Chương 853: Trạch Phong Đại Quá, Trung Thi Bạch xuất hiện
Bên bờ đầm, gió cũng lớn như vậy, mặt nước đầy những gợn sóng lăn tăn.
Trên gương mặt già nua của Bạch Thanh Quan, vẻ bình tĩnh dần biến mất, sự phẫn nộ đang hiện rõ mồn một.
Dường như có tiếng sấm vang lên từ nơi cực xa, bầu trời tựa hồ nứt ra những khe hở.
Tuy nhiên, đó chỉ là cảm giác.
Trong tầm nhìn của La Bân, cậu chỉ thấy phía chân trời sáng rực lên trong chốc lát, giống như ánh sáng tạo ra khi nổ pháo dưới đáy nước.
Khoảng cách quá xa, nếu ở gần, cảm giác hẳn phải hoàn toàn khác biệt.
"Đỉnh Thần Tiêu..." Bạch Thanh Quan híp mắt.
Cơn phẫn nộ được đè nén một chút.
Lúc này, bà ta không muốn trì hoãn thêm thời gian nữa.
Trong núi Thần Tiêu nhất định đã xảy ra chuyện.
Thiên lôi có thể nhìn thấy từ tận nơi này đã không giống như lôi điện bình thường có thể xuất hiện.
Bà ta phải nhanh chóng đưa La Bân trở về.
"Giãy giụa vô ích thôi, cho dù nơi này là cục của cậu, cậu cũng không thể khống chế được bà già này. Một tiên sinh thậm chí còn chưa đạt đến cấp bậc xuất hắc, cậu không có tư cách nói lời ngông cuồng trước mặt tôi."
Bạch Thanh Quan hừ lạnh một tiếng, bà ta dốc toàn lực lao về phía La Bân.
Sự áp chế về thực lực tuyệt đối khiến cơn giận của bà ta chưa đến mức không thể kiểm soát. La Bân có tự tin đến đâu thì trong mắt bà ta cũng chỉ là hạng hề nhảy nhót. Bà ta sẽ không để cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát chỉ vì một tên hề.
Cùng lúc Bạch Thanh Quan đi qua một vị trí nhất định, La Bân lại ngậm thi đan vào miệng!
"Đoài Trạch thượng, Tốn Phong hạ, Trạch Phong Đại Quá!"
Giọng nói có phần hơi mơ hồ vì ngậm đan nhưng lại nặng nề như sóng triều, cũng sắc lẹm và chói tai như tiếng gió rít!
"Bụng nghẹn dâng cổ, Phế Kim quá vượng, não thần mất nuôi dưỡng!"
Cú "lời ra quẻ thành" này là đòn đánh mạnh nhất sau khi Tiên Thiên Toán của La Bân đạt được thành công nhỏ.
Cậu dùng mai rùa ngọc để bố trí Đoài Cung Thập Lục Quái, lấy thi đan làm căn cơ để sinh khí dồi dào, lại vừa mới ăn một loạt vật phẩm dưỡng hồn và tẩm bổ cơ thể.
Quan trọng nhất, đây không phải là kiểu dồn ép mệnh số để đối đầu cứng nhắc như khi đối phó với Đới Thông.
Đây là một quẻ hoàn toàn nhắm vào điểm yếu của Bạch Thanh Quan!
Quẻ Trạch Phong Đại Quá, ý nghĩa của quẻ là trạng thái tới hạn.
Dương thịnh âm suy, thực lực tập trung quá độ ở phần giữa, nghĩa là trạng thái của Bạch Thanh Quan lúc này nhìn có vẻ cực tốt, nhưng dưới cái vẻ cực tốt đó lại bỏ qua căn cơ bản thân, cộng thêm cảm xúc của bà ta đang ở bên rìa của sự mất cân bằng, bản thân sẽ hoàn toàn mất khống chế.
Tốn Phong là Mộc, thượng Đoài là Trạch, nước ngập mặt gỗ khiến gỗ không thể sinh trưởng.
Điều này cũng báo trước một trạng thái tinh thần là sự vật quá tải, áp lực quá lớn, từ đó cảm xúc sụp đổ, phẫn nộ bùng phát.
Mục đích của La Bân chính là vậy.
Cậu tích tụ trạng thái của Bạch Thanh Quan đến mức hoàn toàn trùng khớp với quẻ Trạch Phong Đại Quá, rồi dùng lời ra quẻ thành để hoàn thiện quẻ này!
