Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 906

Chương 906: Nắm bắt thời thế

La Bân giơ tay lên, hai ngón tay chỉ về phía cái xác.

Hắc Kim Thiềm từ trên vai nhảy ra, đáp xuống mặt bàn, sau đó bật người lên, nhảy l*n đ*nh đầu cái xác, nằm vững chãi trên đó.

La Bân thở phào, lúc này cậu mới hoàn toàn bước vào trong phòng.

Ở những nơi thế này, mọi việc đều phải thận trọng, chỉ cần một chút sơ suất là sẽ xảy ra chuyện ngay. Nhìn bề ngoài đây là một cái xác khô, đã chết nhiều năm, nhưng hễ có xác, có oán thì tuyệt đối không được lơi lỏng cảnh giác với quỷ.

Tiến đến sau bàn, ánh mắt cậu đảo qua thi thể, đồng thời nhìn lướt qua hầu hết những vị trí có thể quan sát được trong căn phòng.

Cậu không phát hiện điều gì bất thường, Hắc Kim Thiềm cũng không có phản ứng gì thêm.

La Bân lấy một túi vải từ bên hông cái xác khô xuống, lại tìm tòi trên người thi thể, lấy ra được một ít bùa giấy, thẻ bùa gỗ, tiền đồng, đinh đồng và những vật trấn yểm thông thường khác.

Cậu mở túi vải ra, bên trong đựng la bàn, gương bát quái và đáng chú ý nhất chính là một chiếc dùi đồng có chất liệu cực kỳ đặc biệt, bề mặt khắc đầy phù văn, phần lớn các phù ấn đã bị lớp gỉ đồng xanh phủ kín.

Hôi tứ gia bò đến cánh tay La Bân, kêu "chít chít" về phía chiếc dùi đồng, rõ ràng là một con Hôi tiên mà lại mang theo vẻ cười cợt đắc ý.

"Đây chính là bảo vật mà ông ta lấy được từ trong Tiên Thiên Toán sao?" La Bân hỏi.

"Chít chít." Hôi tứ gia kêu hai tiếng rồi quay lại vai La Bân.

La Bân suy nghĩ một chút, cậu thu dọn toàn bộ đồ đạc vào túi, còn túi vải thì treo ngược lại bên hông cái xác.

Cậu chậm rãi lùi lại, đến cửa phòng thì nhìn Hắc Kim Thiềm, gật đầu nhẹ.

Hắc Kim Thiềm từ trên đỉnh đầu xác khô nhảy xuống bàn rồi bật lên vai La Bân.

La Bân cẩn thận đóng cửa phòng, Hôi tứ gia cũng im lặng nằm xuống, không có thêm hành động nào.

La Bân tắt đèn pin nhẹ nhàng rời khỏi hành lang, quay trở lại đại diện đạo quán, ngồi lại lên bồ đoàn.

Cậ lấy đồng hồ bỏ túi ra xem giờ, thực ra lúc này vẫn còn sớm, vừa mới qua giờ Tý, kim đồng hồ chỉ đúng 1 giờ 10 phút.

Nhắm mắt lại, La Bân bắt đầu hồi tưởng.

Cậu không ở lại căn phòng kia để quan sát kỹ pháp khí vì làm vậy rất dễ bị lộ.

Thượng Quan Tinh Nguyệt đi cùng chắc hẳn không có lòng tham với những pháp khí này, Từ Lục hoàn toàn là người mình, Bạch Tiêm càng không có ý đồ gì khác, nhưng Đới Hình Giải thì hoàn toàn khác biệt.

Tên này là một nhân tố rất không ổn định.

Nén lại dòng suy nghĩ, sự chú ý của cậu hoàn toàn chìm vào việc hồi tưởng, ký ức liên tục lặp lại đoạn cậu lấy pháp khí ra từ túi vải.

Đầu tiên là la bàn, có hai mươi tư tầng, tuy không bằng ba mươi hai tầng của Tứ Hợp Bàn nhưng chất liệu rất tốt, cầm chắc tay.

