Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 775

Chương 775: Cảm nhận

La Bân híp mắt, rùng mình. Cậu cúi đầu nhìn cổ tay mình.

Một tay của Tạ Khanh đang nắm lấy cổ tay cậu.

Và lòng bàn tay cậu đã vô thanh vô tức đặt lên chuôi dao.

Mồ hôi lạnh túa ra liên tục, quần áo sắp bị thấm ướt.

La Bân chậm rãi buông tay, nhưng nhịp tim vẫn có cảm giác ngừng lại nửa nhịp, rất khó chịu.

Sắc mặt Tạ Khanh không thay đổi nhiều, chỉ nói: "Quả nhiên, hắn cảm thấy mình bị can thiệp. Mục đích để lại nghiên mực này một là để được mang đi, sư môn của họ chắc chắn có chút bản lĩnh đặc biệt; hai là đây là chiêu đề phòng. Năm xưa người này đã biến rõ chuyến đi của mình vô cùng nguy hiểm, nhưng vì một nguyên nhân nào đấy, hắn bắt buộc phải đi. Vật này chắc chắn là vật phẩm quan trọng của sư môn họ. Nếu hắn chết, làn hồn này chính là quỷ. Quỷ lẽ ra sẽ lợi dụng cơ hội cộng sinh để đoạt xá (*) hoặc là quỷ nhập tràng (**). Hắn không chết, thì sẽ dẫn dắt, chiếm giữ, từ đó cứu bản thân."

(*) Đoạt xá là hình thức một chân hồn mạnh mẽ tìm thấy một thân xác vừa ý mình, hợp với dòng năng lượng của mình rồi tìm cách tương tác tinh thần với người ấy. Sau một thời gian tương tác với nhiều hình thức khác nhau khiến cho tinh thần người ấy sa sút trầm trọng, lúc này chân hồn ấy sẽ tấn công đẩy chân hồn của xá thân kia văng khỏi xá thân của mình, rồi chiếm đoạt, sống một cuộc sống mới với thân xác ấy.

(*) Quỷ nhập tràng là một quan niệm lưu truyền trong dân gian kể về hiện tượng người chết trong lúc khâm liệm thì sống dậy và có những hành động khó hiểu.

Góc độ nhìn nhận sự việc của Tạ Khanh rất khác, lời ông ta nói quả thật đánh thức người trong mộng.

"Vậy nên, không kháng cự hắn, hắn sẽ dẫn tôi đi tìm hắn?" Ánh mắt La Bân trở nên lạnh lẽo,

"Đó là thù lao sao? Hắn biết Trần Tổ nhất định sẽ đưa nghiên mực cho người khác, bất kể hắn thành quỷ hay bị mắc kẹt, nghiên mực rơi vào tay người mới, sẽ bị hắn ảnh hưởng, hắn cũng coi như đã trả nghiên mực làm thù lao?" Trương Vân Khê suy tư.

Tạ Khanh gật đầu: "Cũng có thể coi là vậy, chuyện này nhất định phải giải quyết. Cho dù hắn đã thành quỷ hay chỉ còn làn hồn này, cách giải nhất định nằm ở trên người hắn hoặc là sư môn hắn. Có điều, cậu có cảm thấy mình phải đi tới một nơi nào đó không? Nếu không, điều đó đại diện cho nơi đó quá nguy hiểm. Hơn nữa, làn hồn này không có thêm thần trí, thậm chí không có khả năng tư duy, chỉ biết phán đoán có nên đi hay không. Nếu không nên đi, hắn sẽ cứ cộng sinh trên người cậu, cho đến khi hắn chiếm được quyền kiểm soát hoặc khai trí."

Ban đầu La Bân nửa hiểu nửa không.

Sau đó, sắc mặt cậu đột nhiên thay đổi.

Trương Vân Khê đứng bật dậy, rồi ông lại ngồi xuống.

Bầu không khí thoáng chốc trở nên nặng nề.

"Vậy thì dùng cách của ông để tìm ra hắn. Hắn cảm thấy nguy hiểm không quan trọng, chúng ta giải quyết xong chuyện này là được." Trương Vân Khê trầm giọng.

La Bân không nói gì, chỉ gật đầu.

Tạ Khanh đã giải thích rõ ràng mọi việc, trong lòng La Bân nặng trĩu.

