Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 777

Chương 777: Hồn về, nổi lên mặt nước

Trương Vân Khê chú ý đến hành động của La Bân, thoáng nhìn qua Tạ Khanh.

Tạ Khanh thở dài: "La tiên sinh, ban nãy chắc là cậu đã nhìn thấy hai nơi. Đáng lẽ chỉ là một chỗ thôi, nhưng cậu bị cái kẻ tên Không An kia đánh bật ra ngoài, hồn phách bị hút đến nơi khác."

"Hồn phách bị đánh bật ra?" La Bân nhíu mày.

Tạ Khanh ngạc nhiên, lần nữa nhìn Trương Vân Khê.

Trương Vân Khê giải thích: "La tiên sinh mới bước vào giới âm dương, thời gian học thuật chưa lâu, nhận thức về mệnh quá âm và dương thần còn chưa đủ. Tạ tiên sinh nói ra cũng coi như giúp La tiên sinh."

Tạ Khanh lúc này mới ngộ ra, ánh mắt quay lại với La Bân: "Chuyện này giải thích thì rất phức tạp. Trước hết, La tiên sinh phải hiểu con người có hai loại mệnh số, một nhóm người khi chào đời đã được định sẵn có thể học thuật âm dương, đạo thuật và các truyền thừa thượng thừa khác, đây là mệnh dương thần. Còn một nhóm người, cả đời chỉ có thể luẩn quẩn trong hạ cửu lưu."

"Mệnh số?" La Bân nhíu mày, cậu nhớ lại một chi tiết.

Trước kia cậu nghiên cứu và lĩnh ngộ về đao pháp rất sâu, nhưng khi bị Tần Khuyết rút đi một phần mệnh số, mang đi bản năng tà ma, khi cậu tiếp tục nghiên cứu đao pháp Tư Hình thì cứ như nhìn hoa trong sương, có cố thế nào cũng không thể hiểu hết, chỉ còn lại một vài chiêu thức thô sơ.

Đó là do mệnh số hạ cửu lưu đã bị lấy đi sao?

"Đúng vậy, mệnh số, mệnh dương thần đã được định sẵn là thượng lưu, mệnh quá âm thì được định sẵn ở hạ cửu lưu hoặc bàng môn tà đạo. Trong hầu hết các trường hợp, hai mệnh số này không thể dung hợp. Sở dĩ tôi có thể dùng thuật cảm tri là vì trên người tôi có một con quỷ, nó và tôi cùng mẹ sinh ra, chẳng qua khi còn trong bào thai, nó đã biến mất. Thời thơ ấu tôi luôn cảm thấy có người bầu bạn, người nhà cho là tôi bị điên, đưa tôi cho người khác nuôi, sau đó tôi được một tiên sinh âm dương coi trọng, mới biết hồn phách người em sinh đôi cộng sinh với mình. Tôi mang mệnh số dương thần, còn nó có mệnh quá âm. Vì thế tôi có thể học thuật âm dương, vẫn có thể thông qua nó tìm hiểu một số thuật pháp của hạ cửu lưu. Cảm tri chính là một trong số đó, nó mượn vật liên quan đến hồn, xâm nhập vào chủ hồn, tiến hành nhìn trộm. Thông thường, thuật này chỉ có thể nhìn trộm quỷ. Hồn phách trên người La tiên sinh tuy vẫn chưa phải, nhưng nó đã bị tách ra rất lâu, âm khí rất nặng, tạo thành điều kiện tương tự. Cho đến khi bị phát hiện và bị đánh bật ra ngoài, mọi thứ đều bình thường."

Tạ Khanh nói một tràng dài, đã giải thích rõ logic của thuật pháp.

La Bân cẩn thận ghi nhớ những thông tin này.

"Điều không bình thường là sau khi cậu bị đánh bật ra ngoài, tôi cũng suýt chút nữa liên lạc với hồn của em trai, may mà đã kéo nó về được, khoảnh khắc đó, hồn của cậu lại bị thất lạc. May mắn là hồn La tiên sinh dày dặn, còn có thể triệu hồi về. Khoảnh khắc thất lạc đấy, cậu sẽ giống như bèo dạt mây trôi, có thể chui vào một ngôi mộ ở rừng sâu núi thẳm, có thể sẽ đến trước mặt một hung hồn ác quỷ, thậm chí có thể xuất hiện trên người một người hồn phách yếu ớt phù hợp với hồn phách cậu. Vì thế cậu cảm thấy không ổn, cảm thấy hoang mang, nghĩ đó là hậu di chứng sau khi hồn lìa khỏi xác đúng không? Thật ra không phải, cậu đừng để bị ảnh hưởng, chỉ cần không cảm tri, không bị người ta đánh bật ra ngoài nữa, về cơ bản cậu sẽ không gặp chuyện tương tự."

Trán La Bân lấm tấm mồ hôi, cậu nhìn chằm chằm vào mặt gương trong gương bát quái.

"Tôi không sao." Giọng cậu hơi khàn, nhưng đầy sự bình tĩnh.

Thế nhưng nội tâm cậu không hề bình tĩnh, không hề bình lặng một chút nào. Nếu tâm trạng là một con sông luôn dập dềnh, thì giờ phút này, con sông của cậu chính là sóng dữ cuộn trào.

Bởi vì...

Người cậu nhìn thấy không phải chính mình!

Cậu nhìn thấy La Sam!

Chỉ vì dùng cơ thể của La Sam quá lâu, dần dần, cậu gần như quên mất dáng vẻ của mình, cho rằng bản thân nên trông như thế này, thế nên khi nhìn thấy La Sam, cậu thật sự tưởng đó là mình, cho rằng sự công kích của Không An làm cho hồn cậu bị rối loạn.

