Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 73

Chương 73: Thợ săn mồi chú ý

Cửa sổ ở phòng khách nhìn thẳng ra sân, cửa chính cũng vậy, mở ra là thấy sân ngay.

Dù đã thoát khỏi khuôn mặt rình mò kia, thoát khỏi đôi mắt đen thẳm lạnh lẽo ấy nhưng La Bân vẫn chẳng yên lòng.

Bản thân cậu vốn không giống người bình thường, giống Cố Di Nhân, đều là những người đặc biệt có thể ảnh hưởng đến ngọn núi này.

Trong đêm tối vẫn còn một sự tồn tại đáng sợ, mà La Phong lại không nhìn thấy, điều đó có nghĩa người dân trong thôn cũng không nhìn thấy.

Nếu cậu tỏ ra mình nhìn thấy thì chẳng phải sẽ tự tố cáo bản thân không giống họ sao?

Thứ mà người thường không thể nhìn thấy rốt cuộc là gì?

Không phải La Bân đa nghi, mà là cậu không thể không cẩn thận, vì sơ suất thôi là mất mạng ngay!

La Bân từng chạm trán với thứ đó, cái thứ mà người thường không nhìn thấy.

Dòng chữ viết bằng máu trên cửa căn nhà bên rừng trúc vẫn hiện rõ trong trí nhớ.

Kẻ săn mồi từng xông vào căn nhà ấy, đến ngọn đèn dầu cũng chẳng ngăn nổi hắn.

Hắn viết chữ lên cửa nhà Chương Lập, vậy mà Chương Lập chẳng hề nhìn thấy, thậm chí là không thấy kẻ viết chữ đó!

Cố Di Nhân đã rời khỏi thôn. Kẻ săn mồi mất mục tiêu, đành lảng vảng khắp nơi.

La Bân vẫn không hiểu tại sao mình lại bị hắn chú ý, rõ ràng cậu chưa hề để lộ sơ hở gì.

Là vì cậu đã lỡ nhắc đến tên Cố Di Nhân sao?

Nếu cậu tiếp tục bảo bản thân biết một số điều Cố Di Nhân từng nói thì có phải sẽ khiến kẻ săn mồi nhận ra cậu và La Phong cũng có thể trở thành người ảnh hưởng đến núi không?

Hay là tuy cậu chưa trực tiếp để lộ điều gì nhưng cũng đã bị liên lụy rồi?

Trong lúc La Bân còn đang suy nghĩ lung tung thì La Phong đã đi đóng cửa phòng khách lại.

"Hôm đó tà ma chui vào cửa sổ rồi ẩn mình trong bếp..." La Phong lẩm bẩm.

Chuyện này ông có kể rồi, La Bân nhớ là tiếng chuột thu hút Cố Nhã vào bếp.

La Phong sợ lặp lại bi kịch.

Có thứ tà ác đang nhăm nhe bước qua ngưỡng cửa này, hay là ông vẫn chưa dứt được nỗi nhớ, nỗi lo lắng cho Cố Nhã?

Đúng lúc này, lại có tiếng "kẹt".

La Phong lập tức im lặng, dán mặt vào cánh cửa.

"Tiểu Sam, lúc nãy con không đóng chặt cửa hả? Sao lại bị gió thổi tung ra rồi?" La Phong lạnh giọng.

La Bân lập tức đến bên cửa sổ, nhìn qua khe cửa.

Đâu phải gió thổi mở cửa, là một người đang đẩy cửa bước vào!

Kẻ đó cao ít nhất cũng hơn hai mét, gần như chạm tới mái hiên, đôi vai rộng lớn lách vào trong như thể đang chui qua một cái hang nhỏ hẹp.

Ánh trăng chiếu rọi, soi rõ lớp huỳnh quang nhè nhẹ phủ trên người hắn.

Trong thứ huỳnh quanh đấy có ánh vàng lấp lánh, là kim tuyến dệt trên mãng bào.

Nguồn sáng duy nhất vẫn như vậy, đèn dầu vẫn đang cháy.

Không còn nghi ngờ, hắn chính là kẻ săn mồi!

Quả nhiên đèn dầu không thể cản hắn!

La Phong vẫn không thấy được kẻ săn lùng, ông căng thẳng hạ giọng: "Lần sau về nhà phải đóng cửa ngay, đèn dầu phải luôn sáng, tà ma tuy không đẩy cửa vào trực tiếp nhưng nếu gió thổi mở cửa, chúng cũng sẽ vào. May mà chúng ta phản ứng kịp, vào trong phòng khách, nếu đang ngủ thì chắc đã gặp chuyện lớn rồi."

"Con biết rồi bố, con xin lỗi." La Bân đáp.

Kẻ săn lùng đi tới giữa sân, không dừng lại mà tiếp tục đi tới nhà.

Lưng La Bân ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn mà đẩy cửa vào là xong!

May thay, kẻ săn lùng dừng lại ở cửa phòng khách.

