Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 66

Chương 66: Xin cậu đừng giết tôi

Mẹ, mẹ ở đâu?

La Bân muốn hỏi, nhưng không dám. Nếu La Phong biết, ông ấy đã sớm đi tìm Cố Nhã về, đâu đến nỗi hoảng loạn, tuyệt vọng và đau đớn như bây giờ?

Không chỉ có La Phong bất an, La Bân lúc này cũng bứt rứt không yên, tâm trạng mỗi lúc một tệ hơn.

Cậu đứng sau lưng La Phong, chết lặng nhìn qua khe cửa cổng.

Lúc này, trong lòng La Bân chỉ có một suy nghĩ, giá như Cố Nhã đột nhiên từ trong màn đêm chạy trở về thì tốt biết bao!

Có bóng người lấp ló trên đường.

Hơn mười tà ma đồng loạt đi về phía cổng sân.

"Phập", cánh cổng khép lại.

"Rầm!", một cú đấm nện mạnh vào cánh cửa.

La Phong nghiến răng nghiến lợi.

"Đợi lát nữa, con sẽ ra ngoài tìm." La Bân nói.

Lúc này, cậu thật sự khó chịu. Cảm giác này chẳng khác gì kiếp trước, khi đột ngột nghe tin mẹ qua đời đột ngột vậy.

Giữa đêm khuya, bên ngoài đầy nguy hiểm, mà Cố Nhã lại không ở nhà, điều này chẳng khác nào là chờ chết!

La Bân từng thề kiếp này sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì làm tổn thương Cố Nhã, càng không để bà rời xa mình sớm như vậy.

Nếu trái lời thề, trời tru đất diệt!

La Bân chen lên trước cửa, định thay La Phong đứng canh.

La Phong lập tức tóm chặt cổ tay trái cậu, gằn từng chữ: "Đừng có điên!"

La Bân không đáp. Cậu không giãy giụa, chỉ dùng sức chống lại La Phong, mặt gần như áp sát vào khe cửa, nhìn ra ngoài.

Hơn chục tên tà mà xếp thành hàng đứng trước cổng. Chúng cười khẩy, xì xầm bàn tán.

Tên đứng đầu gầy nhom, mặt mũi bẩn thỉu.

"Có người không ở nhà kìa."

"Không ở nhà rồi."

"Đi tìm bà ta đi."

Tên đó dẫn đầu, quay người đi thẳng về phía đường thôn.

Đám tà ma còn lại cũng tản ra khắp ngõ xóm.

"Cố Nhã?"

"Cố Nhã?"

"CỐ NHÃ!"

Những tiếng gọi vang lên liên hồi khiến người nghe nổi hết da gà.

La Bân bị kéo tay trái, tay phải thì siết chặt lấy tay nắm cửa.

"Đêm hôm đó con cũng không về nhà, con ở trong núi, con biết cách trốn chúng. Bố thả con ra đi, con phải đi tìm mẹ!" La Bân gào lên.

"Rồi sao nữa? Con định chết ở ngoài đó hả? Đúng, con từng ra ngoài ban đêm, nhưng đường núi vào ban đêm chẳng phải là nơi có nhiều tà nhất hay sao?" La Phong siết chặt hơn, kéo La Bân giật ngược lại.

La Bân rên một tiếng, một luồng sức mạnh bùng lên!

Sức mạnh đó kinh khủng đến khó tin!

La Phong trừng mắt, ông... Ông không kéo nổi cậu?

"Vậy mình cứ ngồi đây chờ sao? Giống như chị Tiểu Linh trước kia, rõ biết cha mẹ sẽ chết chắc nhưng vẫn chỉ có thể ngồi trong nhà nhìn? Cuối cùng còn tận mắt chứng kiến họ bị tà ma g**t ch*t? Đám đó không phải người! Chúng còn đáng sợ hơn cả quỷ!" La Bân gào lên.

Bỗng dưng, La Phong buông tay.

La Bân lập tức lao về phía cửa.

La Phong nắm chặt nắm đấm, bất ngờ vung tay, đấm mạnh vào thái dương của La Bân.

Đau đớn tột cùng như thể cả trăm cân bao cát đập thẳng vào đầu, La Bân lập tức ngã ngửa, đầu óc choáng váng.

"Rầm", là tiếng khóa cửa.

"Không... Đừng mà..." La Bân cố gắng gượng dậy, nhưng đầu đau như muốn nổ tung, cậu vừa nhổm lên đã lại gục xuống.

