Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 71

Chương 71: Nếu tôi không thể trốn thoát, tôi sẽ nằm lại ở đây

Vưu Giang nhìn chằm chằm về phía bờ sông đối diện.

Ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào mắt hắn, chói mắt đến mức khiến hắn không thể mở to mắt ra.

Ngay tại khoảnh khắc bước ra khỏi tầng hầm, theo bản năng của một thợ săn, hắn nhìn sang phía bên kia bờ sông.

Dưới chân núi, nơi có dòng sông rộng lớn chảy qua, sau rừng cây rậm rạp dường như có bóng người.

Hình như người đó đã đi xa hơn thì phải?

Hắn không nhìn nhầm chứ?

Vào thời điểm lục soát cả thôn thế này, không thể có người dân vào núi được.

Không lẽ là Trần Tiên Tiên đang bỏ trốn?

Trần Tiên Tiên sao?

Hắn không ngờ ở thôn Quỹ này còn có một người khác xem thôn dân như con mồi để đi săn.

Vưu Giang hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mặt trời rồi giơ tay che mặt mình lại.

Hắn không vào nhà từ cửa sổ, mà men theo vách tường để đi ra trước.

...

Không lâu sau, ba người đã đến cuối thôn, trước mặt là miếu Sơn Thần.

Trán Chương Lập lấm tấm mồ hôi, anh ta liên tục nuốt nước bọt, đờ đẫn nhìn miếu Sơn Thần.

"Chúng ta trốn ở đây sao?" Chương Lập hỏi.

"Không." La Bân quay đầu đi sâu vào trong núi.

Lần này họ đi mấy tiếng đồng hồ.

Trong khoảng thời gian này, Chương Lập run sợ bất an.

La Bân thì rối bời.

Cậu không thể giúp tìm Trần Tiên Tiên, lại càng không thể tìm Cố Nhã.

Nếu Cố Nhã thật sự đang ở trong tầng hầm nào đó thì lần lục soát thôn này, chỉ cần đội bảo vệ không gặp chuyện gì thì sẽ tìm ra bà ấy đúng không?

La Bân vẫn ôm hy vọng mong manh.

Qua trưa rồi, họ đã đi khoảng hai tiếng.

Trong lúc này, Cố Di Nhân đã tỉnh. Thấy mình đang ở trong núi, cô ấy không dám nói nhiều, chỉ để mặc cho Chương Lập cõng.

Cuối cùng, họ đến một bãi đất trống, phía trước là một căn nhà gỗ.

Ánh mắt Chương Lập ánh lên tia hy vọng.

"Đây là nơi ẩn náu cậu tìm cho bọn tôi hả? Giữa rừng sâu núi thẳm, căn nhà này cách xa thôn, xa người dân, chắc an toàn đúng không? Dầu đèn... Đúng rồi, có dầu đèn không?" Chương Lập hào hứng hỏi.

"Có dầu đèn. Nhưng ban ngày hai người không thể ở đó, chỉ có thể ẩn náu vào ban đêm, trời sáng phải ra ngoài và xóa hết dấu vết." La Bân nói.

"Tại sao?" Chương Lập ngơ ngác.

"Vì trưởng thôn sẽ đến đây, hưng khả năng cao ông ta chỉ đến vào ban ngày. Tôi không rõ tần suất ông ta tới." La Bân giải thích.

Chung Chí Thành là người gõ chiêng canh sáng.

Dựa vào đó, La Bân suy đoán ông ta chỉ vào núi vào ban ngày để lấy dầu đèn.

Như vậy, Chương Lập và Cố Di Nhân có thể tránh được ông ta.

"Trưởng thôn?" Mặt Chương Lập tái đi, "Là nhà của trưởng thôn sao? Không còn chỗ ẩn náu nào an toàn hơn sao? Sao lại mạo hiểm vậy?"

"Trên núi làm gì có nhiều nhà như thế?" La Bân lắc đầu.

"Cái bẫy đã được phục hồi rồi." Cố Di Nhân cố gắng xuống khỏi lưng Chương Lập, sững sờ nhìn về một vị trí.

La Bân cũng nhận ra chi tiết này.

Lần trước có hai tà ma rơi vào cái bẫy đó.

Hiện tại, cái bẫy đã được khôi phục.

Vậy mấy tà ma đó đâu? Đã bị ném đi rồi?

Hay là trưởng thôn đã giết chúng bằng cách nào đó?

Với những gì La Bân đang biết, dao không thể chém xuyên, xe không thể đâm chết, chỉ có dầu đèn là có thể khống chế được chúng tạm thời.

Nhưng La Phong cũng không biết tác dụng của dầu đèn, điều đó chứng tỏ trưởng làng cũng không biết, hay là ông ta biết mà không nói?

Im lặng một lúc, La Bân nói nhỏ: "Tóm lại nơi này an toàn."

Cố Di Nhân cố gắng nở một nụ cười, trông cô đã khá hơn trước, không còn quá hoảng loạn, cũng không đau khổ đến mức sụp đổ.

