Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 876

Chương 876: Chân nhân thành yên hồn

Từ Lục trừng mắt, vẫn chằm chằm nhìn lão tiên.

Lão tiên cử động, tàn ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt Từ Lục, hai tay mãnh liệt đan chéo, rạch lên ngực Từ Lục!

Máu bắn tung tóe.

Từ Lục dùng cả hai tay vỗ mạnh vào ấn đường của lão tiên.

Trong tay anh ta rõ ràng có hai lá bùa.

Bùa chú lập tức dán trúng ấn đường lão tiên.

Kết quả lại không có bất kỳ tác dụng gì, hành động của lão tiên không hề bị áp chế.

Ngược lại, Từ Lục phải chịu một đòn nặng nề, bay ngược ra sau, va vào giếng nước trong sân, tiếng thét thảm thiết chấn động đêm đen.

"Cậu thử nhìn một cái nữa xem?" Giọng nói u ám nhỏ nhẹ thể hiện sự tàn nhẫn, "Cậu lại nhìn cái gì?"

Lão tiên quay đầu, trông có vẻ như hắn đang nhìn chằm chằm La Bân.

Thực tế là năm thi tiên trên người hắn, không một ngoại lệ, đều đang nhìn chằm chằm La Bân, ngay cả con nhím trước ngực cũng đã thò đầu ra.

Tim La Bân hẫng đi một nhịp.

Không phải cậu không ra tay, mà là ra tay không có tác dụng. Bạch Tiêm không phải đối thủ, bùa của Từ Lục cũng chẳng ăn thua. Dựa vào việc cậu vung Ngũ Lôi Xử sao? Cho dù là Ngũ Lôi Xử được núi Bạch Tiêu gia trì cũng không thể lợi hại bằng lôi pháp của Bạch Tiêm.

La Bân cúi đầu, rời mắt khỏi lão tiên và cả năm tiên gia kia.

Trái tim đang lơ lửng bỗng bình ổn rơi xuống, rồi lại đập thình thịch điên cuồng.

Lão tiên không ra tay.

Mà cậu đã phát hiện ra một chi tiết cực kỳ quan trọng!

Lão tiên này, không, nên nói là năm tiên gia này, chúng không phải ác tiên.

Vì vậy, chúng ra tay gây thương tích nhưng không giết người, thậm chí còn nói câu "Thái gia này không ăn thịt người".

Lời giải thích của Từ Lục có tác dụng, có lẽ căn bản cũng không có hiểu lầm nào xảy ra.

Năm con thi tiên kéo theo cái xác của lão tiên đến đây cũng không phải vì Hồ Hữu Long chết mà đến trả thù. Lúc nãy khi lão tiên tiến lại gần Diêm Nhu, La Bân đã lờ mờ đoán được ý đồ của chúng.

"Không có việc gì thì đừng nhìn lung tung."

Giọng nói u ám lại vang lên.

Lão tiên quay người, liếc nhìn Từ Lục rồi nói tiếp: "Không làm được thì đừng có lải nhải, nhìn tôi thì làm sao, tôi xử cậu như thế thì cậu làm gì được tôi?"

Từ Lục thổ huyết, chống tay ngồi dậy, rồi lại ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào thành giếng mới không bị ngã.

Lão tiên sải bước, tiến về phía Diêm Nhu.

Tâm trạng La Bân vẫn nặng nề.

Đúng, cảnh tượng trước mắt xem chừng vẫn là kinh hãi nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Lão tiên thắng, năm con thi tiên đánh cho bọn họ không còn sức chống trả nhưng lại không có hành động hại người.

Nhưng... Kế hoạch nhắm vào Bạch Nguy của cậu sẽ thất bại!

Bạch Nguy hiện giờ không xuất hiện, e rằng cũng sẽ không xuất hiện nữa chăng?

Trận này coi như mất cả chì lẫn chài...

Không biết phải hình dung thế nào, cảm giác uất ức nghẹn ứ càng lúc càng mạnh, La Bân cảm thấy như có một ngụm máu ngược sắp vọt ra khỏi cổ họng.

Tiên sinh tính hết trăm phương nghìn kế cuối cùng lại thành công cốc.

Đây chính là sự phản phệ của cơ thể sao?

Ngay lúc này, biến cố lại xảy ra.

Cánh cửa phòng phía sau Diêm Nhu mở.

Một con Hôi tiên to như con mèo, uốn éo thân hình béo mập chui ra, bò đến gần Diêm Nhu.

