Chương 904: Dẫn đầu
Đới Hình Giải trợn tròn mắt, quay sang nhìn Từ Lục một cái rồi lại nhìn "Từ Lục" ở phía trước.
"Cái quỷ gì thế này..." Đới Hình Giải nặn ra mấy chữ.
"Nó sắp tới rồi, mẹ kiếp..." Mồ hôi trên trán Từ Lục chảy xuống ròng ròng như hạt đậu.
"Quỷ quái gì chứ... Là tôi mà, anh không nhìn thấy tôi à mà hỏi quỷ quái gì..." Rõ ràng Từ Lục lúc này đang quá hoảng loạn, chính vì thế mà anh ta suýt nữa thì mất bình tĩnh.
"Là đám tiên sinh kỳ quái ở trong thị trấn, không thể để 'hắn' dẫn lũ đó tới đây, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!"
Đới Hình Giải từng nếm mùi đau khổ ở trấn Hỷ Khí nên lập tức nhận ra mối nguy hiểm.
Thượng Quan Tinh Nguyệt nhíu mày, Bạch Tiêm vẫn không có phản ứng gì.
La Bân không ngừng suy tính, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi mỏng.
"Còn đợi cái gì nữa... Chạy mau..." Từ Lục từ từ định đứng dậy, nói nhanh: "Đây có phải là trong trấn đâu, chúng ta chạy nhanh một chút, lẽ nào bọn chúng còn đuổi kịp sao?"
"Quay lưng lại, quay lưng về phía bọn họ." La Bân khàn giọng lên tiếng: "Đừng chạy, nếu đây là luồng gió thổi ra từ cục diện tám núi ngũ hành thì phong thủy đó là do con người chủ động mở ra, là kẻ đó. Không chạy thoát được đâu, bọn họ đã có thể xuất hiện ở đây thì những thứ khác cũng sẽ xuất hiện. Bây giờ hãy quay lưng lại với những tiên sinh mặc Đường trang này, dù có bất cứ tình huống nào cũng không được manh động."
La Bân tiên phong đứng thẳng dậy, lập tức xoay người, quay lưng về phía "Từ Lục" đang đi tới.
Từ Lục hãi hùng, nhưng anh ta vẫn làm theo lời La Bân.
Cả năm người đều đứng thẳng, quay lưng về phía hướng họ nhìn lúc nãy.
Sương mù dần dần lan tới, bao phủ hoàn toàn cả nhóm.
Tốc độ này rất nhanh, nếu thật sự chạy theo lời Từ Lục nói thì căn bản không chạy thoát nổi.
Tiếng bước chân đã tiến sát bên tai, sau lưng có cảm giác như có thứ gì đó đang bám vào.
La Bân dứt khoát nhắm mắt lại, cố gắng bình ổn nhịp tim.
Điều này khiến cậu nhớ tới lúc ở núi Quỹ, khi những kẻ săn mồi dán sát vào mặt, mình cũng phải giả vờ như không nhìn thấy chúng.
Ở đây, chỉ cần quay lưng lại với những tiên sinh mặc Đường trang là được.
So ra thì vẫn dễ chịu hơn nhiều.
Tiếng bước chân rất dày đặc, số người ở phía sau đã rất đông.
Hình như có một ranh giới phân định rất rõ ràng, bọn họ không đi qua người nhóm La Bân để ra phía mặt trước.
Thời gian từng chút một trôi qua, thậm chí La Bân có thể cảm nhận được có một khuôn mặt đang áp sát ngay bên má trái của cậu, chỉ cần cậu hơi quay đầu là có thể đối mắt với khuôn mặt đó.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cuối cùng, tiếng bước chân bắt đầu xa dần rồi biến mất.
Khi âm thanh hoàn toàn dứt hẳn, La Bân mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Tiếng thở hồng hộc vang lên như cái ống bễ rách.
Là Từ Lục đang th* d*c, mắt anh ta trợn ngược lên như sắp lồi ra ngoài.
"Mẹ ơi..."
