Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 905

Chương 905: Tiểu nhân, tiểu nhân, tiểu nhân!

La Bân không nói gì nữa, cậu không muốn tiếp tục tranh luận với Đới Hình Giải.

Về vấn đề này, quan điểm của hai người có khác biệt về bản chất, hơn nữa sự đã rồi, nói nhiều cũng vô ích.

"Chúng ta nghỉ ngơi đến gần lúc bình minh rồi lập tức xuất phát."

Dứt lời, La Bân trực tiếp đẩy cánh cửa lớn kia ra, đi thẳng vào trong đạo quán.

Trời vẫn đang sáng, nhưng bên trong đạo quán lại có vẻ xám xịt, mạng nhện giăng đầy khắp nơi, những tấm ngói lấy sáng trên mái nhà rất bẩn, ánh nắng không thể chiếu vào được bao nhiêu.

Trên bức tường đối diện cửa chính là một bàn bát quái khổng lồ, tổng cộng có mười sáu phương vị.

Nhánh Tiên Thiên Toán này thờ phụng vật phẩm trong đạo quán đều khác biệt so với các đạo quán thông thường.

"Ở đây còn có nguy hiểm gì không?" Thượng Quan Tinh Nguyệt hỏi Từ Lục.

"Khó nói lắm." Từ Lục lắc đầu.

"Sao lại thế?" Đới Hình Giải nhíu mày.

"Tám núi ngũ hành có bao nhiêu ngọn núi? Cấm kỵ ở trấn Hỷ Khí có mấy điều? Trên những ngọn núi khác có điều gì kỳ quái hay không, ai mà nói chắc được? Sao lại thế ư? Ông bạn à, anh hỏi tôi sao lại thế, tôi cũng đang muốn hỏi anh đây, anh là phương sĩ lục thuật kia mà, lại còn rất có chủ kiến nữa."

Những lời này của Từ Lục không hẳn là gay gắt, nhưng cũng thể hiện rõ sự bất mãn.

Đới Hình Giải im lặng.

Thực ra, nếu không phải vì Thượng Quan Tinh Nguyệt ở đây, e rằng Đới Hình Giải đã sớm trở mặt với nhóm La Bân và Từ Lục.

Ngay sau đó, Đới Hình Giải đi tới bên cạnh một chiếc cột, trầm giọng nói: "Sư muội, để anh dọn dẹp chỗ này một chút, em nghỉ ngơi trước đi."

Hắn lập tức phủi sạch một mặt của chiếc cột, ở đó còn có một chiếc ghế, hắn lại lau sạch chiếc ghế đó.

Thượng Quan Tinh Nguyệt ngồi xuống.

Đới Hình Giải lại đi tìm chiếc ghế khác, kéo sang một bên.

La Bân và Từ Lục thì dọn dẹp mấy cái bồ đoàn.

Dần dần, ánh hoàng hôn chiếu qua những tấm ngói lấy sáng, không gian bên trong đạo quán càng trở nên u ám.

Thượng Quan Tinh Nguyệt và Đới Hình Giải đã ngủ thiếp đi từ lâu, Từ Lục cũng mơ màng rồi chìm vào giấc ngủ.

La Bân nhìn Bạch Tiêm đã nhắm mắt, rồi lại đảo mắt nhìn quanh đạo quán một lượt.

Hai bên trái phải đều có cửa thông ra các gian phòng khác.

Để giảm bớt biến số, cả nhóm đều không qua đó.

La Bân cũng không gồng mình thêm nữa mà chìm vào giấc.

Lý do cậu có thể ngủ được rất đơn giản, còn có Hôi tứ gia và Hôi tiên trên người Từ Lục đang canh gác mà.

...

Trời đã tối.

Giữa rừng núi có một nhóm người, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng căng thẳng, đang không ngừng vội vã lên đường.

Nhóm người này không ai ngoại lệ, tất cả đều cực kỳ nhếch nhác, cứ như vừa mới tháo chạy từ nơi nào đó ra.

Thực tế đúng là như vậy.

Đi đầu có hai người.

Một người đàn ông có vẻ ngoài điển trai nhưng lại yếu ớt, bệnh tật.

