Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 70

Chương 70: Cách cứu người

Khoảnh khắc đó, tim La Bân đập mất kiểm soát.

Những lời của Cố Di Nhân, thực sự khiến người ta ngộp thở.

Chữ "Chém" trên cánh cửa hóa ra là dấu hiệu cho thấy Cố Di Nhân đã bị đánh dấu?

Bọn họ...

La Bân vốn nghĩ người chỉ đường cho Cố Di Nhân là Từ Khai Quốc.

Nhưng lời cuối cùng cô nói lại chỉ rõ đó là thôn dân.

Những ai có ảnh hưởng đến núi, đều sẽ bị săn lùng.

Cố Di Nhân sắp bị săn rồi. Trong mắt tất cả thôn dân, cô ấy là người đáng chết, vậy nên bọn họ mới cười được.

Còn cậu thì sao? Việc chủ nhân thân xác này làm khiến cậu đến giờ vẫn không được thôn dân chấp nhận. Ngay cả người nhà họ Khổng cũng tránh né cậu. Nếu cậu chết, bọn họ có lẽ cũng thầm mỉm cười đúng không?

Mặt Chương Lập tái mét, hoảng loạn theo: "Di Nhân, đừng nói linh tinh. Chém gì, đánh dấu gì chứ, đừng dọa anh họ của em!" Chương Lập ngồi xổm xuống nắm tay Cố Di Nhân, "Đừng viết nữa, móng tay em sắp gãy rồi."

"A!" Cố Di Nhân hét lên, giãy giụa dữ dội, đẩy Chương Lập ra.

Cô ấy như nổi điên, hoàn toàn mất kiểm soát, tay còn lại điên cuồng cào cấu vào mặt Chương Lập, đánh lung tung vào đầu anh ta.

Chương Lập ôm chặt lấy cô, để mặc cho mặt bị cào đến tóe máu, vẫn nhất quyết không buông.

Cố Di Nhân bắt đầu co giật, ắt trợn trắng, sùi bọt mép, toàn thân liên tục giật mạnh, rồi mất đi ý thức.

Cô ấy đã ngất.

Chương Lập thở hổn hển, r*n r* trong tuyệt vọng.

Cảnh tượng này chỉ càng khiến tâm trạng La Bân thêm nặng nề, ngột ngạt.

Cố Di Nhân đã hoàn toàn sụp đổ sao?

Chương Lập cũng chỉ còn cách giới hạn ấy lằn ranh mong manh.

"Cậu hài lòng chưa? Cậu cuối cùng cũng hài lòng rồi phải không? Trạng thái của Di Nhân vốn đã cực kỳ tệ, quãng thời gian này cô ấy phải sống chẳng khác gì địa ngục, cậu coi cô ấy là gì chứ!? Là công cụ! Công cụ! Công cụ! Cậu chỉ biết ép hỏi! Ép hỏi! Ép hỏi! Cậu muốn ép cô ấy phát điên thật sao? Ở đây không có thuốc, cô ấy sẽ trở thành người điên đấy!" Chương Lập gào lên.

"Cô ấy không phải người điên, anh không hiểu được sự đặc biệt của cô ấy." La Bân nói.

Khuôn mặt Chương Lập vốn đỏ bừng vì phẫn nộ, giờ trắng bệch đi. Đó là sợ hãi, là kinh hoàng, là không dám hồi tưởng.

La Bân kéo ghế ra ngồi, ngón tay gõ nhẹ lên trán. Mỗi cái gõ vang lên âm thanh trầm đục, đầu ngón tay đã cắm sâu vào da đầu đến chảy máu.

La Bân không thể diễn tả nổi cảm giác hiện tại.

Lý mà nói cậu nên thấy vui. Ít ra Cố Di Nhân đã cung cấp được chút thông tin. Cố Nhã đang ở trong một mật thất nào đó, bà ấy còn sống, đang cầu xin.

Cố Di Nhân đã bị đánh dấu.

Tạm gọi người muốn giết cô là "kẻ săn mồi". Vậy thì cậu càng ở đây lâu, càng nguy hiểm, càng dễ bị phát hiện.

Chỉ là, môi hở răng lạnh.

Phải rồi, giờ đây, cậu và Cố Di Nhân mới thực sự là những người chung số phận.

Không ai hiểu được sự đặc biệt của Cố Di Nhân, cũng không ai hiểu được điểm đặc biệt của cậu.

Nếu cả hai phối hợp thật tốt, chắc chắn sẽ có cách rời khỏi ngôi làng này.

Họ không giống thôn dân.

Họ... Có thể làm ảnh hưởng đến cả ngọn núi.

Hôm nay là Cố Di Nhân thu hút sự chú ý. Ngày mai, kẻ săn người rảnh tay rồi, liệu cần bao lâu để phát hiện ra cậu?

