Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 854

 Chương 854: Chúng ta là gì? Là Mã Đạo Hắc!

Bóng đen kia là một xuất mã tiên!

Cái đuôi chuột đó là của Hôi tứ gia sao?

Hôi tứ gia không phải mất tích, mà là nó phát hiện có một xuất mã ở gần đây nên đã đi theo đối phương?

Hồi tưởng kết thúc, trong đầu La Bân dấy lên từng hồi sóng gió.

Thực tế, việc không thể hoàn toàn khống chế được Bạch Thanh Quan nằm trong dự tính của cậu.

Dù sao đối phương cũng có thâm niên, địa vị cao, thực lực lại vô cùng mạnh mẽ.

Bạch Tiêm đã dốc sức tấn công bà ta, vậy mà trong tình trạng nương tay, bà ta vẫn hoàn toàn chế ngự và kìm chân Bạch Tiêm tại nơi này.

Phải chồng chất biết bao nhiêu quẻ tượng mới miễn cưỡng khiến bà ta sinh ra Tam Thi Trùng.

Một chân nhân như vậy quá mạnh.

Nếu một tiên sinh âm dương chưa đạt đến cấp độ xuất hắc như cậu mà cũng đối phó được, thì núi Thần Tiêu chẳng phải quá yếu, mà các đạo quán trong thiên hạ cũng quá yếu rồi sao?

Vấn đề nằm ở chỗ người mặc đồ đen đã chém đứt chân Bạch Thanh Quan rốt cuộc có thực lực thế nào?

Với mục đích gì mà người đó lại giúp cậu?

Điều này còn gây ra một ảnh hưởng tồi tệ, chính là điều Từ Lục vừa nói: một chân nhân chết, chuyện sẽ hoàn toàn đại loạn.

Lúc Bạch Thanh Quan bị đứt chân, bà ta chắc chắn chưa chết.

Còn bây giờ thì sao?

Nghĩ sâu hơn một chút, người mặc đồ đen đó thật sự giúp cậu sao?

Hay là đối phương có thù oán gì với núi Thần Tiêu nên mới luôn ẩn núp ở đây, cuối cùng chớp lấy cơ hội cậu và Bạch Thanh Quan đấu đá nhau để chém đứt bà ta?

Khả năng đầu tiên, chỉ có thể miễn cưỡng nghĩ rằng vì nể mặt Hôi tứ gia đã đi theo cậu một thời gian.

Khả năng thứ hai, Bạch Thanh Quan lành ít dữ nhiều rồi.

Hơn nữa, dù giải thích theo cách thứ nhất thì cũng không nói rõ được tại sao người mặc đồ đen đó lại xuất hiện ở bên ngoài núi Thần Tiêu.

"Phù! Xong rồi!" Từ Lục lau mồ hôi trên trán, vui mừng nói, "Khụ khụ, tôi không có ý đồ xấu đâu nhé, cũng không thể để La tiên sinh cõng cô được, giờ chỉ còn cậu ấy là còn sức đánh thôi. Mặc dù cô coi tôi là vật tế, nhưng tôi vẫn coi cô là đạo trưởng Bạch Tiêm."

Vừa nói, Từ Lục vừa lấy ra một lá bùa, dán lên cái chân bị thương của mình. Bùa chú của mạch bùa chú thực sự đặc biệt vi diệu, không chỉ có thể trấn hồn định phách, áp thi đuổi quỷ, mà đối với những vết thương ngoài da như thế này, hiệu quả ức chế cũng rất mạnh.

Từ Lục cõng Bạch Tiêm lên.

"La tiên sinh, chuồn thôi, mau đi."

Nói rồi, Từ Lục chạy tới bên cạnh La Bân, ánh mắt đầy vẻ hối thúc.

"Anh ra đầu thôn trước đi, tôi sẽ đuổi theo ngay." La Bân nói dứt khoát.

"Hả? Cậu còn định làm gì nữa?" Từ Lục ngơ ngác.

"Đi đi." La Bân không trả lời nhiều mà đẩy vai Từ Lục một cái.

Từ Lục loạng choạng tiến về phía trước hai bước, anh ta nhìn La Bân rồi dậm chân.

Bạch Tiêm dường như muốn tuột khỏi lưng Từ Lục, ánh mắt đầy kiên định.