Từ Lục ngồi phịch xuống đất, nhưng anh ta không dám quay đầu lại.
La Bân quay người, thấy Thượng Quan Tinh Nguyệt ở phía sau, trán đẫm mồ hôi mỏng, tóc mai đã bết lại.
Mí mắt Đới Hình Giải không ngừng co giật, hắn lập tức quay đầu nhìn Thượng Quan Tinh Nguyệt.
"Không sao rồi sư muội."
Cơ thể đang căng cứng của Thượng Quan Tinh Nguyệt lúc này mới hơi thả lỏng.
Tình trạng tốt nhất ngược lại là Bạch Tiêm.
Cô không căng thẳng, không vã mồ hôi.
Đêm vẫn sâu thẳm, đạo quán trên bãi đất trống vẫn không thấy ánh sáng, không ai dám thắp đèn nến nữa.
"Dù bọn họ đã được thả ra nhưng vẫn tuân theo quy tắc cơ bản của trấn Hỷ Khí. Kẻ kia không thay đổi được điểm này." La Bân khàn giọng nói.
"Quy tắc?" Đới Hình Giải nhìn chằm chằm La Bân.
"Khi sương trắng xuất hiện, lập tức quay về phòng. Khi thấy ăn mày đi trên đường, lập tức nhắm mắt, nín thở, không được nhìn bọn họ, phải tiếp tục đi về phía trước. Khi tiên sinh mặc Đường trang xuất hiện, phải quay lưng lại với họ, dừng bước. Khi nghe thấy ai đó gọi tên mình, không được trả lời, càng không được biểu hiện là mình đã nghe thấy." La Bân tóm tắt ngắn gọn tất cả những gì Lưu Thắng Khí đã nói trước đó.
Cậu giải thích thêm rằng thứ gọi tên người khác sẽ là một loại sương mù màu xám.
"Ăn mày..." Mặt Đới Hình Giải tái mét, điểm chú ý của hắn khác với lời giải thích của La Bân.
"Vậy thì chúng ta cần một căn nhà rồi... Không thể đi sau lưng người ta được, phải lên phía trước... Mẹ kiếp." Từ Lục nhổ toẹt một bãi nước bọt.
"Hoặc là gia nhập với họ, cùng đi." Đới Hình Giải tiếp lời, "Số lượng người đông lên thì xác suất xảy ra chuyện sẽ thấp đi rất nhiều."
"Không có quyền chủ động, bọn họ cũng chưa chắc đã cho chúng ta vào." La Bân lắc đầu, sau đó hỏi Từ Lục: "Điểm dừng chân tiếp theo cách đây có xa không?"
"Nếu đi ngay bây giờ thì chiều mai có thể tới, nếu chờ trời sáng mới đi thì chắc trước khi trời tối sẽ tới, chủ yếu còn một vấn đề nữa là những thứ đó sẽ xuất hiện khi nào? Bất kể ngày đêm? Hay chỉ xuất hiện vào ban đêm?" Từ Lục vừa trả lời vừa đặt câu hỏi.
"Chắc là ban đêm." Thượng Quan Tinh Nguyệt lên tiếng: "Trấn Hỷ Khí vì phong thủy phong tỏa trấn nên mới dẫn đến việc ngày đêm không khác biệt, nhưng đa phần vẫn thuộc về phần âm hối của ban đêm. Đám người vừa rồi đều bị xâm thực, lạc lối, thiên về âm hơn. Sương mù sinh ra ban ngày sẽ bị dương khí xua tan."
"Giờ mà đi thì có an toàn không?" Từ Lục hỏi.
"Không đi sớm thì sao có thể dẫn trước nhóm người kia?" Đới Hình Giải lạnh lùng nói: "Đã xảy ra vấn đề một lần rồi rồi, trong thời gian ngắn chắc sẽ không có lại đâu đúng không? Phải chiếm lấy quyền chủ động."
Nói tới đây, Đới Hình Giải nhìn thẳng vào mắt La Bân.
"Cậu thấy đúng không, La tiên sinh?" Hắn hỏi.
Nhất thời La Bân im lặng.