Làn hồn này giống như một cây non, cậu là đất, cung cấp dinh dưỡng cho nó.

Đợi đến khi cây non trưởng thành, cậu sẽ trở thành cái xác, bị người khác coi như con rối.

Chuyện này tuyệt đối không thể trì hoãn!

Tạ Khanh hơi chần chừ. Ông nhìn lướt qua cửa tiệm, sau đó vội vàng bước lên, kéo cửa xuống một nửa.

Ánh sáng trong tiệm lập tức tối đi rất nhiều.

Sau đó Tạ Khanh ngồi xuống bên cạnh La Bân, kéo chiếc bịt mắt ra.

Hốc mắt đó đen ngòm, bên dưới là gân cơ cuồn cuộn.

Điều này khác với một con mắt mù bình thường, La Bân không cảm thấy trống rỗng, ngược lại có cảm giác như đang bị nhìn chằm chằm.

"Những gì tôi sắp làm có thể sẽ khiến cậu cảm thấy không thoải mái, cậu sẽ nhìn thấy một số thứ. Cậu phải giữ bình tĩnh, mới có thể duy trì kết nối, mới không bị thương bởi nó. Ghi nhớ tất cả những gì cậu nhìn thấy." Tạ Khanh dặn dò.

La Bân gật đầu.

Tạ Khanh giơ tay lên, ngón tay móc vào hốc mắt đen ngòm kia, móng tay cào rách da thịt, ngay tức khắc, máu đen rỉ ra.

Nhưng máu chỉ ở trong hốc mắt, không chảy ra ngoài.

Tạ Khanh lấy ngón tay ra, bắt đầu vẽ trên ngực La Bân.

Ông vẽ một hình bầu dục thấm máu bao quanh khuôn mặt đó, rồi chấm lên vị trí mắt, sống mũi và ấn đường.

Cuối cùng, Tạ Khanh lại chạm vào hốc mắt mình, ngay sau đấy ông nhanh chóng đưa tay, quẹt lên mắt La Bân!

"Đừng cử động!" Tạ Khanh nói dứt khoát.

La Bân cố nhịn bản năng nhắm mắt lùi lại.

Cậu cảm thấy nhãn cầu bị một vật nhớt nhát quẹt qua, mọi thứ nhìn thấy đều bị phủ một màu đỏ máu.

Tạ Khanh đang nhìn cậu.

Tuy nhiên, đó lại không giống Tạ Khanh...

Đó là một khuôn mặt gầy gò, ốm yếu.

Rõ ràng giống hệt Tạ Khanh, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác.

Khuôn mặt đó đang tiến gần mình.

"Đừng cử động."

Câu nói tương tự, ngữ điệu giống hệt.

Nhưng lại có sự khác biệt.

Quá trống rỗng...

Vai bị một bàn tay ấn xuống.

Nhìn qua bên cạnh, đó là Trương Vân Khê.

Sau đó, mặt Tạ Khanh áp sát vào mặt La Bân.

Khoảnh khắc ấy, La Bân mới nhận ra sự khác biệt khác.

Khuôn mặt này, đôi mắt lành lặn và đen đến mức gần như không thấy lòng trắng!

Cảm giác lạnh lẽo bao trùm toàn thân.

Đen.

Tất cả những gì nhìn thấy trước mắt chỉ có màu đen.

Lạnh.

Cảm giác duy nhất của cơ thể là lạnh.

Cậu dường như đang bị liệt và nằm áp dưới đất, hơi lạnh buốt không ngừng chui vào cơ thể.

Mình ngã xuống từ lúc nào?

La Bân muốn ngồi dậy, nhưng phát hiện, cậu chỉ có ý nghĩ đó, cơ thể không thể cử động.

Cảm giác này khiến cậu cực kỳ khó chịu...

Giống như đã trở lại trạng thái bị thợ săn mồi chi phối cơ thể, ý thức của cậu giống như một vị khách trên cơ thể đó.

La Bân liên tục cố gắng, nỗ lực, nhưng vẫn không thể kiểm soát cơ thể.

Ngược lại, cậu cảm thấy đầu bị chạm vào một cái, sau đó, bị đấm vài cái.

Cơ thể sinh phản ứng.

