Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 705

 

Chương 705: Tứ Sát Vong Vũ

Không chỉ thế, Hồ Tiến thậm chí còn đưa tay ra muốn sờ Hắc Kim Thiềm.

"Hồ tiên sinh, ngắm thì được rồi, đừng chạm vào." La Bân nói.

"Cóc cổ sao?" Ánh mắt Trương Vân Khê cũng hướng về phía Hắc Kim Thiềm.

"Cóc cổ bốn lần luyện." La Bân trả lời.

"Bốn lần luyện? Người Miêu không phải đều trực tiếp nuôi ra cổ, bồi dưỡng cổ sao? Tôi chưa nghe ai nói về chuyện có mấy lần luyện gì cả." Hồ Tiến cố nén suy nghĩ chạm vào Hắc Kim Thiềm.

Ở trại Thiên Miêu lâu, Hồ Tiến không chỉ biết sơ sơ một số thông tin về cổ thuật, mà còn hiểu rõ việc không thể chạm vào của cổ trùng.

Chỉ cần sơ sẩy thì sẽ phải chịu kết cục bị cổ ăn thịt hoặc chết vì kịch độc.

"Cách tôi chế cổ không giống họ, chi tiết quá thì không thể nói."

La Bân vừa dứt lời, Trương Vân Khê đã cau mày, trầm giọng nói: "Độc trùng giết nhau, cuối cùng thu được một con cổ. Cách nói nuôi cổ này không chỉ có ở Miêu Trại, trại Thiên Miêu nuôi cổ thật, còn bên ngoài thường dùng nó để ẩn dụ một số sự vật. Tôi đoán cách của La tiên sinh là độc trùng nuôi cổ, được số lượng tương ứng, rồi cổ lại nuôi cổ, lần ba, lần bốn đúng không?"

Thực lực của Trương Vân Khê quả nhiên chỉ bị hạn chế bởi truyền thừa của ông.

La Bân gật đầu: "Nếu không có động Tam Miêu, nếu không có Miêu Vương, tôi rất khó thành công. Chuyện này chắc chắn đã có những người Miêu khác từng thử."

"Con cóc cổ qua bốn lần luyện này hẳn rất lợi hại, có mạnh hơn Hôi Tiên không?" Nửa câu đầu của Trương Vân Khê là phân tích, nửa câu sau là hỏi.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia bò lên vai La Bân, rung chân với Trương Vân Khê.

Hắc Kim Thiềm há miệng, bất ngờ phóng lưỡi ra..

Hôi tứ gia nhanh như chớp bò sang vai bên kia của La Bân.

Nó xù lông lên nhìn Hắc Kim Thiềm, nghiến răng ken két.

"Hôi tiên vẫn nhanh nhẹn hơn." Trương Vân Khê gật đầu.

Hôi tứ gia lại kêu "chít chít", không còn hung hăng như trước.

Còn việc nó có hiểu được lời an ủi của Trương Vân Khê hay không, hay thật sự cho rằng Trương Vân Khê đang khen nó, La Bân không rõ.

La Bân tiếp lời: "Độc tính của nó rất mạnh, ngoài ra còn khả năng gì khác không thì tôi không rõ, chưa thử qua."

Hồ Tiến lẩm bẩm: "Vậy nó còn có hiệu quả của vật mang may mắn không? Hắc Kim Thiềm mà, trong phong thủy cũng coi như là vật cực phẩm."

"Cái này tôi cũng không rõ, chưa thử." La Bân lắc đầu.

Hồ Tiến nuốt nước bọt: "La tiên sinh, thế mà cậu cũng nhịn được hả? Đổi lại là tôi, sớm đã tìm vài hắc sát, không, huyết sát, không đúng... Tôi phải tìm huyết sát hóa xanh mới đúng. Đúng rồi, chính là như vậy, tôi nhất định phải thử xem hiệu quả của nó."

La Bân nhíu mày.

Trương Vân Khê giải thích: "Xác chết sống dậy chia làm bốn loại gồm trắng, đen, đỏ và xanh, giống như những phương sĩ trở thành xác sống thây ma trong địa cung của Đới Chí Hùng vậy."

"Vũ Hóa thì sao?" La Bân hỏi.

"Vũ Hóa đương nhiên trên Tứ Sát. Mà hung thi không chỉ giới hạn ở Tứ Sát. La tiên sinh, cậu học Tiên Thiên Toán, nhưng cũng chỉ là tiếp xúc với Tiên Thiên Toán mà thôi, quả thật còn rất nhiều kiến thức thông thường cậu chưa biết."

Trương Vân Khê làm động tác mời, ý bảo La Bân ngồi xuống.

Hồ Tiến rót trà cho hai người.

La Bân im lặng, lắng nghe Trương Vân Khê kể.

"Ngoài Tứ Sát thì còn rất nhiều loại hung thi. Chết vì nước gọi là Thủy Ách, chết vì lửa là Hỏa Ách, ngoài ra còn có bị giết, treo cổ tự tử, từng loại có oán khí khác nhau, môi trường cũng làm ảnh hưởng đến hài cốt. Người chết rồi hóa xác chết bật dậy, nếu oán khí nhiều năm không tan sẽ rất nguy hiểm. Tuy nhiên, chỉ cần không tiếp xúc gần, vấn đề thường không lớn và chỉ cần thi thể còn nguyên vẹn, chạm vào một chút cũng an toàn. Chỉ là, nếu loại thi thể này có vết thương thì gọi là phá thi, gặp phá thi thì dễ bị vong bám."

