Chương 856: Hai Tư Dạ, thỉnh quân nhập hũ
Sự tập trung của Từ Lục bị phá vỡ, anh ta bị kéo vào vấn đề mới của La Bân.
Thở dài một hơi, Từ Lục mới nói: "Thực không giấu gì cậu, tuy La tiên sinh là truyền nhân của Tiên Thiên Toán, nhưng cậu lại chẳng biết tí gì về sự tồn tại của sơn môn cũ, vấn đề này lớn lắm. Phải, chúng ta nói là tổ hợp 'Mã Đạo Hắc', kết quả là 'Mã' là lại dựa vào bùa, tiên gia thì bỏ chạy mất dép; đạo trưởng Bạch Tiêm thì miễn cưỡng coi như là 'Đạo', nhưng tôi thấy cô ấy chỉ có đạo thuật suông chứ chưa có tâm tính của đạo; còn cái gã 'Hắc' là tôi đây... Cũng chưa đủ tư cách, chắc chỉ có tiên sinh Vân Khê mới tính là 'Hắc' được thôi. Haizz, chúng ta mà muốn vào sơn môn cũ của Tiên Thiên Toán ấy à, dẹp đi, trừ khi có chín cái mạng để xài thì mới có thể thử. Mục đích của cậu nếu là thăm dò sơn môn cũ, thì đầu tiên anh phải làm được một điểm, đó là với những nơi phong thủy kiểu như núi Tẩu Giao, cậu phải đi lại như trên đất bằng. Còn nữa, tôi cho rằng trong sơn môn cũ của Tiên Thiên Toán có cực nhiều oan hồn, những người năm xưa không chạy thoát được đều đã trở thành quỷ chết oan, cậu vào đó rồi còn phải chịu đựng những luồng oán khí kia, dù sao thì anh cũng là kẻ sống sót duy nhất. Tất nhiên, vẫn có đường tắt để. Nếu có thể kiếm được vài người, không, là một bầy hôi tiên, có lẽ chúng ta có thể trực tiếp tiến sâu vào sơn môn Tiên Thiên Toán, chuyện này cậu có dám làm không?"
Khi nói câu cuối cùng, Từ Lục thể hiện rõ sự khát khao. Có thể thấy anh ta thật sự muốn có bùa thỉnh linh hôi tiên, cũng thực sự muốn thử cảm giác tiên gia nhập vào người.
La Bân khàn giọng hỏi: "Là vì tiên gia không màng đến trận pháp sao?
"La tiên sinh, cậu muốn tôi nói thế nào đây? Khen cậu là thiên tài hả?" Từ Lục ho một tiếng, nói: "Chuyện này còn phải hỏi sao? Chúng ta trực tiếp đào một cái hang từ ngoài núi, tiến sâu vào sơn môn. Cậu còn có pháp khí của núi Lục Âm, dùng pháp khí đó để định vị. Tiên Thiên Toán đường đường chính chính như vậy, chắc chắn có tích trữ thi đan hoặc là có vũ hóa thi."
La Bân im lặng rất lâu, cậu nhìn cái chân của Từ Lục, rồi lại nhìn sang phía cầu thang lên lầu, mới nói: "Vậy quyết định thế này đi, chúng ta nghĩ cách đi tìm một bầy hôi tiên, chỉ có điều, tìm tiên gia ở đâu mới là vấn đề. Chúng ta cứ nghỉ ngơi ở đây ba ngày, tôi sẽ đến Minh Phường địa phương xem tình hình thế nào. À, tầm ba ngày thì người của núi Thần Tiêu có thể đã ra ngoài, chúng ta đi sẽ không có họa gì. Đến lúc đó chân của anh chắc cũng sẽ đỡ hơn nhiều, đạo trưởng Bạch Tiêm cũng có thể hồi phục không ít."
"Tốt lắm! Tốt lắm! Tốt quá rồi!" Mắt Từ Lục sáng rực lên.
La Bân lấy ra một lá bùa thỉnh linh hôi tiên từ trong áo ra, đưa cho Từ Lục.
"Phù ấn là như thế này, nhưng trong đây có một kỹ xảo, đó là phải làm một mạch không ngừng nghỉ. Cuối cùng, cần hôi tiên nôn ra máu mới có thể thành bùa. Từ tiên sinh là thiên tài của thuật bùa chú, tôi nói thế này chắc anh hiểu chứ?"
Không phải La Bân không muốn dạy Từ Lục, mà là bùa thỉnh linh này cậu đã luyện thành như vậy. Về khoản bùa chú, cậu không quá giỏi, Từ Lục mới là thiên tài thực sự của môn này.
