Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 707

Chương 707: Giăng bẫy

Bà Lê không nhìn La Bân nữa, mà hướng về phía sau.

Trương Vân Khê và Hồ Tiến đã đến được một lúc, họ không lên tiếng, không làm phiền bà Lê và La Bân.

"Việc này..." Mặt Hồ Tiến tái mét, "Miêu Lan thường xuyên tìm Hoàng Oanh để nhờ cô ấy giúp xử lý vết thương, chuyện này cũng do mấy người ngầm đồng ý... Hôm nay Miêu Lan đến cũng rất bình thường, chỉ là Hoàng Oanh đi hái thuốc thôi. Hoàng Oanh không về sớm, Miêu Lan là một người tàn tật, đâu thể tự dưng đi xa, sao có thể..."

Hồ Tiến đột nhiên dừng lại.

Cách bà Lê nói chuyện lời ít nhưng rõ ràng, mạch lạc. Từng câu của bà đã gần như nói rõ mối liên hệ của mọi việc.

Miêu Na mất tích, bà nghi ngờ có liên quan đến Động Di Linh.

Động Di Linh luôn im lìm, điều này liên quan đến việc La Bân luôn ở trong khe núi.

Khi La Bân rời ngoài, trở về trại Thiên Miêu, động Di Linh có lẽ sẽ có hành động.

Họ không thể làm gì La Bân, một là vì không dám mạo phạm Miêu Vương, hoàn toàn không dám đến gần khe núi, hai là họ chỉ có thể biết tin La Bân vào rời khỏi động Tam Miêu khi cậu trở về.

Thế nên hình này đã hình thành một vòng tròn.

Vì La Bân trở về, Miêu Na mất tích khả năng cao sẽ xuất hiện, từ đó ảnh hưởng đến Miêu Lan, khiến hắn muốn bắt Hoàng Oanh!

"Quá xảo trá! Người đâu, đi bắt Miêu Lan về cho tôi!" Miêu Di lập tức ra lệnh.

Đột nhiên có tiếng bước chân bước vào.

"Lâu Phương, không cần phái người đến, tự tôi đã đến rồi." Giọng Miêu Lan vang lên.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía cửa sân.

Miêu Lan loạng choạng đi vào, ánh đèn kéo bóng hắn ra rất dài.

Giày hắn mang bình thường, không thể nhìn ra điều gì, nhưng đôi tay lại tr*n tr**, chỉ còn lòng bàn tay vô cùng thê thảm, đặc biệt là hắn chỉ còn một mắt, hốc mắt thì không ngừng chảy mủ, như bị nhiễm trùng, không thể lành.

"Mấy người nghĩ việc Hoàng Oanh mất tích có liên quan đến tôi sao?" Giọng Miêu Lan rất lớn, lưng hắn cũng thẳng tắp.

Ánh mắt hắn lướt qua tất cả mọi người ở đây, cuối cùng dừng lại ở chỗ La Bân, ánh mắt lộ rõ sự ghen ghét.

"Cậu phải đi với tôi! Chỉ một mình cậu thôi, người trong trại bất kỳ ai cũng không được đi theo! Nếu không nghe lời, hậu quả tự chịu lấy!" Miêu Lan giơ tay lên, chỉ vào mặt La Bân.

"Tôi đi với anh." La Bân quả quyết mở lời.

Lúc này, sắc mặt cậu vô cùng lạnh lùng, sát khí trong mắt lộ rõ.

Cậu không giận dữ tột độ, nhưng cậu đã muốn lột da rút xương Miêu Lan.

Miêu Lan bật cười, quay người định ra ngoài.

Đúng lúc này, phía sau Miêu Di, ông chú tám cùng những người khác đột nhiên có một người chen ra.

Rõ ràng là Miêu Miểu!

Nãy giờ La Bân không hề nhận ra Miêu Miểu luôn có mặt trong phòng khách.

"Sư huynh." Giọng Miêu Miểu vẫn còn nét non nớt, trên khuôn mặt lộ vẻ lo lắng, "Mấy người không thể cấu kết với Động Di Linh, càng không thể lợi dụng sự tin tưởng của cô Hoàng Oanh với anh mà làm hại cô ấy. La Bân là người kế vị Miêu Vương. Anh muốn phản bội trại Thiên Miêu sao?"

"Tại sao không nói là mấy người phản bội tôi?" Ánh mắt Miêu Lan trở nên lạnh lẽo.

"Em..." Miêu Miểu đang định mở lời.

Miêu Lan lại cười lạnh: "Tôi đối xử với em thế nào, em rất rõ đúng không? Tôi đối xử với ông già kia thế nào, mấy người càng rõ. Kết quả thì sao? Bên ngoài gặp thằng La Bân này, mấy người đã..."

