Mọi sự chuẩn bị hiện tại đều dựa trên một điểm mấu chốt.
Bạch Nguy chính là ngũ tiên xuất mã đã tẩu hỏa nhập ma kia.
Diêm Nhu trang điểm giống với Hồ Hạnh chính là để đợi Bạch Nguy.
Thế nhưng kẻ đến lại là người khác!
Luồng khí màu tím nhạt kia, đặc biệt là cảm giác xương cốt trong suốt đó mang lại cho La Bân một áp lực nặng nề từ trong ra ngoài.
Tóc râu đều không có, cộng thêm làn da căng bóng đầy đặn, đơn thuần chỉ là quá gầy, vì thế không thể nhìn ra tuổi tác của người tới.
"Địa hạ chủ" mà Từ Lục nhắc đến rốt cuộc có ý gì?
"La tiên sinh... Đây cũng không phải Bạch Nguy?"
Lời của Từ Lục gần như rít qua kẽ răng, bởi vì biểu cảm trên mặt La Bân quá rõ ràng.
Hơn nữa, Bạch Nguy chưa hề thi giải.
Địa hạ chủ là trạng thái sau khi hạ giải vào lúc nửa đêm.
Người chết mà hình dáng như sống, da chân không xanh đen, ánh mắt không trống rỗng, tóc rụng sạch, đây chính là trạng thái thi giải vừa mới tỉnh lại.
Nghĩ thông suốt tất cả những điều này, mồ hôi Từ Lục chảy ròng ròng, trầm giọng nói: "Hắn là người đi ra từ trong hang Lão Tiên!"
Từ Lục chắc chắn không nói bừa.
Trước khi quay lại, lúc dùng điện thoại soi mặt, anh ta đã cảm thấy như nhìn thấy một bóng người.
Nhất thời, từng hạt mồ hôi lớn trên trán Từ Lục chảy xuống, anh ta vô cùng hối hận.
"Thảo nào được tôi không tìm thấy hắn... Địa hạ chủ... Chân nhân hạ giải... Trời ạ..."
Mặt Từ Lục ngày càng tái nhợt, nếu như lúc quay về anh ta nói ra chuyện này ngay thì mấy người họ chắc chắn sẽ cảnh giác hơn, chứ không phải rơi vào cục diện như hiện tại.
Mí mắt La Bân giật liên hồi, một tay rút Ngũ Lôi Xử ra.
Lời Từ Lục nói cung cấp lượng thông tin đứt quãng.
Địa hạ chủ, hang Lão Tiên, chân nhân hạ giải.
Dù là hạ giải chứ không phải thi giải, nhưng từ trạng thái và thực lực của người ở cửa lúc này có thể trực tiếp suy đoán ra được.
Hạ giải cũng là thi giải, "Địa hạ chủ" là một cách gọi tương ứng.
Vậy thì cái xác chân nhân hạ giải này chính là chủ năm xưa của Ngũ Tiên Quan!
Ánh trăng tụ lại.
Tại cổng sân, chân nhân hạ giải vẫn lẳng lặng đứng đó.
Bầu không khí trong sân ngày càng căng thẳng.
Diêm Nhu ngồi yên bất động.
"Giết người trước mặt hắn, làm hắn tỉnh lại... Không lẽ lại gây ra chuyện nhầm lẫn tai hại gì rồi?" Từ Lục nhỏ giọng lẩm bẩm, sau đó anh ta lại rùng mình một cái, mắt mở to.
Từ Lục sải bước, ra ngoài phòng khách.
La Bân chỉ đi theo vài bước, đến bên ngoài cửa phòng khách thì không tiến lên nữa.
Bởi vì tay Từ Lục buông thõng, lòng bàn tay hướng về phía sau, làm động tác vẫy tay, ý nhắc La Bân đừng làm phiền.
Dừng lại ở giữa sân, Từ Lục ho khan một tiếng, hai tay ôm quyền, nói: "Hậu bối Từ Lục, người của mạch bùa chú, vì ác tiên núi Tam Đạo hoành hành mới đến nơi này, quấy nhiễu sự thanh tĩnh của tiền bối. Chúng tôi giết Hồ Hữu Long kia là vì hắn hại nhiều người, lấy việc giết người làm niềm vui. Mong tiền bối đừng hiểu lầm, chúng tôi chắc chắn không phải đến để phá hoại Ngũ Tiên Quan."
La Bân đã hiểu ý của Từ Lục.