Từ đầu đến cuối Diêm Nhu đều không cử động, không chạy. Cô bị dọa đến mức nhũn chân, căn bản không chạy nổi. Lúc này nhìn thấy Hôi tiên, Diêm Nhu càng muốn khóc mà không có nước mắt.

Đây chỉ mới là bắt đầu.

Từng con tiên gia một từ trong phòng chui ra. Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi, ngũ tiên tụ hội!

Trên người lão tiên cũng là năm tiên gia, sự đối lập này rất rõ ràng.

Năm con thi tiên thì khô khốc, không có máu thịt.

Năm con tiên gia trước mặt Diêm Nhu thì con nào con nấy lông lá mượt mà, trông đầy sức sống.

Một người bước ra khỏi phòng của Diêm Nhu.

Người này mặc một chiếc áo bào đen, dưới ánh trăng, trên áo bào thấp thoáng hiện lên một số vân mây.

Đây mới chính là Bạch Nguy!

Bạch Nguy dừng lại bên cạnh Diêm Nhu, giọng nói già nua mà hiền từ vang lên: "Cái con bé này, chúng ta không sợ. Nào, đưa thứ cháu tìm được cho ông nội."

Diêm Nhu run rẩy, cô chậm rãi xòe tay ra, trong lòng bàn tay rõ ràng là một viên thi đan!

"Ông... Ông nội..." Diêm Nhu run bần bật lên tiếng, vô cùng sợ hãi.

Nhưng cô vẫn cố nén sợ hãi, quay đầu nhìn Bạch Nguy.

Đây là lời dặn của La Bân. La Bân đã nói rõ với cô rằng sẽ có một người áo đen xuất hiện.

Chỉ cần gọi ông ấy là ông nội, rồi giao viên đan trong tay cho ông ấy, cô sẽ an toàn.

Bạch Nguy sững sờ, hai hàng lệ đục chảy dài. Ông nhận lấy viên đan từ tay Diêm Nhu.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, lão tiên đột nhiên xông lên, lao về phía lồng ngực Bạch Nguy.

Rõ ràng hắn muốn cướp đan!

Ngụm máu ngược mà La Bân muốn phun ra lập tức bị nén xuống.

Nhịp tim lúc này và lúc trước hoàn toàn khác nhau!.

Bạch Nguy!

Cuối cùng cũng đến rồi!

Theo kế hoạch ban đầu, lúc này cậu phải khởi quẻ.

Nhưng cậu mím chặt môi, không lên tiếng.

Đúng lúc này, con Hôi tiên to như mèo kia bật người lên từ mặt đất, lao thẳng vào ngực lão tiên.

Có tiếng va chạm, thế xông tới của lão tiên bị chặn đứng.

Bốn tiên gia còn lại lao vào lão tiên, cảnh tượng mãnh liệt hơn lúc trước gấp bội!

Bản thân lão tiên chỉ là một vật chứa, năm thi tiên lợi dụng cái xác của hắn để hành động mà thôi.

Đối phó với Bạch Tiêm, Từ Lục thì có thể trực tiếp nghiền nát, nhưng đối phó với năm tiên gia sống linh hoạt hơn thì hoàn toàn khác.

Trong sân lông lá bay loạn, tiếng tiên gia gào thét không dứt.

Một bàn tay của Bạch Nguy đặt l*n đ*nh đầu Diêm Nhu, nước mắt của ông lăn dài.

"Hạnh Nhi."

Ngữ điệu này không phải là bi thương, mà là một niềm vui sướng.

Diêm Nhu vẫn đang run rẩy.

"Ông nội Bạch biết cháu hiểu chuyện lại nghe lời, vẫn cố gắng tìm thi đan về cho ông nội. Ông nội sẽ quét sạch mọi chướng ngại ngay bây giờ, đưa cháu về núi Tát Ô. Chúng ta có thể về rồi." Bạch Nguy càng nói càng hiền từ ôn hòa.

Bất thình lình, ông ta ngẩng đầu nhìn La Bân.

La Bân đột nhiên cảm nhận được một áp lực vô hình.

Áp lực này khác với của Bạch Thanh Quan.

Ý đồ giết người của ông ta hết sức rõ ràng.

Thậm chí, cậu không thấy bất kỳ cảm xúc nào khác của Bạch Nguy dành cho mình ngoài sự lạnh lẽo như băng, giống như đang nhìn một cái xác chết.