Hắn khom lưng, cúi người, ghé sát vào khe cửa sổ, lén nhìn vào bên trong.

Kẻ săn mồi đang nhìn cậu chằm chằm.

Mặt hắn tái nhợt cứng đờ như xác chết, trên đó có một vệt máu kéo dài vẽ thành một lá bùa xiêu vẹo xuyên khắp mặt, biến mất dưới cổ áo.

La Phong vẫn đang nhìn qua khe cửa, canh chừng cổng sân, lại nghiêng đầu nhìn ngọn đèn dầu treo trên xà nhà.

Ông sợ tà ma vào, sợ đèn dầu tắt.

La Bân diễn không nổi nữa rồi.

Mặt đối mặt, mắt đối mắt, sao có thể giả vờ không thấy được?

Trong đầu La Bân lập tức quay về quá khứ.

Cậu trở về ký ức lúc về sân, lúc đó không chưa thấy kẻ săn lùng.

Ánh nhìn của cậu hướng về cổng sân.

"Quái lạ... Rất không đúng... Tà ma lại không vào nhà..." La Phong vừa nói, vừa lui về bàn, rót một bát nước, uống ừng ực.

La Bân cũng quay lại bên bàn, làm theo La Phong, rót một bát nước.

Trong tầm mắt, kẻ săn lùng vẫn ghé vào cửa sổ nhìn vào, bất động.

La Bân không nhìn nữa, khẽ nói: "Có lẽ chúng biết nhà mình cảnh giác, không dễ mở cửa sổ nên đã đi dụ dỗ nhà khác, không biết cửa nhà mình bị mở."

"Tóm lại cứ ở lại phòng khách, dù không có tà ma chúng ta cũng không thể ra đóng cửa, có khi tà ma đang chờ ngoài sân." La Phong cảnh giác.

"Vâng vâng." La Bân gật đầu.

"Cố Di Nhân ngoài nói mẹ con bị nhốt dưới tầng hầm thì còn nói gì khác không?" La Phong tiếp tục hỏi.

"Dạ không, tâm trạng cô ấy rất tệ, luôn nói mình sắp chết, sẽ bị giết, con không hỏi được thêm gì." La Bân trả lời.

Câu này, La Bân chưa tiết lộ hết thông tin.

Cố Di Nhân bị kẻ săn mồi giết là điều cô luôn nhắc đến.

Ít nhất, điều đó không liên quan đến việc ảnh hưởng đến núi!

"Xem ra cô ấy đúng là sắp chết. Cô ấy biết nhà mình không đóng cửa sổ, biết mẹ con bị nhốt thì cũng sẽ biết được nhiều chuyện hơn. Tiếc quá, con nên giữ cô ấy lại nhà mình, chỉ là cũng khó, không thể qua mặt đội lục soát." La Phong xoa trán.

"Chuyện đến nước này, hết cách rồi. Nhưng con nghĩ, giữ cô ấy lại chưa chắc đã có ích, cô ấy cũng không nói gì thêm, chi bằng chúng ta tự tìm mẹ, làm theo cách của mình, vậy mới không xảy ra sơ suất."

"Đúng vậy." La Phong gật đầu. Sau đó, ông gõ nhẹ ngón tay lên bàn, lẩm bẩm, "Vưu Giang."

"Không phải đã lục soát hai lần rồi sao? Nhà hắn hoàn toàn không có vấn đề gì mà?" La Bân giật mình.

"Không có vấn đề, rất không có vấn đề. Sân nhà hắn ngoài một số chi tiết khác với người thường ra thì rất bình thường. Trưởng thôn không ngửi thấy mùi máu, hỏi vài câu, cơ bản tin rằng Vưu Giang là một thợ săn đơn thuần." La Phong nói.

"Tầng hầm thì sao?" La Bân lại hỏi.

"Không có tầng hầm. Nhà hắn là một trong số ít không có tầng hầm." La Phong ngừng một chút rồi nói: "Lần đầu lục soát, hắn đã nói thế."

"Rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi!"

"Lúc nghi ngờ hắn, bố cũng đã nghĩ đến chuyện tầng hầm, nhưng thật sự không tìm thấy. Bố nghi hắn ăn thịt người, nhưng trong bếp chỉ có thịt hun bình thường, kho củi thì quá nhiều lá thông. Nếu muốn ăn hết thịt Đường Cát và Ngô Hựu thì nhiêu đó cũng mấy chục cân, mà trong nhà lại không thấy." La Phong tiếp tục phân tích.

La Bân không nói gì, nhưng lại hồi tưởng từng cảnh mình thấy khi vào nhà Vưu Giang.

Chỉ là, cậu vào quá ít phòng.

"Có cách nào vào nhà hắn thêm lần nữa không?" La Bân lẩm bẩm.

