Chương 69: Chém!
Càng nghĩ, La Bân càng cảm thấy bức bối, đứng không yên.
Cậu buộc mình phải bình tĩnh lại, cố gắng hồi tưởng lại hình ảnh phòng khách nhà Vưu Giang rồi đến cả nhà vệ sinh.
Lúc nãy đã nhìn nhưng chưa kịp quan sát kỹ.
Bởi vì Vưu Giang nói chuyện quá khó nghe, ngay sau đó là trưởng thôn lên tiếng khiến cậu phân tâm, rồi lập tức chuyển sang lệnh lục soát nhà khác.
La Bân không rõ cảm xúc lúc này là gì.
May mắn? May mắn vì tìm ra chút manh mối nào đó sao?
Cậu không rõ mình đã nán lại nhà Phùng Ký bao lâu, chỉ biết rằng khi La Phong gọi cậu đi, mắt cậu đã đỏ hoe. Đây là hậu quả của việc nhìn chằm chằm quá lâu, cả não lẫn mắt đều căng như dây đàn.
Tâm trạng cậu trở nên nặng nề. Ít ra, cậu đã tận mắt xem qua, nơi đó không có vấn đề gì.
Rời khỏi nhà Phùng Ký, mới đi được dăm bước, vẫn chưa tới sân nhà tiếp theo, La Bân nói: "Bố, bố và trưởng thôn cứ đi tiếp đi. Con thấy không khỏe, muốn ở một mình một lúc."
"Cẩn thận đấy." La Phong chỉ nói thế, không căn dặn gì thêm.
Ông và Chung Chí Thành rảo bước đi xa.
La Bân thở dài.
Cậu quay đầu, nhìn một vòng xung quanh.
Vị trí này thực chất khá xa chân núi, là một trong số ít chỗ đất trống hiếm hoi của làng.
La Bân muốn đến chân núi.
Nhưng thôn Quỹ trải rộng đến mấy dặm, chân núi quanh đây kéo dài xa tít tắp, nếu không quen thuộc địa hình thì khác gì mò kim đáy bể?
Đột nhiên, La Bân nhớ tới Cố Di Nhân, tim cậu đập thình thịch.
Sáng nay, đầu óc cậu chỉ lo đến sự an toàn của Cố Nhã, nghĩ rằng tìm kiếm trong thôn có thể tra ra Vưu Giang, nhưng lại quên mất một việc quan trnjg khác.
Cố Di Nhân ở trong căn nhà cạnh rừng trúc!
Dù Chương Lập có ở đó, có thể chăm sóc cô ấy, nhưng chẳng ai báo cho họ biết hôm nay sẽ khám xét cả thôn cả!
Vậy Cố Di Nhân liệu có kịp trốn vào rừng không?
Nếu cô ấy bị bắt thêm một lần nữa thì lần này chắc chắn không có đường sống.
Đầu óc La Bân rối như tơ vò, giờ không còn tâm trí nghĩ nhiều đến Cố Di Nhân, nhưng lại cảm thấy nếu bỏ mặc thì không yên lòng.
Đột nhiên, trong đầu cậu lóe lên một câu hỏi.
Đã hai ngày nay rồi, Cố Di Nhân vẫn ở an toàn, cô đã "gặp lại" thứ đó chưa?
Hai lần trước, mỗi khi cậu hỏi, cô đều ngắt lời, bảo cậu đừng nhiều chuyện.
Cậu biết bên trong ẩn giấu nguy hiểm cực lớn.
Nhưng nếu thứ đó lại đến thì có thể tiếp tục đưa ra chỉ dẫn!
Như việc gia đình họ quên đóng cửa sổ, bề ngoài là do Cố Di Nhân phát hiện, nhưng thực chất là do thứ đó nhìn thấy.
Như việc bám theo tà ma để ra khỏi làng cũng là nó mách.
Thứ đó dường như biết mọi thứ trong thôn.
Vậy liệu nó có biết Cố Nhã đang ở đâu không?
Nghĩ đến đây, La Bân lập tức lao nhanh về phía rừng trúc.
Ánh nắng chói chang đến mức khó chịu, nhất là khi xuyên qua cửa kính, còn khúc xạ thành từng quầng sáng.