"Bà cô của tôi ơi, cô đừng làm loạn nữa được không?"

Từ Lục càng sốt ruột, không màng đến La Bân nữa, sải bước chạy về phía đầu thôn.

La Bân hít sâu mấy hơi, quay trở lại.

Người mặc đồ đen có thể dễ dàng ra tay với Bạch Thanh Quan thì cũng có thể dễ dàng đuổi kịp cậu, nhưng đối phương đã không đến. Ít nhất điều đó cho thấy đối phương không có ý xấu với cậu.

Cậu phải biết chắc chắn xem Bạch Thanh Quan còn sống hay đã chết.

Nếu còn sống, cái mạng này nhất định phải giữ lại, bằng không hậu quả mà cậu và Từ Lục phải gánh chịu là không thể lường nổi.

Đây không đơn thuần là việc một chân nhân mất mạng, mà Bạch Tiêm còn bỏ trốn theo họ, căn bản không thể giải thích rõ ràng được.

Ở núi Thần Tiêu không phải ai cũng có mưu đồ xấu, ít nhất từ lời của Bạch Thanh Quan có thể biết được, Bạch Hào Sơn là người không có vấn đề.

Qua những lần tiếp xúc trước đấy, cậu cũng cảm nhận được sự chính trực của Bạch Hào Sơn.

Vì vậy, chỉ cần Bạch Thanh Quan còn sống để có thể thuật lại mọi chuyện, thực hư thế nào tự khắc Bạch Hào Sơn sẽ có phán đoán.

La Bân lấy viên thi đan sứt mẻ ra, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Chẳng mấy chốc, cậu đã quay lại vị trí Bạch Thanh Quan bị chém đứt chân lúc nãy.

Đất bùn đã hoàn toàn bị nhuộm thành màu đỏ đen, trên lá cỏ là những vệt máu đỏ tươi, mặt trăng đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm.

Bạch Thanh Quan đã biến mất không dấu vết.

Mồ hôi từng hạt túa ra từ trán, chảy xuống khóe mắt.

Thật sự là khả năng thứ hai sao?

Không đúng...

La Bân nhìn chằm chằm mặt đất, quan sát tỉ mỉ các dấu vết.

Giày dẫm nát lá cỏ, lờ mờ có thể thấy hoa văn in trên lá.

Ngoài ra còn có một vệt giống như bị kéo lê, nhưng hai bên vệt đó lại có dấu tay.

La Bân hồi tưởng lại một lần nữa.

Lần này, cậu không quan sát Bạch Thanh Quan hay người mặc đồ đen, mà chú ý đến lá cỏ trên mặt đất.

Đối chiếu với dấu vết hiện tại, người mặc đồ đen kia chỉ tung ra một chiêu rồi không xuất hiện nữa.

Trừ khi đối phương có bản lĩnh đi mà chân không chạm đất. Nhưng người đó không phải quỷ, căn bản không thể như vậy được.

Nhìn lại vệt kéo lê và dấu tay trên đất, kết quả đã quá rõ ràng.

La Bân hít một hơi thật sâu, sải bước đi theo hướng đó.

Ban đầu vết máu rất đậm, nhưng sau đó mờ dần, rõ ràng là Bạch Thanh Quan đã cầm được máu.

Một vệt trắng bạc xé toạc màn đêm phía chân trời, ánh ban mai mờ ảo xua tan mây mù.

Dưới mấy gốc cây chuối lá to, một nửa thân người đang nằm đó. Phần dưới mông của bà ta bị cắt đứt ngọt lịm.

Tuy nhiên, vết thương của bà ta không hề bằng phẳng, mà được bao phủ bởi một lớp vảy đen cháy mỏng.

La Bân bước tới gần, nhìn chằm chằm Bạch Thanh Quan.

Lông mày bà ta cau lại, nhưng vẫn không mất đi vẻ kiên cường. Chỉ là bà ta quá yếu, yếu đến mức hơi thở như sợi tơ, chẳng bao lâu nữa là sẽ mất mạng.

