Chương 877: Hoàn toàn điên cuồng
Xong rồi?
Là vì quỷ hồn của Bạch Thanh Quan trước mắt chắc chắn hung ác vô cùng, bọn họ xong rồi sao?
Hay là dù hôm nay có giải quyết được vấn đề, thì ngày sau cũng sẽ bị núi Thần Tiêu truy sát vô tận, bọn họ xong rồi?
La Bân không biết.
Cậu chỉ biết rằng mình sẽ không dễ dàng nhận thua như vậy, càng không thể nói buông bỏ.
Đặc biệt là Bạch Nguy sau khi chịu ảnh hưởng của lời ra thành quẻ đã bắt đầu vùng vẫy đấu tranh!
"Bùa! Bùa Thiên Nguyên Định Phách!" La Bân quát, đồng thời đến chỗ Từ Lục.
Đúng lúc này, "Bạch Thanh Quan" lướt tới phía trước, trên người bà ta tỏa ra làn khói tím xám, nhắm thẳng vào La Bân dùng sức hút mạnh.
Cơ thể La Bân bỗng chốc cứng đờ, không thể cử động!
Đó chỉ là khoảnh khắc đầu tiên.
Giây sau, cậu cảm thấy hồn phách đang bị bóc tách khỏi cơ thể!
Chân nhân là người, uy trấn bốn phương.
Chân nhân làm quỷ, cũng là ác quỷ hung mãnh.
Cái hít hơi này của "Bạch Thanh Quan" là muốn trực tiếp hút sống hồn phách của La Bân ra ngoài.
Mắt trợn tròn, nhịp thở của La Bân trở nên dồn dập lạ thường.
Cậu không thể tới bên cạnh Từ Lục được nữa, mà Từ Lục cũng đã kiệt sức, căn bản không cách nào mò được bùa trên người ra.
"Ông còn chưa tới sao!" La Bân gầm lên.
Bị hút hồn phách ra ngoài, đối với cậu mà nói, không phải là chắc chắn sẽ chết.
Cậu sẽ lập tức quay về thân xác ban đầu.
Chỉ cần Viên Ấn Tín có thể tiếp quản cơ thể này thì vẫn còn cơ hội.
Có điều, cơ hội này chưa hẳn là điều tốt.
Viên Ấn Tín muốn để nhóm Bạch Nguy mãi mãi ở lại núi Quỹ, để núi Quỹ có thêm một ngọn núi xuất mã tiên.
Trong tình huống hiện tại, Viên Ấn Tín sẽ đối xử với Bạch Nguy thế nào thì không thể biết được.
Bạch Thanh Quan thét chói tai đủ để đâm thủng màng nhĩ, giống như câu vừa rồi của La Bân đã hoàn toàn chọc giận bà ta.
"Tôi không tới! Cậu thật ngạo mạn!"
Tiếng gào thét rỗng tuếch càng thể hiện rõ sự cay độc.
Quen thuộc!
Rất quen thuộc!
Giống như đã từng nghe thấy ở nơi nào đó.
Biểu cảm của La Bân lạnh lùng, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc rời hồn.
Ngặt nỗi, ý thức của cậu đột nhiên trầm xuống.
Vốn dĩ Bạch Thanh Quan đang hút khí để kéo cậu ra, nhưng ngay sau đó, bà ta lại thở ra, La Bân thấy toàn thân lạnh thấu xương, thân và hồn suýt chút nữa đông cứng thành băng.
Một giây sau, Bạch Thanh Quan đã tới trước mặt La Bân.
Bà ta giơ hai tay thành trảo, bấu vào cổ họng cậu.
Rõ ràng là thân quỷ, nhưng móng tay lại đen kịt và sắc nhọn, như là thực thể.
Ngũ Lôi Xử đâm mạnh về phía trước, đâm trúng lồng ngực Bạch Thanh Quan.
Tiếng thét chói tai lần nữa vang lên, lòng bàn tay nóng rát đến mức khó lòng chịu đựng.
La Bân r*n r*, cậu vẫn nắm chặt Ngũ Lôi Xử không buông.
Đúng lúc này, giọng nói u ám nhỏ nhẹ lúc trước vang lên, phát ra giai điệu tương tự như Bạch Nguy, nhưng lại càng giống giọng hát chú của con Hồ tiên lúc nãy.
Âm thanh đến từ lão tiên, chính xác hơn là từ con Hồ tiên trên vai lão tiên, chẳng qua nó mượn miệng của lão tiên mà thôi.