Không gian chật hẹp kia là một chiếc quan tài sao?

Hồn cậu trong một giây phút lệch lạc đã quay về đúng thân xác của mình.

Thế nên, La Sam bị đẩy ra ngoài.

Thế nên, La Sam mới bảo cậu cút ra ngoài, mới bóp cổ cậu.

Thân xác thật... Đã chết rồi sao?

Không đúng...

La Bân nhắm mắt lại, lần nữa hồi tưởng.

Lần này, tinh thần cậu hoàn toàn lắng đọng lại.

Hồi tưởng không chỉ giới hạn ở việc "nhìn", phản ứng của cơ thể cũng có thể cảm nhận được.

Cảm giác gắn kết chặt chẽ đó là cơ thể hiện tại này không có.

Cảm giác nghẹt thở sau khi bị "La Sam" bóp cổ là thật.

Một người chết làm sao có thể có hơi thở? Nếu là xác sống, nếu còn sót lại một hơi thở thì cũng không vì bóp cổ mà có cảm giác nghẹt thở như vậy.

Hơn nữa, bề ngoài của "La Sam" và bề ngoài của La Bân hiện tại vẫn có sự khác biệt, tuy cơ thể là của La Sam, nhưng sau khi đực gọi hồn, La Bân đã trải qua nhiều chuyện như vậy, sớm đã khiến thân xác này và lúc ở núi Quỹ khác nhau một trời một vực, đây mới là căn nguyên khiến La Bân trước đó cảm thấy có gì đó không ổn.

Suy nghĩ càng thêm lắng đọng, La Bân xác định mình vẫn còn sống, được nuôi trong một chiếc quan tài ngọc.

Là thủ đoạn của "Mao tiên sinh" sao?

"La tiên sinh, cậu không sao chứ?" Trương Vân Khê đến bên cạnh La Bân, hỏi.

"Đỡ hơn nhiều rồi." Hồi tưởng dừng lại, La Bân mỉm cười, gật đầu với Trương Vân Khê.

"Vậy thì tốt." Trương Vân Khê yên tâm hơn, quay sang hỏi Tạ Khanh: "Tạ tiên sinh, ông có cách nào để ức chế việc hồn hấp thụ dương khí hay là sinh khí trên người La tiên sinh không?"

Tạ Khanh trả lời: "Cách tốt nhất là tìm được chủ thể của hắn rồi thả hắn ra, mười bữa nửa tháng sẽ không ảnh hưởng gì, thời gian lâu hơn, sự gắn kết mới càng sâu. Nếu có thể giải quyết sớm thì không cần can thiệp."

Trương Vân Khê nói thẳng: "Không giải quyết sớm được. Với thực lực hiện tại, chúng tôi vẫn chưa thể đối phó với người kia, hơn nữa hắn còn đang tìm chúng tôi, chúng tôi không thể tự chui đầu vào lưới. Đây cũng là lý do tôi dặn ông, chuyện chúng ta nói tuyệt đối không được nói với kẻ khác, một khi bị hắn nhắm đến là coi như toi mạng."

"Chuyện này..." Tạ Khanh lộ vẻ chần chừ, cười khổ nói: "Tôi chỉ có thể thử thôi, tuy tôi có thể áp chế hồn cộng sinh nhưng dù sao đó cũng là quỷ, hồn người thì khác, quỷ sẽ bị vật trấn áp, còn hồn người thì không sợ."

La Bân giật mình, lẩm bẩm: "Trấn hồn người sao..."

"Đúng vậy, trấn hồn người tương đương với trấn áp sinh hồn, đây không phải chuyện đơn giản. Trong tình huống bình thường, tiên sinh bình thường cũng không có cách trấn hồn người, trừ tiên sinh Âm Nguyệt Tiêu Khắc không bình thường kia." Tạ Khanh giải thích.

La Bân nhìn Trương Vân Khê.

Hai người hợp tác lâu ngày, sớm đã có ăn ý, Trương Vân Khê gật đầu.

"Chuyện này, tôi và tiên sinh Vân Khê sẽ nghĩ cách giải quyết. Hôm nay, cảm ơn Tạ tiên sinh."

La Bân ôm quyền.

Tạ Khanh cũng ôm quyền đáp lễ.

Sau đó, Tạ Khanh đi mở cửa, ông ta đương nhiên nhìn ra La Bân muốn ra về.

Biến cố trước đó khiến ông ta cũng bị ảnh hưởng, vì thế ông ta không nói thẳng ra là bảo Trương Vân Khê và La Bân ở lại, giúp ông ta giải quyết chuyện xong rồi hẵng đi, ông ta cần phải điều chỉnh cơ thể, rồi mới đi làm việc.

...

Lúc đến, trời còn sớm, mặt trời còn chưa lên.

Giờ phút này, mặt trời đã lên cao, nắng chói mắt.

Tình trạng của La Bân thật ra tốt hơn Tạ Khanh nhiều, không thổ huyết, không tổn thương hồn.

Cái mà Tạ Khanh và Trương Vân Khê cho là cậu bị ảnh hưởng, sau khi cậu nghĩ thông suốt, sự ảnh hưởng đó không những không phải là tổn thương, ngược lại còn khiến một số chuyện nổi lên mặt nước.

Mao tiên sinh kia, cái người muốn nhận cậu làm đồ đệ không thử gọi hồn cậu về sao?

Cơ thể cậu đã khỏe lại, tay chân cũng có thể cử động, đủ để thấy Mao tiên sinh có bản lĩnh.

Nhưng tại sao thân xác lại bị nuôi trong quan tài?

Lẽ nào Mao tiên sinh không phát hiện linh hồn trong cơ thể cậu là một người khác sao?

truyenfull,truyenfull vn