Bạch Thanh Quan bỗng khựng lại tại chỗ.
Rõ ràng chỉ một giây trước bà ta còn khắc chế được những cảm xúc hỗn loạn. Nhưng ngay lúc này, trong đầu bà ta, mọi thứ tiêu cực dường như đồng loạt tuôn ra!
Những lời lẽ của La Bân không ngừng phóng đại trong trí não.
Không chỉ có La Bân, mà cả những trải nghiệm trong quá khứ cũng không ngừng hiện về trước mắt.
Một tiếng r*n r*, sau đó là tiếng thét thảm thiết.
Bạch Thanh Quan đột nhiên ôm lấy đầu, bà ta cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Lúc này, La Bân bấm pháp quyết, miệng lẩm bẩm.
Cơn đau lại ập đến.
Không phải cái đau đầu do cảm xúc gây ra, mà là cái đau thực sự, giống như trong não có một con sâu đang không ngừng gặm nhấm.
La Bân đã thúc động cổ Phệ Tinh.
Huyết phù trên đỉnh trán Bạch Thanh Quan đang không ngừng tan rã.
Cùng lúc đó, La Bân sải bước lớn, định áp sát Bạch Thanh Quan.
Cậu đã sớm nhổ viên thi đan ra, tay kia đang cầm cổ Kim Tằm.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt đầy máu của cậu trông giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục.
Rất nhanh, La Bân đã sang tới phía đối diện đầm, tiếp cận sát bên người Bạch Thanh Quan.
Cổ Kim Tằm bật nhảy lên, rơi trúng mặt Bạch Thanh Quan.
Nó cắn xuống một miếng.
Một luồng khí đen nhanh chóng lan rộng, cả khuôn mặt Bạch Thanh Quan giống như bị bao phủ bởi một lớp mạng nhện.
Cổ Kim Tằm không chỉ là đứng đầu vạn cổ, mà còn là loại cổ có độc tính mạnh nhất trong muôn loài. Độc tính của nó đương nhiên mạnh hơn Hắc Kim Thiềm rất nhiều.
La Bân lại bấm quyết, miệng phát ra những âm thanh kỳ quái.
Con cổ Phệ Tinh béo mập chui ra từ lỗ mũi bà ta, sau khi rơi xuống đất thì nhanh chóng bò vào trong áo La Bân, cổ Kim Tằm cũng rút lui, quay lại trên người cậu.
Bạch Thanh Quan vẫn bất động, gương mặt bà ta lộ rõ vẻ đau đớn cực kỳ, lớp mạng nhện hiện ra dưới da màu sắc ngày càng đậm, rõ ràng là độc đã ngấm sâu vào căn cơ, đến cả môi cũng đen lại.
Trong mắt bà ta lờ mờ hiện ra những đốm trắng.
Một con trùng chui ra ngoài.
Trung Thi Bạch!
Tim La Bân như bị bóp chặt.
Chỉ một quẻ, cảm xúc tích tụ rồi sụp đổ đã khiến tâm ma của Bạch Thanh Quan mất khống chế, ngay cả Trung Thi Bạch cũng xuất hiện.
Cơ hội chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
La Bân không mình biết có thể làm ảnh hưởng đến hành động của Bạch Thanh Quan trong bao lâu.
Chạy!
Trong đầu cậu chỉ còn lại ý nghĩ duy nhất này.
Sải bước, La Bân điên cuồng quay lại thôn.
Chạy được khoảng trăm mét, La Bân một lần nữa cảm thấy cảm giác rợn tóc gáy ập đến.
Không dừng bước, cậu quay đầu lại, thấy Bạch Thanh Quan đang cử động.
Ban đầu chỉ là động đậy, nhưng chỉ sau hai giây, bà ta đã lao đi như một mũi tên rời cung.
"Cậu chết cho tôi!"
Tiếng quát thét sắc lẹm vang dội.
Dáng vẻ của Bạch Thanh Quan lúc này quá đỗi kinh hồn. Khuôn mặt đầy mạng nhện, đôi mắt có trùng trắng chui ra, áo bào màu tím đã mất đi sự uy nghiêm, chỉ còn lại sự hung tợn và vặn vẹo.
La Bân nổi hết da gà.
Cậu không thể hiểu nổi.
Sao nhanh như vậy?
