Chương 76: Mẹ, con tìm thấy mẹ rồi!
Hắn muốn kéo cả bố con La Phong, La Sam vào núi, nghĩ cách bắt trọn ổ cả hai người. Hắn đã không chế được La Phong, bề ngoài như chiếm phần ưu thế, nhưng điều đó phải dựa trên một tiền đề!
Hắn phải bình an vô sự!
Nếu thật sự để La Sam phát hiện điều gì đó thì sao?
Việc rời thôn vào núi thăm dò sẽ không còn là chuyện của riêng hắn, mục tiêu chính của cả thôn sẽ thay đổi!
Ngay khoảnh khắc dừng trước cổng sân, tim của Vưu Giang đập thình thịch
Ổ khóa vẫn chưa mở.
Hắn lấy chìa ra mở khóa, đẩy cửa bước vào sân.
Thoạt nhìn, trong sân hoàn toàn bình thường, y hệt như lúc hắn rời đi, không có gì thay đổi.
Tất cả cửa phòng đều đóng kín, không một cánh cửa nào bị mở ra.
Vưu Giang đi thẳng về phía phòng mình.
Chỗ khóa cửa có một sợi chỉ mảnh cực kỳ nhỏ, màu gỗ gần như đồng nhất với cánh cửa.
Đầu còn lại của sợi chỉ gắn lên khung cửa.
Sợi chỉ... Đứt rồi!
Mặt Vưu Giang co giật liên tục.
Hắn đẩy cửa bước vào, tiến đến bên cửa sổ.
Tay nắm cửa sổ cũng có một sợi chỉ mảnh tương tự nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Khuôn mặt đang co giật lại lộ ra một nụ cười.
Đây là thói quen của Vưu Giang, mỗi lần ra ngoài, hắn đều đặt những dấu hiệu ẩn như thế trên tất cả cửa sổ, cửa ra vào trong nhà, bất kỳ ai mở qua đều sẽ để lại dấu vết!
"Còn tưởng cậu bản lĩnh đến đâu."
Vưu Giang lẩm bẩm, bật cười, tiếng cười âm hiểm, sắc nhọn, không to nhưng rợn người.
Hắn kéo cửa sổ ra, nhảy xuống, kiểm tra kỹ lại bãi cỏ dưới sân, không có gì bất thường, lúc này mới mở nắp chui xuống hầm.
...
Trong sân nhà họ La, giữa phòng khách.
La Bân ngồi im lặng, xoa đôi mắt mỏi mệt, rồi day day huyệt thái dương.
Cậu không ở lại nhà Vưu Giang quá lâu. Không tìm thấy lối vào tầng hầm, cậu lập tức xóa dấu chân của mình rồi rời khỏi sân.
Cậu không thể để chạm mặt với Vưu Giang, nếu không chỉ có hai khả năng xảy ra.
Một là cậu bị Vưu Giang giết, bởi vì hắn là kẻ vô cùng đáng sợ.
Hai là Vưu Giang sẽ gọi Chung Chí Thành và những người khác đến, vu oan rằng cậu lén lút vào nhà hắn, rồi dựng chuyện gán tội, đến lúc đó cậu chắc chắn sẽ không nhận nổi hậu quả.
Nhưng dù đã hồi tưởng nhiều lần, La Bân vẫn không tìm ra bất kỳ dấu vết nào.
Khác với tầng hầm ở nhà mình bụi bặm tụ lại là dấu hiệu rõ ràng, cậu đã quan sát cẩn thận mọi góc chết trong nhà Vưu Giang, phát hiện bụi đều rất đều.
Tầng hầm chắc chắn ở dưới đất, chẳng lẽ phải dời cả một cái tủ để thấy lối vào sao?
La Bân cũng từng thử điều này, nhưng không thấy bất cứ dấu hiệu di chuyển nào dưới chân tủ cả.
Dù có di chuyển kỹ lưỡng cách mấy cũng sẽ để lại những vết xước nhỏ.
Bộ não gần như bị La Bân vắt kiệt đến cực hạn.
"Tiểu Sam, cậu đói chưa? Tôi lấy cơm cho cậu ăn nhé?"
Giọng nói dịu dàng của Trương Vận Linh truyền đến tai, La Bân ngẩng đầu.
Ánh nắng chiếu vào làn da Trương Vận Linh khiến nó ánh lên một lớp sáng nhẹ, trong ánh mắt của cô ấy ngập tràn sự quan tâm.
Khi La Bân trở về, Trương Vận Linh đã dọn sạch ngoài sân, thậm chí còn giặt hết đồ bẩn của cậu và cả La Phong, đang phơi trong sân.
Bảo cô về, cô không chịu, nói rằng sắp đến trưa rồi, muốn ở lại nấu cả bữa trưa và tối.