Lời của Đới Hình Giải hình như là đang đáp lại chuyện quyền chủ động mà cậu vừa nói lúc nãy.
Có thể thấy Đới Hình Giải vừa có thể bảo thủ cũng vừa có thể tiến lên phía trước.
"Nhân tính là thứ không đáng tin." La Bân nói: "Vì vậy, chúng ta lên đường ngay bây giờ, phải tới nơi trước, quyền chủ động sẽ nằm trong tay chúng ta, bọn họ tới sau muốn vào nhà thì phải nghe theo ý kiến của chúng ta nhiều hơn."
"Nói thì đúng là vậy... Nếu bọn họ không nghe, chúng ta ra tay cũng coi như có lý có lẽ, không làm hỏng danh tiếng của sơn môn. Chỉ là cũng hơi mạo hiểm một chút..." Từ Lục lau mồ hôi trên trán.
"Mọi người đi phía trước, tôi theo sau. Phía sau có bất cứ vấn đề gì, tôi sẽ kịp thời phát tín hiệu. Sư muội nhớ phải bảo vệ tốt bản thân trước." Đới Hình Giải sắp xếp.
"Ơ..."
Từ Lục vốn định nói thêm, anh ta muốn bảo là không tin tưởng Đới Hình Giải lắm, nhưng lời chưa ra khỏi miệng đã nuốt ngược trở lại, dù sao quyết định vào thị trấn tuy là của Đới Hình Giải nhưng anh ta cũng đã đồng ý.
"Để tôi đi phía sau cho." La Bân nói.
"Từ tiên sinh có thể dẫn đường, anh ta hơi bảo thủ, cậu ở bên cạnh có thể trông coi. Tôi và Từ tiên sinh không thân, lỡ như nói điều gì đó anh ta không lọt tai lại nảy sinh mâu thuẫn thì lợi bất cập hại." Đới Hình Giải lắc đầu.
Quả thực lời Đới Hình Giải nói cũng có lý.
Chỉ là La Bân luôn cảm thấy hình như mình vẫn còn chỗ nào đó chưa nghĩ thật thấu đáo.
"Đi thôi Từ tiên sinh, đến sớm thì chúng ta cũng sớm được nghỉ ngơi." Đới Hình Giải làm động tác mời.
Cả nhóm lần nữa lên đường.
Đầu tiên họ phải đi vòng qua bãi đất trống có đạo quán phía trước nên tốn thêm chút thời gian, khi Từ Lục quay lại đường chính thì sắc mặt mới thả lỏng được đôi phần.
Lúc đầu, La Bân thỉnh thoảng còn ngoái lại nhìn một cái, Đới Hình Giải vẫn nằm trong tầm mắt.
Lâu dần, khoảng cách giữa Đới Hình Giải và họ trở nên xa hơn, rồi dần dần mất hút.
Hôi tứ gia không có gì bất thường nên La Bân cũng không có phản ứng khác.
Kéo giãn khoảng cách cũng có cái lợi, phía sau có vấn đề gì họ sẽ phản ứng nhanh hơn, chỉ là không biết Đới Hình Giải sẽ thông báo bằng cách nào.
Trên đường, Từ Lục lấy ra một ít thức ăn và nước uống, anh ta đưa cho Thượng Quan Tinh Nguyệt trước.
Mấy người họ đều đeo có ba lô, mang theo đồ đạc mà Thẩm Đông đã chuẩn bị, lúc này mới có dịp dùng tới.
"Nói đi cũng phải nói lại... Cô thật sự hoàn toàn không hiểu gì về sơn môn Tiên Thiên Toán sao? Cô và La tiên sinh đáng lẽ phải coi là đồng môn chứ."
Từ Lục phá tan sự yên lặng của cuộc hành trình.
"Tôi chỉ biết có núi Quỹ." Thượng Quan Tinh Nguyệt trả lời: "Sư phụ chưa từng nói trên núi Quỹ còn có nguồn cội khác."
"Được rồi..." Từ Lục nhún vai: "Mọi người đều bị người ta xỏ mũi."
