Chương 78: Trương Vận Linh có ổn không?
Nếu phải chết, hắn chắc chắn sẽ không để Cố Nhã sống sót.
Hắn nhất định sẽ kéo tất cả cùng chết!
Chung Chí Thành và đội bảo vệ sẽ không đời nào vì sự an toàn của Cố Nhã mà thỏa hiệp với Vu Giang.
Điều họ quan tâm chỉ là việc triệt tiêu mối đe dọa với thôn.
Việc này đúng là tốt cho cả thôn, chỉ trừ với bố con họ và Cố Nhã thì đây là chuyện vô cùng bất lợi.
"Không có cách nào khác khiến Vưu Giang phải ra khỏi nhà sao?" La Bân hỏi, đầu bắt đầu đau nhói.
Chung Chí Thành vốn là người cực kỳ khó đối phó, may mà ông ta là người tốt.
Người tốt thì thông minh, có thể bảo vệ dân làng.
La Phong cũng thông minh như vậy, ông là bố của chủ thân xác này, bây giờ là bố của cậu.
Đây là một lợi thế lớn.
Vưu Giang như một phản diện độc ác trong mấy bộ phim truyền hình ở kiếp trước, nhưng phản diện này lại vừa thông minh, vừa cẩn thận, suy tính lại cực kỳ sâu xa.
căn bản sẽ không vì sự an nguy của Cố Nhã mà thỏa hiệp với Vưu Giang.
Quá khó nhằn!
Quá nguy hiểm!
"Không còn cách nào nữa đâu. Ban đầu bố định khăng khăng cho con cùng ra khỏi thôn, vào núi với Vưu Giang , nhưng bây giờ con đã xác định được vị trí hầm ngầm. Nếu vậy, chúng ta có thể giả vờ đồng ý đi theo hắn. Hắn muốn đấu thì đấu với hắn! Chỉ cần hắn chịu ra khỏi nhà thì chúng ta có cơ hội! Loại người như hắn, chắc chắn không có ai thật sự thân thiết. Như thế,hầm ngầm sẽ không có người trông coi, chỉ cần chọn được người tuyệt đối đáng tin là có thể cứu mẹ con ra ngoài! Đến lúc đó, có người, có bằng chứng, chỉ cần báo cáo với trưởng thôn, ông ta chắc chắn sẽ xử lý Nếu chúng ta có thể giết được Vưu Giang trong núi thì càng tốt. Nếu không giết được... Thì tuyệt đối không để hắn giết lại chúng ta. Đợi trở về thôn, hắn cũng sẽ phải chết! Tiểu Sam, bố biết con sốt ruột. Bố cũng vậy. Nhưng chúng ta không thể hấp tấp, chỉ có như vậy mới có thể chắc chắn bảo đảm sự an toàn của mẹ con!"
La Phong cuối cùng cũng buông tay ra, nhẹ nhàng vỗ cánh tay La Bân.
La Bân nhắm mắt lại, hít thở thật sâu.
Cậu đặt tay lên ngực, cố gắng đè xuống nỗi kích động trong lòng.
"Ai đáng tin đây? Chú Khổng sao? Không được, cả đội thanh niên phải rời thôn."
Thời gian qua, La Bân không thấy người nhà mình tiếp xúc nhiều với người ngoài.
Cả thôn dường như đều như vậy.
Ngoài gia đình, mọi người đều cố gắng giữ khoảng cách với nhau, giảm thiểu giao thiệp.
La Phong không trả lời ngay, rất lâu sau, ông mới nói: "Con đi tìm Trương Vận Linh đi, bảo con bé đến nhà chúng ta một chuyến. Vừa nãy do thái độ của bố không tốt, nhưng đứa nhỏ này thật lòng với nhà mình, với mẹ con."
"Vâng! Được ạ!" La Bân liên tục gật đầu.
Người đầu tiên cậu nghĩ tới...
Cũng chính là Trương Vận Linh!
Khi chưa chắc chắn về mọi chuyện, Trương Vận Linh đúng là có thể mang đến phiền toái nên cậu không nói gì cả.
Cậu đã nhẫn nhịn.
Nhưng đến thời khắc này, khi không còn lựa chọn nào khác...
Trương Vận Linh không phải lựa chọn bất đắc dĩ.
Cô ấy chính là lựa chọn tốt nhất!
La Bân chạy nhanh ra ngoài.
Nhưng vừa tới giữa sân, La Phong bỗng gọi cậu lại: "Tiểu Sam! Đợi chút!"
"Bố sao vậy? Bố còn điều gì muốn dặn sao?" La Bân dừng bước, quay đầu.
La Phong im lặng một lát, xoa xoa trán, mới nói: "Con đừng chỉ nghe theo bố. Con nhạy bén chẳng kém gì bố. Con thấy cách này... Có vấn đề gì không? Con bé ấy... có đáng tin không?"
...
Nhà Trương Vận Linh.
La Bân gõ cửa suốt năm sáu phút vẫn không có ai ra mở.
Không có ở nhà sao?
Nắng gắt quá khiến cậu hoa cả mắt.
La Bân đứng dưới hiên chờ hơn mười phút nữa...
Nhưng Trương Vận Linh vẫn không xuất hiện.
Trước khi rời khỏi nhà, La Phong từng hỏi: "Trương Vận Linh có đáng tin không?"
Sao lại không đáng tin chứ?
Cô ấy... Coi Cố Nhã như người thân, coi bố con cậu là người trong nhà.