Có lẽ vì la bàn Tứ Hợp đang trấn áp áo da người, cộng thêm bùa của Từ Lục có đặc tính tương ứng nên quỷ Ngũ Ngục không thoát ra được, hồn phách của mẹ cậu là Hà Liên Tâm vẫn ở trong lá bùa, luôn mang theo bên người.

La Bân không khỏi cân nhắc, liệu chiếc la bàn này có thể thay thế la bàn Tứ Hợp để trấn áp quỷ Ngũ Ngục không?

Tất nhiên, giờ chỉ là suy nghĩ, chưa có điều kiện thích hợp để thực hiện, lỡ như xảy ra chuyện thì ở môi trường này rất khó giải quyết.

Một cách tương đối, tạm thời dùng chiếc la bàn này cũng có thể phân biệt được phương hướng, chỉ có nhược điểm là số tầng hơi ít, hiệu quả trấn yểm không đủ mạnh, đối mặt với một số phong thủy đặc thù cực kỳ hiếm gặp thì không thể định vị chính xác được.

Tuy nhiên, loại phong thủy đó cũng hiếm khi gặp phải.

Rời chú ý khỏi la bàn, cậu chuyển sang chiếc gương bát quái.

Cái này không giống gương bát quái thông thường, nó không phải hình bát giác mà là hình tròn.

Ở giữa lại lồng một quẻ tượng bát quái hình vuông, khiến gương đồng chia thành hai khu vực trong và ngoài.

Giữa hình tròn và hình vuông có bốn khoảng trống, khắc phù điêu mây và thú; bên trong hình vuông là hình núi non liên tục, còn bốn góc là các dòng chữ triện viết: Thiên Địa Hàm Tượng, Nhật Nguyệt Trinh Minh, Tả Quy Vạn Vật, Động Giám Bách Linh.

Gương bát quái này không hề đơn giản!

Ký ức vẫn tiếp tục lặp lại, tầm mắt La Bân cuối cùng dừng lại ở chiếc dùi đồng.

Lớp gỉ đồng quá dày, nhưng những phù văn nhìn rõ được vẫn mang lại cho La Bân cảm giác quen thuộc, tất cả đều là các quẻ của Tiên Thiên Toán.

Không thể xác định được trên chiếc dùi đồng khắc bao nhiêu quẻ.

Số lượng dày đặc đó ít nhiều khiến La Bân cảm thấy rùng mình.

Tầm nhìn trong ký ức không đủ hoàn thiện, không thể lật qua lật lại các pháp khí này để xem nhiều hơn, vì vậy La Bân cũng không thể phân tích thêm được gì.

"Chít chít!"

Hôi tứ gia bỗng nhiên kêu lên hai tiếng như cảnh báo. Tiếng nó rất lớn.

Đới Hình Giải giật mình, đột ngột mở mắt, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác.

Thượng Quan Tinh Nguyệt, Từ Lục và Bạch Tiêm cũng đồng thời tỉnh dậy.

La Bân trực tiếp đứng dậy.

Hôi tứ gia lao khỏi vai cậu, chạy đến cửa chính điện rồi chui ra ngoài qua khe cửa phía dưới.

Con Hôi tiên khác ở trên người Từ Lục chui ra, cũng chạy đến cửa, nhưng nó không chui ra ngoài mà chỉ đứng đó ngoe nguẩy đuôi.

"Mấy giờ rồi? Đã có người đi theo lên đây sao? Không đúng thì phải? Ông bạn à, chẳng phải anh bảo để cô Thượng Quan ngủ ngon giấc sao? Thế này thì ngủ nghê gì nữa?"

Trong lúc nói, Từ Lục xắn tay áo lên nhìn đồng hồ đeo tay.

Trước đây Từ Lục không có đồng hồ, thấy La Bân dùng đồng hồ bỏ túi nhiều lần nên anh cũng tự sắm sửa thêm vài món đồ nhỏ khi rảnh rỗi.