"Hửm?" Thượng Quan Tinh Nguyệt thắc mắc.
"Những đạo quán dừng chân này là do Tiên Thiên Toán xây dựng sao? Họ cứ để mặc người ta vào đạo quán của mình à?"
La Bân hiểu chuyện đùa nhạt nhẽo của Từ Lục, nhưng cậu không tiếp lời mà kéo lại chủ đề chính.
"Phải, là thuật âm dương nguyên thủy nhất của giới âm dương, Tiên Thiên Toán đã thực hiện đầy đủ chức năng của mình, họ sẵn sàng tiếp xúc với bất kỳ tiên sinh nào đến cầu giáo, sau đó còn chủ động đứng ra giúp các đạo quán lớn, các đạo trường bảo tồn bản thân, kết quả cuối cùng họ lại tự mình lo không xong..." Từ Lục thở dài, "Vì vậy, chỉ cần là người biết đường thì chắc chắn sẽ đi tới được rìa ngoài sơn môn thực sự của họ. Tiền đề là trên con đường này không bị ai đó giở trò."
La Bân không hỏi thêm gì nữa.
Từ Lục là người không giấu diếm chuyện gì, những gì anh ta nói chắc đã là toàn bộ.
"Lối vào đã bị phong tỏa hoàn toàn rồi. Nếu là sư phụ làm thì chắc sẽ không có vấn đề gì khác. Sư phụ làm việc luôn dùng một chiêu là đủ trấn áp mọi biến số." Thượng Quan Tinh Nguyệt khẽ nói.
Cô nhìn La Bân một cái nhưng không nói gì thêm.
Không biết từ lúc nào trời đã sắp sáng.
Nhóm họ dừng lại nghỉ ngơi một lát rồi mới tiếp tục lên đường.
Suốt cả một ngày trời, về cơ bản họ đều trong trạng thái đi bộ không ngừng nghỉ.
Gần đến buổi chiều, số lượng núi xung quanh nhiều và dày đặc hơn hẳn so với rìa ngoài.
Một đạo quán nhỏ tựa lưng vào chân núi xuất hiện trong tầm mắt.
Đạo quán này khác với đạo quán trước đó, ở đây không có sân, chỉ có một chính điện nằm phía trước, hai bên có thể thấy tường của một số dãy nhà.
Cửa chỉ tồn tại ở gian nhà chính của chính điện.
Khi nhóm họ tiến đến trước cửa, Đới Hình Giải vốn ở phía sau cũng đã theo kịp, thần thái của hắn có vẻ thoải mái hơn nhiều.
"Sư muội, tối nay em có thể ngủ một giấc ngon lành rồi." Đới Hình Giải nói.
"Chưa chắc... Nếu giờ mà ngủ được một lát thì chắc mới có giấc ngon." Từ Lục lên tiếng.
Sắc mặt La Bân thay đổi, cậu quay đầu nhìn về hướng họ vừa đi tới.
"Anh đã làm gì?"
Cậu quay lại nhìn chằm chằm Đới Hình Giải, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Cậu dùng giọng điệu gì thế, chất vấn tôi à?" Đới Hình Giải cười như không cười, nói: "Làm gì à? Dĩ nhiên là xóa sạch mọi dấu vết chúng ta để lại rồi. Sau đó thì đương nhiên phải làm một số việc cần làm thôi đúng không? Sao hả, nếu là cậu đi sau thì cậu sẽ không làm bất cứ hành động gì chắc? Đừng nói với tôi là cậu không biết làm nhé. Nếu vậy mà cậu sống được đến ngày hôm nay thì thuần túy là do may mắn thôi. Tôi sẽ không để sư muội đi theo cậu để đánh cược với vận may đâu."
Đới Hình Giải nhìn phía sau, cười lạnh.
"Còn nữa, để người ta đi trước dò đường thì cậu cảm thấy hợp tình hợp lý chắc? Cậu rốt cuộc là kẻ hai mặt, hay trong lòng thật sự có cái gọi là nhân nghĩa?"