Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 874

Chương 874: Địa hạ chủ

Trên đường làng, người qua lại đông hơn hẳn lúc trước.

Đa số dân làng đều tỏ ra kinh ngạc và chấn động.

Diêm Nhu đã dâng cho tiên gia mà lại được đưa về rồi sao?

Chuyện như thế này từ trước đến nay chưa từng xảy ra...

Những vị đại tiên kia sao có thể cho phép?

Lúc đưa Diêm Nhu đi, ít nhất có ba loại đại tiên đang ở bên ngoài hang Lão Tiên.

Nhất thời, đại đa số mọi người đều là kinh hãi và lo lắng không thôi, nhưng không ai dám tiến lên mạo phạm nhóm người La Bân.

Diêm Nhu nhìn những dân làng đó, cô vừa đau lòng vừa phẫn nộ, nhưng chỉ có thế mà thôi.

Không bao lâu sau, họ đã quay về nhà họ Diêm.

Từ Lục đi gỡ lá bùa trên mặt lão Diêm ra, hai ông cháu ôm nhau khóc nức nở. Sau đó, họ định quỳ xuống dập đầu cảm ơn nhóm La Bân.

La Bân năm lần bảy lượt tỏ ý không cần, lại nói chuyện này vẫn chưa kết thúc, lão Diêm mới dừng lại, hoang mang lo sợ.

Từ Lục an ủi lão Diêm vài câu, rồi mới khẽ ho một tiếng với Diêm Nhu, nói một cách nghiêm túc: "Em gái, đừng sợ, ba người chúng tôi ai cũng có bản lĩnh, có lẽ cô không biết đạo hạnh của chúng tôi, tóm lại chừng nào nguy hiểm ở đây chưa được giải quyết xong thì chúng tôi sẽ chưa đi. Tôi làm việc xưa nay nói một là một hai là hai. Ông nội cô lúc nãy suýt nữa thì treo cổ, tâm lý hoàn toàn sụp đổ, chẳng phải nhờ cô Tiêm Nhi định tâm phách, tôi định thân hồn của ông ấy, đợi cô về thì ông ấy mới khỏe lại được sao. Tóm lại cô phải tin chúng tôi, biết chưa?"

Diêm Nhu ngẩn người, nước mắt trào ra nhiều hơn.

"Cô đừng khóc mà, vào đây, để tôi nói kỹ cho hai người nghe, không sao đâu, chuyện này có gì to tát đâu chứ?"

Từ Lục làm động tác mời, lão Diêm quả thực so với lúc nãy đã vững tâm hơn, ông và Diêm Nhu dìu nhau vào nhà.

Bạch Tiêm đương nhiên cũng vào phòng, ngồi lên chiếc ghế lúc nãy, khoanh chân đả tọa.

Có Từ Lục trấn an, La Bân có thể tập trung tinh thần suy nghĩ về phong thủy.

Cậu có hai lựa chọn.

Thứ nhất là quẻ Tĩnh, Đoài Trạch thượng, Cảnh Nguyệt hạ, Trạch Nguyệt Tĩnh.

Quẻ này cậu đã dùng rất nhiều lần. Từ Cố Di Nhân đến Trương Vân Khê, rồi đến Bạch Thanh Quan, đây thực chất là một loại quẻ tăng lợi ích, có thể ép người ta phải tĩnh tâm.

Bạch Nguy tẩu hỏa nhập ma, một là do tâm thần bất định, chịu quá nhiều dằn vặt.

Việc Viên Ấn Tín đối xử với họ khiến ông ta quá khao khát ngũ tiên xuất mã, từ đó không trấn áp được tạp niệm.

Còn một điểm nữa là pháp khí của núi Lục Âm đã làm tổn thương hồn phách của Bạch Nguy, dẫn đến việc cuối cùng ông ta gặp chuyện, ngay cả thi đan cũng không đợi lấy được.

Chỉ là ép buộc tĩnh tâm thì có thể tĩnh được bao lâu?