Đuôi cáo không ngừng quẫy đạp, giống hệt như một lá cờ.
Ánh trăng sáng trong mà lạnh lẽo rọi xuống con Hồ tiên khô khốc kia.
Đuôi của con Hồ tiên đó có ba nhánh!
Bạch Thanh Quan vốn đang lao về phía trước, dưới sự chống đỡ của Ngũ Lôi Xử, bà ta và La Bân rơi vào thế giằng co.
Lúc này, dưới giọng hát của lão tiên xuất hiện một luồng khói xanh mang theo sắc tím nhạt quấn quanh ba cái đuôi của con Hồ tiên khô khốc. Sau đó, luồng khói ấy lại hình thành xiềng xích, căng ra, kéo mạnh hồn phách của Bạch Thanh Quan.
"Cút qua đây cho thái gia!"
Giọng nói u ám đột nhiên trở nên sắc lạnh dị thường.
Bạch Thanh Quan bỗng chốc bay ngược trở lại.
Lúc trước, Bạch Nguy thả bà ta ra.
Khoảnh khắc này, con Hồ tiên của lão tiên lại muốn thu bà ta đi.
Thực ra, Bạch Nguy thả Bạch Thanh Quan ra là để đối phó với cậu.
Hồ tiên của Bạch Nguy phát ra giọng hát kia càng là để thúc giục Bạch Thanh Quan.
Tại sao con Hồ tiên trên người lão tiên này lại giúp cậu?
Rõ ràng, pháp khí của núi Lục Âm không gây thương tổn cho năm thi tiên như chúng.
Ngay thời điểm quan trọng này, Bạch Nguy rơi vào trạng thái giằng co, năm tiên gia của ông ta không thể di chuyển.
Năm thi tiên lẽ ra nên trực tiếp thúc giục lão tiên cướp lấy thi đan rồi lập tức bỏ trốn.
Tại sao chúng không làm vậy?
La Bân không ngừng suy nghĩ.
Bạch Thanh Quan không thể chống lại lực kéo, cộng thêm tác dụng của Ngũ Lôi Xử, hồn thể của bà ta lập tức vặn vẹo, trực tiếp bị kéo tới trước mặt Hồ tiên ba đuôi, chìm vào trong đuôi của nó, hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi.
Tiếng kêu giận dữ giống như tiếng chó sủa, con Hồ tiên của Bạch Nguy từ dưới đất lảo đảo đứng dậy.
Mấy tiên gia còn lại cũng loạng choạng đứng lên.
Bốn tiên gia lao về phía lão tiên.
Còn con Hồ tiên thì lao về phía Bạch Nguy.
Không, mục đích của nó là viên thi đan đang bị Bạch Nguy nắm chặt trong tay.
"Mày dám!"
La Bân ném mạnh Ngũ Lôi Xử ra.
Dưới ánh trăng, Ngũ Lôi Xử vẽ nên một đường cung bạc, đánh ngang hông con Hồ tiên đó.
Con Hồ tiên kêu ré lên, phần eo xuất hiện một vết cháy đen kịt, nó bị khựng lại một lát rồi lại tiếp tục lao về phía trước.
Côn đồng đánh vào nhau tạo ra âm thanh đanh thép chói tai.
Bạch Nguy lại rên lên thảm thiết.
Diêm Nhu không hề r*n r*, cô đã hoàn toàn ngất lịm.
Từ Lục và Bạch Tiêm cũng chịu tổn thương lần nữa, trở nên kiệt sức.
Thật ra La Bân bị thương ít nhất, thậm chí có thể nói là không bị thương, cùng lắm là lúc Bạch Thanh Quan hút hồn, hồn phách bị chấn động một chút. Ngoài ra, lúc dùng Ngũ Lôi Xử và côn đồng, lòng bàn tay cậu bị bỏng mà thôi.
La Bân sải bước, lao về phía Hồ tiên.
Nó lại gục xuống vì uể oải, tỏ ra vô cùng yếu ớt.
Tiếng chuông trấn gây thương hại rất nhỏ cho tiên gia.
Nhưng côn đồng thì khác.
Trước đây Lục Hựu nhờ vào côn đồng, không chỉ chế ngự được Bạch Nguy và Hồ Hạnh, mà còn khiến đại số tiên gia của Bạch Nguy mất khả năng hành động.
Trong nháy mắt, La Bân đã dừng lại trước mặt Hồ tiên.
