Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 855

Chương 855: Cậu là cái phôi mẫu trời sinh đấy!

Núi Thần Tiêu, đỉnh Thần Tiêu, chính điện.

Gương Tứ Ngự Thần Tiêu đang hướng ra hành lang, con đường dẫn tới đỉnh Văn Thanh. Cả ngọn đỉnh này đều có trận pháp đặc biệt phong tỏa, những tổ sư đã xuất âm thần chỉ có thể đi ra từ đây. Dưới tác dụng của gương Tứ Ngự Thần Tiêu, âm thần không thể hoàn toàn bước ra ngoài mà chỉ có thể để lại một luồng dư ảnh.

Chính vì vậy, tổ sư Bạch Tượng kia mới muốn đưa La Bân vào trong đỉnh Văn Thanh để thực hiện bước tiếp theo.

Lúc này, Bạch Tử Hoa đang khoanh chân ngồi trước bàn thờ đặt linh vị, mỗi tay cầm một lá bùa.

Ngoại trừ Bạch Hào Sơn và Bạch Thanh Quan, tất cả các chân nhân đều ngồi khoanh chân phía sau bàn thờ. Phía sau họ là các đạo sĩ áo đỏ và sau cùng là áo xanh.

Tiếng tụng chú vang lên dồn dập, vang vọng không ngớt.

"Lôi pháp tiên thiên xuất, lịch đại biến hóa hiện! Nguyên Thủy Thiên Vương tổ, đại đại hỗ tương liên..."

Lời chú rất dài, chính khí cuộn trào, mỗi đạo sĩ núi Thần Tiêu đều lộ vẻ trang nghiêm.

Giữa hành lang, một đạo sĩ chậm rãi bước ra.

Người này cực kỳ già nua, mặt mày nhẵn nhụi không râu, thậm chí không có tóc, da dẻ toát lên sắc tím rực rỡ, đôi mắt quắc thước có thần.

Khi ông ta từng bước tiến gần gương Tứ Ngự Thần Tiêu, ánh đồng trên gương liên tục lóe lên.

Sắc tím trên mặt ông ta bắt đầu tan biến, rút đi, để lộ lớp da mang đậm tử khí của xác chết. Đôi mắt có thần kia bắt đầu trở nên nóng nảy, đầy rẫy phẫn nộ. Những con trùng trắng nhỏ chui ra chui vào khiến cơn giận ấy càng thêm cao độ.

"Tổ sư Bạch Tượng, tiến thêm bước nữa, gương Tứ Ngự Thần Tiêu sẽ trấn sát thi hồn của người! Linh vị tổ sư Bạch Huyền Khâu ở đây, pháp khí dương thần ở đây, gương Tứ Ngự Thần Tiêu ở phía trước, tôi có thể sử dụng pháp khí xuất dương thần bất cứ lúc nào, cũng có thể thỉnh tổ sư nhập thân! Xin ông hãy quay lại đỉnh Văn Thanh, tuân thủ quy tắc, đừng để núi Thần Tiêu phải chao đảo bất an!" Giọng của Bạch Tử Hoa đanh thép đầy sức nặng.

Đạo sĩ già đi đầu không hề dừng lại, vẫn tiếp tục tiến tới.

Phía sau ông ta, từng bóng người bắt đầu xuất hiện.

Họ cũng già nua như vậy, da dẻ cũng mang sắc tím, dưới sự chiếu rọi của gương, tử khí đồng loạt hiện hình.

Tuy nhiên, vì số lượng quá đông, gương Tứ Ngự Thần Tiêu dường như bắt đầu quá tải.

Lực áp chế tập trung trên người tổ sư Bạch Tượng bị phân tán, không còn mạnh như trước.

"Xem ra, gương Tứ Ngự Thần Tiêu không giết nổi thi hồn của tôi nữa. Thỉnh tổ sư sao? Chủ đỉnh Ngọc Thanh đương nhiệm này chẳng phải đã thỉnh rồi à? Từ bao giờ mà các tổ sư dương thần đã coi thường lũ âm thần chúng tôi vậy? Từ bao giờ mà mấy người có thể cưỡng ép những đạo nhân rõ ràng có thể xuất âm thần phải binh giải? Binh giải xong còn cưỡng ép thúc động lôi pháp, ngũ lôi oanh đỉnh? Muốn đánh chúng tôi một lượt để xem có đánh ra được thêm mấy vị xuất dương thần nữa hay không sao? Chúng tôi là kẻ thập ác bất xá chắc? Chúng tôi đáng bị thiên lôi gột rửa âm thân trực tiếp sao? Bạch Tử Hoa, năm xưa tôi còn từng chỉ điểm đạo thuật cho ông đấy. Tới đi, ông định dùng trực tiếp pháp khí dương thần để khiến tôi binh giải, hay là tháo gương Tứ Ngự Thần Tiêu xuống, trấn áp tôi rồi dùng thiên lôi thiêu thân?"

