Chương 706: Hoàng Oanh chưa về
Sống cùng nhau lâu, Hồ Tiến đã bỏ cách gọi "Cô Hoàng Oanh" với Hoàng Oanh, rõ ràng là vì đã thân thiết hơn nhiều.
Trương Vân Khê đứng dậy, đi về phía ngoài phòng khách.
"Có vấn đề gì sao? Cô ấy đi đâu rồi?" La Bân hỏi.
Ban nãy còn sớm, khi cậu về không thấy Hoàng Oanh nên cũng không hỏi nhiều.
Chẳng hay biết gì, trời đã tối.
La Bân thu Hắc Kim Thiềm trên bàn trà tre lại trước, sau đó theo Trương Vân Khê ra ngoài.
Cậu nhìn đồng hồ quả quýt, thì ra đã mười giờ đêm.
Cửa phòng khách bị đẩy ra, dưới đất có đặt một cái hộp đựng thức ăn.
Trương Vân Khê không chạm vào hộp, mà nhìn xuống phía dưới nhà sàn.
Cạnh cầu thang có một người đang đi đi lại lại, ngẩng đầu thấy Trương Vân Khê và La Bân, ánh mắt lộ vẻ bất an.
"Miêu Lục, cậu có chuyện gì muốn nói sao?" Trương Vân Khê đi thẳng vào vấn đề.
Trương Vân Khê khá bình tĩnh, nhưng sắc mặt của người Miêu kia quá bất thường, thêm việc Hoàng Oanh chưa về, tim La Bân thắt lại.
"Là thế này... Nhóm đi cùng cô Hoàng vừa về, họ về hơi muộn, hiện đang ở chỗ bà Lê... À... Cô Hoàng bị lạc rồi, vẫn chưa về. Bà Lê đã sai mười nhóm người đi tìm, tạm thời chưa biết cô Hoàng bị lạc ở đâu... Nhưng hai lần gần đây, Cô Hoàng đều thích vào những nơi hẻo lánh hơn để hái thuốc, có lẽ là những vị trí đó... Tiên sinh Vân Khê đừng quá lo lắng... Đúng rồi... Bà Lê nói biết thiếu trại lão đã về, nếu không yên tâm, thiếu trại lão có thể đến chỗ bà ấy đợi. Tóm lại, cô Hoàng sẽ không sao đâu."
Miêu Lục nói một hồi, cố hết sức để trấn tĩnh, nhưng hắn vẫn không ngừng đổ mồ hôi, khó lòng bình tĩnh lại.
Trương Vân Khê mặt lạnh như nước.
La Bân nhíu mày.
Theo lý mà nói, cậu đã trải qua nửa năm lắng đọng này, cảm xúc không nên dao động mạnh như vậy, như Trương Vân Khê thì đã trầm ổn hơn nhiều.
Nhưng dù sao đây cũng là núi Tam Nguy.
Trong núi không chỉ có trại Thiên Miêu, mà còn có xác sống, có cổ nhân và còn cả động Di Linh.
Nơi đây khắp nơi đều nguy hiểm.
Hoàng Oanh ở núi Phù Quy đã chịu nhiều khổ sở, sau khi bị Đới Chí Hùng đưa đi lại càng phải sống trong áp lực.
Dù Hoàng Oanh không thể hiện, nhưng La Bân biết là như thế.
Khó khăn lắm mới có được cuộc sống bình yên đàng hoàng ở trại Thiên Miêu, nếu xảy ra chuyện gì, đối với Hoàng Oanh mà nói chẳng phải là quá tàn nhẫn sao?
Càng học thuật âm dương, càng hiểu rõ về mệnh số, La Bân càng thấu hiểu sâu sắc hơn về cảm xúc của con người. Những người như Hoàng Oanh vốn ngây thơ, sau đó tỏ ra kiên cường thì sự kiên cường ấy chỉ là một lớp vỏ, một khi bị phá vỡ, cô ấy sẽ chông chênh sụp đổ.
La Bân không nói gì, đi thẳng xuống cầu thang.
"Thiếu trại lão..." Miêu Lục cúi người hành lễ.
La Bân không bận tâm đến cách hắn gọi mình, cậu bước đi như gió, thẳng tiến đến chỗ của bà Lê.
"Tiên sinh Vân Khê, chuyện này..." Hồ Tiến ra khỏi phòng, trong mắt hiện lên sự bất an đã lâu không thấy.
"Bình yên luôn chỉ là tạm thời." Trương Vân Khê khẽ thở dài.
"Hoàng Oanh xảy ra chuyện rồi sao?" Trán Hồ Tiến rịn mồ hôi, "Theo lý mà nói thì không nên... Người Miêu rất cẩn thận, người của Động Di Linh chưa từng xuất hiện. Với lại... Để tránh nguy hiểm và tiếp xúc với động Di Linh, họ đều ra ngoài hái thuốc..."
"Tôi không chắc, ít nhất gần đây tôi không thấy tướng nguy hiểm trên mặt Hoàng Oanh, nhưng cũng khó tránh những nguy hiểm bất ngờ xuất hiện." Trương Vân Khê lắc đầu.