Chân nhân hạ giải này, lão tiên của Ngũ Tiên Quan mới vừa tỉnh lại, nếu như vì bọn họ giết Hồ Hữu Long mà gây ra hiểu lầm thì sẽ hình thành một trận tử chiến.
Đối với bọn họ mà nói, việc này hoàn toàn không có lợi ích gì.
Hơn nữa, Bạch Nguy chưa xuất hiện.
Nếu vì người này mà làm Bạch Nguy sợ hãi bỏ chạy thì càng lợi bất cập hại.
Sau khi Từ Lục nói xong thì ưỡn ngực đứng thẳng.
Lão tiên tiến lên phía trước hai bước, điều này khiến Từ Lục như gặp kẻ địch lớn, La Bân cũng căng thẳng.
Chỉ là, lão tiên không hướng về phía Từ Lục, mà là Diêm Nhu!
Dưới màn đêm, một cảnh tượng rùng rợn kinh hoàng xảy ra.
Hồ tiên và Hoàng tiên chui ra từ hai bên vai lão tiên, Hôi tiên nằm bò trên đỉnh đầu, hai cánh tay thì Liễu tiên quấn lấy, lồng ngực hơi nhô lên, thấp thoáng có thể nhìn thấy lông nhím.
Ngũ tiên nhập lên người?
Cảm giác lại không giống như vậy.
Bởi vì cảm giác uy h**p trên người lão tiên không hề tăng lên.
Mà sự kinh hoàng rùng rợn không phải vì trạng thái ngũ tiên nhập lên người, mà là hình dáng của chúng.
Bộ lông khô khốc không chút bóng mượt, cơ thể cứng đờ khô héo, nhãn cầu mất nước lõm sâu xuống.
Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi này đều là xác, chứ không phải tiên gia còn sống!
Lão tiên thi giải tỉnh lại thì không nói, cả năm tiên gia của hắn đều đã hóa xác rồi!
Trong nháy mắt, lão tiên đi ngang qua sân, khoảng cách với Diêm Nhu đã rất gần.
"Ra tay!" La Bân quát.
Từ Lục phản ứng cực nhanh, lập tức lùi lại áp sát La Bân.
Lão tiên đến nhà, vào cửa mà không nói một lời, bây giờ tiến thẳng tới Diêm Nhu, mục đích đã quá rõ ràng!
"Đan thiên hỏa vân, uy chấn càn khôn, thượng nhiếp yêu khí, hạ trảm tà phân, phi điện sóc sóc, dương phong vô đình, thông chân biến hóa, triều yết đế quân, cấp cấp như luật lệnh!"
Tiếng chú pháp lạnh lùng lập tức vang vọng khắp bốn phương.
Một lá bùa từ bên ngoài sân bắn vào trong, dán lên sau lưng lão tiên!
Bầu trời đêm thoáng chốc tối sầm lại, ngay sau đó có một tiếng sấm rền vang lên, một tia điện trắng lớn bổ thẳng xuống!
Trong ánh sáng trắng gần như làm người ta mù tạm thời, thấp thoáng một bộ khung xương!
Lão tiên cứng rắn chống đỡ một kích thiên lôi.
Thậm chí ngay cả những tiên gia trên người hắn, khung xương cũng hiện lên trong khoảnh khắc bị sét đánh.
Khi ánh sáng trắng tan đi, bộ đồ trên người lão tiên đã bị hủy sạch, chỉ còn lại vài mảnh vải vụn treo ở những vị trí quan trọng.
Trạng thái của năm tiên gia trên người hắn vẫn không đổi.
Sét vốn là khắc tinh của tinh quái.
Nhưng việc hóa xác nhiều năm lại khiến những thứ súc sinh này có được bản lĩnh chống cự.
"Sắp hỏng việc rồi! Trời ơi..."
Mắt Từ Lục mở to anh ta đã lùi tới bên cạnh La Bân.
Tim La Bân thắt lại, tay nắm chặt Ngũ Lôi Xử.
Thấy lão tiên còn muốn sải bước tiến lên, La Bân lùi sang bên phải ba bước, quát: "Tán Vân thượng, Vong Tử hạ, Vân Tử Kiệt!"
Lần này La Bân dốc hết vốn liếng.
Chân nhân hạ giải, là tồn tại mà cậu chưa từng gặp, nhưng chắc chắn sẽ mạnh hơn chân nhân bình thường rất nhiều.
Có điều lúc này bắt buộc phải ra tay, căn bản không cách nào án binh bất động được.