"Chị Tiểu Linh, em không đói, chị ăn trước một chút rồi về nghỉ đi, sáng giờ chị cũng mệt lắm rồi." La Bân gắng gượng cười đáp.
"Tôi không mệt, có điều thấy cậu cứ ngẩn ngơ thế này, tôi thật sự không yên tâm. Dì Cố cũng không muốn nhìn thấy cậu như vậy đâu" Trương Vận Linh tiến lại gần La Bân, nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
Dáng vẻ này thật giống một người chị lớn trong nhà.
La Bân nhận ra Trương Vận Linh cũng buồn, nhưng cô vẫn cố gắng gượng, tiếp tục lo toan mọi việc.
Thấy khóe mắt Trương Vận Linh ươn ướt, La Bân suýt không kìm được, muốn nói ra rằng thực ra Cố Nhã chưa chết.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn cắn chặt môi, không nói gì.
Ở thôn này, những người dễ bị ảnh hưởng nhất chính là phụ nữ và trẻ con.
Vài ngày trước, Trương Vận Linh từng sụp đổ tinh thần, chính là khi hai chị em nhà họ Trần xảy ra chuyện, điều này khiến cô sợ hãi, nhớ lại cảnh bi thảm của bố mẹ mình.
Trương Vận Linh coi Cố Nhã như người thân ruột thịt. Vì thế, nếu cứu được Cố Nhã, có thể lập tức báo cho cô, nhưng bây giờ tuyệt đối không thể nói ra một lời.
Nếu để Trương Vận Linh biết, cô chắc chắn sẽ bất chấp mọi giá, tìm mọi cách để cứu Cố Nhã!
Như thế, chắc chắn sẽ hỏng chuyện.
"Tiểu Sam, tôi dạy cậu cách vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất nhé. Cậu cứ tưởng tượng dì Cố vẫn ở bên cạnh mình, nghĩ rằng dì ấy chưa từng rời xa. Cậu nghĩ thử xem, nếu vẫn còn ở nhà, dì ấy sẽ làm gì? Sao đó cậu cứ làm theo, dần dần, cậu sẽ vượt qua được." Trương Vận Linh nhẹ nhàng nói, "Rồi cuối cùng cậu sẽ nhận ra dì Cố chưa từng rời đi.
La Bân ngây người.
Không phải vì những lời Trương Vận Linh nói quá lý tưởng, mà vì điều gì đó khác.
Lời cô nói đã khơi gợi suy nghĩ trong cậu.
Nếu như Cố Nhã đang ở trong nhà Vưu Giang, bà sẽ để lại dấu vết gì?
Bà sẽ làm sao để báo cho mình biết?
Không!
Bà sẽ làm sao để báo cho La Phong biết cô đang ở đó!?
Trong sân rất sạch, sạch đến đáng ngờ, nếu quan sát kỹ sẽ thấy chỉ có dấu chân của một mình Vưu Giang.
Vưu Giang lúc không có việc gì làm lại thích dọn dẹp sao?
Giết người không phải ngày nào cũng giết, cái sân này cần phải quét dọn sạch đến thế ư? Hắn bị ám ảnh sạch sẽ à?
Tất cả đều quá sạch, sạch đến mức không thể tìm ra bất cứ dấu vết nào.
Khi La Bân bắt đầu thấy bồn chồn, lo lắng thì một đoạn ký ức ấy quay lại khoảnh khắc cậu chuẩn bị đẩy cửa phòng Vưu Giang.
Bởi vì tại góc nhìn khác, La Bân bắt đầu để ý đến quá trình mở cửa.
Cậu phát hiện một điều rất nhỏ.
Trên cửa hình như có một sợi chỉ mảnh.
Màu sợi chỉ gần giống với màu gỗ cửa, nếu không để ý, nếu không biết trước, chắc chắn sẽ không cảnh giác, cứ thế đẩy cửa vào.
Tim La Bân như rơi xuống đáy vực.
Vưu Giang sẽ phát hiện có người vào sân, vào phòng hắn!
Tất cả những chi tiết nhỏ nhặt mà mình cố gắng che giấu khi rời đi đều vô ích.
Cơn bồn chồn trong lòng càng mãnh liệt, cảm giác nóng nảy như thiêu đốt càng lúc càng rõ.
Tuy vậy, La Bân cố gắng kiềm chế lại.
Phương hướng đúng rồi!
Khi nãy hồi tưởng ít nhất cũng mấy chục lần nhưng cậu chưa từng phát hiện chi tiết này.
Cậu phải thay đổi góc nhìn, bình tĩnh lại, từ từ mà nghĩ!
Trong góc nhìn, cậu từ từ tiến gần cửa sổ nhà Vưu Giang, bãi cỏ ngoài cửa sổ làm mắt dễ chịu hơn.
Sau đó phát hiện tay nắm cửa sổ cũng có sợi chỉ mảnh như ở cửa ra vào.