"Chỉ thế thôi sao?" Từ Lục l**m khóe môi, anh ta chăm chú quan sát bùa thỉnh linh hôi tiên, nói: "Thế thì chẳng cần luyện nữa, tôi nhớ kỹ rồi, biết làm rồi. La tiên sinh, cậu cho tôi một bất ngờ lớn đấy, ha ha, chỉ còn thiếu hôi tiên nữa thôi! Nếu tôi có thể vào sơn môn Tiên Thiên Toán một chuyến rồi trở ra, đợi tôi xuất hắc, dù có muộn vài năm thì đã sao? Mấy ông già kia cũng phải bái phục tôi thôi! Ai không phục, tôi trực tiếp thỉnh tiên gia nhập thân, nhổ sạch râu tên! Ha ha!"
Từ Lục cười vô cùng đắc ý.
"Tôi đến Minh Phường đây." La Bân lảng sang chuyện khác.
"Được, cậu cứ yên tâm, có tôi ở đây, cậu cứ việc kê cao gối mà ngủ, đạo trưởng Bạch Tiêm chắc chắn an toàn, cô ấy sẽ không sao đâu." Từ Lục vỗ ngực bảo đảm.
Bước ra khỏi căn biệt thự cũ, La Bân không gọi Thẩm Đông, Thẩm Đông cũng bị thương, cũng cần nghỉ ngơi.
Cậu đi ra con đường lớn bên ngoài, ánh hoàng hôn chói mắt, cái bóng bị kéo dài thật dài, dòng người đông đúc khiến cậu nhất thời chưa kịp hoàn hồn.
Lần nữa, La Bân cảm thấy mình thật lạc lõng giữa chốn náo nhiệt này.
Cậu cúi đầu nhìn bàn tay mình, rồi lại sờ lên mặt mình.
Nhắm mắt lại, đứng chôn chân tại chỗ hai ba phút, La Bân mới tiếp tục đi.
Đồng thời, La Bân liên lạc với Trần Tổ, từ ông ta có được vị trí chính xác của Minh Phường ở thành phố Đồng Châu.
Trần Tổ cho biết sẽ lập tức liên lạc với người phụ trách Minh Phường bên đó, nhờ họ dốc sức phối hợp với cậu, sau đó mới cúp máy.
Dừng lại bên đường, cậu bắt một chiếc xe.
Khi La Bân đến một tầng lầu trong trung tâm thương mại ở nội thành, nơi Minh Phường tọa lạc, trời đã tối mịt, trăng tròn treo cao trên đỉnh đầu.
Chẳng bao lâu sau, La Bân đã tìm thấy lối vào Minh Phường.
Cũng giống như Minh Phường ở thành phố Nam Bình, đó là một lối cầu thang dẫn xuống lòng đất, một cánh cửa đóng chặt, trên đó có dòng chữ "người lạ chớ vào".
La Bân đang bước xuống bậc thang, bên cạnh bỗng vang lên tiếng gọi.
"La tiên sinh?"
La Bân quay đầu, thấy một người đang vội vã chạy về phía mình.
Người này cao gầy, da dẻ trắng bệch cực kỳ, giống như lâu ngày không thấy ánh mặt trời, trên vai đeo một chiếc lồng tre, rõ ràng là trang phục của một thợ làm đồ mã.
"Kẻ hèn là Hứa Vưu, ở Nguyên Chính Đường, là thợ làm đồ mã số một dưới trướng đường chủ. Trần ty trưởng của Cửu U Ty có liên lạc với đường chủ, hy vọng đường chủ phối hợp với tiên sinh làm một số việc. Không may là đường chủ có việc khẩn cấp phải đi xử lý, nên lệnh tôi ở đây đợi tiên sinh, khi nào tiên sinh tới thì đưa tiên sinh đi gặp đường chủ." Hứa Vưu nói liến thoắng.
La Bân nhíu mày.
Hứa Vưu dừng lại trước mặt cậu, thái độ vô cùng cung kính.
Việc cậu bị nhận ra cũng không có gì lạ, Trần Tổ chắc chắn đã mô tả đặc điểm của cậu.
Nơi quản lý Minh Phường ở đây gọi là Nguyên Chính Đường sao?
Cậu không thắc mắc gì về việc đường chủ không có mặt.
Dù sao việc cậu liên lạc với Trần Tổ cũng quá đột ngột, Trần Tổ tìm đối phương chắc chắn cũng vô cùng gấp gáp.
"Không vội, tôi xuống dưới tìm chỗ nào đó ngồi chơi, đợi đường chủ của các anh về." La Bân nói.
Mục đích cậu đến đây là muốn hỏi xem gần đây có tiên gia nào xuất hiện không.
Kết quả bàn bạc với Từ Lục là sẽ ở lại thành phố Đồng Châu ba ngày.