Ngay sau đó, anh ta quay đầu nhìn Đới Hình Giải, khóe mắt giật giật.

Đới Hình Giải nhíu mày, đi tới trước cửa, hơi kéo cửa ra.

"Không nên như vậy... Tôi đã đặt rất nhiều cạm bẫy, phần lớn đều có độc, tuy không đến mức làm chết người nhưng chắc chắn sẽ làm chậm tốc độ của bọn họ. Nếu đã đuổi kịp tới đây rồi..."

Đới Hình Giải híp mắt, hừ lạnh.

Mấy người còn lại cũng tiến tới trước cửa.

"Nói sao đây? Đã đuổi kịp đến đây thì bọn chúng biết là anh đặt chướng ngại vật, chúng ta gặp rắc rối lớn rồi đó. Chẳng lẽ anh không biết đã làm thì phải làm cho trót sao? Không thể để bọn chúng đuổi kịp được chứ... Làm không xong thì lần sau đừng làm nữa có được không? Chỉ tổ rước họa vào thân." Từ Lục tỏ ra mất kiên nhẫn, trán còn lấm tấm mồ hôi. Anh ta không chỉ gây áp lực cho Đới Hình Giải mà còn thể hiện sự bất an đối với tình hình sắp tới.

Đúng lúc này, Hôi tứ gia quay lại, nó nhảy lên vai La Bân.

La Bân dùng một lá bùa thỉnh linh, Hôi tứ gia mới bắt đầu kêu "chít chít".

"Có bảy người tới, số còn lại không đi theo được, chắc là chết rồi." La Bân thuật lại tình hình mà Hôi tứ gia quan sát được.

"Cũng ác thật, chỉ cần bọn chúng đi chậm lại một chút thì đã không đến mức chết mất một nửa." Ánh mắt Đới Hình Giải trở nên âm u.

"Chít chít." Hôi tứ gia lại kêu thêm vài tiếng.

Sắc mặt La Bân thoáng thay đổi thuật lại: "Sương mù trắng vẫn luôn đuổi theo không buông, trong màn sương có thể nhìn thấy bóng dáng những tên ăn mày. Bọn họ cách chúng ta rất gần, chậm nhất mười phút nữa là đến nơi."

Mồ hôi trên trán Từ Lục lại túa ra, từng giọt lớn không ngừng chảy xuống, anh trầm giọng nói: "Rõ ràng là bọn họ không chủ động bỏ rơi người của mình, mà chắc là sau khi gặp cạm bẫy thì sương mù trắng ập đến. Tình hình hỗn loạn khiến họ không thể làm theo quy tắc được, chỉ đành cắm đầu chạy, dọc đường có người gặp chuyện cũng không kịp lo tới."

"Gần đây còn có vài cái bẫy nữa, may mắn thì họ không chạm phải, có thể đi qua đây. Vận khí xấu thì bọn chúng chết chắc. Chúng ta cứ ở đây đừng ra ngoài." Đới Hình Giải bình tĩnh lại: "Một đám người đang hoảng hốt tháo chạy thì không có gì phải sợ, nếu thực sự gây ra đe dọa gì cho chúng ta thì giết là xong."

Trong câu nói này, Đới Hình Giải lộ sự tàn nhẫn.

Từ Lục nhìn Đới Hình Giải thêm một cái, ánh mắt đột nhiên trở nên đầy thâm ý.

"Sao vậy Từ tiên sinh? Anh lại sợ tôi lỡ tay à? Chuyện này anh không cần lo lắng, những kẻ có thể đuổi kịp đến đây chẳng qua cũng chỉ là mấy tiên sinh âm dương già thôi. Ở trấn Hỷ Khí có một đám người như vậy là chuyện quá bình thường. Nếu tôi thực sự muốn giết họ thì thực tế chẳng có ai sống sót mà theo tới đây được, dù sao tôi cũng đã để lại đường sống rồi. Nhưng đến lúc thực sự phải quyết định, chúng ta càng phải cân nhắc tình hình của bản thân. Phải quyết đoán thì mới đảm bảo không có sai sót."