Mình đang đập đầu? Vì thấy khó chịu?

"Suỵt..." Trong đầu dường như có thêm một giọng nói.

"Khụ... Khụ..." Sau đó, bên tai nghe thấy một giọng nói khác.

Trong tầm nhìn có thứ gì đó xuất hiện.

Là mặt đất bẩn thỉu, toàn bụi bặm.

Thì ra trước đó cảm thấy mọi thứ đều đen là vì chưa mở mắt.

Tầm nhìn dịch lên trên, cơ thể đang nằm trên đất giờ đã chuyển thành ngồi dậy.

Đây là một căn phòng vuông vức, rất tối.

Sau phút chốc sững sờ, La Bân bình tĩnh lại.

Tiếng "suỵt" là để nhắc nhở mình im lặng...

Là hành động của bản thân khiến ai đó cảm thấy khó chịu.

Đây không phải cơ thể của mình.

Thủ đoạn của Tạ Khanh thật quái dị, thế mà khiến cậu... Chui vào trong cơ thể một người khác?

Đây là gọi hồn sao?

Không, không thể là gọi hồn...

Tóm lại, La Bân nghĩ rằng tim mình hẳn là đập rất nhanh, nhưng trên thực tế cậu không cảm nhận được nhịp tim, chỉ còn cảm giác rét lạnh không thể diễn tả thành lời.

Khóe mắt thấy bàn tay của người này đã ngừng đập vào đầu.

Hắn lảo đảo đứng dậy.

La Bân bắt đầu quan sát thêm môi trường xung quanh.

Tạ Khanh đã nhắc cậu ghi nhớ mọi chi tiết, dựa vào đó tìm ra nơi này, tìm ra người đang bị giam giữ này!

Tầm nhìn đang tiến về phía trước, là người này đang đi lại.

Rất nhanh, cậu nhìn thấy một cánh cửa.

Đây là một cánh cửa sắt đen kịt, cửa rất dày, mang lại cảm giác cực kỳ áp lực.

Trên cửa có một cửa sổ nhỏ, có những thanh sắt dày đặc tạo thành lưới cửa sổ.

Tầm nhìn áp sát vào lưới cửa sổ, là người này đang nhìn ra bên ngoài.

Quả nhiên, người này đang bị giam giữ!

Quả nhiên, là đệ tử của Long Phổ đang canh giữ người này sao?

Thông tin trong phòng quá ít, hoàn toàn không thể phán đoán đây là nơi nào.

Nhìn ra ngoài từ lưới cửa sổ, một bên là hành lang dài sâu hun hút trong bóng tối, không thấy gì cả. Đối diện cũng có một cánh cửa sắt, trên cửa cũng có một lưới cửa sổ. Bên còn lại cách đây vài mét có một bậc thang dẫn lên.

Đầu tiên có thể phán đoán nơi này ở dưới lòng đất .

Lúc này trời đã sáng, chỉ có tầng hầm mới có thể tối tăm và ẩm ướt như vậy.

Tâm trạng La Bân chùng xuống.

Môi trường như thế này, nếu không có thêm thông tin thì sẽ càng khó tìm hơn...

Đúng lúc này, cậu lờ mờ nghe thấy tiếng r*n r* yếu ớt của phụ nữ.

Không phải cầu cứu, mà là tiếng rên vì đau, còn xen lẫn chút gì đó kỳ lạ. kh*** c*m sao?

Hai bàn tay bám chặt vào lưới sắt, cào mạnh, các khớp ngón tay đều trở nên trắng bệch.

Yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy hơi thở và nhịp tim của người này.

Yên tĩnh, yên tĩnh hơn nữa là có thể nghe thấy tiếng r*n r* của người phụ nữ.

Ở đây không chỉ giam giữ một mình người này.

Sau cánh cửa sắt đối diện còn có một người phụ nữ.

Đang có một người đang hành hạ cô ta?

Rất lâu sau, tiếng rên trong đau đớn nhưng cũng gợi cảm đó ngừng lại.

Khoảng nửa phút sau, cánh cửa sắt đối diện truyền đến tiếng động, sau đó được mở.

Nơi này quá tối, nhất thời cậu không thể nhìn rõ mặt mũi người kia.

truyenfull,truyenfull vn