Trong cái thôn này, chỉ có Cố Nhã và La Phong là thật lòng tốt với cô.
Tin tưởng lẫn nhau là chuyện tất yếu!
Chỉ là... La Phong trước nay luôn cẩn thận.
Chờ đợi, chờ mãi...
Hơn mười phút, rồi lại nửa tiếng trôi qua.
Lẽ nào Trương Vận Linh đi hái thuốc rồi?
La Bân nghĩ tới một chi tiết.
Trước khi rời nhà đi lục soát nhà Vưu Giang, Trương Vận Linh có nói sẽ mang thuốc an thần đến...
Nhưng lúc cậu về thì cô vẫn chưa rời đi, còn nấu xong cả bữa trưa.
Khả năng cao là cô đi hái thuốc thật rồi.
Cô ấy... Đúng là một người tốt!
La Bân nở một nụ cười.
Nhưng đột nhiên, cậu lại nghĩ đến một khả năng khác.
Trương Vận Linh... Có thật sự đáng tin không?
Dù cô ấy đáng tin thì suy cho cùng cũng chỉ là một cô gái.
Cô ấy có đủ tỉ mỉ và tinh tế để đảm nhận nhiệm vụ này không?
Trước khi rời thôn, Vưu Giang tuyệt đối sẽ không rời nhà.
Điều đó có nghĩa là La Bân và La Phong đều không có cơ hội quay lại để xác định vị trí chính xác của hầm ngầm.
Chuyện này phải giao cho Trương Vận Linh làm!
Không phải La Bân đánh giá thấp phụ nữ, nhưng sự thật là phần lớn phụ nữ chỉ thông minh trong phạm vi gia đình.
Việc bếp núc, con cái...
Còn lại, người thật sự có khả năng đảm đương nhiều hơn là rất hiếm!
Giống như Cố Nhã, có lúc cũng hơi ngốc nghếch, thế mà vào ngày cậu tỉnh lại, bà lại cùng La Phong lừa được cả Chung Chí Thành!
Nếu nói về lòng tin thì không nghi ngờ gì.
Nhưng nếu nói đến năng lực...
Trái tim La Bân lạnh giá.
Trương Vận Linh... Thật sự được không?
Cô ấy... Có đáng tin không?
"Tiểu Sam?"
Giọng nói đầy ngạc nhiên xen lẫn một chút vui mừng vang lên.
La Bân ngẩng đầu thì thấy Trương Vận Linh đang bước tới.
Trời nóng quá, trán cô thấm một lớp mồ hôi mỏng, má ửng hồng, xinh đẹp lạ thường.
"Chị Tiểu Linh, em tưởng chị đi hái thuốc rồi cơ!" La Bân nở nụ cười thật lòng.
Trước đây, dù có cười thì cũng chỉ là nụ cười gượng gạo, chua xót.
Nhưng lúc này...
Đã có tin chính xác về Cố Nhã, hai cha con lại nắm được toàn cục, mọi việc đều đang nằm trong tầm kiểm soát.
La Bân thầm cảm thấy nhẹ nhõm.
"Ừ, đúng là tôi định đi hái thuốc, nhưng đi một vòng không thấy có gì tốt cả. Nếu muốn đi sâu hơn vào núi thì phải đi từ sáng sớm mới được, thế nên về luôn." Trương Vận Linh giải thích.
Cô mở cửa, định mời La Bân vào nhà.
"Ơ? Tiểu Sam, sao cậu không vào?"
"Không, không có gì đâu... Em chuẩn bị đi ngay ấy mà. Là bố em bảo em đến... Để cảm ơn chị và nói rằng hồi nãy ông không có ý gì khác đâu."
Mặt Trương Vận Linh đỏ bừng: "Không sao đâu mà, sao tôi nghĩ nhiều được? Chú La là người tốt... Chuyện của dì Cố, chú ấy quá đau lòng, tôi hiểu. Nhưng mà Tiểu Sam, cậu hiểu thì tốt. Tôi vui lắm. À đúng rồi, chờ tôi một chút, tôi lấy thuốc an thần cho cậu."
Nói xong, Trương Vận Linh chạy vào nhà.
Khoảnh khắc đó, nét mặt cô bỗng trở nên nghiêm túc.
Nhưng không ai thấy vẻ mặt của cô lúc này cả.
Trương Vận Linh bước vào một căn phòng nhỏ.
Ba vách tường đều là tủ thuốc, có từng ô nhỏ được dán tên như nhân trung bạch, ma hoàng, cát căn, liên kiều, đào nhân...
Đây hẳn là một căn phòng chứa thuốc Đông y.
Thôn Quỹ không có nhiều thuốc như vậy, năm xưa cô và bố mẹ đi thu mua dược liệu của dân vùng núi, mang về một xe đầy thuốc tốt, nhưng trên đường lại lạc vào thôn Quỹ.
Bao năm trôi qua, nhiều ngăn tủ giờ đã trống không.
Sau khi đóng cửa lại, Trương Vận Linh rút ra một con búp bê vải với đường may xiêu vẹo trong ngực.
"Tôi sẽ bảo vệ dì Cố. Vưu Giang đã hứa với tôi, khi rời khỏi thôn, hắn sẽ không làm hại chú La Phong và Tiểu Sam, nếu không, chúng ta sẽ không đưa hắn rời khỏi đây. Hắn đã bắt đầu lấy được lòng tin của Chung Chí Thành rồi, đợi hắn quay lại, Chung Chí Thành chắc chắn sẽ chết."
Trương Vận Linh thì thầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười kỳ lạ.