Chương 776: Cút, cút ra ngoài!
May mà người này luôn nhìn chằm chằm vào người kia, ngón tay nắm lấy lưới sắt càng chặt hơn, các khớp xương càng trắng bệch.
Người kia vốn định rời đi, đột nhiên dừng bước, quay đầu lại, đối mặt với người trong lưới sắt.
Đó là một đôi mắt trong veo, sạch sẽ, trắng đen rõ ràng, không vương bụi trần thế tục.
Đó là một khuôn mặt kiên cường mạnh mẽ như thể mang theo ý chí lớn lao.
Da hắn rất đen, hai má hơi ửng đỏ.
Tinh tế mà lại thô ráp đồng thời thể hiện trên làn da.
La Bân vốn cũng đang dồn hết sức lực, vì cậu biết đây chính là cơ hội!
Thấy được người ở đây, thấy được diện mạo, chỉ cần mình có thể phác họa ra, giao cho Trần Tổ, dựa vào mạng lưới của Minh Phường, nhất định sẽ tìm được!
Nhưng khi nhìn rõ, La Bân lại cảm thấy như đang ở trong hầm băng.
Không, còn áp lực hơn cảm giác đó!
Không An!
Người bước ra từ cánh cửa sắt là Không An!
"Cậu đã thay đổi ý định chưa?"
Ánh mắt của Không An mang theo sự dò hỏi.
Im ắng.
Chỉ có im lắng.
Người bên trong cửa không trả lời.
"Chùa của tôi đang được hoàn thiện. Cậu vẫn còn cơ hội. Nếu cậu giúp nó gia trì phong thủy, cậu vẫn có thể làm Hắc La Sát. Tuy tôi đã có một người được đề cử cho vị trí đứng đầu, nhưng cậu vẫn có thể ở hàng đầu tiên. Thậm chí ta sẽ ban cho cậu lễ thanh tẩy Minh Phi. Không phải dùng nhục liên để cậu tẩy rửa linh hồn, mà là Minh Phi thật sự, sẽ khiến cậu thân tâm đều vui vẻ, sau đó là trống rỗng. Không ai nhớ cậu, không ai biết cậu đã ở đây hơn mười năm. Khi tôi không cần cậu nữa, thần minh sẽ nuốt chửng cậu."
"Tàn nhẫn và ghê tởm." Giọng nói khàn khàn vang lên.
"Người đời đều tàn nhẫn. Người đời đều ghê tởm. Người đời, đều giết người. Chỉ có thần minh, mới có thể thanh lọc mọi thứ rác rưởi. Sự giúp đỡ của cậu sẽ đẩy nhanh tất cả những điều này."
Ánh mắt của Không An vô cùng thành kính.
Trong lúc ấy, người này không mở lời nữa, mọi thứ dường như trở nên yên tĩnh.
"Ai?" Không An đột nhiên hỏi.
La Bân kinh hãi.
Trực giác mách bảo Không An đang không phải hỏi người này.
"Om, Ah, Hum!" Hắn trầm giọng nói ba tiếng.
La Bân nghe thấy trong đầu mình có tiếng kêu thảm thiết, còn bản thân như bị một cú búa tạ giáng trúng, bị đánh bật ra khỏi cơ thể.
Cánh cửa sắt mở.
La Bân kinh ngạc và hoảng hốt.
Nhưng giây sau, mọi thứ lại thay đổi, lại trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp tim yếu ớt và hơi thở yếu ớt.
Cảm giác gắn kết như cánh tay điều khiển ngón tay khiến La Bân mừng rỡ.
Về rồi sao?
Cậu mở mắt.
Cái nhìn này, cậu híp mắt, lông tơ toàn thân dựng đứng.
Đây là một không gian cực kỳ chật hẹp, chật hẹp như một cái hộp.
Không, là một chiếc quan tài...
Ở đây có ánh sáng vì chất liệu quan tài là ngọc, ánh sáng xuyên vào được.
Và trên nắp quan tài có dán một người.
Một người rất quen!
Là chính cậu!
Khuôn mặt mười bảy mười tám tuổi, dáng vẻ tầm thường đến mức ném vào đám đông sẽ chẳng ai nhớ nổi, hốc mắt sâu trũng, tàn nhang dưới mắt và hai bên mũi khiến vẻ ngoài vốn đã tầm thường lại càng thêm nhạt nhòa.
Cậu... Sao lại nhìn thấy bản thân?
"Cút... Cút ra ngoài..." Bản thân mở lời.
Giọng nói run rẩy mang theo vẽ trống rỗng, đồng thời kèm theo sự hung hăng, nóng nảy khó tả.
"Bản thân" đột nhiên vươn tay, bóp chặt lấy cổ mình.
La Bân lập tức cảm thấy nghẹt thở!
Cậu muốn giãy giụa, nhưng không thể cử động!
Cảm giác cơ thể như bị đâm xuyên, lại như bị thứ gì đó siết chặt!
"La Bân!"
"La Bân!"
"La Bân!"
Ba tiếng gào khàn cổ họng vang lên từ sâu thẳm trong đầu!
Cơ thể đột nhiên có cảm giác rơi xuống vực, hồn phách bị bật ra khỏi thân xác một lần nữa.
"Của tôi..."
"Cút..."