"Thiên môn khai, địa môn khai, âm môn khai, hồn Bạch Thanh Quan mau lại đây kiến diện. Hương đăng vi dẫn mạc lưu đình, âm dương hữu lộ, khế ước vi bằng, thính ngã hiệu lệnh, tốc hiện chân hình, cấp cấp như luật lệnh!"

Tiếng chú pháp của Bạch Nguy không đanh thép như đạo thuật.

Dù có "cấp cấp như luật lệnh" nhưng phần lớn là sự âm trầm.

Còn nữa, ông ta gọi Bạch Thanh Quan?

La Bân dựng tóc gáy, tê dại da đầu.

Trong chớp mắt, trong tay Bạch Nguy đột nhiên xuất hiện một mặt lệnh kỳ.

Cách phía trước ông ta khoảng hai ba mét, một bóng hình kiễng chân, thoắt ẩn thoắt hiện như hư vô lặng lẽ xuất hiện.

Bộ đạo bào trên người bà ta rách nát, đôi chân rất kỳ lạ, hai chân bị lắp ngược, ngón chân cái đều ở phía ngoài, ngón chân út sát vào nhau.

Khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cam chính là Bạch Thanh Quan!

Rõ ràng Bạch Thanh Quan chưa chết mà!

Chính cậu đã quay lại xem.

Sau một thời gian dài như vậy Bạch Thanh Quan vẫn còn sống, cậu còn đưa cho một mảnh nhỏ thi đan. Sao Bạch Nguy có thể đi rồi quay lại, rồi g**t ch*t Bạch Thanh Quan?

Vậy hiện giờ núi Thần Tiêu có biết Bạch Thanh Quan đã qua đời không?

Lúc này, đôi mắt Bạch Thanh Quan đang nhắm nghiền.

Ánh mắt Bạch Nguy vẫn lạnh lùng, ông ta đang định mở miệng lần nữa.

La Bân trừng mắt.

Mọi suy nghĩ hỗn loạn đều bị gạt ra khỏi tâm trí.

Không thể để lão Bạch Nguy này gọi ra thêm thứ gì khác nữa!

"Đoài Trạch thượng, Tốn Phong hạ, Trạch Phong Thanh! Gan sinh phát, tim thông suốt, tì phổi hòa, thận tân sinh!"

Đây không đơn thuần là một quẻ âm giảo sát. Đây là lời ra thành quẻ nhằm tăng cường lợi ích!

Lý do quẻ Trạch Phong Thanh này mạnh hơn Trạch Nguyệt Tĩnh là vì Trạch Nguyệt Tĩnh chỉ có điềm lành.

Còn quẻ Trạch Phong Thanh thì bao hàm cả Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh! Đây là một quẻ thanh tịnh và sung túc, là giới hạn hiện tại trong năng lực của La Bân.

Nếu quẻ này không có tác dụng với Bạch Nguy thì cậu sẽ hoàn toàn không còn cách nào khác.

Cơ thể ngay lập tức bị rút cạn sức lực.

La Bân đã có chuẩn bị từ trước, khi đưa thi đan cho Diêm Nhu, cậu đã giữ lại một mảnh vụn nhỏ.

Nuốt mảnh đan vào, luồng sinh khí bùng nổ trong cơ thể, sự tiêu hao được bù đắp lại.

Cái miệng vốn đã mở ra của Bạch Nguy lập tức khép lại, ánh mắt trở nên mờ mịt.

"Bạch Nguy! Tẩu hỏa nhập ma là bản tâm của ông sao? Nếu ông giữ được tỉnh táo thì sớm đã cầm được thi đan. Nếu ông giữ được tỉnh táo, Hồ Hạnh sao phải gặp nạn! Ông còn chưa tỉnh lại sao!" La Bân quát lớn. "Ông nhìn cho kỹ đi, người trước mặt ông có phải Hồ Hạnh không!"

Một tiếng thét thảm thiết đột nhiên bùng nổ từ miệng Bạch Nguy.

Chít chít chít!

Tiếng kêu sắc nhọn vang lên!

Cùng là tiếng của Hôi tiên nhưng tiếng của Hôi Tứ gia rõ ràng có sự khác biệt rất lớn với những con Hôi tiên khác.

Giống như con người đều biết nói chuyện, người quen đương nhiên có thể nhận ra giọng của đối phương.

Ngay sau đó, Hôi Tứ gia chui ra từ trong áo của Bạch Nguy, giẫm l*n đ*nh đầu ông ta, không ngừng kêu thét.

Dường như Hôi Tứ gia đang chờ đợi khoảnh khắc này, nó đang cố gắng muốn đánh thức Bạch Nguy.