Nói đến đây, Trương Vân Khê dừng lại, nhấp một ngụm trà.

"Nhập hồn sao?" La Bân rơi vào trầm tư.

"Nói chính xác hơn là oán khí, tử khí khiến sinh khí mất cân bằng, con người bị ảnh hưởng, làm ra một số chuyện quái dị, không biết đau đớn, sức mạnh như trâu, hoặc làm tổn thương người khác, làm hại chính mình. Đương nhiên, nếu thây ma có vết thương cũng sẽ tương tự."

La Bân nhớ lại dáng vẻ bất thường của Miêu Miểu cạnh đầm sâu hôm đó.

Đó chính là bị quỷ ám.

Cậu không nói tiếp, chăm chú lắng nghe Trương Vân Khê kể tiếp.

Trong các loại thi thể, dù chết hay sống, loại cực kỳ hung ác và liên quan đến phương sĩ như Quyến Dương Âm Thi là vua chúa lúc sống, chết đi vẫn luyến tiếc dương khí, con người chạm vào là mất hết dương khí. Hạn Bạt đi đến đâu, trăm dặm xung quanh khô hạn không có nước. Còn Hủ Quan Thấp Thi thì ở nơi ẩm ướt. Ôn Thần Hoạt Thi là do bà đồng luyện thành. Còn trong Vũ Hóa Thi chia làm thiện và ác. Thiện Thi cực thị, Ác Thi cực ác."

"Thế ai mạnh hơn?" La Bân híp mắt.

"Trong trường hợp bình thường, Thiện Thi là do sinh khí nuôi dưỡng sau khi chết, tuy là xác sống nhưng khó lòng cử động. Ác Thi thường là chôn sống, mang theo một luồng tinh khí cố chấp chôn vào nơi hung ác. Ác Thi có thể tự do đi lại, tương đương với việc một người không chết bị oán khí, thù hận, cực ác ăn mòn. Loại sau hung ác hơn, gây hại lớn hơn."

Trương Vân Khê giải thích độ mạnh của Ác Thi từ một góc độ khác, không so sánh trực tiếp sức mạnh giữa Thiện Thi và nó.

"Gặp Thiện Thi là cơ duyên, gặp Ác Thi thường là mạng sống sắp tận. Vì vậy La tiên sinh tuyệt đối đừng tiếp cận bất kỳ khu vực nào có khả năng có Vũ Hóa Ác Thi. Không thể nói thập tử vô sinh, nhưng cũng là vạn tử nhất sinh rồi." Sắc mặt Trương Vân Khê vô cùng nặng nề.

La Bân im lặng.

Xem ra, bà Lê đã không kể lại chuyện của Mặc Địch Công, Trương Vân Khê không hề biết trên núi Tam Nguy có một Vũ Hóa Ác Thi.

Nhất thời La Bân cũng đang nghĩ có nên nói với Trương Vân Khê chuyện của Mặc Địch Công hay không.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen như mực từ lúc nào không hay.

"Trời tối rồi." La Bân khẽ nói.

"Là như vậy đó La tiên sinh, khi tiên sinh Vân Khê và tôi bàn về thuật xem bói thì chẳng hay biết gì, một ngày trôi qua nhanh lắm." Hồ Tiến cười nói, "Thật ra không cần quá lo lắng về chuyện Vũ Hóa Ác Thi. Thiện Thi thì hiếm gặp. Cậu xem, ở chỗ Đới Chí Hùng chúng ta cũng chỉ lấy được một viên thi đan Thiện Thi. Ác Thi cũng hiếm gặp, rất nhiều tiên sinh cả đời cũng không thể thấy được chút lông đen, người biết cái tên này thì nhiều, nhưng người biết được một chút tin tức về nó rất ít, người từng gặp thì không còn mấy ai tồn tại trên đời."

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia đột nhiên kêu lên.

"Ơ... Hôi gia, tôi không hiểu cậu nói gì cả." Hồ Tiến khá lịch sự với Hôi tứ gia, dù gì bản lĩnh của anh ta kém, còn Hôi tứ gia thì mạnh hơn nhiều.

Có lẽ do thấy nhàm chán, Hôi tứ gia lắc người, rồi nhảy xuống khỏi người La Bân, chui tọt xuống dưới ghế tre trồi biến mất dạng.

"Hôm nay đến đây thôi, La tiên sinh cậu cứ từ từ tiêu hóa. Trong sông núi có rất nhiều thứ kỳ lạ, tôi sẽ kể từ từ, cậu sẽ dần hiểu." Trương Vân Khê nhẹ giọng nói.

La Bân gật đầu: "Được."

Cậu đang định mở lời nói tiếp.

Chuyện về Mặc Địch Công và tam thi trùng Trương Vân Khê dường như không biết thì phải?

Chuyện này hai người cần phải trao đổi, không thể để xảy ra sự chênh lệch thông tin.

Đúng lúc này, Hồ Tiến nhìn về phía cửa phòng Hoàng Oanh, khẽ thốt lên: "Sao Hoàng Oanh chưa về?"

truyenfull,truyenfull vn