Chương 68: Lục soát thôn lần nữa
Cái thứ quỷ quái này...
La Bân dời mắt đi, nhanh chóng ra ngoài.
Trưởng thôn bắt đầu gõ chiêng. Tiếng chiêng rộn ràng xen lẫn tiếng gà gáy đánh thức người dân thôn Quỹ.
Hai người bố con cùng trưởng thôn dạo một vòng, cuối cùng dừng lại ở cổng thôn.
Ánh sáng đầu ngày dịu nhẹ trải dài trên mặt đất, khoảng ba mươi thanh niên trai tráng đã tụ họp đầy đủ.
Dĩ nhiên, trên đường thôn không thấy bất kỳ bộ xương nào.
Trưởng thôn đứng phía trước, ánh mắt đảo qua đám đông.
La Phong và La Bân đứng hàng đầu.
Trưởng thôn nghiêm nghị lên tiếng: "Vì chuyện của Giang Sơn, chúng ta đã lơ là nguy cơ từ chị em nhà họ Trần. Thôn Quỹ từ trước tới nay chưa từng có kẻ nuôi dưỡng tà vật! Hiện Trần Tiên Tiên mất tích, nhất định phải tìm cho ra! Còn Cố Di Nhân vẫn chưa có tung tích. Đã có Giang Sơn là người đầu tiên thì chắc chắn có thể sẽ có kẻ thứ hai. Tất nhiên, tôi không nghi ngờ ai trong các cậu, nhưng cũng có khả năng kẻ giấu Cố Di Nhân quá khéo, che mắt tất cả. Hôm nay, chúng ta phải lục soát làng lần nữa, hoàn tất trước giờ trưa. Chiều nay, toàn bộ chân núi cũng sẽ được rà soát! Rõ chưa?"
Từng câu nói mạnh mẽ vang vọng, tuyệt nhiên không hề nhắc đến chuyện phải tìm Cố Nhã, cũng chẳng hề đả động tới La Phong.
Tất cả các thành viên đội trai tráng đều nghiêm chỉnh chấp hành, đồng thanh hô lớn: "Rõ!"
La Phong quay đầu lại, bắt đầu phân khu nhiệm vụ cho các thành viên đội.
Ánh mắt mọi người nhìn ông đều phức tạp, xen lẫn sự an ủi.
Đêm qua, tà vật gào tên Cố Nhã khắp nơi, mọi người đều đoán ra phần nào chuyện đã xảy ra.
Hôm nay La Phong vẫn có thể dẫn dắt đội trai tráng làm việc, thật sự khiến người ta khâm phục!
Lúc này, sự bức bối trong lòng La Bân mới dần dần tiêu tan.
Cậu đã hiểu vì sao Chung Chí Thành lại nói ra những lời tưởng như vô tình lạnh lẽo.
Bao năm nay, thôn Quỹ không biết đã có bao nhiêu người chết.
Nhà nào gặp chuyện mà chẳng lo lắng, chẳng sốt ruột?
Nhưng có nhà nào từng được đãi ngộ "lục soát toàn thôn" thế này không?
Giờ đây cộng thêm lý do của La Phong, cuộc lục soát trở thành nước chảy xuôi dòng, không khiến ai phản cảm.
Rất nhanh, mọi người đã tỏa ra.
Chung Chí Thành hỏi: "Cậu đã đổi vị trí cho mọi người, sao không đổi vị trí của mình?"
"Ai cũng cần tránh hiềm nghi. Trưởng thôn đi cùng tôi chính là tránh hiềm nghi rồi." La Phong đáp.
Chung Chí Thành gật đầu.
La Bân lập tức hiểu ý của La Phong, ông đang kéo Chung Chí Thành vào chuyện này.
Đúng vậy, có những chuyện không thể nói thẳng ra ra, không có bằng chứng thì khó khiến người khác tin.
Vậy thì đổi cách khiến Chung Chí Thành đích thân phát hiện vài manh mối thì sao?
Vô duyên vô cớ, Chung Chí Thành chắc chắn sẽ không chủ động đi lục soát thôn, nhưng bây giờ lại bị xem như người "tránh hiềm nghi" đi cùng, ông ta tất nhiên không thể từ chối.
La Bân vừa suy đoán, vừa thầm học hỏi. Ba người tiếp tục tiến về phía trước.
Vài phút sau, họ dừng lại trước một căn sân.
La Phong gõ cửa.
Cửa rất nhanh được mở ra.
Người mở cửa không ai khác chính là Vưu Giang!
Nơi đầu tiên La Phong tới, chính là nhà hắn.
La Bân không nhìn chằm chằm vào hắn, chỉ liếc sơ qua.
Thân hình cao gầy, da trắng bệch như lâu ngày không thấy nắng, ánh mắt đờ đẫn, gò má nhô cao, môi mỏng. Làn da trên mặt hắn trông có vẻ hơi chảy xệ.
"Trưởng thôn? Sáng sớm thế này, có chuyện gì sao?" Vưu Giang nghi ngờ nhìn Chung Chí Thành.