Những lời này đầy rẫy sự phẫn nộ, thậm chí lấn át cả tiếng tụng chú của đám đệ tử.

Đọc Tiên Thiên Lôi Quyết là vì Bạch Tử Hoa muốn khơi dậy lòng trung thành và trách nhiệm với môn phái của các tổ sư xuất âm thần, nhưng giờ đây, nó hoàn toàn vô dụng.

"Lẽ ra không nên như vậy, đáng lẽ phải là La Bân dùng Tiên Thiên Toán gia trì cho tổ sư, khiến ông tự nguyện đưa ra lựa chọn, hoặc là chúng ta lấy Hồng Đan ra. Bạch Hào Sơn đã tự mình quyết định, ông ấy có lẽ đã mê hoặc tổ sư dương thần. Tôi sẽ đưa ông ấy vào đỉnh Văn Thanh, giao cho các tổ sư quyết định Xin tổ sư bớt giận."

Bạch Tử Hoa không cứng rắn nữa, thái độ lập tức dịu xuống.

Đối đầu trực diện chỉ dẫn đến kết quả lưỡng bại câu thương, điều này đối với núi Thần Tiêu chỉ có hại chứ không có lợi.

"Chưa đủ!"

Thứ chảy ra trong mắt Bạch Tượng không còn là dịch trắng của Trung Thi Bạch, mà là những con trùng màu xanh nhỏ xíu, chính là Thượng Thi Thanh chủ tham lam.

"Mang La Bân tới đây, trên người cậu ta còn giấu linh hồn gây bất lợi cho núi Thần Tiêu! Tôi phải tra khảo cậu ta thật kỹ! Còn nữa, ông nghĩ tại sao tôi lại đi tìm cậu ta? Có lẽ cậu ta có thể gia trì phong thủy, tạo ra một môi trường tốt để chúng tôi thử binh giải lần nữa đấy!"

Thượng Thi Thanh chảy ra ngày càng nhiều, gần như phủ kín mặt đạo sĩ già.

Bạch Tử Hoa híp mắt, hạ giọng trả lời: "Trưởng lão Bạch Thanh Quan đã đi truy đuổi La Bân, chuyện này cứ theo ý của tổ sư mà làm."

Trần Hồng Minh đứng bên cạnh hãi hùng.

Ý đồ của Bạch Tượng chắc chắn không chỉ đơn giản như vài câu nói đó.

Ông ta đang nói dối!

Thượng Thi Thanh đã hoàn toàn phơi bày dã tâm của ông ta.

Ông ta muốn đoạt lấy thứ gì đấy từ người La Bân!

Đúng lúc này, trong chính điện vang lên một tiếng trầm đục.

Trên xà điện, nơi treo một dãy mười mấy chiếc chuông đồng, một chiếc chuông nặng nề rơi xuống đất.

Thân chuông rung bần bật như sắp nứt ra, mặt đất bị đập lõm một hố sâu.

Tất cả các chân nhân đồng loạt quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bên trong chính điện.

Bạch Tử Hoa trợn tròn mắt, đột ngột đứng bật dậy.

...

Thành phố Đồng Châu, nội thành, khu phố cũ, bên trong một căn biệt thự kiểu Tây cổ kính.

Trên tường rào leo đầy hoa hồng leo, dưới ánh mặt trời hoa nở rực rỡ, tỏa hương thơm ngát.

Thời gian này Thẩm Đông nghỉ ngơi tại đây để chờ điện thoại của La Bân khi cần.

Nơi ở của cậu ta vốn ở ngoại ô gần thôn kia hơn, mất khoảng một tiếng lái xe.

Việc dọn vào nội thành là yêu cầu của Từ Lục.

Là đệ tử của đạo trường Ngọc Đường chạy việc bên ngoài, Thẩm Đông đương nhiên có khả năng ứng biến, thậm chí lúc nãy chưa dừng xe cậu ta đã vừa lái vừa liên lạc tìm được chỗ này.

Lúc này, mỗi người được chia một phòng.