Xét đến thực lực của Bạch Nguy, ngũ tiên xuất mã, cấp bậc chân nhân. Trong trạng thái tẩu hỏa nhập ma, liệu ông ta có điên cuồng hơn Bạch Thanh Quan không?

Ngày đó Bạch Thanh Quan đã tĩnh lại, sau đó lại bị lời lẽ của cậu khiêu khích khiến Trung Thi Bạch xuất hiện.

Có thể thấy áp lực trấn áp của quẻ Tĩnh là không đủ, quá dễ bị yếu tố bên ngoài gây nhiễu, tất nhiên ảnh hưởng nội tại chắc chắn cũng không ít.

Quẻ Trạch Nguyệt Tĩnh này, La Bân từ bỏ.

Cậu hít sâu một hơi, nhìn quanh sân lần nữa, xác định một vị trí rồi bước tới, bắt đầu dùng mai rùa ngọc để bày trận.

Không lâu sau, La Bân đã bày xong Lượng Cung Thập Lục Quái.

Trời dần tối hẳn, cảm xúc của lão Diêm và Diêm Nhu đã tốt hơn nhiều. Thậm chí Diêm Nhu còn vào bếp bận rộn thổi cơm nấu thức ăn.

Gần sập tối, năm người ngồi quây quanh bàn ăn.

"Lão Diêm, như Từ tiên sinh đã nói với hai người lúc nãy, kẻ chủ mưu của đám ác tiên đã chết, nhưng đó không phải là kẻ duy nhất. Muốn giải quyết thì phải nhổ cỏ tận gốc và tôi đang nhổ tận gốc. Nói nhiều quá hai người cũng không hiểu. Tóm lại, Diêm Nhu phải nghe lời tôi. Ở cửa phòng cô tôi đã bày trận, tôi không chắc chắn kẻ đó đêm nay có xuất hiện hay không, tóm lại ba người chúng tôi sẽ đảm bảo an toàn cho hai người, hai người phải toàn lực phối hợp với chúng tôi."

La Bân chỉ cầm đũa chứ chưa gắp đồ ăn.

Trán Lão Diêm lấm tấm mồ hôi. Diêm Nhu căng thẳng mím môi, cuối cùng cô gật đầu.

"Đạo trưởng Bạch Tiêm, đêm nay cô ẩn nấp bên ngoài sân, một khi đám Hôi tiên khiêng kiệu lại đến thì trực tiếp đánh đuổi đi." La Bân lại nhìn sang Bạch Tiêm.

Bạch Tiêm gật đầu, thái độ phục tùng.

La Bân bắt đầu cầm đũa, những người còn lại cũng gắp thức ăn.

"Còn tôi thì sao?" Từ Lục có chút không tự nhiên.

"Tùy cơ ứng biến, vào lúc mấu chốt phải dựa vào anh để xoay chuyển tình thế. Từ tiên sinh, tôi không sắp xếp vị trí cho anh là vì thấy anh có giác ngộ cao. Vũ Hóa Thiện Thi anh còn trấn áp được, phong thủy rắn anh cũng trấn áp được, tôi tin là khi thực sự đến lúc nguy cấp, anh cũng có thể trấn áp được một chân nhân." Ánh mắt La Bân vô cùng nghiêm nghị.

"Khụ khụ." Từ Lục ho khan một tiếng. "Tất nhiên..."

Nói đến đây, Từ Lục dừng lại, mí mắt giật liên hồi.

"Có vấn đề gì không Từ tiên sinh?" La Bân nhíu mày hỏi: "Nếu anh có vấn đề, không làm được thì tôi sẽ cân nhắc thay đổi kế hoạch."

"Tất nhiên là không vấn đề gì rồi, chuyện đã hoàn thành được một nửa, tôi có thể sợ hãi sao?" Câu này Từ Lục nói rất cứng rắn, trên mặt không để lộ ra điều gì cả.

Nhưng anh ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

La Bân đang cố ý đợi anh ta mở lời sao?

Chỉ có điều, dường như cũng không có chỗ nào bất thường?

Chuyện xoay chuyển tình thế anh ta làm ít à?

