cách mời tiên gia nhập lên người.
Từ Lục đang leo lên trên, cậu bám sát phía sau, Bạch Tiêm đi cuối cùng.
Cột núi rất cao, chớp mắt đã leo được gần năm mươi mét, phía trên vẫn là mây mù bao phủ.
Quay đầu nhìn xuống dưới, tâm trí lại thêm một phần chấn động.
Dưới chân là phong thủy Khiên Cung xạ tiễn, một bên là thế cắm gỗ sinh mầm, xa hơn một chút là cục diện xung huyệt, nơi tận cùng tầm mắt, ngọn núi lại giống như đôi cánh tay bồng con.
Bàn chân khẽ run rẩy, do bị ảnh hưởng bởi độ cao, bị ảnh hưởng bởi phong thủy này.
Bản thân giống như một cái cây nhỏ bé, không, làn một ngọn cỏ.
Nếu dùng bùa thỉnh linh Hôi tiên, chắc chắn sẽ không cảm nhận được sự yếu đuối tận sâu trong lòng, không thể cảm nhận được sự kính sợ đối với phong thủy, vậy thì nói gì đến việc tăng lợi ích cho bản thân?
Nếu là người như Trương Vân Khê, đi đến những nơi này liệu ông có được Hôi tứ gia không?
Thứ những tiên sinh kia có chẳng qua chỉ là một đôi tay, một đôi chân của chính mình mà thôi.
Thu hồi tầm mắt, mang theo lòng kính sợ đối với phong thủy nơi này, La Bân tiếp tục leo lên trên.
Gió thổi tan mây mù.
Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống.
Nhiệt độ thấp giữa núi bị xua tan, hơi lạnh bị đánh tản, trên người có thêm hơi ấm.
Đoạn cột núi cuối cùng này chỉ cao khoảng hai trăm mét.
Đối với con người thì rất cao, nhưng đối với ngọn núi lớn thế này thì chẳng qua chỉ là một nhịp nhấp nhô nhỏ.
Từ Lục lên tới trước.
La Bân và Bạch Tiêm theo sau l*n đ*nh, chân chạm đất thực.
"Gì?" Từ Lục trợn tròn mắt: "La tiên sinh, cậu chơi k*ch th*ch thế sao?"
Trán La Bân đầy mồ hôi, lưng cũng bị mồ hôi lạnh thấm ướt, bắp chân còn run rẩy.
"Không phải chứ... Vào lúc mấu chốt thế này, không dùng bùa thì dễ chết lắm... con người rất dễ bị sảy chân ở những nút thắt quan trọng." Mí mắt Từ Lục cứ liên tục giật giật.
La Bân không giải thích gì cả.
Cậu không phải sư phụ của Từ Lục, trong một vài thời điểm, cậu đã nói với Từ Lục một số thứ rồi nhưng Từ Lục không nghe lọt tai.
Đây là do phương thức lựa chọn của hai người khác nhau, vì vậy không có ai đúng ai sai, chỉ là hiện tại, kính sợ phong thủy là lựa chọn mà cậu cần hơn.
"Tôi cảm thấy cũng khá ổn." La Bân mỉm cười, trả lời.
"Được rồi... nếu cô Tiêm Nhi ở phía dưới tôi, tôi cũng muốn tìm chút k*ch th*ch, cưỡi mây đạp gió chăng?" Từ Lục lại cười hì hì.
La Bân: "..."
Bạch Tiêm bây giờ không có phản ứng gì, có lẽ lúc bình thường cũng không hiểu được ý tứ sâu xa trong lời Từ Lục nói, nhưng cậu thì hiểu rõ.
Từ Lục sớm muộn gì cũng có ngày vì cái miệng này mà chịu thiệt thòi lớn.
"Đi thôi, đi thôi." Từ Lục gãi đầu, đi về phía trước.
Họ lên tới đây thì lại có một con đường lát đá, ngay phía trước là một đạo trường cực kỳ đồ sộ.
So với tất cả những gì đã thấy trước đó, nơi này còn gây chấn động lòng người hơn.
Tường ngoài của đạo trường này hoàn toàn dùng gỗ để xây dựng.
Đáng kinh ngạc hơn là tường ngoài cao ít nhất ba mươi mét.
Lớp vỏ cây xù xì mang một màu đen trầm mặc, cổng lớn thì màu tím sẫm, ẩn hiện chút sắc đỏ nâu, đỏ nâu giống như gỗ tử đàn lá nhỏ, còn tím sẫm thì không biết từ đâu mà có.
Một tấm biển ngang khổng lồ treo chính giữa cửa, trên viết ba từ Tiên Thiên Toán.
Ba người tới gần, cảm giác bản thân nhỏ bé lại càng rõ.
"Trời đất ơi, thế này mới gọi là phô trương chứ! Cái cổng lớn thế này thì cần bao nhiêu người mới đẩy ra được?" Từ Lục ngẩng đầu nhìn lên.
Thực tế họ vẫn chưa đến trước cổng, vì còn mấy tầng bậc thang nữa.
Nhưng ngay cả bậc thang, một tầng cũng cao gần một mét.
"Cậu có tin được không, người của Tiên Thiên Toán sống ở nơi gần trời thế này, phô trương lớn như vậy..." Từ Lục vẫn chưa hoàn hồn lại, "Giờ chắc chắn là không mở được cổng rồi, tìm một khe cửa rồi chúng ta chui vào là xong."
Nói rồi, Từ Lục đặt hai tay lên bậc thang, định nhảy vọt lên.
"Khoan đã!" La Bân ấn lấy vai Từ Lục, cậu cúi đầu nhìn sang bên cạnh.
Thực ra, con đường lát đá dưới chân họ cũng rất rộng, ba bốn mét.
Nếu chỉ luận về con đường, rộng một chút cũng không vấn đề gì, dù sao cũng là đến Tiên Thiên Toán rồi.
Đường phối hợp với sơn môn lớn như vậy cũng không có vấn đề, tỷ lệ vừa vặn hợp lý chăng?
Nhưng vấn đề chính là ở đây.
Sơn môn cao lớn, lối đi phù hợp, vậy con đường này thực sự là để cho người đi sao?
Là để cho người ta vào cổng sao?
"La tiên sinh?" Mặt Từ Lục khó hiểu.
La Bân buông tay ra, Từ Lục không nhảy lên bậc thang nữa.
La Bân xoay người, bắt đầu đi ngược trở lại.
"Hả? Cậu làm cái gì vậy La tiên sinh, đi ngang qua cổng mà không vào à?" Từ Lục lại càng ngơ ngác.
Bạch Tiêm không nói lời nào, chỉ đi theo La Bân.
Từ Lục nhìn nhìn đại môn Tiên Thiên Toán, dậm chân, "Hừ" một tiếng rồi đi theo La Bân.
Trước đó không biết từ lúc nào đã không còn ánh mặt trời nữa.
Vừa đi vừa bước, ánh mặt trời lại xuất hiện, bao phủ toàn thân.
La Bân nhắm mắt lại.
Cậu từng bước từng bước đi về phía trước, bước chân vững vàng chắc chắn.
Phía trước lại là vực thẳm vạn trượng!