Chương 704: Tashi Delek
Người trại Thiên Miêu đi khắp nơi để hái thuốc, nhất là rào chắn ngoài núi Tam Nguy.
Trong núi rất dễ gặp xác động, cổ nhân, thậm chí là đụng độ với người của động Di Linh, còn ngoài núi an toàn hơn nhiều.
Ban đầu, Hoàng Oanh đi cùng một nhóm người Miêu.
Cô tìm được cơ hội, tách khỏi mọi người.
Lúc này, cô đang tiến gần đến sợi cáp l*n đ*nh núi.
Cô sắp đi rồi.
Cô đã đến trại Thiên Miêu được nửa năm.
Cô thấy La Bân từ chối lễ Phách Trúc, một lợi ích lớn như vậy mà cậu còn không muốn, cô càng hiểu rõ có những chuyện không thể cưỡng cầu.
Ở lại bên cạnh La Bân, cô tính là gì đây?
Hai người sẽ không thể xảy ra chuyện gì, vậy chẳng phải cô là một gánh nặng sao?
Vì vậy, cuối cùng Hoàng Oanh đã đưa ra quyết định.
Cô phải quay về núi Phù Quy.
Nơi cô bước ra cũng chính là nơi cô trở về.
Cách ra khỏi núi bằng sợi cáp rất nguy hiểm, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Từ vách núi đối diện đến chân núi Tam Nguy là sợi cáp lúc vào. Từ đỉnh núi ngoài của Tam Nguy còn có sợi cáp khác trực tiếp dẫn đến vách núi.
Cuối cùng, Hoàng Oanh đã đến gần đỉnh núi.
Cô tự đeo dây khóa an toàn, siết chặt khóa cài, hai tay quấn băng vải đã chuẩn bị sẵn. Cô nắm lấy sợi cáp, mắt không hề chớp, dùng sức nghiêng người về phía trước, cả người liền trượt đi!
Thời gian đi qua sợi cáp cực kỳ nhanh, gió thổi vào mặt, da thịt đau rát.
Khi hai chân chạm đất trên vách núi, cơ thể Hoàng Oanh mềm nhũn.
Mãi lâu sau, cô mới hoàn hồn.
Xung quanh có không ít độc trùng, nhưng chúng đều tránh né cô.
Độc trùng là biện pháp phòng hộ tránh người ngoài tiếp cận sợi cáp.
Hoàng Oanh ở trại Thiên Miêu lâu ngày, lại không có cổ trùng, vì thế bà Lê đã sai người pha chế cho cô bột thuốc có thể xua đuổi cổ.
Mở khóa cài và dây xích trên người, Hoàng Oanh cố nén cảm giác chân không còn sức lực, cô bước vài bước về phía trước, rồi quay đầu nhìn lại núi Tam Nguy.
Ánh mặt trời chiếu lên mặt cô, vẻ thiếu nữ vẫn còn đó, nhưng sự kiên cường đã nhiều hơn.
"Núi cao đường xa, đường dài gập ghềnh, tâm hướng về đâu, hành động ắt đến nơi. Tiên sinh, tôi không phải người cùng đường với cậu. Tôi đi đây."
Hai hàng nước mắt chảy dài, Hoàng Oanh hít sâu, hơi ngẩng đầu, nén những giọt nước mắt còn lại vào trong.
Quay người, theo con đường đã hơi xa lạ, Hoàng Oanh rời đi.
Hoàng Oanh không dừng lại, trực tiếp băng qua ngoài trại, cố gắng nhớ lại đường đến.
Thời gian quá lâu rồi, dù sao cô cũng không có khả năng hồi tưởng như La Bân, ký ức đã trở nên rất mơ hồ.
Tuy nhiên, những nơi này hoàn toàn không nguy hiểm, rất an toàn so với núi Tam Nguy, so với núi Phù Quy thì lại càng an toàn tuyệt đối.
Trong rừng phía trước bên trái đột nhiên có tiếng sột soạt.
Sau đó, một người bước ra.
Người này mặc áo choàng màu đỏ son, nửa vai trần.
Da thịt hắn rất đen.
Đôi mắt hắn lại sáng rực.
Đây là một tăng nhân sao?
Hoàng Oanh cảnh giác.
Ở một nơi rừng sâu núi thẳm như thế này tại sao lại xuất hiện một tăng nhân?
"Tashi Delek." Không An chắp hai tay lại, chào Hoàng Oanh.
(*) Tashi Delek" (བཀྲ་ཤིས་བདེ་ལེགས་) là một câu chào truyền thống của người Tây Tạng, có nghĩa là "Chúc may mắn và an lành"
"Tashi gì?" Hoàng Oanh ngây người.
Trước đây luôn ở núi Phù Quy, cách biệt với thế giới bên ngoài, dù được Đới Chí Hùng đưa ra ngoài, nhưng suốt thời gian dài như vậy cô vẫn không tiếp xúc với thế giới ngoài kia.
"A Di Đà Phật, tiểu tăng từ một nơi rất xa đến là để gửi lại di vật của một người Miêu. Thí chủ là người Miêu sao?"
Không An tỏ ra khiêm tốn và giữ khoảng cách với Hoàng Oanh, không hề tiến lại gần.
Hoàng Oanh lắc đầu: "Không... Tôi không phải."
Không An lại hỏi: "Vậy phía sau cô nương là Miêu Trại sao?"