Lời ra quẻ thành được hỗ trợ bởi thi đan, độc của cổ Kim Tằm, cổ Phệ Tinh cắn nát não bộ, cộng thêm Trung Thi Bạch xuất hiện, cảm xúc mất khống chế... Vậy mà Bạch Thanh Quan chỉ mất vài phút đã khôi phục khả năng hành động?
Chân nhân thì cũng vẫn là người chứ!
Đây còn là người bình thường không?
"Hỏa tinh phi ô, phụng chuy long lân. Phi phù tiền lộ, tiễn trừ yêu phân. Cảm hữu yêu nghiệt, đoạn tông diệt hình. Thần uy đáo xứ, thực quỷ thôn tinh. Cấp cấp như luật lệnh."
Tiếng chú pháp đanh thép, đây rõ ràng là chú Khai Đạo!
Lá bùa đã được b*n r*!
Bạch Thanh Quan quá nhanh.
Trong chớp mắt, khoảng cách giữa bà ta và La Bân chỉ còn chưa đầy hai mươi mét.
Lá bùa thậm chí đã bắn tới sau lưng La Bân.
Giây tiếp theo, phù hỏa sẽ bùng cháy.
Bạch Thanh Quan muốn giết cậu!
Sự xuất hiện của Trung Thi Bạch đã khiến cảm xúc của bà ta nổ tung, hoàn toàn mất đi lý trí.
Bà ta sẽ không cân nhắc việc núi Thần Tiêu còn cần cậu nữa hay không.
Bà ta chỉ muốn giết người!
Tính toán ngàn lần, tính ra được một kết quả, nhưng lại không tính được biến số sau kết quả đó sao?
La Bân bất ngờ đứng khựng lại, trợn tròn mắt.
Đúng lúc này, dị biến lại xảy ra.
Bạch Thanh Quan định vung ra lá bùa cuối cùng, hơn nữa trên lá bùa đó còn mang theo ánh lửa.
Lá bùa đó bỗng nhiên đứt đoạn từ chính giữa.
Bùa đứt chỉ là khởi đầu.
Cơ thể Bạch Thanh Quan bỗng nhiên cũng đứt lìa từ phần mông.
Không một báo hiệu nào, bà ta đập mạnh xuống đất, hai chân cũng rơi xuống.
Những lá bùa bay lượn trên trời rụng xuống một cách yếu ớt.
Tim đập hẫng đi nửa nhịp, La Bân không dám lại gần xem tình hình, cậu vắt chân lên cổ tiếp tục chạy.
Thậm chí lúc này cậu không dám dùng đến hồi tưởng.
Dùng hồi tưởng sẽ phải dừng lại mất thời gian, trước mắt những thứ khác đều không nhìn thấy, sợ rằng vẫn còn biến số.
Không lâu sau, cậu đã chạy vào trong sân, đúng lúc thấy Từ Lục đang rút kiếm trên người Bạch Tiêm ra.
Bạch Tiêm bị thương rất nặng, khắp người đều là lỗ thủng do kiếm đâm, mặc dù kiếm đã được rút ra nhưng vẫn khó mà cử động.
"Thủ tọa..." Bạch Tiêm run rẩy gọi.
Bạch Tiêm ở trạng thái này vốn dĩ đã lạnh lùng nghiêm nghị, không có bất kỳ dao động cảm xúc nào. Là vì cô ấy bị thương quá nặng, cộng thêm quá lo lắng nên mới xuất hiện âm run như vậy.
"Trời đất ơi... La tiên sinh, cậu sao thế này? Mụ già chết tiệt kia lăng trì cậu à? Ơ không đúng... Nếu lăng trì thì cậu không đứng đây được, bà ta đâu rồi?" Từ Lục thắc mắc.
"Đi thôi!" La Bân không kịp giải thích, cậu bước nhanh tới định rút thanh đao ra.
"Đừng! Dễ thế thì tôi đã rút lâu rồi, sẽ chết đấy, phải cùng bịt kín vết thương." Từ Lục lập tức ngăn La Bân lại. "Mụ già chết tiệt kia ác thật, bà ta không muốn Bạch Tiêm can dự vào nữa."
Vừa nói, Từ Lục vừa tiếp tục rút kiếm, đồng thời xử lý vết thương.
Lúc này La Bân mới để ý thấy những lỗ thủng khác quả thực đã được cầm máu.
Nếu không với thương thế này, máu của Bạch Tiêm đã chảy cạn từ lâu.
