"Chuyện này..." Từ Lục rùng mình, chợt nhận ra điểm sơ hở của bản thân.
Đúng vậy, con Hồ tiên hai đuôi rưỡi mà ông già trong đạo quán nhắc tới đã xuất hiện, thậm chí còn vừa chạm mặt đã tháo chạy mất dạng.
Kết quả của việc thừa thắng xông lên là gì?
Mục đích của con Hồ tiên này chính là dụ dỗ họ qua đó.
Truy đuổi hay trực tiếp bị mê hoặc, chỉ cần kết quả đạt được thì có gì khác biệt đâu?
Dù Bạch Tiêm có mạnh đến đâu thì cô cũng chỉ có một mình, mà số lượng ác tiên ở đây không chỉ có một. Đây là tình trạng có kẻ cầm đầu, và một lượng lớn đệ tử trong đạo quán đã phản bội.
Tiểu quỷ khó quấn chính là ám chỉ điều này!
Thậm chí nếu giết được tên xuất mã tiên cầm đầu, cũng không thể tiêu diệt tận gốc.
Khi rắn mất đầu, chúng sẽ chỉ là một lũ ô hợp. Những thành phần này tản ra bốn phương, gây ra những ẩn họa khôn lường, đó mới là nhân quả lớn nhất!
Người mà ông già kia nhắc tới về cơ bản có thể khẳng định chính là Bạch Nguy. Chỉ cần xử lý được Bạch Nguy, tức là đạt được mục đích ban đầu của họ, tự khắc sẽ nhổ tận gốc được đám ác tiên trên núi.
Suy nghĩ lướt qua nhanh như điện, La Bân mới chỉ bước đi vài chục mét, Từ Lục đã vội vàng rảo bước đuổi theo.
Cuối cùng cũng đuổi kịp La Bân, trên đường xuống núi, nhìn thấy những pho tượng đá hướng về phía đỉnh núi, anh ta lại cảm thấy nôn nao, khó chịu.
Từ Lục bỗng nhiên lại phát hiện ra một điểm.
Khởi đầu của mọi chuyện là do anh ta. La Bân không biết cách xử lý sự việc trước mắt, nên anh ta là người đứng ra dẫn dắt. Nhưng khi biến số xuất hiện, người có năng lực phán đoán nhanh nhất lại là La Bân.
Rốt cuộc là do tư chất của La Bân quá mạnh, hay là vì bản thân anh ta không đủ năng lực, khả năng ứng biến quá yếu?
Nếu anh ta cũng có được sự ứng biến như vậy, thủ đoạn chắc chắn sẽ nâng lên một tầm cao mới, liệu có phải sẽ tiến thêm được một bước gần hơn tới cảnh giới "xuất hắc" kia không?
Tiên sinh và đạo sĩ không giống nhau.
Ở những nơi che trời, không có yếu tố bên ngoài gây nhiễu loạn, giới hạn tối đa của bậc tiền bối chân nhân chính là điểm kết thúc của đệ tử hậu bối. Vì vậy, có thể có rất nhiều đạo sĩ cấp chân nhân.
Nhưng cảm ngộ "xuất hắc" của mỗi tiên sinh chắc chắn không phải do sư trưởng có thể ban cho, cùng lắm chỉ là được truyền lại thuật âm dương hoàn thiện hơn mà thôi.
Thế nên, những đệ tử như Từ Lục mới phải rời khỏi sư môn, bôn ba ngoài thế gian.
Đạo sĩ thì nếu không phải thời khắc vô cùng cấp bách, sẽ không dễ dàng xuống núi.
Còn một điểm cực kỳ quan trọng nữa, tiên sinh sau khi xuất hắc có thực lực tổng hợp rất cao, có thể xoay chuyển vận số sơn thủy, điểm hóa mệnh đồ con người, trong vô hình có thể làm được quá nhiều việc.
Chính vì thế, truyền thừa của tiên sinh âm dương càng mạnh thì độ khó để xuất hắc càng cao.
Loại thuật âm dương cấp bậc như của Trương Vân Khê trái lại dễ dàng hơn một chút.
Tất nhiên, đây không phải là coi thường Trương Vân Khê. Khả năng sau khi xuất hắc đều như nhau, đó chính là sự công bằng trong cõi u minh.
Suy nghĩ miên man, Từ Lục bỗng nhiên lại nghĩ tới một điểm khác.
Khi nào La Bân mới có thể xuất hắc?
Một tiên sinh âm dương Tiên Thiên Toán xuất hắc sẽ đạt đến trình độ như thế nào?
Hiện giờ La Bân đã có thể xoay xở dưới tay chân nhân, thậm chí là thoát mạng, còn dẫn dụ được cả thi trùng của chân nhân ra. Sau khi xuất hắc thì sẽ ra sao?