Chương Lập không dám đáp trả. Những lời La Bân vừa nói khiến anh ta nhớ lại quá nhiều điều. La Bân không bỏ đi, chẳng lẽ đang suy nghĩ cách cứu người? Hay đang cân nhắc thiệt hơn?

Nghĩ đến đây, đột nhiên Chương Lập khuỵu gối quỳ xuống.

Anh ta không nói một lời, nhưng tất cả cảm xúc đều tụ lại thành một, đó là cầu xin.

"Đừng quỳ, tôi vốn định cứu cô ấy." La Bân nói một cách dứt khoát.

Trong mắt Chương Lập lóe lên tia hy vọng, anh ta liên tục gật đầu, toàn thân run rẩy.

"Cứu cô ấy, nhất định phải cứu... Xin lỗi, ban nãy tôi xin lỗi..." Chương Lập lắp bắp.

La Bân bước lên, ngồi xuống bên cạnh Cố Di Nhân.

Cô ấy nằm nghiêng trên mặt đất, thỉnh thoảng còn co giật.

"Tiếp theo tôi sẽ hỏi anh vài điều, bàn bạc vài việc, tuyệt đối không được để người thứ tư biết. Chuyện này liên quan đến sự sống chết của cô ấy, cũng liên quan đến khả năng rời khỏi đây." La Bân cố ý không nhắc đến điều đó cũng liên quan đến tính mạng của mình.

Không cần La Bân nói thẳng, Chương Lập hiểu. Anh ta gật đầu.

"Khi gặp lại cô ấy, cô ấy đã như thế này rồi sao? Ở đâu? Có biểu cảm gì?" La Bân hỏi.

"Cô ấy... Chui từ dưới hầm lên. Trời mới vừa sáng, cô ấy đột nhiên lật tấm ván giường lên dọa tôi suýt chết. Cô ấy... Rất sợ hãi, giống như... một con mèo bị hoảng, không đúng, là chuột! Anh có biết chuột sợ mèo đến thế nào không? Chính là kiểu đấy, cô ấy như con chuột trốn mèo, cảnh giác, liên tục nhìn quanh. Cô ấy không nói gì với tôi cả. Cô ấy đi lòng vòng trong sân, nhìn căn nhà này rất lâu... Sau đó cô ấy quay lại đây, co người ngồi im, tay vẽ loạn trên đất. Tôi tưởng cô ấy lên cơn, mỗi lần phát bệnh là lại làm những việc kỳ quái như thể luôn có người đang hại cô ấy. Rồi đột nhiên, cô ấy nói chuyện với không khí. Cô ấy khóc. Sau đó cô ấy chui vào rừng trúc bên cạnh, bảo tôi đừng theo vì có người sắp đến. Quả nhiên, không lâu sau có người tới, họ lục soát cả căn nhà, ngay cả tầng hầm cũng không tha. Nếu cô ấy không chui lên, chắc chắn sẽ bị phát hiện. Rồi cô ấy trở lại, ngồi im ở đây đến tận bây giờ."

Miêu tả của Chương Lập khá chi tiết.

La Bân đứng dậy, bước đến bên giường, lật tấm ván lên, thấy một cái hố tối om.

Cậu cúi người, chui vào trong.

Tầng hầm tối tăm, chỉ có chút tia sáng từ phía trên len vào.

Vách tường gồ ghề, còn có rất nhiều rễ cây. Nơi này nằm dưới chân núi, bên cạnh là rừng trúc, bất kể là cây bình thường hay trúc, hệ rễ đều rất phát triển khiến tầng hầm bị xâm lấn.

La Bân chỉ muốn biết khi kẻ săn mồi phát hiện ra Cố Di Nhân, tại sao chỉ đánh dấu mà không lập tức ra tay, có phải chỗ Cố Di Nhân ẩn náu khiến hắn không thể hành động ngay không.

Nhưng nơi này không có gì đặc biệt cả, chỉ giống hầm ngầm dưới phòng cậu.

Điểm khác biệt duy nhất là đèn dầu.

Trên một chiếc bàn nhỏ đặt một ngọn đèn dầu.

Là ai đã thắp đèn?

Chẳng lẽ kẻ săn mồi cũng là tà ma, không thể vào nhà sao?

La Bân bước đến, lông mày càng nhíu chặt.

Một chiếc đèn dầu có thể cháy trong ba ngày, nhưng lượng dầu trong đèn vẫn còn đầy, không hề vơi đi.

Điều đó có nghĩa là đèn trong đêm đã tắt?

Nếu tắt, tại sao Cố Di Nhân không thắp lại?

La Bân vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng xác định được vài khả năng.

Kẻ săn mồi không sợ dầu đèn, nếu không thì Cố Di Nhân đã thắp đèn lên.

Chương Lập đã về nhà từ hôm qua, tối qua anh ở ngay căn phòng bên trên, nhưng lại không biết Cố Di Nhân đang dưới hầm ngầm. Tối qua Chương Lập cũng đã thắp đèn. Nhưng đêm qua, kẻ săn mồi vẫn vào đến sân và để lại chữ trên cửa phòng, chứng tỏ hắn biết rõ Cố Di Nhân ở đây.

