Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 67

Chương 67: Hoa rực rỡ trên đỉnh núi, thịt xương và máu nơi chân tường

"Ngủ đi, muộn rồi." La Phong đứng dậy.

La Bân: "???"

Cậu không nói gì, chỉ sững sờ đứng đó.

"Chúng ta đều cần có đủ sức lực để đối mặt với tất cả khả năng sẽ xảy ra vào ngày mai, cứ lết cái thân này thì làm sao mà cứu nổi mẹ con được?" La Phong nói xong liền quay người bước về phía phòng ngủ.

La Bân không nhúc nhích, đứng chết trân ở gian nhà chính rất lâu, mãi mới chầm chậm đi về phòng mình.

Ngủ?

Làm sao mà ngủ được!

Cậu nằm trên giường, lật qua lăn lại.

La Bân dằn vặt, lo lắng đến phát điên.

Một là vì Cố Nhã.

Hai là vì dầu đèn chỉ còn lại một gói cuối cùng.

Sau ngày mai, cậu cần thêm dầu đèn, nếu không có thì chính cậu sẽ trở thành một rắc rối mới trong nhà này.

Không uống dầu đèn sẽ thành gì?

Có khi nào sẽ giống như Trần Tiêm Tiêm, trở thành một tà ma ăn thịt người, chẳng còn lý trí không?

Không, vẫn có lý trí đấy, là cái lý trí chuyên để lừa gạt, để giết người. Nói chung không còn là con người nữa.

Trằn trọc mãi, La Bân nhìn đồng hồ, sắp mười hai giờ, còn năm tiếng nữa mới sáng.

Cố Nhã thì sao?

Bây giờ bà ấy đang làm gì?

Bà ấy có ngủ được không?

Bên tai vẫn lờ mờ có tiếng tà ma gọi tên Cố Nhã.

Ít nhất điều đó chứng tỏ tà ma chưa tìm được bà ấy. Bà ấy vẫn còn sống.

"Cộc cộc cộc", cửa sổ bị gõ.

La Bân hơi nghiêng đầu.

Trên cửa sổ có một cái mặt áp sát, hai con mắt đang nhìn qua khe hở.

"Lại đây, đi theo tôi, tôi biết mẹ cậu đang ở đâu." Giọng nói mềm mại lọt vào tai.

Tà ma này là nữ, còn là một người phụ nữ có đôi mắt đẹp, trông rất chân thành.

"Cút!" La Bân nói thẳng.

"Tôi thực sự biết bà ấy ở đâu mà, cậu ra đây đi." Người phụ nữ ở bên ngoài nói rất nghiêm túc, Tôi không muốn làm tà ma nữa, trước đây tôi cũng là thôn dân như cậu, nưng tà ma đã lấy móng tay út của tôi ra. Cậu cũng bị mất móng tay rồi, vậy cậu sống dưới ánh đèn dầu kiểu gì? Tôi giúp cậu, cậu cũng giúp tôi được không? Tôi thật sự không muốn ăn thịt người nữa."

La Bân bật dậy, lao tới quát to: "Cút! Đừng có đến làm phiền tôi nữa!"

Nói rồi, cậu kéo rèm cửa.

"Cậu sợ chết vậy à? Tôi đã nói là tôi giúp cậu, cậu cũng giúp tôi mà. Tôi thật sự biết bà ấy đang ở đâu, mau ra đây với tôi, giờ ngoài kia không có tà ma nào khác cả, chỉ có mình tôi thôi."

La Bân trèo lên giường, trùm chăn kín đầu, lấy tay bịt tai.

Nhưng cô ta vẫn nói không dứt.

"Cậu ấy à, nói thẳng ra là sợ chết. Mẹ cậu thì khác hẳn. Hôm đó cậu nằm gục dưới đất, bà ấy mở cửa lôi cậu vào nhà. Bao nhiêu tà ma ngoài đó mà bà ấy không hề sợ. Nếu mẹ cậu chết thì là do cậu đấy! Cậu hiểu không!? Chính cậu hại chết bà ấy!"

...

...

Chương Lập ngồi bất động, nhìn ngọn lửa trên đèn dầu cháy leo lét, Anh ta đã ngồi đó rất lâu, từ lúc trời tối thắp đèn cho đến tận bây giờ.

Đã thoát khỏi nguy hiểm, nhẹ nhõm rồi nhưng trong lòng vẫn rối như tơ vò.

Rốt cuộc nơi là cái quái gì vậy?

Trời đất tại sao lại đưa họ đến cái chốn này?

"Em họ... Em rốt cuộc đang ở đâu vậy..." Chương Lập đau khổ ôm đầu.

Đèn dầu là do trưởng thôn mới đưa, lúc anh ta quay lại thì phát hiện cái đèn cũ biến mất, dường như bị ai lấy trộm.

Trưởng thôn Chung Chí Thành muốn tìm Cố Di Nhân.

Anh càng muốn tìm Cố Di Nhân hơn.