Hơn nữa... Thủ đoạn của La Bân đâu chỉ giới hạn ở một môn thuật âm dương. Cho dù việc Hôi tiên nhập xác là nhờ ngoại lực của bùa chú, nhưng cổ thuật là của bản thân cậu, đó e rằng mới là chiêu sát thủ thực sự của cậu chăng?
"La tiên sinh, cậu vẫn chưa thực sự dùng cổ thuật tử tế lần nào nhỉ? Nói thật là tôi khá hứng thú đấy, khi nào cậu trổ tài một tay xem sao?" Từ Lục háo hức.
La Bân quay đầu, nhíu chặt, tỏ ra khó hiểu.
La Bân đâu có biết trong đầu Từ Lục đang bay bổng tận đẩu tận đâu, từ chuyện trước mắt mà nghĩ sang những chuyện chẳng liên quan gì đến nhau thế kia.
"Từ tiên sinh, vẫn nên tập trung vào hiện tại đi, đừng nghĩ rằng Bạch Nguy dễ đối phó, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Cổ thuật thì tôi sẽ dùng, chỉ là không có pháp khí trên người thôi." La Bân giải thích.
"Cái đó đơn giản, chúng ta tìm một pháp khí, hoặc tự làm một cái là được chứ gì?" Từ Lục lập tức tiếp lời.
La Bân không để ý đến Từ Lục nữa, cứ thế lầm lũi xuống núi.
"Ơ..." Từ Lục định nói tiếp, nhưng chợt thấy Bạch Tiêm liếc nhìn mình, tỏ ra không hài lòng.
Khóe miệng Từ Lục khẽ giật, lập tức nở nụ cười, không nói thêm gì nữa.
Còn về sự "tập trung" mà La Bân nói. Một là do La Bân tiện miệng nói ra, hai là vì Từ Lục cũng không để tâm, chỉ chú ý đến vấn đề mình muốn quan tâm, những lời thừa thãi đều tai trái vào tai phải ra hết rồi.
Việc lên núi tốn không ít thời gian. Cộng thêm việc ông già kia kể chuyện làm trì hoãn hồi lâu, lúc này đã quá giữa trưa.
Cảm giác trong thôn có vẻ nhộn nhịp hơn một chút, có thể thấy trên những mảnh ruộng dưới chân núi đang có người lao động. Cửa của một số ngôi nhà đang mở, lác đác vài người phụ nữ tụ tập trước cửa trò chuyện.
La Bân chú ý thấy đa số dân làng đều chú ý ba người họ.
Khác với sự quan sát dè chừng lúc ban đầu, lần này họ có hơi né tránh, và còn có một chút... Thờ ơ?
Sự thay đổi về cảm xúc ít nhiều cũng cho thấy có điều gì đó không ổn. Có điều, đây chỉ là những người dân bình thường, dù có vấn đề gì cũng không thể can thiệp được vào gốc rễ của sự việc.
Trên đường quay về, La Bân đã nghĩ xong cách giải quyết.
Cậu sẽ bày trận ngay tại sân nhà Diêm Nhu.
Vừa hay con Hồ tiên hai đuôi rưỡi kia bị thương, đây chính là một tín hiệu. Tên ác tiên đó hoặc là sẽ đến trước, hoặc hắn sẽ trực tiếp phán đoán rằng mình không phải đối thủ của Bạch Tiêm, khi ấy chắc chắn hắn sẽ gọi người viện trợ.
Trong vô hình, điều này đã tạo thành cục diện "mời quân vào hũ"!
Cuối cùng, sân nhà Diêm Nhu cũng hiện ra trước mắt.
La Bân đẩy cửa bước vào.
Trong sân yên tĩnh lạ thường, nhưng trên mặt đất lại có rất nhiều dấu chân lộn xộn.
Trong gian nhà chính, lão Diêm đang đứng trên một chiếc ghế, cơ thể lảo đảo. Trên xà nhà rủ xuống một sợi dây thừng, tay lão đang siết chặt thòng lọng, đầu đang chuẩn bị chui vào trong, trông rất bi quan và tuyệt vọng.
"Mẹ kiếp!" Từ Lục buột miệng chửi thề.
Lão Diêm quay đầu lại, cảm xúc trên mặt chỉ tăng thêm một phần tuyệt vọng. Lão đạp chân một cái, chiếc ghế đổ xuống, cơ thể lão chuẩn bị rơi xuống theo.
La Bân nhanh tay lẹ mắt, rút con dao bên hông ra, vung tay ném mạnh!
"Rầm", lão Diêm ngã lăn xuống đất, r*n r* vì đau.
Con dao rựa cắm ngập vào tường, chuôi dao vẫn còn khẽ rung.
Từ Lục sải bước tiến tới, xốc lão Diêm dưới đất dậy.
