Chương 873: Chưa từng thấy ai dũng mãnh như vậy
Đột nhiên, sắc mặt Hồ Hữu Long lạnh đi, hắn đứng dậy bước ra khỏi Tiên Gia Lâu.
Từ đằng xa, ba bóng người lọt vào tầm nhìn hắn.
Tiếng "xì xì" vang lên, đó là Liễu tiên đang bò lên người hắn, còn con Hồ tiên kia thì leo lên vai, cái đuôi quấn chặt lấy cổ hắn.
Hồ gia thái gia vẫn đang ở trên núi, nó vốn không thích con Hôi tiên của ông già điên kia.
Hơn nữa, trong thôn có người lạ vào, Hồ gia thái gia đang định lột thêm mấy bộ da người mới.
Hồ Hữu Long cũng vì cảm ứng được phía dưới có người dâng lễ vật nên mới một mình đi đường tắt xuống núi.
Thấy dân làng cúng tế Diêm Nhu, hắn mới nảy ra ý định thu phục cô.
Không ngờ rằng mấy kẻ vào thôn này không lên Ngũ Tiên Quan mà lại tìm đến hang Lão Tiên?
Hồ Hữu Long nhếch mép, đôi mắt híp lại tạo thành một nụ cười quái dị.
Chết dưới tay Hồ gia thái gia dù sao cũng là cái chết nhẹ nhàng, trước khi chết thường chìm đắm trong ảo giác.
Còn hắn, hắn không nhân từ đến thế!
"Bạch Nguy?" Từ Lục đang rảo bước đến, không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì La Bân đã nói về sự tương đồng giữa Diêm Nhu và Hồ Hạnh, khiến anh ta lập tức phán đoán kẻ vừa chui ra khỏi Tiên Gia Lâu chính là Bạch Nguy.
"Không phải." La Bân nghiến răng.
Cậu nhìn chằm chằm vào vóc dáng kẻ đó cùng với khuôn mặt xấu xí dữ tợn dưới ánh mặt trời, tim như đập lỡ đi nửa nhịp.
Có câu nói rằng: mặt mỏng mắt không định, hành động phù phiếm chân không rễ, hay cười che miệng, kẻ này dâm mà không chính! Đặc biệt dưới ánh nắng, lông mày hắn có hơi ánh vàng, lòng trắng phát sáng, rõ ràng là tướng cách hiếu sắc gian dâm.
Hắn định giở trò đồi bại với Diêm Nhu!
Nhìn quần áo hắn còn chỉnh tề, chắc là chưa kịp ra tay!
"Giết hắn!"
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, ý muốn giết người của La Bân rõ ràng chưa từng có!
Bạch Nguy đã tẩu hỏa nhập ma rồi.
Một kẻ điên khùng như vậy mà từ thành phố Tế Thủy chạy tận đến thành phố Đồng Châu, dừng chân tại núi Tam Đạo này, thậm chí còn có thể phân ra một tiên gia để thử bồi dưỡng Diêm Nhu.
Đây là cơ hội tỉnh táo duy nhất của Bạch Nguy.
Nếu Diêm Nhu xảy ra chuyện, đừng mong Bạch Nguy có thể tỉnh lại, cũng đừng mong chạm vào Hôi tiên ở đây, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi!
Sự thay đổi trong thần thái và ngữ điệu của La Bân khiến Từ Lục giật mình, anh ta lập tức im bặt.
Khoảng cách giữa ba người và kẻ dưới Tiên Gia Lâu đã rất gần.
Bạch Tiêm bắt đầu bước đi theo những phương vị khác nhau!
Hồ Hữu Long cúi người, b*n r* ba nén hương, cắm chặt xuống đất.
Hồ tiên bám chặt trên vai hắn, một con Liễu tiên tương đối dài và to quấn quanh cánh tay.
Ngực hắn hơi lồi lên, thấp thoáng dưới lớp vải áo lộ ra một chút nhọn như kim.
Hồ Hữu Long tỏ ra phấn khích tột độ.
Dù chuyện ác tiên núi Tam Đạo lộng hành đã đồn xa khắp bốn phương, nhưng chuyện giết người thực tế rơi vào tay Hồ Hữu Long chẳng được bao nhiêu.
Hồ gia thái gia cần da, phần còn lại chia cho các tiên gia khác.
Ác tiên, cốt lõi nhất chính là đại tiên.
Hắn từ một đệ mã,nhận được sự tán thưởng của Hồ gia thái gia, nhanh chóng có được địa vị hiện tại, nhưng hắn vẫn chỉ là chân sai vặt của Hồ gia thái gia.
Không ai biết núi Tam Đạo có một Hồ Hữu Long.
Dù hắn là tam tiên xuất mã, nhưng vẫn vô danh tiểu tốt.