Điều đó càng chứng tỏ cô không bị điên, chỉ là cảm xúc của phụ nữ vốn dễ sụp đổ.

"Vào thôi."

Nói xong, La Bân vào nhà.

"Anh họ, anh đừng vào, lát nữa, anh đi với La Sam." – Cố Di Nhân nói.

"Sao thế được? Chương Lập sững sờ, lập tức phản đối.

La Bân vì vậy mà dừng bước.

"Nếu hắn tìm thấy em, em sẽ chết. Nếu trời tối hai người gặp em thì nhất định không được tin lời em nói, vì lúc đó em đã không còn là em nữa. Anh ở lại đây không bảo vệ được em, ngược lại còn sẽ chết đấy. Phải rời khỏi thôn Quỹ, được không? Các giáo sư có thể vẫn còn bị kẹt bên mộ hoặc đã được cứu rồi. Mọi người đều sẽ lo cho sự an toàn của chúng ta. Dù có bao nhiêu người sống sót, ít nhất cũng phải có một người ra ngoài."

Ánh mắt kiên nghị Cố Di Nhân lộ ra sự tuyệt vọng, nhưng trong sâu thẳm vẫn còn một tia hy vọng.

"Đèn dầu không bảo vệ được cô nhưng mấy cái bẫy này thì có thể, đừng bi quan như vậy." La Bân nói.

"Ừ." Cố Di Nhân gật đầu mạnh.

"Di Nhân, anh... Không đi, anh sẽ ở lại với em. Chết thì sao chứ? Chu Thiến Thiến chết rồi, anh Từ Kỳ chết rồi. Nếu em cũng chết thì anh cũng chết ở đây với em, anh không đi!" Chương Lập kiên quyết.

"Vậy thì em sẽ chết ngay bây giờ, dưới đất này toàn là chông nhọn." Cố Di Nhân chỉ về phía một mảnh đất trống bên cạnh, đó là cái bẫy.

Trông Chương Lập vô cùng giằng xé và đau đớn, một tay anh ôm chặt ngực mình như thể tim sắp vỡ nát.

"Đưa đồ cho Cố Di Nhân đi, đừng bi quan quá. Cái thôn này vốn đã khiến người ta tuyệt vọng và suy sụp. Cứ cố gắng hết mình, còn lại nghe ý ông trời vậy." Nói rồi, La Bân đưa tay muốn lấy hai túi đồ trên vai Chương Lập, "Đừng lãng phí thời gian nữa. Nếu trời tối mà chúng chưa rời đây, lang thang ngoài đường thì sẽ chết chắc. Nếu em họ anh sống sót thì cô ấy sẽ càng đau khổ hơn. Anh muốn để một cô gái yếu đuối đi ra khỏi thôn một mình sao?"

"Tôi..." Trán Chương Lập nổi đầy gân xanh.

Cuối cùng, anh ta run rẩy tháo hành lý, đưa cho La Bân.

La Bân lại đưa cho Cố Di Nhân, hai người một trước một sau tiến vào căn nhà giữa bẫy.

"Anh họ, anh đừng đi theo, chỗ này toàn là bẫy." Cố Di Nhân nhắc nhở.

Chương Lập định bước lên trước nhưng rồi cũng dừng lại.

La Bân vào nhà.

Cố Di Nhân đi theo.

Căn nhà vẫn như trước, trên tường treo da thú, dao, trên xà ngang trên một chiếc đèn dầu, bên trong đầy ắp dầu.

Thật ra Cố Di Nhân không cần vào bây giờ, ban đêm mới vào nhà trốn là được.

Có điều cô ấy đã vào, La Bân không nói gì thêm.

La Bân vén rèm trong nhà, bước vào căn phòng thứ hai.

Ba mặt tường đều là tủ, trên tủ đầy ắp chai lọ, bên trong là dầu đen.

La Bân sững sờ.

Một hình ảnh lướt nhanh qua trong đầu cậu.

Lần đầu cậu bước vào căn nhà này, ít nhất một nửa số chai là trống!

Vậy mà bây giờ, dầu đèn lại đầy ắp sao?

Lúc đó cậu còn nghĩ chẳng lẽ Chung Chí Thành cất dầu đèn ở đây, hoặc đã tìm thấy chỗ này và lấy dầu đèn đi.

Nếu dầu đèn là vật tiêu hao thì sớm muộn cũng dùng hết. Đến khi ấy, thôn sẽ ra sao?

Giờ thì câu trả lời như tát thẳng vào mặt La Bân!

Dầu đèn với thôn dân là vật tiêu hao, nhưng với Chung Chí Thành thì không phải!

Vậy tại sao ông ta không phân phát cho từng nhà? Tại sao lại giới hạn ba ngày, khiến mọi người ngày nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ như có lưỡi dao treo trên đầu!

Cố Di Nhân run rẩy, hai tay ôm lấy cánh tay mình, trông vô cùng sợ hãi.

Lần trước, Cố Di Nhân cười trước rồi mới sợ.

Giờ cô ấy không cười, cũng không nhìn quanh, chứng tỏ nỗi sợ của cô ấy xuất phát từ chính căn nhà này.