"Mẹ con... Sẽ không quay về nữa..." Giọng La Phong khàn đặc. "Bà ấy không thể nào ở ngoài lâu đến vậy. Nếu không phải bị Trần Tiên Tiên tìm được thì là bị Vưu Giang bắt đi rồi. Cũng có thể... Trong thôn còn thứ gì đó nguy hiểm mà chúng ta chưa biết. Bà ấy... Chắc chắn không còn ở trên đường.

La Phong lúc này đã bình tĩnh lại.

Ông quay đầu, nhìn thẳng La Bân, hai con mắt đỏ au như muốn rỉ máu.

"Phẫn nộ, sợ hãi, đau khổ, nôn nóng, bối rối, tuyệt vọng... Những cảm xúc tiêu cực đó sẽ nuốt chửng lý trí của con. Bố thừa nhận, con không tầm thường. Con mạnh hơn Tiểu Sam gấp mười, trăm lần. Nhưng con nói con từng ra ngoài ban đêm, bố không coi đó là bản lĩnh, bố chỉ nghĩ là con may mắn sống sót. Tà ma chúng ta phải đối mặt hôm nay dễ đối phó không? Con có bao nhiêu dầu đèn đủ đổ vào miệng chúng? Trên đường thôn có bao nhiêu tà linh sẽ cho con cơ hội? Con đau khổ, nhưng bố còn đau hơn. Phải bình tĩnh, nhất định phải tỉnh táo!"

Giọng La Phong từ khàn đặc chuyển thành bình thản, nhưng sự bình thản ấy lại lạnh buốt như băng giá giữa mùa đông.

Vì ông vừa rồi dùng lực quá mạnh, vết thương trên hai tay rách toạc, máu thấm ướt cả ống tay áo.

"Vào nhà." La Phong nói nhỏ, rồi quay người bước vào phòng khách.

La Bân nằm co quắp dưới đất, khó khăn mới lấy ra một gói dầu đèn, nhét vào miệng.

Dầu đèn ngấm vào cơ thể, cảm giác khát máu và sợ ánh sáng bị đè nén xuống.

La Phong nói đúng.

Nhưng La Bân vẫn rất đau đớn. Cậu vẫn run rẩy nằm đó, trong đầu cứ hiện ra hình ảnh khuôn mặt rạng rỡ của Cố Nhã, bát trứng hấp và khoai tây xào đổ tung đầy đường cùng người mẹ trong kiếp trước nằm trong vũng máu.

Rồi cậu nghĩ cái xác dưới cửa sổ phòng mình, đến tài xế Từ Kỳ bị tà ma ăn thịt, lưu manh Trương Quân và cả Chu Thiến Thiến...

Nếu là Vưu Giang bắt Cố Nhã thì giờ hắn đang làm gì?

Nếu là Trần Tiên Tiên bắt Cố Nhã để trả thù thì cô ta đã đẩy Cố Nhã ra đường chưa?

Ngồi im chờ chết, cũng là chờ chết thôi!

La Bân run rẩy đứng dậy đi về phía cổng.

Lúc này, giọng nói lạnh lẽo và điềm tĩnh của La Phong vang lên: "Bố đã suy nghĩ kỹ việc Đường Cát và Ngô Hựu bị hại. Trước khi chết, hai người họ đều không thấy mặt mấy ngày. Vưu Giang là kẻ điên giết người, hắn không ra tay bừa bãi. Hắn nhất định có quy luật nào đó, hoặc... Không phải quy luật, mà là cảm xúc? Trần Tiên Tiên trả thù cũng không chỉ đơn giản là giết người cho hả giận. Cô ta nuôi chị mình bao năm vì chị cô ta là ruột thịt máu mủ. Dù Trần Tiêm Tiêm biến thành tà linh, Trần Tiên Tiên vẫn không muốn bỏ rơi. Một khi đã vậy, sao cô ta có thể dễ dàng giết mẹ con được? Cô ta sẽ dùng mẹ con làm con tin để uy h**p chúng ta. Bỏ qua hai khả năng đó, nếu có khả năng thứ ba, thứ tư, thì chúng ta hoàn toàn không biết gì cả. Hành động liều lĩnh chỉ chết nhanh hơn. Nếu mẹ con vượt qua được đêm nay, nhưng chúng ta chết rồi thì bà ấy sẽ chỉ còn lại tuyệt vọng. Nếu con vẫn không bình tĩnh được thì cứ ra ngoài đi. Dù sao... Bố cũng từng mất một đứa con rồi. Cùng lắm thì... Mất lần hai thôi."

Câu cuối cùng, La Phong nở nụ cười cay nghiệt.