Cậu quay đầu nhìn ra ngoài.
Yên tĩnh, không có bất kỳ động tĩnh gì.
Cậu không muốn đợi, nhưng hiện giờ chỉ có thể đợi. Những thanh kiếm đó đều đâm xuyên xuống mặt đất, không rút ra thì Bạch Tiêm cũng không thể hành động được.
"Đúng rồi La tiên sinh... Cậu vẫn chưa nói mà, mụ già đâu? Cậu không làm mụ ta ngỏm rồi chứ? À... Không phải tôi khích bác đâu, nhưng chắc cậu không giết nổi bà ta nhỉ? Sao cậu không nói gì? Giết thật rồi à? Đừng đùa chứ La tiên sinh... Bà ta là chân nhân của núi Thần Tiêu, một khi chết thì chuyện sẽ lớn lắm đấy, mười Bạch Tố cũng không sao, chứ một chân nhân thì trời ơi đất hỡi."
"Tôi không giết bà ta." La Bân th* d*c.
"Tốt... Vậy thì tốt..." Từ Lục lại rút thêm được một thanh đao. Nói đến đây, giọng anh ta thay đổi: "Không giết bà ta? Ý là có thể giết?"
"Mau giúp đạo trưởng Bạch Tiêm thoát thân đi, nơi này không nên ở lâu, vẫn còn nguy hiểm!" La Bân quay đầu, tròng mắt đỏ ngầu.
Từ Lục nói quá nhiều. Lúc này La Bân hoàn toàn không có tâm trí nào để giải thích với anh ta.
"Ờ..." Từ Lục há miệng, nhỏ giọng nói: "Hắc Kim Thiềm, đừng quên nó... Bị sét đánh không nhẹ đâu."
La Bân giật mình, lúc này mới sực nhớ ra, vội vàng chạy vào trong nhà.
Rất nhanh cậu đã nhặt được Hắc Kim Thiềm lên.
Chịu một đòn lôi pháp, lớp da vốn dĩ đã đen của Hắc Kim Thiềm giờ mang theo một chút mùi khét, cũng may nó không đến mức thoi thóp thảm thương, nhưng tóm lại cũng bị thương khá nặng, đặc biệt là bốn chi nhỏ, màng chân đều đã bị than hóa một chút.
La Bân thở phào.
Chỉ cần Hắc Kim Thiềm chưa chết thì vấn đề không lớn.
Lần trước bị Đới Chí Hùng chém đứt lưỡi, nó còn mọc lại được cái mới mà.
Cất Hắc Kim Thiềm trong người, La Bân lại đi ra cổng sân.
Vẫn không có bất kỳ dị thường nào xảy ra, không có ai áp sát tới. Trên người Bạch Tiêm còn ba thanh kiếm nữa là rút hết.
La Bân nín thở, bắt đầu hồi tưởng.
Điều cậu muốn nhớ lại chính là quá trình Bạch Thanh Quan bị chém đứt.
Lúc đó, cậu đang vừa chạy vừa quay đầu lại.
Bạch Thanh Quan dùng chú Khai Đạo, ném bùa ra.
Ngay khoảnh khắc chú Khai Đạo sắp có hiệu lực...
Một bóng đen từ trong bóng tối rất gần Bạch Thanh Quan trực tiếp lướt qua bà ta!
Hai cái chân rơi xuống, bóng đen đó lại lặn mất vào bụi rậm bên cạnh.
La Bân hồi tưởng thêm một lần nữa, chỉ thấy quá trình bóng đen xuất hiện và biến mất.
Năng lực hồi tưởng này thực ra đã rất mạnh rồi, nhưng tốc độ của đối phương vẫn quá nhanh, khiến cậu không thể nhìn rõ.
La Bân hồi tưởng liên tiếp mười mấy lần cảnh tượng này.
Thời gian tiêu tốn không dài, nhưng cậu vẫn không nhìn rõ mặt bóng đen.
Lần cuối cùng, La Bân chú ý đến phía vai bên kia của bóng đen, ở đó có một vệt trắng, chỉ là bị cái đầu của bóng đen che khuất.
Đúng rồi, phần đầu của bóng đen hẳn là lớp áo choàng nên mới che được diện mạo.
Vệt trắng bị che khuất đó có thể nhìn thấy đoạn sau, có một cái đuôi trắng dài và mảnh.
Đó hẳn là một cái đuôi?
Đuôi chuột sao?