Anh muốn rời khỏi thôn, đi theo tà ma thì có thể ra ngoài!

Nhưng Cố Di Nhân lại đột ngột biến mất.

Đầu óc mơ màng, Chương Lập loạng choạng đứng dậy, lảo đảo rời khỏi phòng khách, đi về phòng mình.

Giữa sân có một người đang đứng.

Hắn ta cao lớn hơn hai mét, mặc mãng bào, tay cầm ngọc khuê, khuôn mặt cứng đờ như xác chết, đôi mắt đen sì không tròng đang cúi xuống nhìn Chương Lập.

Mà Chương Lập lại như thể không hề thấy hắn, cứ thế đi vào phòng.

Anh ta ngã phịch xuống giường, miệng vẫn lẩm bẩm.

"Em họ, em ở đâu? Em họ, nếu em nghe thấy thì ra đi mà..."

"Ha ha ha ha ha!"

"Cái nơi quỷ quái gì thế này... Đây là đâu chứ... Giết tôi đi còn hơn!"

Chương Lập cười mãi, rồi lại khóc.

Con người là loài sinh vật cảm xúc và chính cảm xúc đang nuốt chửng lấy anh ta.

Phía dưới căn phòng đó, trong hầm ngầm, Cố Di Nhân co rúm người lại, đến thở cũng không dám lớn tiếng.

Lòng đất vốn truyền âm tốt hơn bên trên.

Cô biết Chương Lập đã về, cô nghe thấy tiếng anh ta gọi, tiếng khóc của anh ta. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng của anh ta nhưng cô không dám nhúc nhích.

Bởi có người đang tìm cô.

Có kẻ muốn giết cô!

Cô phải trốn, trốn cho kỹ.

...

Đêm vẫn sâu hun hút, lạnh lẽo vô cùng.

Trên đỉnh ngọn núi đối diện thôn Quỹ có một khu vườn. Khu vườn xanh mát, lá cây tươi tốt, giữa những tán lá nở đầy hoa đỏ, vàng, tím tươi tắn rực rỡ, đẹp mắt cực kỳ.

Sương đọng trên lá cây, những giọt sương nhỏ li ti phản chiếu ánh trăng, trong suốt lấp lánh.

Nhìn kỹ thì bên trong hình như đang ẩn một gương mặt đau đớn và vặn vẹo.

"Xoẹt", một giọt sương biến mất.

Lá cây dường như ngày càng duỗi thẳng, hoa càng thêm rực rỡ.

"Đẹp quá! Đúng là đẹp quá..." Có một cô gái khe khẽ tán thưởng, giọng nói thanh thoát như tiếng chuông ngân.

...

Trời cuối cùng cũng sáng.

Cả đêm qua, La Bân như nửa tỉnh nửa mê, có lúc tưởng mình đã ngủ lâu rồi, nhưng mở mắt ra nhìn đồng hồ thì chỉ mới ba phút.

Lúc đó cậu mới hiểu thì ra ba phút cũng có thể dài đến vậy.

La Bân xuống giường, đầu óc vẫn còn mơ màng, vai đau âm ỉ, bước chân nặng trịch.

Nhưng cậu vẫn mở cửa bước ra.

Ngoài sân có mùi thơm, là mùi mì.

"Ăn đi." Giọng La Phong từ phòng khách vọng ra.

La Bân thất thần bước đến

Cậu không thấy đói, ít nhất là đầu óc nghĩ vậy.

Con người khi bị cảm xúc chi phối thì sẽ không muốn ăn uống hay ngủ nghỉ, nhưng cơ thể thì lại rất thành thật, từ sáng hôm qua đến giờ, cả hai người vẫn chưa bỏ thứ gì vào bụng.

Mì chay rắc vài cọng hành và vài hạt tiêu.

La Phong ăn như nuốt vào bụng, La Bân chỉ ăn một miếng. Đồ ăn mặn chát, lại cứng ngắc, thật sự rất khó ăn.

Nhưng khó ăn cũng phải ăn, bụng đang réo ầm ầm, thậm chí còn cồn cào đến đau dạ dày.

La Bân bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Tiếng nhai giòn tan vang vọng trong nhà.

Rồi La Phong buông đũa xuống, lau miệng, bước ra sân.

La Bân vội vàng theo sau.

Ra khỏi cổng, La Phong lại không đi về phía cậu từng đánh dấu, mà đi theo hướng ngược lại.

La Bân có hơi nghi ngờ nhưng vẫn đi theo. Dù gì đầu óc La Phong cũng hơn cậu rất nhiều, lại hiểu rõ thôn làng hơn.

Băng qua đường làng, đi ngang qua nghĩa trang, họ rẽ vào một ngõ nhỏ giữa thôn, nhìn thấy rừng đào.

La Phong gõ cửa nhà Chung Chí Thành.

Cửa mở, mắt Chung Chí Thành đỏ ngầu như thể cả đêm không ngủ.

"Vào đi."

Ông ta mời hai người vào sân.