"Nếu tôi có vấn đề thì đã không đến núi Thần Tiêu. Về Không An, về con trùng trên người Bạch Tiêm, tôi đã giải thích rất rõ ràng. Đó không phải việc do tôi làm. Cô ấy đi theo tôi là vì tôi cũng từng bị Không An nhắm tới, chúng tôi đều là quân cờ trong tay hắn. Chuyện của núi Thần Tiêu, tôi không can thiệp được. Cuộc gặp gỡ với bà không phải mong muốn của tôi, tôi chỉ muốn giữ lấy mạng sống của mình mà thôi." La Bân giải thích.

Bên cạnh Bạch Thanh Quan còn có hai cái chân, trông vô cùng thê thảm. Hơi thở của bà ta càng lúc càng yếu, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.

La Bân lấy thi đan ra, lại rút ra một con dao ngắn, dùng lưỡi dao bẩy vào cái lỗ trên viên thi đan, cạy ra một mảnh nhỏ cỡ móng tay, dùng mũi dao đỡ lấy mảnh vỡ đặt vào bờ môi nhăn nheo của Bạch Thanh Quan, rồi lấy sống dao gạt vào trong.

Thi đan lập tức phát huy tác dụng, trên mặt Bạch Thanh Quan xuất hiện một vệt hồng nhuận, hơi thở đang chậm rãi hồi phục.

Mí mắt bà ta run lên, nhưng không phải mở ra mà là có một con trùng trắng nhỏ chui ra.

La Bân bật dậy.

Không do dự thêm nữa, cậu lập tức quay người rời đi.

Vội vã chạy ra đầu thôn, lòng La Bân đã bình tĩnh hơn.

Bạch Thanh Quan không chết, đó là kết quả tốt.

Điều này còn nói lên một chi tiết: người mặc đồ đen kia không có thù oán gì với núi Thần Tiêu, chỉ đơn thuần là giúp cậu thôi.

Thật là trùng hợp.

Một cao thủ xuất mã tiên đến gần núi Thần Tiêu, có lẽ người đó đã luôn cư trú ở nơi này, chỉ là núi Thần Tiêu vốn là đạo quán che trời, căn bản không quan tâm đến thế giới bên ngoài và xuất mã tiên ấy cũng không biết có núi Thần Tiêu ở bên trong.

Tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ sự thúc đẩy của Hôi tứ gia chăng?

Mạch logic về cơ bản đã hoàn chỉnh.

Nỗi lo trong lòng La Bân hoàn toàn tan biến.

Chỉ là cậu vẫn thấy tiếc nuối.

Đến cuối cùng vẫn không phải "người" chung đường sao?

Cậu là một tiên sinh, Hôi tứ gia là một tiên gia, tiên gia chỉ đi theo xuất mã tiên, không thể đi theo một tiên sinh lâu dài ư?

Cuối cùng La Bân cũng đã ra đến đầu thôn.

Ánh mặt trời đầu ngày đã ló dạng.

Ở đây có một chiếc xe đang đỗ, chính là xe của Thẩm Đông!

Thẩm Đông ngồi trên xe, tay đè lên vô lăng, sắc mặt hơi tái nhạt.

Trên đỉnh đầu cậu ta dán một lá bùa.

La Bân lờ mờ nhận ra đó là bút tích của Từ Lục.

Cửa xe lập tức mở ra, Từ Lục vẫy tay nói: "Lên đi La tiên sinh. Mụ già chết tiệt kia suýt nữa làm hồn của Thẩm Đông tan nát, tôi vừa định hồn cho cậu ta, cậu ta cũng sắp tỉnh táo lại rồi."

Trước đó La Bân đã phán đoán Bạch Thanh Quan đã ra tay với Thẩm Đông, quả nhiên là vậy.

Thẩm Đông lảo đảo chống người dậy, cậu ta nhìn La Bân, dường như vẫn còn hơi mơ màng, không nói gì, máy móc lái xe.

La Bân nhanh chóng lên xe, Từ Lục đóng sầm cửa lại, chiếc xe còn hơi chao đảo rồi lao về phía trước.

"Đúng là k*ch th*ch." Từ Lục hưng phấn l**m khóe môi, "Cậu dám tin không La tiên sinh, chân nhân truy sát chúng ta đấy, trời ạ... Vậy mà chúng ta vẫn sống sót!"

Từ Lục không ngừng vỗ ngực, sự hưng phấn vẫn không hề giảm bớt.