Cậu dùng quẻ âm để xoay chuyển và kiềm chế lão tiên, dù chỉ là một khoảnh khắc cũng có thể tạo cơ hội cho Bạch Tiêm ra tay.
Chỉ là điều La Bân không ngờ tới chính là cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị phản phệ, thế nhưng âm quẻ lại không có tác dụng!
Lão tiên vẫn đang đi tiếp, trực tiếp rời khỏi vị trí quẻ Vân Tử Kiệt!
Không thể dùng quẻ với chân nhân hạ giải?
Đúng lúc này, một bóng người từ trên mái nhà bất ngờ lao xuống, đâm thẳng vào lão tiên kia!
Bóng người đó chính là Bạch Tiêm!
Bình thường ở trên người kẻ khác, thế lao này rất hung mãnh.
Nhưng ở trên người Bạch Tiêm, nó lại mang đến một khí chất đặc biệt hơn.
Tóc dài bay múa, phiêu dạt tựa tiên.
Tiếng chú pháp vang lên ngay khi cô xuất hiện, còn sắc bén hơn lôi pháp lúc nãy.
"Dương tinh lãng chiếu, âm quỷ đương suy! Thần chu hách hách, quang diệu thái vi. Ngã kim sở hóa, vạn ác giai tồi. Tam khí thành hỏa, thất khí thành đài. Tam tinh câu chiếu, phù đáo tốc truy. Cấp cấp như luật lệnh."
Khoảnh khắc chú pháp vừa dứt, Bạch Tiêm lao đến trước ngực lão tiên, hai tay đập mạnh vào ngực hắn.
Trên tay cô có bùa, trong ống tay áo cũng b*n r* một lượng lớn bùa chú, dán chặt vào ngực lão tiên!
"Hà!"
Tiếng hét tương tự như những người kéo thuyền lấy hơi truyền ra từ miệng Bạch Tiêm nhưng lại toát lên sự chính khí.
"Xoẹt", trên người lão tiên bùng cháy.
Đòn tấn công mạnh mẽ khiến lão tiên bay ngược ra ngoài.
Gió trợ thế hỏa, ngọn lửa kia bùng lên lớn hơn, lão tiên gần như biến thành một người lửa, va mạnh vào tường sân, trong tiếng va chạm trầm đục trực tiếp đâm thủng bức tường thành một cái hố lớn.
"Khụ... Khụ khụ..."
Tiếng ho khan đột nhiên vang lên.
Âm thanh này cực kỳ khàn đặc, tiếng th* d*c nghe như một cái ống bọc gió bị rách, vô cùng khó nghe.
Lão tiên cuối cùng cũng phát ra tiếng động.
Lòng La Bân lạnh toát.
Âm thanh này không đúng.
Người căn bản không ho như vậy, cho dù là chân nhân thi giải tỉnh lại cũng chắc chắn không ho như thế này.
Tiếng kêu của Hoàng tiên mới là như vậy.
Lửa tắt, lão tiên nằm rạp trên đất, toàn bộ bộ đồ trên người hắn đều bị thiêu hủy, nhưng làn da vẫn không hề mảy may tổn thương, thậm chí những tiên gia nằm trên người hắn cũng không hề hấn gì.
Vẫn là bộ dạng đó, ngũ tiên ở năm vị trí khác nhau, lần này đã có sự thay đổi về chi tiết.
Con Hoàng tiên trên vai trái của hắn phun ra máu đỏ tía, lan tỏa từ vùng da vai, giống như mạng nhện bao phủ toàn thân.
"Trời!" Từ Lục hãi hùng kêu lên, "Hắn chưa tỉnh! Chân nhân thi giải, nhiều nhất là ba năm đến ba mươi năm, hắn không tỉnh lại được nữa rồi! Là mấy con thi tiên này đang khống chế hắn!"
Lời Từ Lục vừa dứt, lão tiên cử động.
Khác hẳn với vẻ đi lại cứng đờ chậm chạp lúc nãy, lần cử động này tốc độ nhanh đến mức hiện ra tàn ảnh!
Bạch Tiêm kết ấn.
Nhưng cô còn chưa niệm chú, lão tiên đã tới ngay trước mặt.
Hai tay hắn vung lên, trảm thành hình chữ thập!
Móng tay hắn quá dài, màu sắc đậm hơn, dưới sự múa may tỏa ra một luồng hàn mang màu tím!
Trên bụng Bạch Tiêm lập tức xuất hiện những vết máu chéo nhau.
Cô lùi lại, một chân đạp lên bậc thềm bên cạnh Diêm Nhu.