Sợi chỉ ấy giống hệt, cũng màu gần với gỗ, khó phát hiện vô cùng.
Thêm một chi tiết nữa!
Xác nhận hướng đi của mình là đúng! Gợi ý của Trương Vận Linh như vén mây thấy trời!
Phải tỉ mỉ!
Cần quan sát tỉ mỉ hơn!
La Bân đang định tiếp tục theo mạch suy nghĩ đó để quan sát những nơi khác trong phòng, hy vọng tìm thêm được gì...
Nhưng cậu bỗng giật mình.
Cửa gắn sợi chỉ là để kiểm tra có ai vào phòng hay không, điều này hợp lý.
Thế còn cửa sổ? Gắn chỉ để làm gì?
Là để phòng có người mở cửa sổ mà hắn không phát hiện sao?
Nhưng cửa sổ nhà Vưu Giang không có thanh chắn, sợi chỉ ấy hoàn toàn dư thừa, chỉ cần liếc là thấy vị trí tay nắm cửa sổ!
Vưu Giang rảnh rỗi đến mức này sao?
Hắn đúng là kẻ mắc bệnh sạch sẽ?
Hay là... Việc cửa sổ có bị mở hay không với hắn cực kỳ quan trọng!?
Bên ngoài cửa sổ là sân sau!
La Bân rợn người.
Cậu nhớ lại hôm đó, Chương Lập từng nói có người bên kia sông đang nhìn họ!
Lúc ấy, La Bân không để ý.
Nghĩ lại, nếu đang đứng ngoài sân nhà Vưu Giang mà nhìn qua sông thì sao?
Nhưng đó là... Phía sân sau mà!
Chỉ cần đổi góc nhìn, mọi chuyện lập tức trở nên kỳ lạ.
Thêm việc cửa sổ có gắn chỉ, chứng tỏ việc có ai mở cửa sổ với Vưu Giang cực kỳ quan trọng.
Ngoài cửa sổ nhất định có gì đó!
Tầng hầm không ở trong sân, không trong phòng...
Liệu có thể nó đang nằm ngay ngoài cửa sổ không?
Giống như cạnh nhà Chương Lập có rừng trúc để trốn, nơi ẩn thân ở thôn Khương chính là một tấm sắt nằm ẩn dưới nền đất, được sỏi đá che phủ.
Bãi cỏ liệu có đang che giấu lối vào mật thất của Vưu Giang không?
Tim La Bân đập thình thịch.
Một ý tưởng lóe lên, đoạn ký ức lại hiện về, lặp lại khoảnh khắc cậu đứng trước cửa sổ, góc nhìn thay đổi, cố gắng quan sát những nơi trước đó chưa để ý, ví dụ như, bãi cỏ bên dưới cửa sổ, gần tường nhà.
Có một đám cỏ rõ ràng mọc khác biệt với xung quanh.
Nơi đó thường xuyên bị giẫm đạp khiến lá cỏ gãy gập, hơi lõm xuống.
Một đoạn phía trước thì mọc rậm rạp khác thường.
Dẫm một hai lần không thể tạo thành dấu hiệu này!
Không chỉ tầm nhìn có phát hiện, bên tai cũng lờ mờ nghe thấy một vài âm thanh.
Tiếng gió, tiếng nước chảy, vài tiếng chim líu ríu, ngôi nhà có cách âm, nhưng kính cửa sổ rất tệ, như vô hiệu.
Đây đều là âm thanh của cuộc sống bình thường.
Nhưng trong những âm thanh đó có một chuỗi "cộc, cộc, cộc" như tiếng gỗ gõ vào vật gì đó không ngừng.
Giống như hôm Chương Lập vùng vẫy trong tủ phát ra âm thanh.
Trong chuỗi âm thanh ấy còn xen lẫn tiếng hét yếu ớt của một người phụ nữ.
"Cứu với!"
"Có ai không?"
"Cứu tôi..."
Tiếng hét yếu ớt, khản đặc.
Đó là vì lớp cách âm quá dày, là do người quá mệt mỏi, cổ họng gần như khản đặc vì đã gào đến kiệt cùng, là do người đó quá tuyệt vọng, mới có tiếng hét khản đặc như thế.
Là Cố Nhã đang cầu cứu!
Khoảnh khắc ấy, La Bân nổi da gà khắp người.
Cậu muốn bật khóc.
Cố Nhã đã gào bao lâu mới khiến giọng mình khàn đặc đến mức ấy?
Một người bình thường dịu dàng thế mà phải chịu bao nhiêu tra tấn mới tuyệt vọng đến mức đó!
"Mẹ... Con tìm được mẹ rồi!"
La Bân run rẩy lẩm bẩm, cậu nhắm mắt lại, thoát khỏi dòng hồi tưởng trong đầu, rồi đột ngột đứng bật dậy!