"Anh trai của tôi ơi, ông làm cái gì thế hả, treo cổ cái gì? Có biết là quỷ treo cổ chết trông xấu lắm không? Người tự sát không được làm người đâu, phải làm súc sinh đấy." Từ Lục nói vội.
Lão Diêm vẫn giữ nét mặt tuyệt vọng. Môi lão mấp máy, run rẩy thốt ra những lời đứt quãng: "Hết rồi... Nhu Nhu mất rồi... Mất thật rồi..."
"Cái gì?" Từ Lục cao giọng.
"Không thể nào!" Tim La Bân thắt lại.
Diêm Nhu chính là mấu chốt để đối phó với Bạch Nguy!
Còn một điểm cực kỳ quan trọng nữa, lúc họ rời đi, trên mặt Diêm Nhu căn bản không hề có tử khí.
Nếu không, cậu chắc chắn đã có biện pháp xử lý tương ứng.
Sao có thể chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi lên núi rồi xuống núi mà Diêm Nhu đã chết được?
Trong sân quả thực đã xảy ra chuyện, nếu không thì đã không có nhiều dấu chân như vậy.
Sự tuyệt vọng và tro tàn của lão Diêm lại hóa thành thê lương.
Lão đột nhiên như nổi điên, vùng khỏi tay Từ Lục, chạy đến chân tường, một tay vớ lấy cái liềm, một tay cầm cái cuốc.
"Đền mạng đi! Tất cả đều phải đền mạng!"
Mặt lão Diêm vô cùng dữ tợn.
"Kiếp sau dù có làm heo làm chó, tôi cũng không sống nổi nữa. Làm sao tôi có thể chết thẳng cẳng được, bọn chúng đều phải chết!"
Dứt lời, lão Diêm định lao ra khỏi sân.
Từ Lục định tiến lên ngăn cản, lão Diêm liền vung liềm chém mạnh một nhát, Từ Lục vội vàng lùi lại mấy bước.
Bạch Tiêm nước lên một bước, lão Diêm lại tấn công cô.
Cô nhẹ nhàng phất tay, cái liềm và cái cuốc đều rơi xuống đất. Tay kia cô điểm vào giữa trán lão Diêm, đồng thời bấm một thủ quyết.
"Thái Thượng Đài Tinh, ứng biến vô đình. Khu tà phược mị, bảo mệnh hộ thân. Trí tuệ minh tịnh, tâm thần an ninh. Tam hồn vĩnh cửu, phách vô táng khuynh."
Giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp sân.
Lão Diêm đứng ngây dại tại chỗ, vẻ dữ tợn trên mặt dần dần bình ổn lại.
Trong phút chốc, những giọt lệ đục ngầu từ khóe mắt ông trào ra, chảy dài trên mặt.
"Sụp đổ không giải quyết được vấn đề đâu. Lão Diêm, đã xảy ra chuyện gì?" La Bân trầm giọng lên tiếng, tiến lại gần.
"Bọn họ..." Lão Diêm thảm hại kể lại sự việc.
Hóa ra sau khi nhóm La Bân rời đi, rất nhiều dân làng đã ùn ùn kéo đến.
Lý do rất đơn giản.
Mấy tháng nay, ngày nào Hôi tiên cũng khiêng kiệu hoa tới trước cửa nhà họ Diêm, điều này chứng tỏ tiên gia trên núi muốn cưới Diêm Nhu.
Đạo sĩ đến hết đợt này đến đợt khác nhưng chẳng những không giải quyết được vấn đề, mà hễ đạo sĩ đi khỏi là tiên gia lại lôi vài người ra trị tội.
Cứ như thế này, chẳng thà chiều theo ý định của tiên gia, giao Diêm Nhu ra cho xong.
Lẽ tự nhiên, lão Diêm không đồng ý.
Thực ra từ lâu đã có không ít người đến thuyết phục, sớm đã đề cập đến việc dùng Diêm Nhu để đổi lấy sự bình yên cho thôn xóm.
Trước đây Ngũ Tiên Quan là nơi phù hộ cho thôn, giờ thành ra nông nỗi này chắc chắn phải có nguyên nhân.
Có thể liên hôn với tiên gia, xoa dịu ác ý của tiên gia thì nhà họ Diêm đang tích đại đức đấy.
"Ý là người bị bắt đi rồi? Không đúng, sau khi chúng tôi lên núi chỉ ở lại Ngũ Tiên Quan cuối đường núi, căn bản không có ai đi lên nữa, dọc đường xuống núi cũng không thấy bóng dáng ai." Từ Lục ngắt lời lão Diêm.