Vưu Giang đứng bên cửa sổ một căn phòng như thể đang từ trên cao nhìn xuống, thực ra là đang nhìn khoảng đất trống ngoài cửa.
"Nghi ngờ tôi rồi à?"
"Nghi ngờ thì sao?"
"Khám xét nhà tôi?"
"Nhà tôi có gì để kiểm tra?"
"Đúng là tự coi mình là thông minh!
"Nhưng mà... cái cảm giác bị theo dõi này thực sự khó chịu, khiến mình cứ có cảm giác bản thân giống như con mồi vậy."
Vưu Giang giơ tay, ngón tay gõ nhẹ lên kính, nở nụ cười quái đản.
Trông hắn lúc này chẳng khác gì bị tà ma nhập vào, chỉ khác là da mặt hắn thỉnh thoảng co giật hai cái, còn đáng sợ hơn tà ma.
Bên ngoài cửa sổ là bãi cỏ, xa hơn chút nữa là con sông.
Sông đối với thôn Quỹ mà nói là nơi chứa đầy hiểm họa. Ai tự tiện đến gần bờ sông đều chết không toàn thây, vì thế nơi đó gần như không ai dám lai vãng, hai bên cũng không có nhà nào khác.
Vưu Giang mở cửa sổ, phóng người nhảy ra ngoài, tiện tay khép cửa lại, kéo một tấm sắt được phủ kín cỏ và đất lên, chui xuống hầm.
La Bân bước đi như bay, rất nhanh đã lướt qua nhà Trần Tiên Tiên. Mùi máu tanh vẫn còn nồng nặc trong không khí, cửa nhà vẫn bị đóng đinh kín mít.
Ra khỏi con hẻm, từ xa đã nhìn thấy rừng trúc.
Gió thổi nhẹ khiến những cây trúc đung đưa.
Sân nhỏ kia im lìm như chết.
Cậu không thấy Chương Lập, càng không có người của đội bảo vệ.
Đợt khám xét chưa đến? Hay là đã đi rồi?
La Bân không chắc, nhưng bước chân càng nhanh hơn.
Tới nơi, vừa dừng lại trước hàng rào tre, sắc mặt La Bân lập tức thay đổi!
Trên cánh cửa một căn phòng có một chữ được viết bằng máu: "Chém".
Ánh nắng rọi vào khiến chữ viết bằng máu ấy sáng rực.
Ai viết?
Chương Lập sao?
Không thể là người của đội bảo vệ thôn được.
Hay là... Chương Lập bị kích động đến không còn tỉnh táo?
"Két", cửa nhà mở.
Chữ "Chém" bị chia làm hai phần.
Chương Lập đứng ngay ngưỡng cửa, sững người nhìn chằm chằm La Bân. La Bân không nói gì, cũng không lên tiếng. Một lúc sau, Chương Lập lặng lẽ đi về phía cậu.
"Hồi nãy lại có người khám xét thôn." Chương Lập nói, "Di Nhân đã trốn rồi."
La Bân cuối cùng cũng có thể thở phào, cậu gật đầu: "Vậy thì tốt."
"Cảm ơn." Chương Lập lại nói, lời nói xen lẫn cảm xúc phức tạp.
Hai chữ nãy, La Bân cũng không lấy làm lạ.
Chỉ cần Chương Lập quay về, chỉ cần anh ta gặp được Cố Di Nhân thì cô ấy nhất định sẽ lại nói ra vài lời kỳ lạ.
Dù gì Chương Lập cũng là người có học thức, không đến nỗi phân biệt đúng sai một cách hồ đồ.
Những hành động trước đó của Chương Lập, La Bân hoàn toàn có thể thông cảm. Ở trong một môi Tr**ng X* lạ, nơi nguy hiểm rình rập khắp nơi , việc anh ta trở nên đa nghi, cảnh giác quá mức là điều có thể hiểu được.
"Không cho tôi vào à?" La Bân lên tiếng.
"Cậu còn chuyện gì khác không?" Chương Lập đứng yên. không hề có ý định nhường đường.
Đúng vậy, thái độ anh ta có phần khó chịu.
Rõ ràng, Chương Lập không muốn dây dưa thêm với La Bân.