"Đã thế nào?" La Bân đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời Miêu Lan, "Là tôi xâm nhập nhà anh, để Hôi tứ gia ăn hết mười ngón tay và mười ngón chân của anh, tiện thể còn móc mắt anh sao? Anh có từng nghĩ rằng nếu đêm hôm đó anh không làm bậy, anh sẽ không phải nhận kết cục này không? Ông nội anh cũng sẽ không bị thiếu một cái tai, đường đường là một vu y sao lại sa sút đến mức phải đầu quân cho động Di Linh? Anh ghen ghét là không có lý do. Bản thân anh bất tài, ông Miêu mới không chọn anh, Miêu Miểu mới không để mắt đến anh. Chính mình vô dụng lại đi tìm một lý do khác để tự lừa dối bản thân, anh làm vậy là vì người khác, chứ không phải là bản thân anh sao?"

La Bân nói rất nhanh, nhưng lại thấu tận tâm can.

Mặt Miêu Lan đột nhiên đỏ bừng.

"Muốn tôi chết đúng không? Vậy thì mau dẫn đường đi, xem là mấy người tự chui đầu vào lưới, hay là giết tôi, an ủi cái lòng tự trọng mong manh, đáng thương của mấy người."

Lưỡi tuy không xương nhưng vẫng có thể làm tổn thương người khác.

Mỗi câu nói của La Bân đều đâm thẳng vào tim!

Đối với La Bân, đây là phép khích tướng.

Miêu Lan hoàn toàn không nói nên lời, quay người, loạng choạng ra ngoài.

"Không ai được đi theo tôi, chuyện này, tự tôi giải quyết." La Bân cực kỳ quả quyết.

Tiên Thiên Toán đạt thành công nhỏ, trên người cậu còn có thi đan, không chỉ có Hôi tứ gia là trợ thủ, Hắc Kim Thiềm cũng là một chiêu nguy hiểm.

Hết lần này đến lần khác động Di Linh giở trò.

Cậu phải ra tay, để đối phương đau đớn một trận, mới biết nên tránh xa cậu.

...

Ngoài trại Thiên Miêu, trong một khu rừng rậm.

Mấy người đàn ông có vẻ ngoài không bắt mắt đứng cạnh Miêu Na.

Người nói chuyện tên là Hoàng Song, đại đệ tử của Hoàng Y, chủ động Di Linh.

Mấy người còn lại đều là những nhân vật then chốt của động.

Trong bóng tối còn có người điều khiển xác sống ẩn nấp.

Đến khi thời cơ đến, họ mới lộ diện.

Thời cơ này chính là La Bân.

Họ muốn bắt Hoàng Oanh, họ đã bàn bạc mọi chuyện, chuẩn bị mọi thứ, nhưng Hoàng Oanh lại biến mất...

Thật trùng hợp, La Bân trở về trại Thiên Miêu vào lúc này.

Động Di Linh cũng đã sắp xếp người đi tìm kiếm, nhưng không có kết quả.

Vì vậy, Miêu Na đã đưa ra một quyết định táo bạo.

Mặc dù Hoàng Oanh không ở trong tay ông ta, nhưng chỉ cần cũng chưa về trại Thiên Miêu, thì họ hoàn toàn có thể lừa La Bân ra ngoài!

"Táo bạo sao? Tôi thì không nghĩ vậy. Tên La Bân kia là một người cực kỳ không giữ được bình tĩnh. Tôi không để Miêu Lan tùy tiện nói "tin tức" cho những người khác, mà để những người khác đi thông báo chính là vì Miêu Lan đi, hiệu quả sẽ tốt nhất! Tiên sinh âm dương thì sao, đôi mắt của cậu ta không giống người khác thì sao chứ? Tôi đã dặn Miêu Lan, không cần nói quá nhiều, chỉ cần nhận hết tội về mình là đủ. Sự việc là thế, tin hay không tùy La Bân. Chỉ cần họ không thể phát hiện Miêu Lan nói dối qua ngôn ngữ thần thái, chỉ cần họ nghe lọt lời Miêu Lan, chuyện này sẽ không táo bạo nữa. Thay vì ở đây lo lắng hết chuyện này đến chuyện khác, chi bằng chuẩn bị sẵn sàng, đợi La Bân đến, đừng cho cậu ta khả năng chống cự, tốt nhất là g**t ch*t trong một đòn! Mọi người đều rõ tiên sinh âm dương không ưa hung thi tà ma. Để cậu ta làm Miêu Vương, đừng nói là giữa mấy người đã có xích mích, cho dù không có, chẳng bao lâu sau, cậu ta cũng sẽ nhổ cỏ tận gốc động Di Linh! Cả Thung Lũng Thi Vương cậu ta cũng dám đi, khả năng cao là do Miêu Vương ra lệnh." Giọng Miêu Na lạnh lẽo.

Đổi lại là Trương Vân Khê hay La Bân, thậm chí là Hồ Tiến ở đây, đều có thể nghe ra sự kích động trong lời ông ta nói!

truyenfull,truyenfull vn