Cơ mặt lão Diêm càng căng cứng, run rẩy nói: "Phía tây thôn có một cái hang lão tiên, trước cửa hang có dựng năm tòa Tiên Gia Lâu. Nghe nói... Lão tiên xây dựng Ngũ Tiên Quan đang an nghỉ trong hang đó, còn trong Tiên Gia Lâu thì chôn cất các đại tiên từng đi theo ông ấy năm xưa. Trước khi Ngũ Tiên Quan xảy ra chuyện và các tiên gia bắt đầu hãm hại dân làng chúng tôi, mỗi khi gặp chuyện gì, dân làng đều đến trước Tiên Gia Lâu quỳ lạy. Có bệnh thì cầu Liễu, muốn làm việc gì thì cầu Hồ, Hoàng, việc cúng tế cũng diễn ra ở Tiên Gia Lâu. Những năm gần đây, người trong thôn vẫn cúng tế như thường lệ, tất cả lễ vật đều bị kéo vào trong hang. Nhu Nhu bị đưa tới đó rồi. Hôi tiên muốn cưới nó, nó xong đời rồi. Phận con gái, bị người ta hại còn không sống nổi, huống hồ là súc sinh. Hết thật rồi..."
Lão Diêm càng nói càng bi quan tuyệt vọng. Đạo chú lúc nãy của Bạch Tiêm cũng không thể áp chế nổi cảm xúc của lão.
"Chát", Từ Lục dán một lá bùa l*n đ*nh đầu lão.
Lão Diêm lập tức đứng im bất động.
"Ông già này cứ lôi thôi lếch thếch, nói thẳng người đi đâu rồi có phải tốt không?" Từ Lục đặt lão nằm xuống đất, lẩm bẩm vài câu không rõ đang nói gì.
La Bân nhíu mày, cậu nhanh chóng bước ra khỏi sân, rảo bước về hướng tây thôn!
... ...
Phía tây thôn, hang Lão Tiên.
Đây không phải là một hang động thông thường, trên vách đá như bằng đá xanh có một cái hốc dạng như cửa.
Nơi này rất tối, đen ngòm.
Phía ngoài cửa hang được bao quanh bởi năm tòa tháp bằng gỗ, trông giống như nhà sàn, không cao lắm, cùng lắm chỉ bốn năm mét.
Bên trong một tòa tháp tiên gia.
Không gian thực tế rất nhỏ, chỉ khoảng bốn năm mét vuông, mặt sàn lát gạch xanh, còn có một chiếc giường hẹp nhỏ tầm một mét.
Tòa Tiên Gia Lâu này giống như một âm trạch, coi các tiên gia như người sống, cách bài trí bên trong tuy nhỏ nhưng đầy đủ mọi thứ. Trên nóc lâu mới là nơi thờ cúng linh vị và thi thể.
Trên chiếc giường hẹp, Diêm Nhu đang nằm đó.
Đôi mắt cô đờ đẫn, trên ngực còn có một con cáo lông trắng đang nằm, cái đuôi to xù không ngừng quét qua quét lại.
Vài con rắn quấn lấy người cô, bò qua cổ, trườn qua bụng, rồi không ngừng uốn lượn quanh đùi.
Bên cạnh giường có một người đang đứng.
Người này tên là Hồ Hữu Long, phải tầm năm mươi.
Hắn nhìn chằm chằm Diêm Nhu, lẩm bẩm: "Cha nuôi coi trọng cô như vậy, tiên gia của ông ấy còn chẳng chịu nhường cho tôi lấy một vị, thế mà lại để Hôi tiên cưới cô, cô... Có điểm gì đặc biệt chứ?"
Nhìn cơ thể Diêm Nhu, Hồ Hữu Long l**m môi.
Hắn có một ý nghĩ táo bạo.
Nếu như hắn thu phục được Diêm Nhu này thì sao?
Để lại dấu ấn trên người cô, tính mệnh tương liên.
Ông già điên kia muốn bồi dưỡng Diêm Nhu thì cũng phải bồi dưỡng luôn cả hắn.
Hắn phải quỳ lạy người ta, thậm chí là nịnh bợ mới đổi được cái danh con nuôi, nhưng cũng chỉ có cái danh hờ thôi.
Ông già điên kia mỗi lần ở lại núi Tam Đạo không quá lâu, phần lớn sự chú ý vẫn là dành cho Diêm Nhu. Thậm chí hắn muốn sang chỗ con Hôi tiên được để lại kia để kiếm chút lợi lộc cũng chỉ nhận được lấy khước từ.
"Tôi còn dám soán cả sư môn, chẳng lẽ lại không tính kế nổi một kẻ tẩu hỏa nhập ma như ông sao?"
Hồ Hữu Long ngồi xổm xuống, tay định đặt lên ngực Diêm Nhu, ánh mắt thèm thuồng.
Cái đuôi của con Hồ tiên trên ngực hắn vẫy càng mạnh, vài con Liễu tiên thậm chí còn muốn chui vào g*** h** ch*n cô...
Nước mắt trào ra từ khóe mắt Diêm Nhu, cô vô cùng đau khổ nhưng không thể cử động được...