Người kia mặt chữ điền, lông mày đáng lẽ phải rậm rạp nhưng lại bị rụng mất quá nửa, để lộ hình dáng chân mày bên dưới.

"Bị người ta nẫng tay trên rồi, cạm bẫy trên suốt quãng đường này..." Phương Cẩn Ngôn lạnh lùng nói.

Trên khuôn mặt chữ điền của Lư Khoa cũng thể hiện rõ tâm trạng phẫn nộ.

Mười ba người phía sau đều im lặng, đi theo hai người.

Nhóm người này đều là những tiên sinh đến từ những nơi khác nhau, mục đích tới đây không giống nhau.

Một phần muốn rèn luyện thuật phong thủy, đồng thời chiêm ngưỡng phong thủy sơn môn Tiên Thiên Toán.

Một phần lớn là vì một tin tức nào đó mà tìm đến đây.

Bị mắc kẹt ở trấn Hỷ Khí đã mấy chục năm trời.

Thực ra có những người đáng lẽ đã già yếu từ lâu, nhưng lại bị đóng băng trong tử khí của sông Thái Thủy. Sở dĩ bọn họ tập hợp lại, một phần vì không qua được sông, phần khác là vì những người qua sông đi đến giữa chừng thì phát hiện bờ bên kia có đạo sĩ và xuất mã tiên đang đánh nhau.

Họ quay lại không phải vì cuộc đánh nhau cản đường, mà là nhận định rằng trấn Hỷ Khí xảy ra biến hóa lớn như vậy, phong thủy của trấn bị phá giải, mọi người đã lấy lại được tự do.

Là ai đã phá phong thủy?

Người phá phong thủy có mục đích gì?

Phía xuất mã tiên đang chiến đấu trông như là ngũ tiên xuất mã, còn đối thủ đạo sĩ kia thậm chí là cấp chân nhân!

Ngay rìa ngoài đã xảy ra sự cạnh tranh lớn như vậy thì bên trong sẽ thế nào?

Những người ở cấp bậc này tiến vào sơn môn Tiên Thiên Toán, lỡ như phá vỡ được phong thủy sơn môn thì sao?

Như vậy, những kẻ bị mắc kẹt nhiều năm như bọn họ liệu có thể kiếm chác được chút gì không?

Điều quan trọng nhất là họ nhận định tiên sinh phá phong thủy trấn Hỷ Khí chắc chắn cùng một giuộc với đám đạo sĩ bên ngoài.

Đạo sĩ chưa đi, chắc chắn tiên sinh kia cũng chưa đi.

Vì thế, chỉ cần bọn họ tiên phong chạy tới sơn môn Tiên Thiên Toán, có thể mai phục ở đó, không nói tới chuyện tọa hưởng ngư ông đắc lợi thì cũng có thể nghỉ ngơi chỉnh đốn, chờ nhặt nhạnh chút đồ thừa.

"Là nhóm nào?" Phương Cẩn Ngôn lầm bầm hỏi.

Mười mấy người họ không phải là toàn bộ những người sống sót trong thị trấn, còn có hai nhóm nữa, tất cả chia làm ba tổ.

Trước khi tản ra, mấy người đứng đầu đều nói rồi, chuyện có đến được nơi hay không tùy vào vận khí mỗi người, có điều không được ra tay hãm hại cản trở nhau, đợi đến lúc hội quân thì phải cùng nhau đối mặt với vấn đề.

"Không biết nữa..." Sắc mặt Lư Khoa càng tệ hơn: "Tôi chỉ biết là bọn họ đã bội tín nghĩa, nếu gặp được thì không cần nương tay."

"Sương mù nổi lên rồi..."

Đột nhiên có người kêu lên.

Tiếng lẻng xẻng vang lên, giống như thứ gì đó gõ vào thành bát.

"Nhắm mắt lại, đi thẳng về phía trước." Lư Khoa mặt chữ điền trầm giọng lên tiếng.

Mọi người chỉ đành nhắm mắt, sau đó chậm rãi bước tới.

Sương mù trở nên dày hơn.