"Những gì Di Nhân nói với tôi, tôi đều đã kể hết với cậu rồi. Cô ấy không biết thêm điều gì cả. Hiện tại chúng tôi vẫn chưa bị chú ý, nhưng cậu đến đây, nếu bị ai đó trông thấy thì chắc chắn sẽ kéo sự chú ý về phía tôi. Cậu giúp Di Nhân, đây là kết quả mà cậu muốn sao?" Chương Lập chất vấn.
Chỉ từ câu nói đó thôi, La Bân đã hiểu những gì liên quan đến mình Cố Di Nhân không hề kể lại với Chương Lập.
"Anh họ..." Một giọng nói yếu ớt vang lên từ căn phòng nơi Chương Lập vừa bước ra, Cố Di Nhân xuất hiện.
Lúc này đây, cô trông còn yếu ớt hơn trước, khuôn mặt tái nhợt, toàn thân như không còn chút sức lực
Cô ấy run rẩy.
Cô ấy sợ hãi.
Cô ấy nhìn về phía hàng rào, nhìn về phía La Bân nhưng đồng thời, lại lén liếc hai bên, ánh nhìn như đề phòng, như cảnh giác tột độ.
"Di Nhân, mau quay vào!" Chương Lập vừa hạ giọng vừa nhìn chằm chằm hướng La Bân vừa đi tới, như sợ có ai bất ngờ tới.
"Đây là ân nhân... Anh để ân nhân đứng ngoài cửa như vậy, thật là... thật là không phải phép..."
Giọng Cố Di Nhân mỏng manh như miễn cưỡng lắm mới thốt ra được. Trên mặt cô là nụ cười gượng gạo, yếu ớt đến đáng thương.
Chương Lập thở dài, đành phải mở cửa. Sau đó anh ta nhanh chóng quay lưng trở vào trong nhà, La Bân theo sát phía sau.
"Người của đội bảo vệ thôn sao lại viết chữ này ở đây?" La Bân nhíu mày hỏi.
Trông Chương Lập hoàn toàn bình thường, rõ ràng dòng chữ ấy không phải anh ta viết.
"Chữ nào? Ở đâu cơ?" Chương Lập dừng bước, kinh ngạc hỏi.
Mi mắt La Bân giật nhẹ.
Chữ máu to đùng thế kia, Chương Lập lại không thấy?
Ánh nắng trở nên gay gắt như thiêu đốt chiếu thẳng vào dòng chữ "Chém" trên tường, nét chữ như muốn rỉ máu như sắp rỉ máu lần nữa.
Cố Di Nhân lùi sâu vào trong nhà, chui vào một góc, toàn thân co rúm lại, ngồi thụp xuống sàn.
"Chữ đâu?" Chương Lập lắp lại câu hỏi, nhìn theo hướng ánh mắt La Bân nhưng chẳng thấy gì cả.
Mồ hôi lạnh túa ra từ trán La Bân.
Chữ viết lớn như thế, Chương Lập thực sự không nhìn thấy?
"La Bân?" Chương Lập gọi.
"Không có gì, tôi nhìn nhầm." La Bân lắc đầu.
"Vậy à." Chương Lập thở phào, bước vào nhà.
La Bân theo sau, cánh cửa lập tức được đóng lại.
Chương Lập hít sâu một hơi, vẫn có vẻ gượng gạo, không mấy tự nhiên.
La Bân bước về phía Cố Di Nhân.
Chương Lập đưa tay ra như muốn cản lại, nhưng tay mới giơ được nửa chừng, anh ta lại ngập ngừng buông xuống.
Đứng trước mặt Cố Di Nhân, La Bân cau mày.
Cô vẫn không nhúc nhích, không chỉ vì sợ hãi. Cô đang co ro, run rẩy, đầu thì gật lên gật xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.
Bàn tay cô đặt trên nền nhà, ngón tay liên tục cào cấu, làn da trắng tái đến mức gần như trong suốt, nay đầu ngón tay đã dần chuyển sang màu đen, máu sắp rỉ ra.
Cậu loáng thoáng nhìn thấy một chữ.
Chém.
Là chữ đó.
Là Cố Di Nhân viết?