Hắn đã năm mươi tuổi rồi, cái tuổi biết mệnh trời, hắn đi nịnh bợ ông già điên tẩu hỏa nhập ma, nhận người ta làm cha nuôi, chính là để gây dựng giang sơn cho riêng mình, để Ngũ Tiên Quan núi Tam Đạo có tên của hắn.
"Nhớ cho kỹ, bản tiên Hồ Hữu Long! Tam tiên xuất mã, trấn giữ núi Tam Đạo!"
Mặt Hồ Hữu Long dữ tợn, biểu cảm vô cùng phấn khích.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã tính xong rồi: bắt giữ người phụ nữ đang lao tới này làm thuộc hạ, giết một người, thả một người về để đưa tin. Không thể như Hồ gia thái gia, cứ giết sạch sành sanh khiến người trốn thoát được ngày càng ít, người tìm đến đây cũng thưa dần!
Hắn bất ngờ lao về phía trước, tay chân nhanh nhẹn như cáo, đôi mắt gian trá như cáo, nhưng dáng người lại lã lướt như rắn.
Khí thế của Hồ Hữu Long không hề thấp!
Tất cả diễn ra quá nhanh, Bạch Tiêm lướt đi bốn năm bước, miệng niệm chú: "Nhất bộ thiên tinh hồi, nhị bộ túy ác phục, tam bộ thủy nghịch lưu, tứ bộ hung tà diệt, ngũ bộ lôi công minh, lục bộ lục đinh thần, thất bộ thanh long gia thái ất, dịch khởi lôi hỏa phát vạn lý!"
Trong nháy mắt, hai người va chạm.
Khí thế của Hồ Hữu Long cực cao.
Ngược lại, Bạch Tiêm có phần bình tĩnh hơn nhiều.
Chiêu thức của Hồ Hữu Long hoa mỹ hơn, hai tay chộp lấy bả vai trái phải của Bạch Tiêm, hai chân cũng đạp về phía đùi cô.
Đòn này, hắn muốn ép chặt Bạch Tiêm xuống đất.
Bạch Tiêm chỉ tung ra một chưởng.
Một chưởng này vỗ thẳng vào ngực Hồ Hữu Long.
Ánh mắt Hồ Hữu Long sáng rực.
Ngực hắn giấu thứ gì?
Chính là vị tiên thứ ba, Bạch tiên nương nương!
Người phụ nữ này thật là vô tri!
Hồ Hữu Long không những không tránh né mà ép xuống càng nhanh hơn!
Lòng bàn tay đánh trúng ngực Hồ Hữu Long.
Những chiếc gai nhọn đâm ra từ mặt áo căn bản không xuyên thấu được tay Bạch Tiêm.
Ngực hắn xẹp xuống, tiếng vỡ vụn giòn tan, máu thịt bắn tung tóe. Theo đó, lồng ngực hắn lõm hẳn vào!
"Ầm", Hồ Hữu Long bay ngược ra sau, đập mạnh về phía hang Lão Tiên.
Lại thêm một tiếng động mạnh, kèm theo tiếng kêu thét thảm thiết đến tận cùng.
Hồ Hữu Long dán chặt vào vách đá, hắn không bị vỗ văng vào trong hang mà nằm ngay phía trên cửa hang một chút. Hắn dính chặt lên vách đá, máu tươi b*n r* một mảng lớn.
"Tôi chưa từng thấy người nào dũng mãnh như vậy... Tam tiên xuất mã mà dám đỡ trực diện một chưởng của chân nhân. Tay của cô Tiêm Nhi thật có lực, mà tên này đầu óc chắc cũng thiếu mất một dây thần kinh rồi." Từ Lục không ngừng tặc lưỡi. Sau đó, anh ta hét lớn: "Hồ Hữu Long, ông có bản lĩnh đấy, tôi nhớ tên ông rồi!"
"Oẹ", Hồ Hữu Long lại phun ra một ngụm máu, xa tới hai trượng, không biết là do bị thương hay là do tức giận quá độ.
"Hắn muốn trốn!" La Bân không hề lơ là, dứt khoát lên tiếng.
Cậu đã gặp qua không chỉ một hai xuất mã tiên.
Hồ Đông Đức, Bạch Nguy và Hoàng Cưu, thực lực của ba người họ ngang nhau, thậm chí La Bân cho rằng họ của họ có liên quan đến tiên gia: họ Hồ chủ Hồ tiên, họ Bạch là Bạch tiên nương nương, họ Hoàng là Hoàng tiên.
Bạch Nguy chắc chắn không phải người mạnh nhất.