Bậc thềm rung chuyển, thậm chí phát ra tiếng vỡ vụn vì không chịu nổi sức nặng.
Máu tươi chảy ròng ròng, thấm ra một đóa hoa máu trên bụng Bạch Tiêm.
Bạch Tiêm đạp mạnh, mỗi tay cầm một thanh kiếm đồng, lao thẳng tới lão tiên.
Tiếng "đinh đinh đinh" vang lên, lão tiên tay không, Bạch Tiêm có vũ khí, trong một khoảng thời gian, Bạch Tiêm lại hoàn toàn không chiếm được ưu thế.
"Mẹ kiếp..." Từ Lục cuống cuồng không ngừng dậm chân, mồ hôi ròng ròng, "Nhanh quá... Cô Tiêm Nhi không niệm nổi chú, tôi cũng không dán nổi bùa lên, trời trời trời, không ổn rồi..."
Từ Lục càng sốt ruột thì sắc mặt càng tái nhợt.
"La tiên sinh, cậu mau mở miệng đi chứ! Gia trì! Gia trì! Chúng ta không thể chỉ làm khán giả được, một khi cô Tiêm Nhi thất bại thì rắc rối sẽ lớn lắm. Mấy con súc sinh luân phiên khống chế lão tiên, lát nữa sẽ rửa sạch lột da chúng ta, người đầu tiên chính là Diêm Nhu. Cũng không biết cái cô em này bị làm sao mà lại bị đám tiên gia dòm ngó dữ vậy?"
Ngay tại thời điểm mấu chốt này, cái miệng của Từ Lục vẫn không dừng lại được, luôn có thứ để nói.
Nhưng không phải La Bân không ra tay, mà là tốc độ của lão tiên quá nhanh, tốc độ tấn công của Bạch Tiêm cũng quá nhanh, căn bản không cho cậu cơ hội mở miệng.
Vị trí quẻ trong toàn bộ cái sân này chỉ có bấy nhiêu, cũng không phải bất kỳ đâu cũng có hiệu quả gia trì.
Mồ hôi cũng từ thái dương La Bân chảy xuống.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng sấm nổ trầm đục bắt đầu vang lên.
Bạch Tiêm không dùng được lôi pháp mạnh hơn, nhưng có thể dùng chưởng lôi.
Lão tiên không hề có chút dấu hiệu yếu thế, ngược lại Bạch Tiêm bắt đầu rơi vào thếyếu.
Lại là một tiếng nổ trầm đục ầm vang.
Lần này, người bị đánh bay ra ngoài là Bạch Tiêm, cô đập mạnh vào vị trí cũ của lão tiên, va vào cái hố lõm trên tường sân kia.
"Phụt", Bạch Tiêm phun ra một ngụm máu lớn.
Lão tiên không phun máu, vì về bản chất hắn vẫn là xác, căn bản không tính là chân nhân thi giải đã tỉnh lại.
Bạch Tiêm dù là chân nhân, nhưng cũng là thân xác phàm trần.
Không chỉ có vậy, quần áo trên người cô đã rách rưới, vết máu loang lổ trông rất rợn người.
"Hi hi." Lão tiên phát ra tiếng cười quái dị.
La Bân rùng mình.
Không biết từ lúc nào, con Hồ tiên khô khốc kia cũng phun ra máu, mạng lưới máu bao phủ làn da lão tiên.
Lúc này, là song thi tiên đang khống chế lão tiên.
Nói một cách chính xác, là thi tiên chủ động nhập vào xác.
"Thái gia này không ăn thịt người, mấy người có thể cút được rồi."
Giọng nói u ám nhỏ nhẹ truyền ra từ miệng lão tiên, mắt hắn híp lại.
Bạch Tiêm không thể đứng dậy nổi, trên người cô có quá nhiều vết thương rồi.
Mặt Từ Lục tái mét, nhìn chằm chằm vào lão tiên.
"Cậu nhìn cái gì?"
Giọng nói u ám kia đột nhiên trở nên cực kỳ lạnh lẽo, thậm chí còn tỏ ra tức giận.
Từ Lục nhíu mày.
La Bân cũng sững sờ.
Câu nói này lộ rõ ý đồ giết người.
Nhưng câu hỏi thì vẫn có chút gì đó kỳ quái.
"Thái gia này đang hỏi cậu, cậu nhìn cái gì?"
Lão tiên khom lưng, lảo đảo muốn đi về phía Từ Lục.
"Tôi nhìn thì làm sao?"
Giọng Từ Lục đột nhiên cao vút.