Chương Lập ví chuyện này như mèo vờn chuột.

Con chuột đã bị phát hiện, có thể trốn được con mèo sao? Thực chất, chỉ là mèo đang chơi đùa với chuột mà thôi.

Kẻ săn mồi đang cố tình vờn Cố Di Nhân?

Hắn muốn đẩy cô đến giới hạn tinh thần, khiến cô suy sụp, rồi mới ra tay săn lấy?

Tóm lại, nơi này không thể ở lại nữa.

La Bân rời khỏi tầng hầm.

Chương Lập đang đi đi lại lại trong phòng, nghe tiếng liền quay đầu nhìn La Bân.

"Ta muốn đưa cô ấy đi." La Bân trầm giọng.

"Đi đâu? Về nhà cậu sao? Trong thôn hiện đang rất hỗn loạn, nhiều tai mắt, nếu Di Nhân ra ngoài sẽ rất nguy hiểm. Một khi bị phát hiện, cô ấy chắc chắn sẽ chết. Cậu bị phát hiện mang theo cô ấy cũng sẽ có kết cục tương tự.." Chương Lập phản ứng khá nhanh.

"Không, không phải trong thôn, là một nơi khác. Phải đánh cược một lần, có thể sẽ an toàn." La Bân nói chắc nịch.

"Không thể đánh cược! Không thể lấy mạng của Di Nhân ra đánh cược!" Chương Lập lo lắng tới mức suýt nổi nóng.

"Nếu không đánh cược thì chỉ có thể ở lại đây, nơi mà rõ ràng có gì đó khiến đối phương chưa ra tay, nhưng chắc chắn không phải vì cây đèn dầu. Chữ trên cửa được viết vào đêm qua, nét chữ sắc lẹm, đẫm máu, nhưng anh lại không biết, không nhìn thấy, chứng tỏ đối phương đã từng vào đây." La Bân ngừng lại một chút, rồi kể ra suy nghĩ về mèo vờn chuột.

Chương Lập im lặng, sắc mặt tái nhợt.

"Có lẽ sẽ không ai chú ý đến việc anh biến mất, hoặc nếu có cũng không quan tâm đâu. Anh thu dọn ít đồ, chủ yếu là thức ăn, rồi đi theo tôi."

Chương Lập vội vã ra khỏi phòng để thu dọn.

La Bân nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở một cái bình nước giữ nhiệt màu xanh bẩn thỉu.

Cậu cầm lấy nó, đổ sạch nước ở cửa ra vào, cuối cùng treo vào thắt lưng.

Chương Lập trở lại, vai mang theo hai bọc nhỏ.

"Cõng cô ấy đi." La Bân chỉ vào Cố Di Nhân.

Chương Lập lập tức cõng Cố Di Nhân lên lưng.

Sau đó, La Bân dẫn hai người tiến về phía chân núi.

Chương Lập theo sát phía sau.

"Vào núi sao? Trong núi không có nhà, cũng không có đèn dầu, sẽ chết đấy..."

"Đừng nói gì nữa, im lặng." La Bân nghiêm giọng.

Chương Lập lập tức câm nín.

Sau khi tiến vào khu rừng ở chân núi, La Bân không đi sâu vào trong, mà giữ khoảng cách gần phía thôn, để bụi cây và rừng rậm che chắn bóng người của họ, dùng làng làm chỉ dẫn, hướng về phía cuối thôn.

Hiện tại vẫn còn đang kiểm tra khắp thôn, phần lớn người dân đều ở trong nhà, mọi nơi đều yên tĩnh, khá an toàn.

Chẳng bao lâu, họ đến bên một con sông dưới chân núi.

Dòng nước chảy xiết, mặt sông rộng chừng ba mươi mét, có thể coi là một con sông lớn.

Bờ sông là một bãi cỏ, xa hơn mới thấy vài ngôi nhà dân, trong đó có một căn nhô ra gần bờ sông hơn, những căn còn lại thì lõm vào hai bên.

"Chỗ kia... Hình như có người... Hắn đang nhìn chúng ta?" Chương Lập run rẩy nói hỏi.

"Đừng bận tâm, khoảng cách còn xa, dù có người thấy cũng không nhận ra là ai, mà chúng ta đang ở trong rừng, chỉ là vài bóng mờ thôi." La Bân giải thích.

"Phải... Tôi cũng nhìn không rõ lắm." Chương Lập thở phào.

La Bân cũng nhìn thấy người mà Chương Lập nói, chỉ là khoảng cách quá xa, cộng thêm ngược sáng, người đó chỉ là một cái bóng đen mờ, đứng lặng lẽ dưới mái hiên căn nhà nhô ra kia.

truyenfull,truyenfull vn