Từng chứng kiến ba người họ bao vây tấn công Viên Ấn Tín, lại thấy bao nhiêu đệ mã cùng xuất mã tiên bình thường chống lại tà ma ở đạo trường núi Quỹ, La Bân quá hiểu thực lực của một xuất mã tiên.
Quả nhiên, Hồ Hữu Long động đậy.
Thân hình hắn vặn vẹo một cách quái dị, định chui vào trong hang Lão Tiên.
Cái dáng vẻ đó không giống tự hắn di chuyển, mà là đang bị Hồ tiên khống chế.
"Cha nuôi của tôi, ngũ tiên xuất mã, mấy người chết chắc rồi! Chết chắc rồi!" Hồ Hữu Long hét lên thảm thiết.
"Hỏa tinh phi ô, phượng chủy long lân. Phi phù tiền lộ, tiễn trừ yêu phân. Cảm hữu yêu nghiệt, đoạn tông diệt hình. Thần uy đáo xứ, thực quỷ thôn tinh. Cấp cấp như luật lệnh!"
Tiếng chú pháp vẫn tiếp tục, Bạch Tiêm vẫn lao về phía trước.
Lá bùa b*n r* như thiên nữ tán hoa, trong lòng bàn tay Bạch Tiêm có một miếng ngọc bích đang nhắm thẳng lấy những lá bùa đó.
Lá bùa cuối cùng có ánh lửa, lửa bùng lên thiêu cháy toàn bộ bùa chú.
Miếng ngọc bích lóe lên ánh đỏ, khiến uy lực của chú Khai Đạo tăng thêm ba phần.
Hồ Hữu Long vừa mới bò vào hang Lão Tiên, cả cơ thể đã bị lửa bao trùm, biến thành một người lửa.
Tiếng gào thét xuyên thủng tầng mây, hắn chạy trối chết vào sâu trong hang.
Ánh lửa xua tan bóng tối trong hang.
Có thể thấy thấp thoáng những pho tượng đá kỳ quái đứng dọc lối đi trong hang, giống như những tượng đá trên đường lên núi.
Tiếng kêu nhỏ dần rồi yếu hẳn đi, Hồ Hữu Long hoàn toàn xông vào sâu trong hang Lão Tiên, cuối cùng tiếng thét biến mất.
Trên mặt đất nơi cửa hang để lại một xác chết đứt đuôi, chính là con Hồ tiên trên vai Hồ Hữu Long lúc nãy.
Lửa vẫn đang cháy, một cái đuôi to của Hồ tiên nằm bên cạnh bị đốt chỉ còn lại một mẩu nhỏ, bên cạnh còn có một đốm đen, là một cái đuôi rất nhỏ cũng bị đứt lìa.
"Một đuôi rưỡi?" Từ Lục trầm tư: "Lúc đ** ng*c hắn có thứ gì đó bị vỗ bẹp, chắc cũng là một tiên gia. Hắn là tam tiên xuất mã, ngày thường có ba tiên gia nhập vào người. Hôm nay con Hồ tiên hai đuôi rưỡi kia ở trên núi chuẩn bị xử lý chúng ta, còn hắn lại ở dưới núi đón Diêm Nhu, binh chia hai đường?"
"Không đơn giản như vậy." La Bân lắc đầu.
Quá trình Hồ Hữu Long bỏ chạy cậu đã nhìn thấy rất rõ.
Tướng chết đã hiện rõ mồn một.
Ăn trọn một chưởng của Bạch Tiêm, đó còn là đạo thuật, lại chịu thêm chú Khai Đạo trong tình trạng không có phòng hộ, dù Hồ tiên có đứt đuôi thế mạng để cầu sinh cho hắn thì cũng vô dụng.
Ngũ tạng lục phủ của Hồ Hữu Long e là nát bét cả rồi, nhờ lượng adrenaline tăng vọt mới chạy đi được xa như thế.
Kết quả cuối cùng là chết trong hang Lão Tiên, không còn nghi ngờ gì nữa.
"Cái gì không đơn giản? Còn có chuyện gì nữa sao?" Từ Lục không hiểu.
La Bân không giải thích nhiều, Từ Lục sớm đã nói mình không tinh thông thuật âm dương, chỉ giỏi bùa chú thôi.
Cậu bước nhanh về phía tòa Tiên Gia Lâu mà Hồ Hữu Long vừa bước ra.
Cửa hầm nhỏ hẹp, chỉ đủ một người vào.
Vào bên trong, cậu liền thấy Diêm Nhu đang nằm bất động trên chiếc giường hẹp, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Ánh mắt cô vẫn bình thường, chứng tỏ không bị Hồ tiên khống chế.
Hồ tiên trên người Hồ Hữu Long đã chết, dù trước đó có bị khống chế thì lúc này cũng đã tự động giải.