"Nếu mẹ con thật sự ở trong tay hắn thì đây là lời tuyên chiến. Hắn biết chúng ta nghi ngờ hắn nên cố ý bắt mẹ con. Lần kiểm tra thứ hai, hắn có lẽ đã đoán được chúng ta nhắm vào hắn, không tìm thấy manh mối, hắn có lẽ còn cười nhạo chúng ta. Lần thứ ba vào nhà hắn là điều không thể. Trưởng thôn sẽ không cho bố lục soát lần ba, chỉ nhắm vào Vưu Giang, hắn sẽ phản kháng, còn làm to chuyện, hỏi vì sao cứ kiểm tra hắn. Nếu không có chứng cứ, chúng ta sẽ bị cho là vu cáo, mà thôn không cho phép chuyện đó xảy ra. Nhất là... Trưởng thôn lại gọi Vưu Giang tới gặp, bố có cảm giác không ổn.

"Rồi sẽ có lúc hắn ra ngoài, nhất định phải cứu mẹ, rồi con mới có tâm trí nghĩ cách rời khỏi thôn."

La Phong gật đầu, "Ừ", rồi nói: "Hắn là thợ săn, sẽ giày vò con mồi, hiện giờ chắc đang hành hạ mẹ con, có lẽ còn có sở thích b**n th** gì đó. Bố sẽ tìm cách xem có cơ hội nào hắn ra ngoài không."

Nghe vậy, trái tim La Bân như bị xé toạc.

Đúng vậy, La Phong có thể tìm cơ hội.

Nhưng Vưu Giang có sở thích gì chứ?

Một kẻ ăn thịt người...

Bất kỳ sở thích nào của hắn cũng đáng sợ!

Từng phút từng giây đối với Cố Nhã chắc chắn đều là địa ngục!

"Gục xuống bàn nghỉ một chút đi Tiểu Sam, mỗi ngày ở thôn đều là một trận chiến sống còn!" Giọng La Phong dịu đi nhiều.

"Vâng." La Bân gục đầu xuống bàn.

Đầu cậu hướng về phía cửa, nhưng không nhìn vào khe cửa hay cửa sổ, chỉ nhìn vào tấm cửa.

Trong khóe mắt vẫn có thể thấy kẻ săn lùng.

Không phải La Bân muốn chết, nhưng sớm muộn gì cũng phải đối mặt với hắn.

Kẻ săn mồi đến nhầm nhà lại là một cơ hội quan sát.

Không quan sát lúc này, sau này chỉ có thể làm chuột, còn hắn là mèo.

Hơn nữa, cậu có thể hồi tưởng lại từng chi tiết trong ký ức, không cần nhìn thẳng vào kẻ săn mồi nên sẽ không để lộ thêm điều gì.

Rất lâu sau, cơn buồn ngủ kéo đến, La Bân mơ mơ màng màng.

Mơ hồ nghe được tiếng ngáy nhẹ, trong tầm cậu nhìn thấy La Phong cũng đã ngủ.

Khi hoàn toàn buông bỏ suy nghĩ, cậu chìm vào giấc ngủ.

Rất lâu sau, là tiếng ghế khiến La Bân tỉnh dậy.

Cậu ngẩng đầu lên, thấy La Phong mở cửa phòng khách, bước ra ngoài.

La Bân đưa tay xoa bóp sau gáy rồi đứng dậy, lắc lắc đầu, cuối cùng cũng tỉnh táo.

Bước ra cửa, cậu thấy La Phong vào bếp rồi.

Bụng rỗng không, hôm qua chỉ ăn một bữa sáng, La Bân đã đói đến hoa mắt.

Tiếng gà gáy và tiếng gõ chiêng vang lên, là Chung Chí Thành đi qua.

La Bân ra khỏi phòng khách, quay đầu lại.

Cửa không có chữ "Chém"!

Khoảnh khắc ấy, hai chân La Bân mềm nhũn.

Như vậy có tính là thoát nạn chưa?

Cậu muốn ra đóng cổng sân, đợi La Phong nấu cơm xong, sẽ bàn kế hoạch hôm nay.

Nhưng vừa ra tới cổng, cậu đã thấy một người vội vàng chạy tới.

Trương Vận Linh!

Cô ấy khóc, mắt sưng đỏ, cả người tiều tụy, trên tay còn xách hộp cơm.

"Tiểu Sam." Trương Vận Linh nghẹn ngào, "Chuyện của dì Cố hôm qua tôi đã biết, chú La bận chuyện thôn, tôi cũng không tìm được cậu, tôi biết chắc chắn hai người buồn lắm, tôi cũng không ngủ được, tôi rất đau lòng. Nhà có hai người đàn ông, không có dì Cố, chắc việc nấu ăn cũng khó khăn, dì Cố từng nói chú La nấu ăn dở lắm nên tôi dậy từ trước sáng để nấu cơm, hai người mau ăn đi."

Nói xong, Trương Vận Linh cúi đầu bước vào sân.

La Bân ngẩn người.

Thôn Quỹ lạnh lẽo, lòng người càng lạnh hơn.

Nhưng trên người Trương Vận Linh lại toát ra chút hơi ấm...

truyenfull,truyenfull vn