Thẩm Đông không đi nghỉ ngay mà vội vã rời khỏi nhà, lát sau quay lại với mấy túi đồ, toàn là quần áo sạch sẽ.

Tiếng gõ cửa "cộc cộc" vang lên, La Bân mời người bên ngoài vào.

Thẩm Đông đẩy cửa nhưng không vào quá sâu, đặt túi quần áo sát tường, giải thích vài câu rồi lui ra.

La Bân đi tắm rửa sạch vết bẩn và máu trên người rồi mới thay đồ.

Cơn buồn ngủ ập đến, cậu nằm lên giường, nhắm mắt lại rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Đến khi La Bân tỉnh lại thì trời đã gần sẩm tối.

Ra khỏi phòng xuống lầu, cậu thấy Từ Lục đang ngồi ở phòng khách xem tivi.

Chân anh ta đã được băng bó, trên bàn trà có mấy túi thuốc, có lẽ là Thẩm Đông đã đi bệnh viện hoặc tự Từ Lục đi một chuyến.

Đầu kia bàn trà bày rất nhiều đồ ăn, vô cùng phong phú. Bất kể lúc nào, Từ Lục cũng không để cái miệng mình chịu thiệt.

"La tiên sinh dậy rồi à? Lại đây, làm vài miếng đi, toàn món ngon đấy." Từ Lục gọi.

La Bân ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn ở phía đối diện.

Cậu thực sự đã đói, mấy ngày qua đi đường núi chỉ toàn ăn quả dại, bụng dạ trống rỗng không chịu nổi. Cậu cầm lấy một cái bánh ăn vài miếng, có thức ăn vào bụng mới thấy thoải mái hơn đôi chút.

Từ Lục l**m khóe môi, cứ nhìn chằm chằm La Bân.

La Bân vẫn tiếp tục ăn.

Từ Lục ho khan hai tiếng, tiện tay đưa cho La Bân một chai nước.

"La tiên sinh, bánh cuộn này thơm nhỉ? Cậu đừng chỉ lo ăn chứ, cũng phải nói gì đi chứ?" Từ Lục nhắc.

Sau khi ăn hết cái bánh và tu nửa chai nước, La Bân thở dài, toàn thân sảng khoái hẳn.

Cậu kể lại toàn bộ sự việc cho Từ Lục nghe, bao gồm cả phân tích của cậu về ý đồ của núi Thần Tiêu, ý kiến trái chiều giữa Bạch Hào Sơn và những người khác, cùng tất cả những gì xảy ra sau đó, hoàn toàn không bỏ sót chi tiết nào.

"Tàn phế rồi sao..." Mặt Từ Lục trở nên trắng bệch, "Có thể thấy Bạch Hào Sơn tin tưởng bà ta nên mới để bà ta ra tìm chúng ta, mục đích chắc là để tiễn chúng ta đi, kết quả là cách làm của bà ta hoàn toàn khác biệt. Nhưng mệnh số đã định, chúng ta vẫn thoát được, coi như bà ta cũng đã tiễn một đoạn đường vậy. Đôi chân này, bà ta đứt cũng không oan. Tôi cứ tưởng Hôi tứ gia chết rồi, không ngờ nó lại đổi được một cái 'đùi' to hơn. La tiên sinh, cậu còn phải luyện thêm nhiều..."

La Bân im lặng.

"Cũng tốt, chỉ là đứt chân, mạng vẫn còn. Cậu còn cạy một miếng thi đan cho bà ta nữa. Bà ta cứ nói đạo tâm cái gì chứ, tôi thấy là không có mắt nhìn thì có, cả lũ người đó đều thiếu mắt nhìn. Cứ mở mồm ra là vì sơn môn, sơn môn từ đâu mà có? Là do người dựng lên chứ đâu! Mỗi người là một viên gạch, gạch mà lệch thì sơn môn sao đứng vững được? Họ đúng là nhầm lẫn gốc ngọn! Chỉ có mỗi Bạch Hào Sơn là lòng sáng như gương, thôi để ông ấy làm chủ đạo quán luôn cho rồi. Bằng không cái núi Thần Tiêu này sớm muộn gì cũng nát. Đúng rồi... La tiên sinh, cậu bảo cái người xuất âm thần kia đưa cậu đi? Ông ta không giống như muốn nhờ cậu gài bẫy đâu... Sao tôi cảm thấy ông ta muốn đoạt xá cậu nhỉ?"