Vì vậy, không cần thiết phải lấy được tin tức gấp gáp như thế.
"À, e rằng mấy ngày nữa đường chủ mới về được, đường chủ thực sự có việc quan trọng cần làm, nói là phải đi gặp một người trước, có thể nán lại nơi đó một chút để đợi tiên sinh qua, sau khi tiên sinh dặn dò những việc cần làm xong thì đường chủ mới đi lo việc của mình." Hứa Vưu giải thích, đồng thời đưa tay mời, liếc nhìn ra ven đường cách đó không xa, nói: "Tôi đã chuẩn bị sẵn xe rồi, từ đây qua đó nhiều nhất là một tiếng đi đường."
La Bân suy nghĩ một lát, lại nhìn vào mặt Hứa Vưu.
Không phải La Bân quá thận trọng, mà là đã trải qua bao nhiêu chuyện, đây hoàn toàn là bản năng.
Từ mặt Hứa Vưu, cậu không nhìn ra bất kỳ vấn đề gì.
Nghĩ kỹ lại, việc cậu đến Minh Phường là ý định nhất thời, Trần Tổ gọi điện thông báo cũng không có điềm báo trước.
Đổi sang một nơi khác, chắc cũng không thể có vấn đề gì.
"Mời dẫn đường." La Bân gật đầu.
Hứa Vưu tỏ vẻ thấp thỏm lo âu, đi trước dẫn đường.
Lên chiếc xe bên đường, Hứa Vưu lái xe, La Bân nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lùi dần, để tâm trí bình lặng hơn.
...
Ngoại ô thành phố Đồng Châu.
Bên trong miếu Thành Hoàng vào đêm khuya, đèn đuốc vẫn sáng trưng.
Dưới tượng thần Thành Hoàng, những nén nhang dài cháy âm ỉ, ánh nến không tắt.
Trên mâm lễ vật tam sinh nhỏ bóng loáng mỡ, trái cây cúng rất tươi, tỏa ra từng trận hương thơm.
Còn có một chiếc bàn gỗ, cạnh bàn có hai người đang ngồi.
Một trong số đó là Hoàng Chi Lễ, Thành Hoàng trực ban của Minh Phường Nam Bình.
Người còn lại mặt vuông chữ điền, lông mày như hai thanh đoản đao dựng ngược, khuôn mặt vô cùng nghiêm nghị, đôi mắt càng sắc lẹm.
Trên bàn bày bàn cờ tướng, thế cờ đang đến hồi gay cấn căng thẳng.
"Lão Hoàng, tâm hồn treo ngược cành cây, đây không giống phong cách của ông chút nào." Ngô Trấn Thanh gõ ngón tay xuống mặt bàn.
Hoàng Chi Lễ không nhìn bàn cờ, nghiêng đầu, vẫn luôn nhìn ra phía ngoài miếu Thành Hoàng.
Sau khi Tư Dạ nuốt chửng Hà Liên Tâm, ông ta đã phái Tư Dạ ra ngoài để tìm La Bân câu hồn.
Kết quả là, việc câu hồn thất bại lần nữa.
Tất nhiên, lần này Tư Dạ không bị xé nát.
Phản hồi của Tư Dạ là trên người La Bân có những lá bùa trấn hồn cực kỳ mạnh mẽ, chỉ dựa vào một mình Tư Dạ câu hồn thì khó lòng thành chuyện.
Hoàng Chi Lễ bèn rời khỏi thành phố Nam Bình, chạy đến thành phố Đồng Châu.
Bởi vì nơi cuối cùng La Bân bị câu hồn chính là thuộc phạm vi quản lý của Đồng Châu.
Ông ta đến tìm Ngô Trấn Thanh, Thành Hoàng trực ban của miếu Thành Hoàng Đồng Châu, định mượn Tư Dạ đương giới, hợp hai luồng làm một để câu hồn La Bân quy án.
La Bân đã biến mất một thời gian, khi Tư Dạ cảm ứng được La Bân xuất hiện lần nữa thì đã tìm thấy cậu, phát hiện họ cậu khỏi cái thôn kia và chạy đến thành phố Đồng Châu này.
Đối với Hoàng Chi Lễ mà nói, La Bân chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Tư Dạ đã âm thầm bám theo ngay sau khi La Bân vào thành phố.
Hơn nữa kẻ đi theo không chỉ có một Tư Dạ.
Mà là hai người!
La Bân liên lạc với Trần Tổ, Tư Dạ đã nghe lén được nội dung.
Không phải La Bân không đủ thận trọng.
Tư Dạ là quỷ lớn, lại có chức danh ở Âm Ty.
Chức trách của Nhật Dạ Du Thần là giám sát mọi vật.
