Chương 72: Ông ấy không thấy, nhưng cậu lại thấy!
La Bân đưa tay ra, nắm lấy ổ khóa lạnh ngắt, một cảm giác băng giá xuyên thấu vào tận xương tủy.
Tiếng khóc vang lên, khàn đặc, đứt quãng, vừa như than vãn, vừa như tuyệt vọng.
Không khí quanh cậu như đóng băng khiến cậu nghẹt thở đến mức tim như muốn ngừng đập.
La Bân lập tức buông tay, lảo đảo lùi hai bước, hơi thở dồn dập, tim đập hỗn loạn.
Tiếng khóc vẫn còn.
Tiếng khóc... là của Cố Di Nhân!
La Bân quay đầu nhìn Cố Di Nhân đang bấu chặt lấy mép bàn, mắt vẫn nhắm nghiền. Cô không còn ngân nga bài hát kia nữa.
Tiếng khóc không phải chỉ là sợ hãi, mà như đang sụp đổ, toàn bộ hy vọng sống sót đều không còn, khác hẳn với trạng thái ban đầu của cô ấy.
Thôn Quỹ là nơi sẽ nuốt chửng bất kỳ hy vọng nào.
Cố Di Nhân, cô ấy từ bỏ rồi, cô ấy không nghĩ mình có thể sống tiếp.
La Bân lại nhìn ổ khóa, muốn tìm khe cửa để nhìn vào trong, nhưng không thể, mọi thứ khít chặt đến nỗi chẳng thể nhét nổi một sợi tóc.
Thời gian không còn nhiều, không thể chần chừ nữa. La Bân xoay người quay lại căn phòng đựng đèn dầu, bắt đầu lặng lẽ rút dầu từ từng chiếc chai.
...
Vườn đào trước cửa nhà Chung Chí Thành mọc rậm rạp.
Ngay chính giữa vườn lại có một chiếc lồng sắt vuông vắn, rộng hơn hai mét.
Giữa lồng là một cây cọc sắt, một sợi xích được khóa chặt vào đó, trói lấy một cô gái nhỏ khiến cô không thể cử động tay chân, thậm chí không thể nhúc nhích.
Cô gái nhắm nghiền mắt như đang ngủ say, nhưng hai bàn tay cô đẫm máu, nhìn mà rợn người.
Chung Chí Thành đứng trước lồng, mặt đanh lại.
Cuộc lục soát trong thôn đã kết thúc, lần nữa lại trắng tay.
La Phong không chịu nghỉ ngơi, vẫn dẫn người đi dọc chân núi lùng sục, nhất quyết tìm ra Trần Tiên Tiên.
Chuyện của Cố Nhã thì ông ta không bận tâm. Người chết ở núi Quỹ còn nhiều hơn thế, người mất tích càng không đếm xuể, nhất là khi gần như không có ai sống qua hơn mười năm ở đây.
Không ai có thể sống yên ổn cả đời trong cái thôn này, càng thận trọng lại càng dễ phạm sai lầm nhỏ. Khi tinh thần suy sụp đến cực điểm, chỉ cần gặp biến cố là sẽ chọn đường chết.
Ngoài những người bị tà ma giết, Chung Chí Thành từng chứng kiến không ít người tự kết liễu đời mình.
Thôn này đã thực sự thay đổi. Con đường sống sau bao năm tìm kiếm giờ đã không còn.
Cố Nhã là người từng trải, là phụ nữ. Bà ấy không chịu nổi, đó là lẽ thường.
Một tia nắng xuyên qua tán đào rọi lên người Trần Tiêm Tiêm.
Chung Chí Thành chau mày, lẩm bẩm: "Sao ban ngày cô lại có thể động đậy? Trần Tiêm Tiêm, cô ta đã làm cách nào khiến cô tỉnh lại vậy?"
Nhất định phải tìm ra Trần Tiên Tiên!
Không gian sống của dân thôn đã quá chật hẹp. Nếu tà ma có thể hành động cả ban ngày thì mối họa sẽ ngày càng lớn.
Chung Chí Thành hít sâu, nhắm mắt, cố lấy lại bình tĩnh.
Lúc này, có người đến,
Trước cổng là Vưu Giang cao gầy, Cơ mặt hắn giật nhẹ.
"Trưởng thôn." Vưu Giang cất tiếng chào.
"Vào đi, cửa không khóa."
Vưu Giang đẩy cửa bước vào.
Vừa bước qua ngưỡng cổng, ánh mắt hắn lập tức bị hút về một góc sân.
Kia là một hộp sọ đội mũ dê được cắm trên đầu gậy.
Dưới đất là một bộ xương đã bị róc sạch thịt, phần thịt vứt một góc, ruồi nhặng xanh bu đầy, bay vo ve bên cạnh giá treo một tấm da người căng phồng, miệng méo mó như đang gào thét không tiếng.
"Cậu là thợ săn, thôn này đang gặp rắc rối. Chúng ta cần giết một vài thứ và tìm con đường rời khỏi nơi này." Giọng Chung Chí Thành vang lên sau lưng.
Mặt Vưu Giang co giật mạnh hơn, tim đập loạn.
Hắn... Bị phát hiện rồi sao?
Chung Chí Thành cũng giết người?
Giết người... Là cách để rời khỏi thôn?
Không đúng! Trương Vận Linh nói Chung Chí Thành chính là kẻ ngăn cản người dân rời khỏi thôn Quỹ. Cô ấy bảo phải giết ông ta và hắn luôn đợi cơ hội.