Lời Đới Hình Giải nói nghe cũng có lý.

La Bân và Từ Lục đều đã chứng kiến thủ đoạn của phương sĩ lục thuật, nếu thực sự ra tay thì tiên sinh âm dương thông thường căn bản không phải đối thủ.

"Yên tâm đi sư muội, dù có biến số thì đều nằm trong tầm kiểm soát của sư huynh."Đới Hình Giải lại nhìn Thượng Quan Tinh Nguyệt, ánh mắt vô cùng quả quyết.

"Đới tiên sinh nói đúng, phải quyết đoán mới đảm bảo không có sai sót." Từ Lục gật đầu.

Suốt quá trình đó, La Bân không nói một lời.

Khí thế của Đới Hình Giải dường như đã tăng thêm, ra dáng một người dẫn đầu.

"La tiên sinh, tôi thấy chúng ta nên thống nhất lại tư tưởng, không nên mỗi người một ý nữa. Những biến cố ở thị trấn Hỷ Khí cho thấy Tiên Thiên Toán từng xảy ra thay đổi lớn, hơn nữa trên con đường này chưa chắc chỉ có đám người kia, ai nấy đều có tâm tư riêng, chỉ khiến chúng ta mất đoàn kết thôi. Đới tiên sinh không có vấn đề gì đâu, làm việc dứt khoát, quyết đoán. Thực ra tôi cũng chẳng có cách nào hay hơn, chỉ có thể nói vuốt đuôi vài câu. Cậu thực ra cũng không có cách nào hay đúng không, nếu không theo tính cách của cậu thì chắc chắn đã đề xuất rồi."

Từ Lục giơ tay vỗ vai La Bân.

"Vì vậy, tôi thấy để Đới tiên sinh quyết định mọi việc, làm người dẫn đầu của chúng ta, chuyện này không có vấn đề gì đúng không?"

La Bân nhíu mày.

Những lời này Từ Lục nói rất thật lòng, không nghe ra chút vấn đề gì trong giọng điệu cả.

Chỉ có điều, Từ Lục đang đứng đối diện với La Bân, nên La Bân vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt anh có một chút thay đổi nhỏ.

Mắt Đới Hình Giải chợt sáng lên. Hắn cũng nhìn La Bân, khí thế mang theo áp lực.

"Được thôi." La Bân gật đầu, khẽ cúi mình.

"Đới tiên sinh, anh định làm thế nào?" Vừa nói, Từ Lục vừa quay đầu, nhìn thẳng vào Đới Hình Giải.

"Tôi có một đề nghị, không biết có nên nói hay không?"

Lúc này, vì đang đối mặt nhau nên sự dao động trong ánh mắt Từ Lục không thể giấu giếm được.

Đới Hình Giải nheo mắt nhìn sâu vào Từ Lục, tâm trạng vui mừng và phấn khởi lúc trước lập tức nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng và dò xét.

"Nói ý tưởng của anh đi." Đới Hình Giải đáp.

"Đợi bọn họ lên đây, bất kể còn lại mấy người đều giữ họ lại để chúng ta sai khiến. Trên con đường này cần có người dò đường, nếu thực sự gặp nguy hiểm gì thì quăng vài đứa ra làm mồi nhử sẽ tiện hơn. Bọn họ nghe lời thì giữ lại dùng, không nghe lời thì anh ra tay giết sạch." Từ Lục giơ tay, làm hành động chém ngang cổ, ánh mắt cũng trở nên tàn nhẫn hơn nhiều.

Sự dao động kết hợp với vẻ tàn nhẫn đó làm cho cảm xúc bộc lộ rõ mồn một.

Ánh mắt Đới Hình Giải một lần nữa lóe sáng.

"Tốt! Tôi rất tán thành! Từ tiên sinh, anh quả là người nắm bắt thời thế." Đới Hình Giải tán thưởng.

truyenfull,truyenfull vn