Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 77

Chương 77: Phán đoán của La Phong

"Rầm", là tiếng ghế ngã.

Vì quá kích động, La Bân đấm một cú thật mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng "rầm" còn lớn hơn.

Đau, là cơn đau chạm đến tận xương!

Nhưng La Bân chẳng hề để tâm.

Cậu chỉ quan tâm đến Cố Nhã!

Chỉ quan tâm đến mẹ của mình trong kiếp này!

Chỉ quan tâm đến lời thề mà cậu từng thề!

Kiếp này, cậu tuyệt đối không thể để mất người thân thêm một lần nào nữa!

Mà việc Vưu Giang có thể qua mặt hai lần khám xét, lý do chính là hầm ngầm căn bản không nằm trong sân, không nằm trong phòng, mà ở ngoài sân nhà hắn, ngay dưới lớp cỏ đó!

"Tiểu Sam, cậu sao vậy?" Trương Vận Linh vội chạy vào phòng khách, nhanh chóng dựng cái ghế bị ngã dậy, lo lắng nhìn La Bân.

"Không... Em không sao... Chị Tiểu Linh, cảm ơn chị." La Bân mỉm cười.

Không phải nụ cười cay đắng, mà là lòng dạ đã thông suốt!

Trương Vận Linh sững sờ, xấu hổ chỉ vào mình: "Tiểu Sam, cậu không sao chứ? Cậu cảm ơn tôi cái gì?"

Trương Vận Linh thật sự không hiểu.

Cô có làm gì đâu, cô chỉ là nghe thấy tiếng động lớn nên mới chạy vào sảnh thôi.

Tại sao La Sam lại cảm ơn cô?

La Bân bước tới ôm chặt lấy Trương Vận Linh.

Cậu ôm rất chặt như muốn ôm trọn cô gái này vào lòng.

Trương Vận Linh hơi giãy giụa, rồi cô thả lỏng, để mặc La Bân ôm.

"Chúng ta sẽ rời khỏi ngôi làng này an toàn, trọn vẹn, không thiếu một ai!" La Bân nói chắc như đinh đóng cột!

"Ừm ừm." Trương Vận Linh muốn gật đầu nhưng không nhúc nhích được.

Cổng sân bỗng mở ra.

La Phong vừa bước vào thì khựng lại, ông nhìn chằm chằm vào La Bân và Cố Nhã đang ôm nhau.

Sắc mặt ông vốn đã rất u ám giờ càng thêm âm trầm.

Trương Vận Linh vội vùng ra.

Tim La Bân cũng đập nhanh hơn, mặt đỏ bừng.

"Tiểu Sam, đồ ăn ở trong bếp hết rồi, tôi nấu xong cả rồi, em mang ra là có thể ăn ngay." Trương Vận Linh cúi đầu, mặt cổ đều đỏ. Cô vội chạy ra ngoài, lúc lướt qua La Phong, chỉ nói lí nhí, "Con về trước ạ, chú với Tiểu Sam cứ ăn tự nhiên..."

Nói rồi, cô chạy mất hút.

La Phong tiện tay đóng cửa lại.

Ông đóng mạnh đến mức làm cửa sổ trong sảnh cũng rung lên.

Yên lặng khoảng mười mấy giây.

La Phong trầm giọng nói: "Bố sợ Vưu Giang bất ngờ quay về chặn con, trong lòng cứ như có tảng đá đè nặng, lại lo con không tìm được chỗ mẹ bị giấu dưới hầm, càng lo hơn... Không ngờ con lại ở đây ôm ôm ấp ấp với Trương Vận Linh, con..."

Giọng La Phong không chứa sự tức giận, mà chỉ có thất vọng, nỗi thất vọng cực lớn.

"Suỵt!" La Bân làm động tác im lặng.

Cậu vội chạy đến cửa, nhìn qua khe cửa vài giây, thấy Trương Vận Linh đã đi xa, mới quay lại, giải thích: "Bố hiểu lầm rồi, không như bố nghĩ đâu. Ban đầu con cũng không phát hiện gì trong nhà Vưu Giang, dù tìm đi tìm lại rất nhiều lần, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thấy hầm ngầm. Con cứ suy nghĩ mãi thì chị Tiểu Linh nói nếu mẹ vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta thì mẹ sẽ làm gì. Con liền nghĩ nếu mẹ đang ở trong nhà Vưu Giang thì mẹ sẽ làm gì, bà ấy biết bố tỉ mỉ và giỏi quan sát, bà ấy sẽ nhắc nhở chúng ta thế nào? Vưu Giang thích dọn dẹp quá mức, thích xóa dấu vết, nhà hắn sạch sẽ đến mức không có chút manh mối nào. Nhưng khi con nhớ lại, con thấy trên cửa có một sợi dây, bị con làm đứt, còn có sợi dây trên cửa sổ, vẫn chưa bị mở! Trên bãi cỏ ngoài cửa sổ có một vệt dấu chân bị giẫm lên nhiều lần! Trong ký ức, hình như con còn nghe được tiếng mẹ yếu ớt cầu cứu! Người trong cuộc thì mù quáng, kẻ ngoài cuộc mới sáng suốt! Hai bố con mình vào nhà tìm đến ba lần vẫn không nghe ra âm thanh ấy, nhưng một câu nói vô tình của chị Tiểu Linh mới khiến con thay đổi góc nhìn! Hầm ngầm nằm ngoài cửa sổ nhà Vưu Giang! Chắc chắn là ở dưới bãi cỏ đó!"