Mỗi một khu phố đều có một miếu Thành Hoàng, đều có Tư Dạ, Nhật Tuần tồn tại, có thể nói họ ở khắp mọi nơi.
Trừ khi đặc biệt để ý và dùng thuật pháp đặc thù mới có thể phát hiện tung tích của họ.
Rất đơn giản, Tư Dạ là quỷ lớn nhưng lại không phải quỷ thông thường, trên người nó thậm chí không tồn tại quỷ khí.
Bình thường, miếu Thành Hoàng sẽ không vô cớ câu hồn, chỉ cần miếu Thành Hoàng ra tay câu hồn thì chắc chắn là có đủ lý lẽ, cũng có luật lệ Âm Ty ủng hộ.
Một khi đã bị Tư Dạ nhắm trúng, nhất định không thể thoát!
Trường hợp của Không An là ngoại lệ.
"Không hiểu sao tôi vẫn thấy không yên tâm." Hoàng Chi Lễ lắc đầu.
Ngô Trấn Thanh cười nói: "Sau khi hai Tư Dạ hợp lực, tuy không có bản lĩnh của Đại Tư Dạ, nhưng cũng mạnh hơn một Tư Dạ rất nhiều. Huống hồ, Tư Dạ dưới trướng ông đã nuốt chửng mẹ ruột của kẻ đoạt xá kia, dùng hồn mẹ câu hồn con đã là chiêu bất ngờ rồi! Còn nữa, đường chủ Mạc Khôn của Nguyên Chính Đường là bạn thân chí cốt của tôi, tất nhiên, tôi chưa bao giờ dùng việc công vào việc tư. Đích thân Mạc Khôn sẽ dẫn tên La Bân đó vào nơi ở của quỷ Ngũ Ngục, con quỷ Ngũ Ngục đó chuyên ăn tinh phách, trước mắt để quỷ làm cậu ta bị thương, sau đó Tư Dạ mới ra tay câu hồn, chắc chắn là dễ như trở bàn tay."
"Quả thực vậy." Hoàng Chi Lễ gật đầu, "Nhưng tôi vẫn có chút lo ngại, lần đầu tiên Nhật Tuần bị xé nát, tượng đất cũng bị hủy, lần thứ hai Tư Dạ câu hồn thất bại, tuy nói là bình an vô sự, nhưng kẻ đã xé nát Nhật Tuần lần đầu vẫn chưa từng xuất hiện."
"Không sao cả, Mạc Khôn sẽ giúp một tay." Ngô Trấn Thanh vô cùng tự tin: "Lão Hoàng, ông cũng đã nói rồi, trước đây bên cạnh La Bân có rất nhiều người, hiện tại chỉ còn lại mình cậu ta, không còn đại tiên sinh Trương Vân Khê kia, cũng không có tiên sinh nào khác, càng không có đạo sĩ ở bên, cậu ta có bản lĩnh gì mà xé nát được Tư Dạ? Sau khi cậu bị thẩm vấn và khai ra hành tung của tên Không An mà ông nói, ông được Âm Ty khen thưởng rồi thì chớ có quên tôi đấy nhé."
Ánh mắt Ngô Trấn Thanh lộ sự mong đợi.
"Đó là lẽ đương nhiên." Hoàng Chi Lễ gật đầu, ông ta dần tự tin trở lại.
...
Chiếc xe dừng lại bên cạnh một chân núi.
Lên núi không có đường, chỉ có một lối bậc thang nghiêng dốc.
Cả ngọn núi không lớn, thậm chí còn không cao bằng một tòa nhà cao tầng.
Có thể thấy trên đỉnh núi có một dãy nhà, lúc này vẫn còn sáng đèn.
"Đường chủ của chúng tôi đang ở trên đó, tiên sinh cứ lên đi, tôi sẽ thông báo cho đường chủ, khi tiên sinh lên tới nơi thì chắc đường chủ đang đợi tiên sinh rồi." Hứa Vưu lịch sự nói.
"Đây là đâu?" La Bân vừa nhìn về phía bóng dáng căn nhà trên đỉnh núi, vừa hỏi Hứa Vưu.
Vầng trăng tròn tình cờ nằm ngay trên đỉnh núi đó, mờ mờ ảo ảo, thấp thoáng một làn sương mù, mà trong sương mù đó dường như còn kẹp theo một tia máu.
Căn nhà trên đỉnh núi là một hung trạch.
Dưới góc nhìn phong thủy, đây là một ngọn núi Chi Long, đỉnh núi rồng nhánh chỉ có thể xây mộ, xây nhà ắt đại hung!
Đường chủ của Nguyên Chính Đường đến một căn hung trạch để làm việc gì?