Diêm Nhu không dám cử động là do trên người có hai con rắn đang dừng lại ở đùi, đầu rắn ngóc cao, thè lưỡi.
Giây sau, hai con rắn đó nhanh chóng chui xuống mặt đất.
La Bân hành động nhanh như chớp, vung ra hai nhát dao.
Chỉ nghe tiếng vỡ vụn nhẹ, phía dưới viên gạch xanh bị dao chém đứt hiện ra hai khúc đầu rắn.
La Bân lùi lại hai bước, đầu rắn không cắn trúng cậu, rơi xuống đất rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Diêm Nhu vẫn không dám cử động, nhưng ánh mắt đã có thêm hy vọng.
La Bân bước nhanh tới bên cạnh cô.
"Không sao rồi."
Cậu đỡ Diêm Nhu dậy.
Diêm Nhu liền gục đầu vào vai La Bân, toàn thân run rẩy, khóc không thành tiếng.
La Bân nhíu mày, toàn thân cứng đờ, sau đó cậu nhẹ nhàng vỗ lưng Diêm Nhu, trấn an: "Không sao rồi, kẻ đó chết rồi."
Diêm Nhu không có mục đích gì khác, chỉ vì quá sợ hãi nên mới sà vào lòng cậu. La Bân cũng không có tạp niệm gì.
Lát sau, Diêm Nhu cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
La Bân dìu cô bước ra khỏi Tiên Gia Lâu.
Từ Lục đứng ở bên ngoài, đã dòm ngó vào trong từ lâu.
Còn Bạch Tiêm thì chú ý nhiều hơn phía trong hang Lão Tiên.
"Gan hắn lớn thật, đồ đệ mà Bạch Nguy muốn nhận mà hắn cũng dám động vào? Miệng thì gọi cha nuôi này cha nuôi nọ, thế mà lại đại nghịch bất đạo như vậy, chê mạng dài sao?" Từ Lục đánh giá Diêm Nhu từ trên xuống dưới.
Diêm Nhu sợ hãi nép sau lưng La Bân.
"Aiz, lúc nãy tôi chưa nghĩ ra, giờ mới phản ứng lại. La tiên sinh, đáng lẽ cậu nên bảo cô Tiêm Nhi giữ lại cho hắn một mạng, để lúc đó giao cho Bạch Nguy xử lý, thế thì hắn chắc chắn phải chịu thêm không ít giày vò mới được chết." Từ Lục thở dài, rồi nheo mắt cười nói: "Không sao rồi em gái nhỏ, có bọn tôi ở đây sẽ bảo vệ em chu toàn."
Diêm Nhu nắm chặt cánh tay La Bân, rõ ràng muốn tránh né.
Từ Lục: "??"
"Đi thôi, đạo trưởng Bạch Tiêm." La Bân gọi Bạch Tiêm.
Bạch Tiêm không nhìn vào hang Lão Tiên nữa mà tiến lại gần La Bân.
"Lại đây." Cô đưa tay về phía Diêm Nhu.
Khí chất của Bạch Tiêm rất hiên ngang.
Cô không chỉ có vẻ đẹp dịu dàng, mà cái chất "ngầu" đó thể hiện trên người cô rõ ràng hơn, vì thế cô dễ dàng nhận được sự tin tưởng từ những cô gái khác.
Ví như lúc này, Diêm Nhu ngoan ngoãn rời khỏi sau lưng La Bân, nắm chặt tay Bạch Tiêm, nép sát vào người cô.
La Bân sải bước quay về.
Bạch Tiêm dắt Diêm Nhu theo sau.
Từ Lục đứng nhìn ba người đi được mười mấy mét mới dậm chân một cái.
"Cái gì thế này... Hóa ra mỗi mình tôi là trông không giống người tốt à?" Từ Lục xoa mặt, lôi điện thoại ra soi camera trước. "Chỗ nào không giống người tốt chứ?"
Trong màn hình, dường như xuất hiện một bóng người.
Nhịp tim Từ Lục đập hẫng đi nửa nhịp, anh ta quay đầu nhìn chằm chằm cửa hang Lão Tiên.
Nơi đó tĩnh lặng như tờ, đến nửa cái bóng ma cũng không thấy.
"Hoa mắt sao?" Mí mắt Từ Lục giật giật.
Lại cảnh giác quét nhìn xung quanh một lượt, anh ta thận trọng tiến đến cửa hang Lão Tiên ngó vào trong.
Trong không khí phảng phất một mùi thịt nướng, đó là "tác phẩm" của chú Khai Đạo.
"Haizz, làm mình mất hết cả tự tin." Từ Lục lầm bầm một câu.
Anh ta hoàn toàn xác định không thể có người, vội đuổi theo La Bân và Bạch Tiêm đang dần khuất khỏi tầm mắt.