"Cút ra ngoài!"
Khuôn mặt "chính mình" gần như dán chặt vào mặt cậu!
La Bân không thể diễn tả được sự hoang đường và quái dị đó.
Sau đó, khuôn mặt ấy lùi ra.
Đó đâu phải là mặt mình, rõ ràng là Tạ Khanh với đôi mắt đều lành lặn!
Là Tạ Khanh?
Là sau khi cậu bị Không An đánh ra ngoài, Tạ Khanh muốn kéo mình về, rồi phát sinh biến dị nào đó sao?
Khuôn mặt Tạ Khanh giống như bị mất khung hình, một giây trước còn dán trên mặt cậu, giây sau đã lùi lại, trở về cơ thể ông ta!
"Phụt", Tạ Khanh phun ra một ngụm máu.
Ông ta lảo đảo sắp ngã.
Trương Vân Khê lập tức tiến lên, đỡ lấy cánh tay, mới giúp Tạ Khanh đứng vững.
Tim đập thình thịch.
Cậu dường như vẫn còn cảm nhận được cảm giác nghẹt thở đó, cảm giác rơi xuống vực thẳm và sự gắn kết khó tả đó, nhưng cũng có sự kinh hoàng khi Không An suýt chút nữa tóm được cậu.
Vì thế chính La Bân cũng không nhận ra, mặt nổi gân xanh. thái dương giật thình thịch.
Cậu th* d*c, th* d*c không ngừng.
"Suýt chút nữa... Khủng khiếp quá... Suýt chút nữa thì đứt liên lạc... Suýt chút nữa đã không kéo về được rồi..."
Sự hoảng sợ bất an thể hiện rõ trong con mắt đơn độc của Tạ Khanh, trong hốc máu kia lại chảy ra máu đen.
"Sao lại thế này... Không nên... Sao có thể bị phát hiện... Làm sao có thể..." Tạ Khanh hoảng loạn.
"Bình tĩnh!" Trương Vân Khê đè vai Tạ Khanh xuống, sau đó ông hỏi La Bân, "La tiên sinh, cậu đã nhìn thấy gì?"
"Không An."
La Bân cố gắng kiềm chế hơi th* d*c và nhịp tim rối loạn.
Cái tên này lập tức khiến sắc mặt Trương Vân Khê thay đổi.
"Không An?" Tạ Khanh mơ hồ.
Trương Vân Khê bình tĩnh lại, lời La Bân nói càng buộc ông phải giữ bình tĩnh.
"Không An..." Trương Vân Khê lặp lại cái tên Không An một lần nữa.
"Người này bị Không An giam giữ, Không An yêu cầu hắn dùng phong thủy gia trì cho chùa." La Bân vẫn nhớ lời nói ban nãy của Không An.
Không cần nói nhiều những lý lẽ tà ma kia, mục đích chỉ một câu là rõ.
"Tìm được, vậy là tốt rồi..."
Tạ Khanh xoa ngực, vẻ kinh hãi trên mặt lúc này mới dịu xuống, nhưng trán ông ta vẫn lấm tấm mồ hôi.
"Tôi đã cố hết sức rồi... Suýt chút nữa La tiên sinh đã không về được, chuyện này không thể làm lần thứ hai. Lão Trương, mục đích của ông cũng coi như đạt được rồi, đúng không?" Tạ Khanh quay đầu nhìn Trương Vân Khê, ông ta lấy ra một chiếc khăn tay lau vết máu trên mặt.
Thư giãn một lúc, hốc mắt ông ta cũng không chảy máu nữa.
"Ừ." Trương Vân Khê gật đầu, "Cuộc trò chuyện của tôi và La tiên sinh, không được nói với bất kỳ ai, chuyện này chúng tôi sẽ giải quyết, những thứ khác không liên quan đến ông, sẽ không liên lụy đến ông. Còn chuyện ông nói, La tiên sinh sẽ làm, khi nào làm thì sẽ do ông quyết định."
Bản thân việc này là một vụ trao đổi.
Tạ Khanh gật đầu, trông như đã hoàn toàn nhẹ nhõm.
La Bân không nói gì, ngồi trên ghế. Cậu đang hồi tưởng lại.
Không An đã phát hiện việc bị nhìn trộm. Quá trình này có trong ký ức. Sau đó, La Bân... Đã nhìn thấy chính mình... Sau đó, chính mình siết cổ mình...
Có phải vì Không An đánh cậu ra ngoài nên mới dẫn đến rối loạn không?
La Bân không biết phải nói thế nào, cậu cứ cảm thấy có gì đó không ổn...
La Bân theo bản năng đứng dậy, đến trước cái tủ áp tường, trên đó treo rất nhiều pháp khí và cả gương bát quái.
Ở giữa gương bát quái có mặt gương đồng, cũng có cái là gương thủy tinh.
La Bân thông qua một tấm gương thủy tinh, nhìn khuôn mặt mình.
Hốc mắt sâu hoắm, tàn nhang, trẻ trung mà lại bình thường, thậm chí còn bình thường hơn cả dáng vẻ kiếp trước...
Nhưng trong sự bình thường này lại có một sự sâu sắc khó tả...
La Bân đưa tay, chạm vào mặt mình.
"Tại sao... Không ổn lắm..." Cậu lẩm bẩm.