Những lời La Bân nói, từng câu từng chữ không quá lớn, nhưng rơi vào tai La Phong thì mỗi chữ đều nặng như đá rơi xuống đất, đặc biệt là hai câu cuối cùng, vang như sấm nổ giữa trời quang!

Sự khó chịu trên mặt La Phong lập tức biến mất.

Ông sững sờ, nắm chặt cánh tay trái của La Bân.

La Bân định theo phản xạ nắm lại tay ông, vì cậu cũng rất kích động.

Nhưng ngay lúc đó cậu kịp dừng lại, vì hai cánh tay La Phong đều bị thương, không thể nắm.

"Đi thôi bố! Gọi trưởng thôn đến, gọi hết đội bảo vệ đến, đánh úp Vưu Giang một trận bất ngờ! Hắn chết chắc rồi! Hắn giả thần giả quỷ giết người thì cứ để tà ma ăn hắn đi! Đuổi hắn khỏi thôn!"

Lần đầu tiên, khi Trương Quân bị đuổi khỏi làng, La Bân cảm thấy nơi này không có luật pháp, vô cùng đáng sợ.

Nhưng lần này, La Bân mới thật sự cảm nhận được cảm xúc của dân làng, mới hiểu được tầm quan trọng của việc đuổi khỏi thôn!

Đối với loại ác đồ giết người vô tội, tội ác chồng chất như hắn, không đem đi xử tử vạn đao thì không thể nguôi cơn giận trong lòng!

Nói xong, La Bân ra ngoài.

Nhưng La Phong lại không nhúc nhích, vẫn nắm chặt cánh tay La Bân, không để cậu đi.

"Bố? Sao vậy bố?" La Bân không hiểu.

La Phong đang hít thở sâu, cố giữ bình tĩnh.

"Đừng hành động thiếu suy nghĩ." La Phong nghiêm túc kéo La Bân vào phòng khách.

La Bân: "..."

Cậu định nói tình thế thế này mà còn không hành động sao?

Cơ hội vất vả lắm mới có, phải hành động ngay, chậm thì sẽ xảy ra biến cố!

Nhưng rồi La Bân rơi vào trầm tư.

Nếu nói đến lo lắng cho Cố Nhã thì La Phong có thể thua mình sao?

Chắc chắn không thể.

Vậy thì chứng tỏ có điều gì đó cậu chưa nghĩ tới, mà La Phong đã nhận ra.

La Phong cẩn thận, nghe ông ấy mới có thể không sai sót!

Chớp mắt, hai bố con đã vào nhà.

"Vưu Giang biết con từng mở cửa thì cũng biết con đã lục soát. Thực ra lúc hắn rời nhà trưởng thôn, hành động rất gấp gáp, bố nhìn ra hắn đang căng thẳng. Hắn đang sợ con vào nhà." La Phong trầm giọng, "Vốn dĩ trưởng thôn muốn bố..."

Ông nói ngắn gọn như đủ khiến trán La Bân đổ mồ hôi lạnh.

"Quá độc ác, rõ ràng là muốn bắt trọn cả nhà mình một lần." La Bân khàn giọng nói.

La Phong gật đầu: "Hắn dùng cách này để đẩy bố vào thế khó, bề ngoài như ép bố, nhưng con vào nhà hắn lại khiến hắn thêm bất an, hình tượng mà trưởng thôn mô tả về con khiến hắn cảm thấy áp lực, hắn sẽ không bỏ qua cho bố con ta. Tuy con chưa mở cửa sổ, chưa phát hiện trực tiếp ra hầm ngầm, nhưng cũng đã đánh động hắn rồi. Hắn sẽ không ra khỏi nhà nữa, trừ khi... Lúc chúng ta chuẩn bị rời thôn, hắn đi cùng. Đó là phán đoán của bố."

Mặt La Bân tái mét.

La Phong không nói rõ nguyên nhân sâu xa hơn, nhưng La Bân đã hiểu.

Bây giờ dẫn cả đám người đến nhà Vưu Giang thì có thể làm gì?

Đúng, Vưu Giang chắc chắn không trốn được.

Nhưng sau đó thì sao?

Tên Vưu Giang phát cuồng sẽ thế nào?

truyenfull,truyenfull vn