"Là vì La tiên sinh sao? Cậu ấy..." Hồ Tiến nuốt nước bọt.
"Cậu sai rồi Hồ tiên sinh." Trương Vân Khê lại lắc đầu, "Cậu cho rằng cậu ấy ấy gây họa sao? Sự thật có đúng như vậy không? Họa sẽ không xuất hiện trong một ngày, mà đã có mầm mống từ sớm. Thay vì nói cậu ấy gây họa, chi bằng nói cậu ấy xuất hiện sẽ kết thúc nó."
"Sâu xa quá... Tôi không hiểu." Hồ Tiến mơ hồ.
"Mệnh số là như vậy, vòng này lồng vòng kia, mắt xích này nối mắt xích kia. Mỗi người đều có vị trí riêng, nhân quả riêng. Hồ tiên sinh hiểu là hiểu, không hiểu là không hiểu. Đến khi nào nghe hiểu thì cậu đã gần đến cảnh giới mà người ta nói là tiên sinh thoát khỏi bóng tối rồi. Còn một việc nữa, sự việc đã xảy ra, cậu lo lắng hay hốt hoảng đều hoàn toàn không có tác dụng. Cậu đi nghĩ xem là do ai gây ra càng không được lợi gì. Nó sẽ không thay đổi kết quả của sự việc, ngược lại còn ảnh hưởng đến bản thân và người mà cậu cho là có vấn đề."
Nói xong, Trương Vân Khê đi thẳng xuống lầu, bước về hướng bóng dáng La Bân gần như đã chìm vào đêm đen.
Hồ Tiến đứng trước cửa, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Cuối cùng, anh ta lẩm bẩm: "Là giận cá chém thớt sao? Không... Không đúng, là tìm một người để đổ lỗi sao? Là như vậy ư... Đúng... hình như là như vậy... Sự việc sẽ không thay đổi vì sự trách móc... Tiên sinh Vân Khê... Ông thật cao siêu..."
Hồ Tiến cuối cùng cũng thấu hiểu hoàn toàn.
Tuy nhiên, đây không phải là Hồ Tiến tự mình hiểu ra, mà là sau khi Trương Vân Khê giải thích, anh ta mất một lúc lâu mới hiểu, điều này đối với thuật âm dương của Hồ Tiến không có lợi ích gì.
Nhưng điều này không ngăn cản sự ngưỡng mộ của Hồ Tiên dành cho Trương Vân Khê ngày càng sâu sắc!
Lẽ phải này không chỉ đúng với những người trong giới âm dương họ họ.
Trong muôn ngàn chúng sinh, chẳng phải cũng là như vậy sao?
Không phải khi xảy ra một số chuyện, thường thì mọi người không nghĩ cách giải quyết trước, mà sẽ đi tìm kẻ gây ra chuyện đó ư?
Đêm khuya, nhà bà Lê sáng rực ánh đèn.
Trên giường trong phòng khách, khói thuốc cuồn cuộn, Bà Lê vẫn đang hút điếu cày nước.
Miêu Di, ông chú tám và những người khác đều có mặt, còn có rất nhiều người có tuổi, những người có địa vị ở Thiên Miêu Trại đều đến.
La Bân đứng ngay phía trước phòng khách, nhìn thẳng vào bà Lê.
Bà Lê im lặng, những người còn lại không dám nói gì.
Ngược lại, La Bân không mở lời.
Việc cậu đứng ở đây đã đủ tạo áp lực cho bà Lê và những người khác.
Một khi cậu lên tiếng, chẳng khác nào tăng thêm áp lực, điều này không thay đổi được gì, lại càng không có lợi ích.
Thời gian từng chút trôi qua, dần có người quay về.
Một nhóm là mười người, ai nấy đều bất an cùng với sự thất vọng vì không thu hoạch được gì.
Cho đến nửa đêm, mười nhóm đều quay về hết.
"Miêu Di, đi sắp xếp toàn trại, một phần ba người ra ngoài, lùng sục khắp cả ngoài núi một lần." Bà Lê đặt điếu cày nước xuống, bước xuống giường.
Lúc này, một người Miêu đột nhiên đến bên cạnh Bà Lê, cúi đầu, nói khẽ điều gì đó.
La Bân quay người, định ra ngoài.
"Cậu muốn đi đâu?" Bà Lê trầm giọng hỏi.
"Thêm một người, thêm một phần sức. Dùng thuật âm dương tìm người sẽ nhanh hơn việc nhiều người ra ngoài tìm kiếm trong mù quáng." La Bân dừng bước, trả lời.
"Tôi khuyên cậu đừng đi." Bà Lê đưa tay lên trán.
La Bân nhíu mày: "Tại sao?"
"Cậu rời khỏi khe núi, trở về trại Thiên Miêu, việc này quá đột ngột, không một ai biết. Miêu Na đã mất tích rồi. Khoảng thời gian này, động Di Linh yên tĩnh một cách bất thường, rất không bình thường. Tôi chỉ vừa mới biết Miêu Lan từng đi tìm Hoàng Oanh. Tiên sinh Vân Khê và Hồ tiên sinh sao không nói cho chúng tôi biết?"