Hoàng Oanh im lặng, quay đầu nhìn thoáng qua ngoài trại, mới nói: "Đúng là Miêu Trại, nhưng ban ngày ở đây không có người, tối mới có người, sẽ rất đáng sợ. Tôi bị lạc người nên mới đến đây, nếu thầy vào đó, nhất định phải cẩn thận."
"Cảm ơn thí chủ." Không An lại hành lễ.
Hoàng Oanh cúi đầu, định đi theo hướng khác.
Nhưng Không An lại đi theo Hoàng Oanh.
Đi được vài bước, Hoàng Oanh dừng lại, cảnh giác nắm chặt chiếc liềm.
"Tiểu tăng muốn nói là thí chủ đi sai đường rồi. Đi về phía trước hướng này chỉ là một vùng gai góc. Tiểu tăng đã tìm ở đây rất lâu nên khá quen đường. Con đường tiểu tăng tới có thể ra ngoài." Không An đưa tay mời.
Hoàng Oanh càng cảm thấy không tự nhiên.
Cô không hề buông lỏng cảnh giác, vẫn giữ khoảng cách với Không An, vội vã đi nhanh theo hướng Không An vừa đến.
Rất nhanh, Hoàng Oanh đã biến mất trong rừng cây.
Không An hít sâu, nhắm mắt, lộ vẻ say mê.
"Căn cốt tốt quá, sạch sẽ quá. Quả nhiên, người được thần minh yêu thích có rất nhiều trên đời."
Nhất thời, Không An rơi vào do dự.
Đổi một nơi khác, hắn rất sẵn lòng tìm thêm một Minh Phi.
Nhưng hiện tại hình như không phải thời điểm tốt thì phải?
...
Chiều tối, người Miêu đi bắt côn trùng, hái thuốc, lần lượt quay về.
Lối vào trại Thiên Miêu đông đúc, khá náo nhiệt.
Điều náo nhiệt hơn là, La Bân xuất hiện trên đường đi của trại, thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Nửa năm rồi.
La Bân vào động Tam Miêu tròn nửa năm, chưa từng xuất hiện, cũng không có bất kỳ tin tức nào truyền ra.
Cậu cuối cùng cũng đã ra ngoài!
Thiên Miêu Trại sẽ có thay đổi như thế nào đây?
Cảm nhận những ánh mắt đang đổ dồn, La Bân không quen, nhưng cũng chỉ là một chút, cậu nhanh chóng bình tĩnh lại.
Cậu không đến chỗ của Bà Lê, mà đi thẳng về nhà sàn.
La Bân còn chưa về đến nơi, đã có hai người từ lầu hai của nhà sàn bước ra, đó là Hồ Tiến và Trương Vân Khê.
"La tiên sinh ra khỏi động rồi!" Hồ Tiến phấn khích.
Trương Vân Khê nhìn La Bân từ xa, ánh mắt có phần dao động, đồng thời còn có vài phần hơi kinh hãi.
Tiên sinh nhìn người, ngoài tướng mặt, còn có tướng hành và tướng hình.
Nhưng tiên sinh không phải ai cũng có thể nhìn thấu, khi thực lực hoặc mệnh số của một người đạt đến một trình độ nhất định, bên yếu hơn sẽ không thể nhìn thấu bên mạnh hơn, thậm chí nhìn thêm một cái thôi cũng sẽ vô cùng khó chịu.
La Bân tuy chưa đạt đến mức đó, nhưng đã khiến Trương Vân Khê có cảm giác tóc gáy.
"Sao... Sao tôi cảm thấy... La tiên sinh lại mạnh hơn rồi. Nhìn cậu ấy thêm một chút, tôi lại thấy như đang bị nhòm ngó nhỉ? Sao tôi không thể nhìn ra tướng hình và tướng hành của cậu ấy?" Hồ Tiến nuốt nước bọt.
Trương Vân Khê cảm thán: "Cậu chưa đạt đến thuật âm dương như cậu ấy bây giờ, đương nhiên không thể nhìn thấu. Nửa năm rồi, La tiên sinh vốn có tư chất xuất chúng, e rằng đã đạt thành tựu trong Tiên Thiên Toán. Không biết cổ thuật thì thế nào."
"Hoàng Oanh thấy nhất định sẽ rất vui." Hồ Tiến lẩm bẩm.
La Bân cuối cùng cũng đã đến dưới nhà sàn. Cậu bước lên cầu thang, Trương Vân Khê gật đầu, La Bân cũng gật đầu lại.
Hồ Tiến lập tức đẩy cửa phòng khách ra.
Ba người vào trong, những người Miêu khác thì không dám lại gần, giữ một khoảng cách nhất định với nhà sàn.
"Kẻ sĩ xa nhau ba ngày phải nhìn bằng con mắt khác xưa, chia tay La tiên sinh hơn một trăm tám mươi ngày, nói thật lòng, tôi cảm thấy La tiên sinh giống như đã hoàn toàn lột xác." Trương Vân Khê nói.
"Tiên sinh Vân Khê nói quá rồi, tôi vẫn là La Bân mà." La Bân mỉm cười.
Cậu quả thật không có bất kỳ thay đổi nào so với trường, dù khí chất đã thay đổi, nhưng cậu không hề kiêu ngạo.
La Bân lấy một cái hộp sắt, mở ra, đổ Hắc Kim Thiềm ra ngoài.
"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm kêu lên.
"Thứ này... Màu đen vàng, là con cổ may mắn còn sống sao?" Hồ Tiến kinh ngạc, đồng thời, anh ta bước tới, dường như muốn nhìn kỹ hơn.