Những tên ăn mày rách rưới xuất hiện trong bóng sương, đi theo nhóm người một đoạn ngắn rồi không tiến lên nữa.

Khi cả nhóm sắp thoát vây, đột nhiên, có người thét thảm một tiếng, ngã nhào xuống đất.

Lòng bàn chân hắn bị một cái gai gỗ sắc nhọn đâm xuyên qua, máu ban đầu đỏ tươi bỗng chốc hóa đen, là dấu hiệu của trúng độc!

Sương mù đột nhiên dày đặc hơn, mấy bóng người bưng bát đang tiến lại gần người đó...

...

Đột nhiên, La Bân mở mắt.

Bên trong đạo quán tối đen như mực, không có chút nguồn sáng nào.

Bởi vì những tấm ngói lấy sáng quá bẩn nên ánh trăng yếu ớt căn bản không lọt vào được.

Sở dĩ tỉnh dậy là vì cảm thấy có cái đuôi quét qua mặt.

Hôi tứ gia đảo mắt liên tục, sau khi liếc nhìn tứ phía lại nhìn chằm chằm La Bân.

La Bân nhíu mày.

Hôi tứ gia rón rén bò từ vai cậu xuống đất, bò về phía một cánh cửa ở bên phải.

Từ trên vai Từ Lục có một cái đầu Hôi tiên thò ra, nó chỉ nhìn Hôi tứ gia chứ không đi theo, đồng thời nó cũng không đánh thức Từ Lục.

La Bân nhẹ nhàng đi theo Hôi tứ gia.

Cánh cửa kia khép hờ để lộ một khe hở, La Bân cố sức lách người qua mà không chạm vào cửa, tiến vào bên trong.

Thị giác đã sớm quen với bóng tối, cộng thêm ở phía cuối hành lang này có nhiều ngói lấy sáng hơn, dù cũng bẩn như vậy nhưng dù sao cũng có chút nguồn sáng.

Hành lang này nằm sâu trong đạo quán, cấu trúc ở đây rất đặc biệt.

Đi khoảng mười mấy mét, hai bên bắt đầu xuất hiện các phòng.

Hôi tứ gia dừng lại trước cửa một gian phòng.

Nó nhảy lên vai La Bân, cái đuôi quét vào mặt cậu.

La Bân đẩy cửa.

Ở đây không có cửa sổ, lại nằm sâu trong đạo quán nên La Bân còn lấy ra một chiếc đèn pin.

Căn phòng tức khắc có nguồn sáng.

Trên tường treo không ít tranh sơn thủy, trông rất cổ kính.

Trên một chiếc bàn bày biện bút mực nghiên giấy.

Phía sau bàn có một người đang ngồi tĩnh lặng.

Người đó mặc Đường trang, da dẻ khô héo, hốc mắt trũng sâu, lông mày đã rụng hết, tóc bạc xác xơ.

Trên bàn có một tờ giấy viết: "Rồng cạn nước đi qua, Tiên Thiên đã xuất hiện, đường trấn lại bị phong tỏa, Châu tiên sinh bị giam cầm. Vào núi không có đường sống, ra núi không có lối về, uổng công có được bảo vật, tôi không cam tâm!"

"Chít chít." Hôi tứ gia nháy mắt ra hiệu.

Rõ ràng là nó đang thúc giục La Bân tiến lên phía trước.

"Người đã từng vào Tiên Thiên Toán, nhưng không ra được sao?" La Bân lầm bầm tự hỏi.

Khoảnh khắc này tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Châu tiên sinh là ai?

Có phải là người ở núi Lục Âm kia không?

La Bân còn chú ý thấy trên bàn có mấy chữ được khắc sâu.

Viết là: "Tiểu nhân! Tiểu nhân! Tiểu nhân!"

Tiểu nhân là ai?

Trong thớ gỗ còn vương lại mấy mảnh móng tay, vết máu thấm sâu vào trong chữ, màu đỏ thẫm hóa đen, đủ để thấy hận thù của người khắc chữ sâu đậm đến mức nào.

Bút mực không thể giải tỏa được lòng căm hận, chữ bằng máu mới thể hiện được phần nào sự không cam tâm và đau đớn.

truyenfull,truyenfull vn