"Chỉ tiếc cho Hôi tứ gia, tôi và nó có duyên như thế, kết quả nó lại mất tích... Chẳng may mà ngủm thật rồi thì uổng quá. Cái vùng ở bên ngoài núi Thần Tiêu này không biết chừng có thứ gì đó, tò mò hại chết mèo, mà còn hại chết cả chuột nữa. Nhưng chúng ta cũng không vội, cái bùa thỉnh linh kia La tiên sinh biết vẽ mà, có cơ hội chúng ta lại thu phục một hôi tiên, không, hai vị luôn! Thế mới là chắc cú. Đúng rồi, bùa thỉnh linh của cậu có thể dùng một lúc hai lá không? Tôi biết mấy xuất mã tiên cấp cao đều có thể cùng lúc mời mấy tiên gia nhập thân đấy."

Từ Lục luyên thuyên không dứt.

"Còn nữa, không phải tôi tham lam đâu... Chuyến này của chúng ta đúng là đồng sinh cộng tử. Bùa chú cậu có thể không dạy, nhưng kiểu gì cũng phải cho tôi dùng vài lá chứ. Cậu xem, nếu tôi có bùa thỉnh linh thì chúng ta mấy ngày nay đâu có bị động như thế, đúng không? Cậu biết không, tổ hợp chúng ta gọi là gì không? Mã Đạo Hắc đấy!"

Bạch Tiêm ở phía bên kia hơi nhíu mày. Cô đang khoanh chân ngồi thiền, sắc mặt lộ rõ vẻ khó chịu.

"Ờ..." Từ Lục lập tức đặt ngón tay lên môi, nói nhỏ: "La tiên sinh, cậu nói khẽ thôi, đừng làm phiền đạo trưởng Bạch Tiêm."

La Bân: "..."

Từ lúc lên xe đến giờ, cậu chưa hề nói câu nào, người không ngừng lảm nhảm là Từ Lục đấy chứ.

Lúc này, Từ Lục cũng không thèm nhìn cậu nữa, cứ nhìn chằm chằm Bạch Tiêm.

Mặc dù không phát ra âm thanh nhưng môi anh ta vẫn mấp máy, không biết đang lầm bầm cái gì.

Có thể thấy Từ Lục đang cầm một lá bùa, dường như sẵn sàng dán lên đầu Bạch Tiêm bất cứ lúc nào.

Chiếc xe từ chỗ chao đảo ban đầu dần ổn định lại, chạy bình thường.

"La tiên sinh... Chúng ta... Đi đâu?" Thẩm Đông đã bình thường trở lại.

La Bân nhất thời cảm thấy khó xử. Đi đâu? Đây quả thực là một vấn đề.

Thực ra ở lại Thiên Miêu Trại là để nghiên cứu học thuật, để bản thân mạnh hơn.

Những ngày tháng yên ổn chỉ kéo dài hơn nửa năm, vấn đề của núi Tam Nguy, sự dòm ngó của động Di Linh, việc Không An tìm đến cửa khiến cậu không kịp trở tay.

Bước ra khỏi núi Tam Nguy, Lục Lệ đã tìm đến.

Tiếp đó là đấu với Không An, đấu với núi Lục Âm, đụng độ Đới Chí Hùng.

Chưa kịp thở phào một hơi đã vào cửa núi Thần Tiêu, giờ lại chạy trốn thảm hại thế này...

"La tiên sinh lúc này đầu óc đang rối bời, cậu hỏi cậu ấy đi đâu chẳng phải là làm loạn thêm sao? Cứ vào thị trấn gần đây trước đã, tìm bừa một chỗ nghỉ chân cho chúng tôi th* d*c một cái. Cứ thế này mãi thì dây đàn có bền đến mấy cũng đứt mất." Từ Lục lên tiếng.

Thẩm Đông lúc này mới tập trung lái xe.

La Bân miễn cưỡng thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không phải chí khí cậu không kiên định, tâm không vững, mà thực sự là những chuyện xảy ra ở núi Thần Tiêu quá nhiều, dù là người có tinh thần trầm ổn đến đâu cũng cần thời gian để tiêu hóa, cần được nghỉ ngơi.

truyenfull,truyenfull vn