Cùng lúc đó, năm tiên gia đang đấu với lão tiên đột nhiên quay lại lao về phía Bạch Nguy.

"Vấn đề nằm ở trên người chúng!" Từ Lục hét lớn, giọng lạc đi vì quá sức!

La Bân rút pháp côn đồng của núi Lục Âm ra.

Cậu không màng mọi thứ, gõ mạnh hai cây côn đồng vào nhau.

Từ Lục kinh hãi, vội vàng bịt chặt hai tai.

"Keng."

Bạch Nguy r*n r*, cơ thể lảo đảo.

Năm tiên gia kia thi nhau thét thảm thiết, dừng thế xông lại, kẻ thì lăn ra ngoài, kẻ thì nằm rạp trên đất bất động.

Hai tay La Bân nóng rát.

Trước đó, ngay cả khi đối phó với Bạch Thanh Quan, cậu cũng không dùng pháp khí núi Lục Âm là vì có sự tự nhận thức rõ ràng về bản thân.

Dựa vào thực lực của cậu, căn bản không thể thông qua pháp khí mà làm tổn thương dù chỉ một sợi lông của chân nhân.

Lúc này cậu làm được hoàn toàn là vì trên người vẫn còn dư lực của thi đan.

Hơn nữa, cậu đã không còn cách nào khác.

Nhận định của Từ Lục rất nhạy bén và hợp lý.

Bạch Nguy cần thi đan là vì muốn một tiên gia nào đó trên người hoàn thành thêm một lần đột phá, ông ta có thể mượn đó để ngũ tiên xuất mã! Sau đấy, ông ta bị tẩu hỏa nhập ma. Tiên gia bắt buộc phải đột phá thì ông ta mới có thể thành công.

Nhưng tiên gia đột phá bằng cách nào?

Con Hôi tiên to như mèo kia hoàn toàn khác với trước kia. Những tiên gia khác cũng không có chút cảm xúc nào với mình, giống như nhìn thấy người lạ, bản thân điều này đã không bình thường.

Theo lý mà nói, cho dù Bạch Nguy có tẩu hỏa nhập ma phát điên thì tiên gia cũng là những cá thể độc lập, sao có thể cùng nổi điên được?

Từ Lục mới chính là người chỉ ra điểm mấu chốt!

La Bân lần nữa quát lớn: "Bạch Nguy, tỉnh táo lại đi! Tôi biết ông biết Hồ Hạnh đã chết. Ông định cả đời rong ruổi chốn thế gian như một hồn ma, như một cái xác không hồn, thay vì đi tìm Đới Chí Hùng báo thù sao? Ông đường đường là xuất mã tiên của núi Tát Ô, ông nuôi dưỡng tiên gia nhưng lại bị tiên gia khống chế, ông với cái thây ma trước mắt này có gì khác biệt!"

Từ Lục và Bạch Tiêm đều không thể đứng dậy nổi nữa.

Diêm Nhu cũng đã ngã xuống.

Pháp khí của núi Lục Âm gây thương hại trên diện rộng.

Cơ thể Bạch Nguy vẫn đang run rẩy.

"Vẫn không nhớ ra sao? Pháp khí núi Lục Âm này không làm ông cảm thấy đau đớn sao? Lẽ nào ông vẫn chưa phát hiện ra ngòi nổ cho việc tẩu hỏa nhập ma của mình đã được châm ngòi từ lúc nào?"

Bạch Nguy bỗng thét thảm thiết.

Ông ta dùng hai tay ôm đầu, húc mạnh đầu xuống đất.

Trong tiếng nổ ầm trời, mặt đất bị húc ra một cái hố lớn.

Ngay tại thời điểm quan trọng này, một giai điệu quái dị bỗng vang lên trong sân.

Thứ đó giống như giọng hát, truyền ra từ miệng một con Hồ tiên có bộ lông mượt mà trên mặt đất.

Giọng hát u uẩn, ai oán mà kéo dài, giống như một kẻ ái nam ái nữ đang hát chú.

Bạch Thanh Quan mở mắt.

Đôi mắt oán độc đó nhìn chằm chằm vào La Bân, bà ta phát ra tiếng cười quái dị khiến người ta phải nổi da gà.

Lúc này, bà ta đâu còn dáng vẻ đoan trang uy nghiêm của một chân nhân núi Thần Tiêu?

"Chân nhân luyện thành yên hồn..." Từ Lục đang nằm liệt bên thành giếng thều thào, "Xong rồi... Xong... Rồi..."

truyenfull,truyenfull vn