Nói đến đây, Từ Lục hít sâu, lộ vẻ kinh hãi.

Chưa đợi La Bân lên tiếng, Từ Lục nuốt nước bọt, mồ hôi hột chảy ròng ròng.

"Cái thân xác này của cậu không nạp được dương khí, chỉ có thể chịu được âm khí, theo lý mà nói là có vấn đề. Nhưng cậu lại có mệnh dương thần, học được Tiên Thiên Toán, bản thân điều này đã bất hợp lý. Kể cả âm nặng dương yếu thì thân và hồn cũng phải thống nhất, đằng này thân và hồn của cậu hoàn toàn không tương xứng. Trước đây tôi cứ ngỡ cậu ăn gạo thọ, nhưng cậu đâu có ăn, tuổi xương cũng còn trẻ. Ông trời nuôi cậu thành một cái thân thể tốt, dù nhìn qua căn cơ không quá mạnh, nhưng hồn phách của cậu lại khác hẳn thân xác, tư chất tốt đến mức khiến người ta run rẩy. Cậu là cái phôi mẫu trời sinh đấy! Nuôi dưỡng cho tốt rồi để một xuất âm thần dùng xác cậu, chẳng khác nào cải lão hoàn đồng, sống lại thêm một đời, thay vì dùng cái túi da thối nồng nặc tử khí kia. Để tôi nghĩ xem... Có phải vì lý do này mà Đới Chí Hùng mới muốn luyện cậu thành đan không?"

Ban đầu La Bân nghĩ Từ Lục lại định luyên thuyên ba hoa, nhưng không ngờ những nhận xét của anh ta về núi Thần Tiêu lại thấu đáo đến vậy.

Những suy đoán sau đó càng khiến cậu giật mình.

Cậu vốn luôn không chắc chắn về mục đích của Đới Chí Hùng, chỉ biết hắn muốn dùng cậu luyện đan.

Hóa ra, đây chính là nguyên nhân sao?

"Chậc chậc, không nghĩ thì thôi, nghĩ lại thấy hết hồn. Phương sĩ lục thuật ăn bao nhiêu đan dược, cuối cùng thành nửa người nửa xác. Ông ta là một chủ địa cung, vừa phải đè nén cảnh giới, vừa phải tiếp tục nuốt đan, ông ta không còn đường lui, mà cậu chính là con đường khác đấy!" Từ Lục chậc lưỡi liên tục, mắt sáng trưng, "Vấn đề là ở đây La tiên sinh, thân và hồn không đồng nhất, cậu không có cảm giác gì sao?"

Câu cuối cùng của Từ Lục quay trở lại đúng điểm mấu chốt.

Lời này đánh thẳng vào bí mật sâu kín nhất trong lòng La Bân!

La Bân lắc đầu, cậu không trả lời câu hỏi của Từ Lục mà chìm vào suy tư.

Tạm thời không cần phải lo về Đới Chí Hùng, khả năng cao hắn đang nằm trong tay núi Lục Âm. Tình hình núi Thần Tiêu hiện tại, Bạch Thanh Quan dù bị thương nặng nhưng chưa chết, đó không phải nơi có thể quay lại, cũng không phải nơi có thể tiếp xúc. Trốn khỏi họ không khó, vì họ là đạo sĩ.

Bước tiếp theo, chắc chắn không thể ở lại thành phố Đồng Châu này lâu.

Tiên Thiên Toán đã đạt thành công nhỏ, cổ Kim Tằm hoàn thành lần luyện thứ nhất, cậu không cần phải co cụm ở một nơi nữa.

Thực ra rời khỏi núi Tam Nguy, ý định ban đầu chính là làm theo lời Trương Vân Khê, đi xem núi ngắm nước, thực hành thuật âm dương.

Bao nhiêu chuyện dồn dập kéo đến, thực sự nói về xem phong thủy thì mới cậu chỉ xem được đúng một cái là núi Tẩu Giao.

La Bân ngẩng đầu nhìn Từ Lục.

Từ Lục vẫn chưa rời mắt, trong ánh mắt đầy vẻ mong chờ, như thể đang đợi La Bân trả lời câu hỏi.

"Từ tiên sinh, anh thấy chúng ta đã đủ sức vào sơn môn của Tiên Thiên Toán chưa?" La Bân gạt phắt chủ đề cũ, đi thẳng vào vấn đề chính.

Từ Lục híp mắt, trán lại lấm tấm mồ hôi.

truyenfull,truyenfull vn