"Trần Tiên Tiên mất tích, Cố Di Nhân không có dấu vết. Giang Sơn đã là một người có vấn đề, trưởng thôn nghi ngờ kết quả lục soát hôm trước nên hôm nay phải lục soát nữa." La Phong tiếp lời.
Chung Chí Thành khẽ "ừ".
Lúc này Vưu Giang mới tránh sang bên.
Ba người vào sân, mặt Vưu Giang giật giật hai lần, mắt cũng chớp chớp.
La Bân nhìn một vòng quanh sân, trong không khí hình như có mùi khói.
Đúng vậy, chính là mùi khói hun thịt bằng lá thông, rất nồng, rất hăng.
La Phong bắt đầu lục soát các phòng, Chung Chí Thành đứng giữa sân.
Vưu Giang nhìn La Bân, nhoẻn miệng cười: "Trưởng thôn, La Sâm cũng gia nhập đội bảo vệ rồi à? Trông cũng khá tươi mới đấy."
"Không." Chung Chí Thành lắc đầu, "Cậu ấy chỉ đi cùng thôi."
"Ồ." Vưu Giang gật đầu.
Rất nhanh, La Phong từ phòng đầu tiên bước ra, tiến vào phòng thứ hai.
La Bân không nhìn quanh, nhưng trong đầu đang hồi tưởng kỹ lưỡng cảnh tượng khi bước vào sân, cố gắng phân tích xem có điểm nào bất thường.
Người ngoài chỉ thấy cậu đứng yên đó, mắt không nhìn lung tung, trông rất bình thường.
"Tôi nhớ cậu là thợ săn thì phải." Chung Chí Thành đột ngột hỏi.
"Đúng vậy." Vưu Giang đáp.
"Cậu từng bốc thăm làm người dò đường bao nhiêu lần rồi?" Chung lại hỏi.
"Một lần." Vưu Giang trả lời.
"Dừng ở trạm thứ mấy?" Chung hỏi tiếp.
"Chuyện hôm nay có liên quan gì đến chuyện đó à trưởng thôn?" Vưu Giang bắt đầu ấp úng, da mặt lại giật giật.
"Không liên quan lắm." Chung lắc đầu, không nói gì thêm.
La Bân không hiểu rõ ý đồ của Chung Chí Thành. Không lẽ ông ta vẫn chưa phát hiện điều gì khả nghi?
Cũng phải thôi. Vưu Giang là loại người âm độc và đáng sợ, sao có thể dễ dàng để lộ sơ hở?
La Bân đã hồi tưởng lại bảy, tám lần mà vẫn không thấy gì bất thường, ngoài mấy điểm La Phong đã nói.
La Phong ra khỏi phòng thứ hai, lại đi vào phòng thứ ba.
Nhà Vưu Giang có sáu phòng, tức là đã lục soát được một nửa.
Vưu Giang vẫn rất bình tĩnh, thoải mái tự nhiên, không hề lo lắng.
La Bân tiếp tục suy nghĩ.
Có câu không làm chuyện trái lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa.
Vưu Giang thật sự không sợ sao? Chuyện này thật sự không liên quan tới hắn? Hay là hắn quá tự tin vào thủ đoạn của mình?
Thực ra, La Phong đưa ra nhiều giả thuyết.
Trần Tiên Tiên, Vưu Giang có thể là người biết mối đe dọa hoặc cũng có thể là nguyên nhân khiến Cố Nhã mất tích.
Trừ việc Trần Tiên Tiên nhất định có động cơ trả thù, còn Vưu Giang chỉ là một nghi ngờ tiềm ẩn.
Nguy cơ xung quanh không nhiều, nên La Phong phải ép buộc liên kết từng người để loại trừ.
Nếu Cố Nhã thực sự liên quan đến Vưu Giang, lẽ nào hắn không biết gia đình bà đã phát hiện bí mật của hắn?
Vậy hắn còn có thể bình tĩnh thế này ư?
La Bân bắt đầu dao động.
"Giếng nhà cậu sạch sẽ đấy, không có rêu tí nào." Chung Chí Thành bỗng lên tiếng.
La Bân giật mình. Chung Chí Thành đã phát hiện điểm khả nghi?
"Thường xuyên xả nước thì không có rêu. Mỗi lần bắt được gà rừng, thỏ hoang, thậm chí là lợn rừng, tôi đều cố gắng làm sạch máu." Vưu Giang đáp.
"Ừ, trước khi tới thôn Quỹ,, tôi cũng hay vào núi săn bắn. Thịt rừng mà không làm sạch máu thì tanh lắm, phải xử lý cẩn thận." Chung gật đầu.
"Ha ha." Vưu Giang cười.
Rồi hai người lại im lặng.
La Bân: "..."
Nhưng cậu biết Chung Chí Thành là người ít nói, nếu ông ta chủ động nói nhiều như vậy thì chắc chắn có nguyên do.
La Phong vào phòng thứ tư.
Trái tim La Bân như treo lơ lửng.
Nếu chuyện này thực sự không liên quan gì đến Vưu Giang thì việc họ làm như vậy có khiến hắn nghi ngờ không?