"Xoẹt", một cây côn đồng đâm xuyên qua bụng nó.
Con Hồ tiên không thể cử động được nữa.
Cậu vốn định dùng cây côn đồng còn lại để gõ.
Côn đồng xuyên thân, gõ ba lần là có thể khiến hồn phi phách tán!
Không chỉ phía La Bân chiếm ưu thế, năm thi tiên khống chế lão tiên đối phó với bốn tiên gia kia cũng chiếm ưu thế tương tự.
Bởi vì hiệu quả của pháp khí núi Lục Âm gây thương hại diện rộng.
Mà chúng là thi tiên nên không bị ảnh hưởng.
Tiếng "cạch cạch" sắc nhọn vang lên, là một con Hoàng tiên định vồ lấy La Bân!
Lão tiên vồ tới, nắm lấy đuôi con Hoàng tiên, dùng sức kéo ngược lại, đập mạnh xuống đất.
Hoàng tiên kêu thảm thiết không thôi.
Lão tiên liên tục cười "hi hi".
Điều này càng khiến người ta nổi da gà.
La Bân đột nhiên dừng lại.
Cậu nhìn xuống đất, người đang nằm dưới đất lại không phải là con Hồ tiên của Bạch Nguy nữa, mà là Hà Liên Tâm.
Khuôn mặt Hà Liên Tâm vặn vẹo, đau đớn, bà không ngừng r*n r* thảm thiết...
"Mẹ..." La Bân run rẩy.
Sau đó cậu cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau nhói giúp cậu lấy lại sự tỉnh táo.
Đôi mắt dài hẹp của Hồ tiên đối diện với cậu, đầy vẻ gian trá và xảo quyệt.
Chưa đợi La Bân gõ cây côn này xuống, khuôn mặt nhọn hoắt của Hồ tiên lại vặn vẹo biến hóa lần nữa.
Mặt cáo biến thành Cố Di Nhân yếu ớt đang lặng lẽ nhìn cậu, dường như mặc cho cậu làm bất cứ điều gì cũng sẽ không kháng cự.
La Bân lại cắn lưỡi.
Không chỉ là đau đớn, mà còn có một mùi vị mặn tanh xộc thẳng lên não.
Khuôn mặt Cố Di Nhân vỡ vụn, lần nữa trở lại thành khuôn mặt cáo kia.
Vả lại, đôi mắt gian trá xảo quyệt của mặt cáo không còn đảo quanh nữa, mà nhìn chằm chằm vào bên cạnh đầu La Bân.
La Bân híp mắt.
Cậu nhìn thấy một bóng người trong mắt cáo.
Áo bào đen, tóc trắng, chính là Bạch Nguy với khuôn mặt đầy nước mắt!
Bạch Nguy đã ở ngay phía sau cậu.
Hơn nữa trong tay Bạch Nguy đang nắm chặt một cây liềm, giơ cao lên, chém mạnh xuống.
Không kịp rồi!
Trái tim La Bân như muốn ngừng đập, cậu ngừng thở, toàn thân tê dại.
Cây liềm nhanh như gió lướt qua tai cậu.
Cái đầu lăn ra xa hai ba mét.
Cơ thể Hồ tiên co giật, máu từ vết cắt ở cổ b*n r* tung tóe, ít nhất phải phun xa ba bốn mét.
Đôi mắt xảo quyệt của cái đầu cáo ấy tỏ ra khó tin, sau đó chìm vào tĩnh lặng.
Quần áo của La Bân đã ướt đẫm mồ hôi...
Yết hầu cậu không ngừng lên xuống.
Bạch Nguy lảo đảo, dường như đứng không vững sắp ngã xuống.
Ông ta dùng cây liềm để giữ thăng bằng.
Tiếp đó, tay kia của ông ta quệt ngang miệng.
Đột nhiên, mặt ông ta trở nên đỏ bừng, mạch máu căng phồng lên, như thể cả người sắp nổ tung.
"Oẹ", viên thi đan bị nôn ra rơi xuống đất.
Tay của Bạch Nguy lướt qua xác con Hồ tiên.
Sau đó, Bạch Nguy lao về phía lão tiên.
Chỉ là hành động tiếp theo của Bạch Nguy khiến La Bân kinh ngạc và sững sờ.
Không, nó hoàn toàn đảo lộn nhận thức của La Bân!
Bạch Nguy đã tỉnh lại từ trạng thái tẩu hỏa nhập ma?
Hay là ông ta đã hoàn toàn phát điên rồi?