"Tà ma kêu gào cả đêm, tôi nghe thấy. Hôm qua thấy cậu lượn khắp làng, tôi biết cậu sẽ đến. Chúng ta đi đánh chiêng, lục soát cả làng, xem có tìm thấy xác bà ấy không."

"Cố Nhã chưa chết." La Phong dứt khoát: "Tôi muốn tiếp tục tìm."

Chung Chí Thành mặt lạnh, lắc đầu.

"Hôm trước tìm cái cô gái lạ kia đã làm náo loạn cả thôn, giờ chỉ vì một người không về nhà qua đêm, cậu nói bà ấy chưa chết rồi đòi lục soát cả thôn hả? Về tình về lý đều không hợp quy tắc. Người dân không chỉ bị làm phiền, mà còn thấy người của đội bảo vệ thôn như cậu đầu óc có vấn đề, lạm dụng quyền lực."

La Bân sững người, lên tiếng. Nhưng lúc này, cậu không nói nổi lời nào dễ nghe. Sự phản đối của Chung Chí Thành khiến cậu càng thêm bực bội, lòng như lửa đốt.

La Phong làm bao nhiêu việc vì thôn còn chưa đủ sao?

Chưa nói công sức, chỉ riêng chuyện đi dò đường, khi mà mọi người đều co rúm lại, La Phong đã liều mạng đi đầu.

Vậy mà Chung Chí Thành không nói được một câu tử tế?

Ông ta có biết mình vừa từ chối điều gì không?

La Phong giơ tay, đúng lúc chắn ngang mặt La Bân.

"Chưa tìm thấy Cố Di Nhân, lại xuất hiện một kẻ như Giang Sơn bị chị em nhà họ Trần mê hoặc mà không ai phát hiện. Cuộc tìm kiếm trước đó là thất bại. Hiện tại, chúng ta cần tìm Cố Di Nhân, còn phải tìm cả Trần Tiên Tiên đã bỏ trốn. Nếu ai thấy tôi lạm quyền thì mời bước ra, đối mặt mà tranh luận với tôi." La Phong lạnh giọng.

"Không ai dám chứa chấp Trần Tiên Tiên đâu, cô ta chỉ có thể trốn lên núi. Đèn dầu ở nhà Chương Lập mất có lẽ là cô ta lấy. Trừ chị em họ Trần ra, tôi không nghĩ còn ai trong làng có thể lừa được đội bảo vệ của thôn." Chung Chí Thành nhíu mày, vẫn còn do dự.

La Bân suýt không nhịn nổi nữa.

"Nhưng quy tắc là chết, người là sống. Thôn dân không nghĩ xa như vậy. Tôi có thể đồng ý với cậu, cho lục soát lần nữa." Chung Chí Thành xoa trán, "Nhưng La Phong, cậu nhất định phải lý trí. Cố Nhã có thể đã chết rồi. Thôn này đã có rất nhiều người chết, mọi người đều hiểu nỗi đau mất người thân. Cậu không thể để nó đánh gục mình. Rời khỏi đây mới thoát khỏi nỗi do tà linh mang đến. Mấy ngày nay quá rối ren, tôi với bà đồng đang tính toán chuyện dời thôn, xem có nên để cậu dẫn đội đi lần nữa hoặc xác định hướng đi mới. Hai bố con cậu có thể giúp được."

Chung Chí Thành vỗ vai La Phong.

"Ừ." La Phong thản nhiên đáp.

La Bân chỉ biết hít sâu một hơi, tự mình nuốt xuống cơn giận kia.

Cậu không ngờ Chung Chí Thành vô tình đến vậy.

Chả trách La Phong không muốn nói nhiều với ông ta.

Quy tắc là tên gọi khác của Chung Chí Thành.

Cứng nhắc cũng là vậy.

Nếu biết có kẻ đang ngầm giết người, chắc chắn ông ta sẽ dấy động, làm rùm beng cả lên. Còn nếu không có bằng chứng, ông ta sẽ không trực tiếp bắt lấy Vưu Giang, bởi vì làm thế chỉ tạo thêm phiền phức.

"Đi thôi."

Dứt lời, Chung Chí Thành ra ngoài trước.

La Phong và La Bân đi theo, lúc bước ra, La Bân vô thức liếc quanh sân.

Điều khiến cậu dựng tóc gáy là chỗ sát tường có một cây gậy gỗ, trên đầu gậy gắn một cái đầu lâu đội mũ sừng dê. Dưới đất là một bộ xương bị róc sạch, bên cạnh chất đống thịt, tim gan phổi, còn có vài cây gậy gỗ đang căng một lớp da người...

Phần mặt của da người rủ xuống, như bị gập lại, hốc mắt trống rỗng méo mó, miệng thì như đang khóc đau đớn, lại giống như đang cười méo mó.

La Bân cắn mạnh đầu lưỡi rồi nhìn lại lần nữa, cảnh tượng đã khác.

Dưới tường không có xác người bị róc thịt róc xương chỉ có da, thịt, xương của một con dê.

truyenfull,truyenfull vn