Mình có thể làm được... Mình có thể làm được...

Từ Lục thầm nói trong lòng, tự cổ vũ bản thân.

Bữa cơm kết thúc, ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ bầu trời.

La Bân ra hiệu cho Diêm Nhu dẫn cậu vào phòng cô.

Lão Diêm dọn dẹp bát đĩa thừa, Từ Lục thì mài mực, không ngừng vẽ bùa.

Còn Bạch Tiêm, cô đã ra ngoài, không biết đi đâu ẩn nấp rồi.

Lâu sau, khi ánh sáng ban ngày sắp bị bóng đêm nuốt chửng hoàn toàn.

Cuối cùng, La Bân và Diêm Nhu bước ra khỏi phòng.

Hai tay Diêm Nhu chắp lại đặt trước bụng, có vẻ rất căng thẳng. Cô vốn để tóc dài, lúc này đã thành tóc ngắn ngang tai, lông mày cũng được tỉa tót lại, trên mặt có thoa chút phấn, không khiến làn da trắng hơn mà ngược lại có thêm vài phần màu lúa mạch.

Bộ quần áo trên người cô đã thay thành một chiếc váy dài màu xanh, còn có mấy mảnh vải trắng, vải xanh được dán loang lổ bên trên.

Dưới sự chỉ dẫn của La Bân, Diêm Nhu dừng lại ở bậc thềm trước phòng rồi ngồi xuống.

La Bân tiến về phía trước, mở cổng sân, sau đó tháo bỏ tất cả bùa chú trong sân.

Lão Diêm vừa ra khỏi bếp, sợ đến mức run rẩy. Chỉ là ông không dám đi làm phiền La Bân.

Khi La Bân quay lại phòng khách, mặt trăng đã treo lơ lửng trên không trung.

Cậu bảo lão Diêm về phòng mình chờ, lão Diêm do dự mãi rồi cũng nghe theo sắp xếp.

Sắc mặt Từ Lục hơi tái, không phải vì sợ mà là do vẽ bùa quá nhiều, tiêu hao quá lớn.

Nhìn sang La Bân, Từ Lục gật đầu, còn l**m môi.

Tiếp theo là chờ đợi.

Trong sân yên tĩnh đến mức không một tiếng động, nghe được cả tiếng kim rơi.

Bóng đêm ngày càng sâu, ánh trăng ngày càng lạnh lẽo.

Diêm Nhu ở bậc thềm co vai lại, dường như cảm thấy hơi lạnh.

"Sao đám Hôi tiên không khiêng kiệu đến? Có phải vì đã giết Hồ Hữu Long rồi không?" Từ Lục có hơi không được tự nhiên, lên tiếng hỏi. Một cảm giác rùng mình khác bỗng nhiên ập tới.

"Không hẳn đâu, con Hôi tiên đó là của Bạch Nguy, không liên quan gì đến Hồ Hữu Long. Nếu có liên quan thì Hồ Hữu Long đã không dám giở trò đồi bại."

La Bân đứng dậy, đi đến cửa phòng khách.

Lúc này, ở cổng sân im hơi lặng tiếng xuất hiện thêm một người.

Người này rất gầy gò, tương đối cao lớn, chỉ là có quá ít thịt khiến khung xương lộ rõ mồn một. Mặt hắn nhẵn nhụi không râu, trên đầu không có tóc, thậm chí lông mày cũng trống không. Một bộ đạo bào đặc trưng của xuất mã tiên khoác trên người trông lùng bùng, lỏng lẻo.

Dưới ánh trăng phản chiếu, làn da hắn toát ra một màu tím nhạt, thậm chí xương cốt còn có cảm giác trong suốt mà lớp da không thể che giấu được.

"Suỵt..." Từ Lục hít sâu, "Đây... Cái quái gì thế này... Địa hạ chủ? Bạch Nguy?"

Anh ta quay đầu nhìn La Bân.

Sắc mặt La Bân thay đổi.

Người trước mắt này cũng không phải Bạch Nguy!

Cậu nhầm rồi sao?

truyenfull,truyenfull vn