"Cậu chưa từng bắt được con dê nào quanh thôn đúng chứ? Cậu cũng chưa bao giờ dám đi sâu vào núi và chưa từng gặp loài dê biết đi bằng hai chân phải không?"
Vưu Giang đứng đờ người.
Lúc này, bộ xương kia đã biến thành xương dê, thịt là thịt dê, da là da dê và hộp sọ kia cũng là... Đầu dê.
Nhưng đôi mắt rỗng của nó vẫn nhìn hắn trừng trừng.
Người hay dê?
Sao có thể nhìn nhầm như vậy được?
...
La Bân đã quá quen con đường núi này, đi rồi lại về ngày một nhanh hơn.
Cậu không còn men theo rìa thôn để tránh bị phát hiện vì thời gian đã không còn.
"Gần xong rồi. Khi tôi chuẩn bị xong đường lui, sẽ báo cho anh." Ở bìa núi, sau miếu Sơn Thần, La Bân nói với Chương Lập.
"Cảm ơn." Chương Lập đáp, giọng mệt mỏi và đẫm vẻ thất vọng. Bỏ lại Cố Di Nhân, áp lực của anh ta ngày càng lớn.
"Sắp tối rồi, đi thôi." La Bân chỉ về phía trước.
Chương Lập cúi đầu bước đi, vòng qua miếu Sơn Thần, men theo con đường bê tông.
Đợi anh ta đi xa, La Bân mới nhanh chóng bám theo, gặp một đoạn không người, hai người lại lướt ngang nhau, không để lộ chút vấn đề gì.
Trời sắp tối.
La Bân đẩy cửa sân nhà, lập tức khép lại sau lưng.
Trước hiên nhà, La Phong đang mài dao, tiếng dao chạm đá vang lên chói tai.
Trong nhà khách sáng đèn, bàn ăn bày sẵn bát đũa, cửa bếp mở.
Không thấy Cố Nhã đâu.
"Con đi đâu?" La Phong ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực.
La Bân im lặng, cậu không hỏi kết quả tìm kiếm trong thôn – chỉ khẽ nói: "Mẹ bị giam trong một căn hầm. Bố đừng hỏi con biết bằng cách nào, chỉ là... Con biết và chỉ biết được đến thế thôi."
La Phong lập tức mở to hai mắt.
La Bân lướt qua, vào phòng mình.
Cậu chui xuống tầng hầm, cất chiếc bình dầu vào một góc, nuốt gói dầu cuối cùng, rồi leo lên lại.
La Phong đang đứng ngay cửa phòng. Hai người mặt đối mặt.
Từ sau lễ gọi hồn, bố con họ đã gần nhau hơn, việc dò đường càng khiến mối quan hệ trở nên thân thiết.
Nhưng việc chiều nay La Bân biến mất chắc chắn sẽ để lại nghi ngờ.
Thông tin về Cố Nhã nếu đã nói ra thì phải nói kỹ càng, nếu nói sai sẽ bị nghi ngờ sao cậu lại biết.
La Bân định nhất quyết giữ im lặng.
Ai ngờ La Phong lại mở lời trước: "Hóa ra là con giấu Cố Di Nhân. Nhưng hôm đó chúng ta cùng rời khỏi thôn, con đâu có thời gian và khả năng để làm chuyện đó? Sao con làm được? Lời cô ta nói... Đáng tin không?"
Tim La Bân đập thình thịch.
Đúng như cậu nghĩ, bố rất nhạy bén.
Chỉ một câu, ông đã đoán ra Cố Di Nhân.
"Đáng tin." La Bân gật đầu.
La Phong mím môi, không nói nữa.
Cố Di Nhân chẳng phải là kẻ điên sao?
Nhưng...
"La Bân, cô ấy chỉ là một cô gái bình thường, không phải phù thủy, đừng giữ cô ta lại, quá nguy hiểm." La Phong nói khẽ.
"Cô ấy đã tự rời đi. Cô ấy không lừa con. Bố, bố còn nhớ đêm đó – lúc tà ma vào nhà không? Cô ấy đã dùng khẩu hình nhắc con là cửa không đóng, chỉ là lúc đó con không hiểu. Con cứ nghĩ cô ấy nói căn nhà gỗ con ở chưa đóng cửa, nhưng các cửa sổ chỗ đó đều bị đóng đinh kín. Đến hôm sau con mới biết." La Bân nghiêm túc nói.
Sắc mặt La Phong thay đổi.
Gió nổi lên, "rầm", cửa bị gió đập mạnh vào khung.
Gió lạnh mang theo mưa táp vào mặt bố con họ.
La Bân vốn định nói thêm...
Nhưng ngay tại giây đó, tim cậu đập loạn.
"Suỵt..." La Bân đưa tay ra hiệu im lặng.
La Phong cũng cảm thấy bất thường, lập tức khép cửa lại.
Cả hai rón rén áp vào cửa, nhìn qua khe.
Ngoài sân không ai cả.
Lúc này, La Phong quay đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía cửa sổ.
"Lạ thật, lạnh lẽo đến mức dựng tóc gáy, nhưng không thấy gì." La Phong lắc đầu.
La Bân cũng nhìn theo.
Rồi cậu cứng đờ.
Ngoài cửa sổ là một gương mặt đang nhìn chằm chằm vào họ.
Thanh gỗ chắn cửa khiến gương mặt kia bị chia cắt như bị xé thành từng dải.
Mặt người đó trắng bệch, tím tái như xác chết, mắt thì lớn hơn cả khe gỗ, đen ngòm như vực thẳm hút người nhìn xuống địa ngục.
La Bân thấy rõ.
Nhưng La Phong lại không thấy gì.
Sao lại như vậy?