Cố Di Nhân đã biết gì?

La Bân định hỏi.

Lần trước, cậu chỉ để tâm đến dầu đèn, sau đó Cố Di Nhân ngất xỉu nên chưa kịp hỏi.

Ai ngờ đúng lúc này, Cố Di Nhân bất ngờ lao về phía một cánh cửa.

"Rầm", cửa bị đẩy tung, Cố Di Nhân lao vào trong.

La Bân lập tức đuổi theo.

Luồng khí lạnh từ bốn phía tràn tới.

Giữa phòng là một bệ giống bàn mổ hoặc bàn xẻ thịt động vật.

Trên tường treo cưa, dao phay, rìu, búa sắt...

Cố Di Nhân lấy tay bịt miệng, bật khóc.

Nước mắt rơi như mưa, đau đớn tột cùng.

Lần trước, La Bân không chú ý cô đã làm gì trong phòng này. Cậu chỉ nghe tiếng hét, chạy vào thì thấy cô ngất và co giật.

Lần này, anh quan sát kỹ căn phòng, cũng chú ý đến Cố Di Nhân.

Cố Di Nhân run rẩy bước lên, dừng lại bên chiếc bàn xẻ thịt, đưa tay chạm vào đó.

Rất lâu sau, thần sắc của cô từ sợ hãi chuyển thành ngẩn ngơ, rồi cô cười, nụ cười ấy vô cùng dịu dàng, như là... Buông bỏ.

"Nếu tôi không thể trốn thoát, tôi sẽ nằm lại ở đây." Cô quay sang nhìn La Bân, nghiêm túc nói: "Nếu tôi không chết, lúc các anh rời đi, tôi sẽ theo cùng, tôi biết."

La Bân hiểu câu sau, nhưng câu đầu cậu lại không hiểu.

"Nằm lại ở đây là có ý gì?" La Bân hỏi.

"Suỵt..." Cố Di Nhân đặt ngón tay lên môi, khẽ nói: "Tôi mệt rồi, tôi buồn ngủ, tôi muốn ngủ một chút. Ngày mai trưởng thôn sẽ không tới đâu, cậu đi đi."

Nói xong, Cố Di Nhân nằm lên bàn mổ, nghiêng người, nhắm mắt lại như thể đã thiếp đi.

Vừa rồi cô còn sợ hãi, vậy mà giờ đây lại yên bình đến lạ thường.

La Bân không biết phải nói gì.

Tâm trí anh rối loạn, nặng nề.

Cố Di Nhân biết quá nhiều điều.

Nhưng cô ấy không nói hết.

Những gì cô ấy biết lại quá hỗn loạn, chẳng lẽ chính cô cũng không hiểu hết sao?

Còn nhiều điều cậu muốn hỏi, nhưng lại có một số vấn đề cần phải tránh động chạm, nếu không sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc của cô ấy.

Không rời khỏi căn phòng ngay, La Bân nhìn lướt qua những dao kéo, rìu búa treo trên tường.

Cậu chợt hiểu ra một điều.

Cố Di Nhân nghĩ nếu không thể thoát khỏi ánh mắt của "kẻ săn mồi" thì thà chết trong tay trưởng thôn?

Nếu cô ấy xuất hiện ở đây, để trưởng thôn nhìn thấy, ông ta chắc chắn sẽ giết cô sao?

Đúng vậy, Chung Chí Thành đã tốn bao công sức để tìm cô ấy. Nếu thấy Cố Di Nhân ở đây, chẳng khác nào bị lộ bí mật lớn, cô ấy sẽ chết chắc!

Chết dưới tay con người có lẽ dễ chịu hơn chết trong tay "kẻ săn mồi" ư?

Lúc này, một giai điệu quen thuộc vang lên, là Cố Di Nhân đang hát ru.

Bài hát "Côn trùng bay" rất quen thuộc, là bài hát ru quốc dân mà ai cũng biết, dùng để ru trẻ ngủ.

Nhưng La Bân lại cảm nhận được một điều:

Sống.

Dù mấy ngày trước cậu vẫn còn sống, nhưng đó là sự sống bị cô lập với thế giới.

Tới lúc này, cậu mới cảm thấy mình thật sự đang sống.

Người như Cố Di Nhân là những người gần với thế giới thực nhất trong thôn Quỹ. Chính cậu cũng chỉ cách thực tại một lớp màng mỏng.

Cảm giác chân thật đó chưa từng mãnh liệt như vậy!

Phải rời khỏi đây!

Phải sống sót mà rời khỏi đây!

Khát vọng sống trong La Bân trở nên chưa từng mãnh liệt như thế!

Như bị điều gì đó thôi thúc, cậu bước lên, dừng trước một cánh cửa khác sâu trong căn phòng.

Trên cửa có treo một ổ khóa dày và nặng. Nơi đây vắng vẻ như vậy gần như không thể có người lạ tới, vậy tại sao Chung Chí Thành còn phải khóa chặt như thế?

Bên trong rốt cuộc cất giấu điều gì?

truyenfull,truyenfull vn