Ngoài ra, La Bân vẫn thấy bứt rứt khó chịu.
Nếu loại trừ được Vưu Giang thì khả năng lớn nhất còn lại là Trần Tiên Tiên.
Dù trong thôn còn mối họa tiềm ẩn nào thì khả năng đụng đến Cố Nhã cũng cực thấp.
Thân phận của La Phong là một phần, phần còn lại là Cố Nhã cũng rất ít tiếp xúc với dân làng.
Trong lúc suy nghĩ lan man, La Bân ngẩng đầu nhìn Vưu Giang, hỏi: "Chú, cho cháu xin ngụm nước được không?"
"Trong phòng khách có đấy, tự rót đi." Vưu Giang chỉ tay vào nhà.
La Bân bước vào, tự nhiên nhìn một vòng, rồi nhấc bình nước ở chân bàn rót đầy một bát, uống ừng ực.
Sau đó cậu quay trở lại sân, ôm bụng hỏi: "Chú, nhà vệ sinh ở đâu ạ?"
Vưu Giang tiện tay chỉ sang một cửa khác.
La Bân nhanh chóng đi tới.
Uống nước, vào nhà vệ sinh, mục đích đều để có cớ quan sát thêm sân nhà Vưu Giang, tìm ra manh mối.
Chỉ cần nhìn qua, cậu có thể hồi tưởng lại từng chi tiết. Nếu có manh mối, chắc chắn sẽ phát hiện được.
Khi La Bân từ nhà vệ sinh bước ra, La Phong đã vào phòng thứ năm.
Vưu Giang ngáp dài một cái, trông có vẻ buồn ngủ: "Tôi thấy La Phong làm đội trưởng cũng khổ thật. Đêm qua chuyện lớn như thế, vợ chết mà hôm nay vẫn phải lo công việc của thôn."
Sắc mặt La Bân thay đổi. Cậu không muốn tỏ thái độ gì, nhưng vẫn trừng mắt nhìn Vưu Giang.
"Nhiều năm trước, thôn ta lúc nào cũng có người chết. Cậu cũng là người từng trải qua mà." Trưởng thôn điềm đạm đáp lời.
"Đúng vậy." Vưu Giang gật đầu, "Vợ tôi cũng bị tà ma giết, tôi hiểu cảm giác ấy khó chịu thế nào. Ba ngày ba đêm tôi chẳng nuốt nổi một hạt cơm."
"Mẹ tôi chỉ mất tích thôi, chú nói chuyện đừng quá khó nghe." La Bân khàn giọng nói.
"Xin lỗi, xin lỗi." Vưu Giang thở dài: "Tôi biết chuyện này rất khó chấp nhận. Thôi, không nói nữa."
Lòng La Bân càng nặng nề.
Vưu Giang thật sự không có vấn đề sao?
Cố Nhã không bị hắn bắt?
Lại là vấn đề cũ, nếu đúng là hắn bắt, hắn còn có thể thản nhiên thế này không?
Thật sự rất khó để hắn tự nhiên "khiêu khích" người khác như vậy.
Phải rồi, nếu hắn có vấn đề thì lời nói này chính là một sự khiêu khích!
La Phong lục soát xong cả sáu phòng, bước ra ngoài, rõ ràng là không tìm được gì.
"Xong chưa?" Chung Chí Thành nhìn La Phong.
"Ừ." La Phong gật đầu.
"Được. Vưu Giang, chiều đến sân nhà tôi một chuyến, tôi có việc giao cho cậu làm, phối hợp với La Phong." Chung Chí Thành quay sang nói với Vưu Giang.
Vưu Giang hơi khựng lại.
La Bân cũng giật mình.
Rốt cuộc Chung Chí Thành định làm gì?
La Phong bước đến bên Chung Chí Thành, không nói gì thêm.
"Vâng, tôi biết rồi, trưởng thôn." Vưu Giang cười gật đầu, gương mặt lại co giật.
Ba người bước ra khỏi sân nhà Vưu Giang.
Cửa đóng lại.
Không lâu sau, họ đến nhà khác.
La Phong tiếp tục lục soát như bình thường, Chung Chí Thành đứng giữa sân như La Bân.
Chủ nhà là Phùng Ký. Trong sân có mùi hương kỳ lạ từ nhang nến, rất nồng.
Phùng Ký đầu hói, diện mạo xấu xí.
La Bân không mấy tập trung, tâm trạng bồn chồn.
Thái độ của Chung Chí Thành với Vưu Giang khiến cậu không rõ ràng, đó là điều thứ nhất.
Thứ hai, không tìm thấy manh mối trong nhà Vưu Giang thì khả năng còn lại gần như chắc chắn nằm ở Trần Tiên Tiên sao?
Thật ra, mục đích chính của việc lục soát lần này chính là hợp lý hóa việc kiểm tra nhà Vưu Giang. Mà giờ chẳng tìm được gì, những nơi sau sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Dù sao thì La Phong cũng không thể giữa chừng bỏ cuộc được, đúng không?