Nhưng tại sao Chương Lập không nhìn thấy?
Trong lòng La Bân dấy lên vô vàn nghi vấn.
Nhưng dù cô ấy làm gì, cậu cũng không ngạc nhiên.
Bởi vì Cố Di Nhân là người đặc biệt.
Cô ấy là người có thể ảnh hưởng đến cả ngọn núi này.
Cô ấy nhận được nhiều chỉ dẫn hơn bất kỳ ai.
Cô ấy thậm chí còn đặc biệt hơn cả La Bân.
"Tôi muốn nhờ cô một việc." La Bân trầm giọng.
Cậu không nhắc đến những thứ mà chỉ một mình Cố Di Nhân có thể nhìn thấy, bởi tinh thần cô hiện tại cực kỳ bất ổn, nhắc tới điều đó lúc này chỉ khiến mọi việc tệ hơn.
Lời cậu đang nói là một cách vòng vo, là sự khéo léo có chủ đích.
Quả nhiên, Cố Di Nhân không có phản ứng dữ dội.
Cô chỉ dừng việc gật đầu liên tục lại, ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt La Bân.
"Mẹ tôi hôm qua không về nhà. Tôi nghi ngờ bà ấy gặp nguy hiểm, có thể là bị một kẻ nguy hiểm khác trong làng bắt đi hoặc là bị Trần Tiên Tiên. Nhưng hiện tại, chúng tôi hoàn toàn không có manh mối. Cô có biết mẹ tôi đang ở đâu không?" La Bân hỏi.
Sắc mặt Cố Di Nhân càng trở nên tiều tụy. Cô khẽ nói: "Bà ấy... Ử trong lồng sắt dưới tầng hầm... Bà ấy rất sợ... Bà ấy không ngừng cầu xin... Bà ấy đang khóc."
Mặt La Bân lập tức trắng bệch.
Ngay cả Chương Lập đứng bên cạnh cũng kinh hãi.
Anh biết Cố Di Nhân có hiểu biết nhất định về ngôi làng này, nhưng không ngờ lại biết đến mức này.
Đây là... tiên tri sao?
"Có phải Trần Tiên Tiên bắt đi không? Hay ai khác? Ý cô là nhà kẻ bắt mẹ tôi có tầng hầm đúng không?" La Bân hỏi.
Cố Di Nhân lắc đầu, cô không thể trả lời câu hỏi đó.
La Bân còn định hỏi tiếp thì Cố Di Nhân đột ngột bật khóc, nước mắt rơi như mưa rào, không cách nào ngăn nổi.
"Những gì Di Nhân có thể nói, cô ấy đã nói cả rồi! Cậu đừng ép cô ấy nữa! Cô ấy đã rất khổ rồi, khóc mãi không ngừng, vừa rồi mới ổn được một chút..." Chương Lập giữ chặt tay La Bân.
"Buông ra!" La Bân gầm lên
"Tôi biết cậu muốn cứu người! Nhưng tôi, Di Nhân, anh Từ Kỳ, Thiến Thiến, chúng tôi cũng đều muốn cứu người! Nhưng kết quả thì sao? Người chưa cứu được, Thiến Thiến và anh Từ Kỳ đã chết rồi!" Chương Lập khản giọng nói, "Cậu không khác gì bọn tôi! Đừng ép Di Nhân nữa!"
"Nó sắp tìm thấy tôi rồi... Tôi sắp chết rồi... Tôi sắp chết rồi... Tôi không giống họ... Tôi sẽ bị chém chết... Ở đầu thôn... Đầu tôi sẽ bị chặt ra, rơi từng mảnh... từng mảnh..."
Cố Di Nhân run lẩy bẩy, nước mắt cô không ngừng rơi, ngón tay điên cuồng vạch xuống đất, chữ "chém" lại xuất hiện.
"Nó đã đánh dấu tôi... Tôi xong rồi... Cậu phải trốn đi... phải trốn thật kỹ... Cậu không giống họ... Họ nhìn tôi chết thì cười... Nhìn cậu chết cũng sẽ cười."
Cố Di Nhân nhìn La Bân, ánh mắt tuyệt vọng, sắc mặt trắng đến lạnh người.