La Bân đứng chết lặng.

Cậu quay lại, run rẩy vào phòng khách, ngồi xuống bên cạnh La Phong.

"Bố... Tay bố..." La Bân lặng lẽ nhìn cánh tay máu chảy của ông.

"Không sao." La Phong lắc đầu.

Hai người im lặng, lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập, tiếng thở, và cả mạch máu đập nơi thái dương.

Thời gian cứ thế trôi qua từng chút.

Tà ma trên đường làng nhiều đến khó tin.

Chúng chui vào rừng, lẩn vào ngõ nhỏ, lục tung từng ngóc ngách có thể giấu người.

Tiếng gọi "Cố Nhã, Cố Nhã..." vang vọng khắp làng.

Không biết khiến bao nhiêu người mất ngủ, bất an sợ hãi.

...

Trong một căn hầm tối tăm.

Tường đất thô ráp như kiểu hầm đào trộm ở vùng quê, không được trát vữa, không giống mấy hầm bình thường trong làng.

Chính giữa hầm, có một chiếc lồng gỗ. Bên trong là Cố Nhã.

Bà đang quỳ.

"Tôi xin cậu... Thả tôi ra đi... Con trai tôi, Chồng tôi... họ còn đang đợi tôi ở nhà... Tôi thề... Tôi sẽ không nói với bất kỳ ai những gì đã nghe thấy, cầu xin cậu mà..." Cố Nhã tuyệt vọng run rẩy.

Vưu Giang ngồi xổm trước lồng, tay chống cằm, chăm chú nhìn bà, không nói tiếng nào.

"Tôi thật sự sẽ không nói gì cả. Tôi biết từ lâu rồi, tôi biết là cậu, nhưng tôi vẫn không nói mà! Cậu thật sự an toàn, thật đấy, tôi thề! Xin cậu... Tôi sẽ giữ bí mật. Chúng tôi chỉ muốn sống yên ổn trong thôn, không muốn gây thù với ai cả..."

Cố Nhã bắt đầu dập đầu.

Nỗ tuyệt vọng và sợ hãi gần như nuốt chửng bà. Bà đã không còn nghĩ ra được lời nào để cầu xin nữa.

Miệng khô khốc, môi nứt toác.

Bà thật sự hối hận vì đã đi theo Trương Vận Linh.

Đó là điều khiến bà suy sụp nhất.

Không chỉ vì bị Vưu Giang bắt, lúc bị đánh, trước khi ngất đi, bà nghe hắn nói chính Trương Vận Linh mở cửa sổ nhà bà.

Tâm trạng sụp đổ như hiệu ứng domino khiến tinh thần bà hoàn toàn tan nát.

Bà phải sống. Bà nhất định không thể bị Vưu Giang g**t ch*t. Trương Vận Linh là một con rắn độc!

"Ngay từ đầu bà đã biết là tôi? Vậy thì đúng là có bản lĩnh đấy. Tôi cứ nghĩ mãi mình để lộ chỗ nào, không lẽ là Trương Vận Linh bị phát hiện? Mấy hôm trước, cô ta mở cửa sổ nhà bà để giết trưởng làng, lúc đó chắc không ai biết là tôi, nếu biết, đáng lẽ mọi người đã tìm đến tôi rồi. Vậy thì là La Phong đúng không?" Vưu Giang phân tích.

Cố Nhã ngây người. Bà ngừng dập đầu.

"Không! Ông ấy không biết!" Cố Nhã run rẩy nói.

Bịch!

Bịch!

Bịch!

Bà lại dập đầu mạnh hơn, trán đỏ rực máu.

"Nếu bà làm mình bị thương, tôi sẽ chữa cho bà khỏi, áu bầm khiến thịt không ngon đâu. Nếu thấy đau đớn, chịu không nổi muốn chết, muốn nhanh gọn, thì cứ ngồi yên, thải sạch bẩn trong người, sẽ chết rất nhanh. Tôi sẽ để cả nhà bà đoàn tụ, cùng rời khỏi cái thôn này!"

Doanh Giang cười nham hiểm, đột ngột nhào tới lồng khiến Cố Nhã hét lên kinh hãi, lùi lại liên tục.

Bà ôm ngực, hoảng loạn đến mức như mất hồn.

"Ha ha ha!" Doanh Giang cười điên cuồng.

Hắn càng lúc càng b*nh h**n, mặt co giật, ánh mắt loạn thần!

Hắn vỗ mạnh vào lồng gỗ khiến Cố Nhã hét lên liên tục, sắp phát điên vì sợ.

truyenfull,truyenfull vn